Một lúc sau tôi tỉnh dậy, mở mắt và nhìn thấy những người da đỏ vây quanh. Nhưng lúc này họ không còn hằm hè đe dọa, trái lại, cố săn sóc cho tôi. Đầu tôi gối lên một chiến binh, một người khác đang cố tìm cách cầm máu từ vết thương trên thái dương tôi chảy xuống. Các chiến binh vây quanh nhìn tôi đầy thông cảm. Rõ ràng họ rất muốn tôi tỉnh lại. Tôi hết sức ngạc nhiên, vì cứ đinh ninh là họ định giết tôi, mà muốn giết thì cứu tôi tỉnh lại làm gì.
Các chiến binh da đỏ thì thầm trao đổi với nhau. Họ lo lắng không biết vết thương có trầm trọng không, và mừng rỡ khi biết chắc là tôi chưa chết.
- Chúng tôi lỡ làm anh chảy máu, nhưng vết thương không nguy hiểm, - một chiến binh nói với tôi bằng tiếng da đỏ - Nhát búa tomahawk đó là do tôi. Trời tối quá, chúng tôi không nhận ra anh, bạn của Mặt Trời Lên! Chúng tôi cứ tưởng anh là “nhà hùng biện”. Chúng tôi dự tính là sẽ tóm cổ được lão phái viên ấy ngay tại chỗ, và bắt lão phải đổ máu. Lão ấy có đến cơ mà. Lão ta đâu?
Tôi chỉ về phía đồn.
- Halvuc! - Vài chiến binh cùng thốt lên một lượt.
Họ thất vọng ra mặt. Sau đó các chiến binh da đỏ hội ý một lát, vẻ lo lắng. Cuối cùng, anh chàng đã tặng tôi một búa quay sang nói.
- Anh bạn của Mặt Trời Lên! Anh đừng sợ gì cả. Chúng tôi sẽ không làm gì anh, nhưng anh phải theo chúng tôi đến gặp các thủ lĩnh. Không xa đâu, đi thôi!
Tôi đứng dậy. Nếu tôi cứ liều mạng kháng cự, có thể tôi sẽ thoát. Nhưng cũng rất có thể tôi phải trả giá đắt - lại ăn một nhát búa vào đầu, có khi chết không chừng. Ngoài ra, thái độ tử tế, ân cần của đối phương đã làm tôi yên tâm. Cảm thấy họ không có gì đáng sợ, tôi nhanh nhẹn đứng dậy đi theo.
Các chiến binh da đỏ đi hàng một, xếp tôi vào giữa. Tôi nhìn hướng và đoán chừng họ đi về phía ban nãy xảy ra trận kịch chiến. Dưới ánh trăng hạ tuần tôi nhận ra những khuôn mặt quen quen - tôi đã nhìn thấy họ một hai lần trong các buổi đàm phán. Đó là các chiến binh dưới quyền thống lĩnh của Oskeola. Vì thế tôi đoán Oskeola sẽ có mặt trong số các thủ lĩnh mà họ đang đưa tôi tới gặp.
Lát sau chúng tôi tới một bãi trống, nơi tập trung khoảng trên dưới một trăm chiến binh. Tôi nhìn thấy năm sáu thủ lĩnh, trong đó có Oskeola.
Khắp bãi trống chỗ nào cũng thấy máu, trông phát rợn. Xác chết nằm ngổn ngang, máu kệt lại trên các vết thương, mắt mở trừng, kinh hãi. Trên thái dương các tử thi đều in một đường máu đỏ bầm - mũi dao bóc chẩm đã lóc một vòng quanh sọ và lột bay da đầu cùng với tóc. Các chiến binh da đỏ đi lại cạnh đống xác chết, tay vung vẩy những mảng da chẩm mới lột. Số khác treo da chẩm kẻ thù tòng teng trên mũi súng.
Những xác chết đó là thuộc hạ của Đất Sét Đen và Omatla. Theo thỏa thuận với phái viên chính phủ, các thủ lĩnh phản bội sẽ rời đồn Bruc cùng một đoàn hộ tống chọn trong bộ lạc của họ. Nhưng kế hoạch bị phái kháng chiến biết trước, họ theo sát và bất ngờ tấn công dọc đường. Sau cuộc đụng độ ngắn ngủi, đội quân phản bội đã thảm bại. Phần lớn bị giết chết tại chỗ, chỉ có một số rất ít cùng Đất Sét Đen chạy thoát. Số khác, trong đó có Omatla, bị bắt sống. Các tù binh không bị giết ngay vì các thủ lĩnh kháng chiến muốn xử tử chúng trong một không khí trang trọng hơn.
Tôi nhìn thấy đám tù binh bị trói chặt vào các gốc cây. Trong số đó có cả kẻ được đặc phái viên Thompson dựng lên làm mico - mico da đỏ. Nhưng rõ ràng các chiến binh vây quanh không chút vì nể “hoàng đế” của mình, họ lăm le chỉ muốn cho “hoàng đế” một nhát búa tomahawk. Các thủ lĩnh phải cản họ lại, để đưa Omatla ra tòa theo đúng cổ lệ và pháp luật da đỏ. Khi chúng tôi tới nơi, họ vừa lập xong tòa, các thủ lĩnh đang tham vấn. Một chiến binh vừa bắt tôi báo cáo tình hình với các thủ lĩnh. Tôi để ý thấy họ tỏ ra thất vọng - quả thực, tôi không phải tên tù binh mà họ cần bắt.
Các quan tòa bắt đầu xét xử. Họ chẳng phải bàn cãi gì nhiều, ai cũng quá rõ Omatla là tên phản bội. Tất nhiên, Omatla sẽ phải đền mạnng vì tội lỗi của hắn. Tòa trịnh trọng tuyên án: tử hình!
Số người tình nguyện xử tử “hoàng đế” rất đông, bởi lẽ theo đạo đức da đỏ, trừng phạt kẻ phản bội là nghĩa vụ lương tâm và danh dự. Mọi người nhao nhao đòi tự tay kết liễu tên phản bội, tòa phải dùng đến biện pháp biểu quyết chọn người.
Ngày đàm phán Oskeola đã phát lời thề nguyện trừng trị Omatla phản bội, điều đó ai cũng biết. Và vì thế mọi người đã nhất trí dành cho anh quyền thực hiện lời thề.
Oskeola rút dao, bước thẳng về phía Omatla. Mọi người quây quanh họ, chờ giờ phút chứng kiến nhát dao trừng phạt. Không hiểu sao tôi cũng bước tới gần. Tất cả nín thở, chờ đợi mũi dao nhọn hoắt cắm phập vào tim tên phản bội.
Oskeola vung tay, đâm xuống. Nhưng không thấy máu thảy, Omatla vẫn bình an. Lưỡi dao chém mạnh, cắt đứt toàn bộ dây trói nhưng không đụng đến người Omatla. Các chiến binh da đỏ ồ lên, bất bình. Tại sao Oskeola lại cởi trói cho tên phản bội? Không lẽ Oskeola muốn nó chạy trốn?
- Omatla! - Oskeola nhìn trừng trừng vào mắt kẻ thù. - Đã một thời mày được đồng bào coi là chàng trai quả cảm. Tất cả các bộ lạc, cả dân tộc kính trọng mày. Nhưng mày đã bị bọn da trắng mua chuộc, phản bội lại đất nước, đồng bào! Dầu sao, mày sẽ không phải chết như một con chó bị chọc tiết! Tao sẽ giết mày, nhưng tao không muốn là một kẻ giết người. Tao không muốn hạ đòn xuống đầu một kẻ bị trói gô, không vũ khí, vì thế tao cho mày quyền huyết đấu danh dự, đấu với tao... Như thế mọi người sẽ được chứng kiến lẽ phải sẽ thắng... Đưa vũ khí cho nó!
Lời thách đấu bất ngờ làm nhiều người bất mãn. Nhiều chiến binh da đỏ chỉ muốn trói nghiến Omatla lại và dần hắn nát như cam mới hả dạ. Nhưng thấy Oskeola hết sức cương quyết, không ai dám phản đối. Một chiến binh ném dao và búa tomahawk cho Omatla. Oskeola cũng lấy đúng hai thứ vũ khí đó. Mọi người im lặng giãn ra, để lại hai địch thủ đứng giữa vòng, chuẩn bị đọ sức.
Cuộc đấu chí mạng không kéo dài nhưng đẫm máu. Gần như vừa khai cuộc, Oskeola đánh văng tomahawk khỏi tay Omatla, và bằng một thế võ nhanh như chớp, quật hắn ngã nhào xuống đất. Con dao lá lúa sáng lòe vạch một tia chớp, cắm phập xuống.
Khi Oskeola đứng thẳng dậy, lưỡi dao không còn lấp lánh dưới ánh trăng. Cả con dao đã xỉn lại vì máu.
Oskeola đã giữ đúng lời thề - găm mũi dao báo thù vào đúng tim tên phản bội.
Trừng phạt Omatla xong, Oskeola bước lại phía tôi, thân ái chìa bàn tay bè bạn. Tôi rất sung sướng lại được nắm tay anh. Oskeola rất lấy làm tiếc là do nhầm lẫn mà tôi bị trúng thương và bị bắt. Rồi anh gọi một chiến binh, ra lệnh đưa tôi trở lại đồn.