Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BỮA TIỆC GIÁNG SINH ĐẪM MÁU

Theo yêu cầu công vụ, tôi viết báo cáo tỉ mỉ về những chuyện mà tôi là người chứng kiến bất đắc dĩ. Câu chuyện tôi thuật lại đã làm cả đồn xôn xao. Ban chỉ huy ra lệnh truy kích, tôi được chỉ định dẫn đường.

Truy kích rõ ràng là một việc vô lý hết sức. Đúng như dự liệu ngầm, cuộc truy tìm đối phương chẳng đạt được mục đích gì. Tất nhiên chúng tôi đã tìm được bãi chiến trường với đống xác chết và cả lũ sói đã gầm gừ mò đến sục sạo. Nhưng chúng tôi tuyệt nhiên không gặp một chiến binh da đỏ nào, thậm chí không tìm ra lối rút của họ. Đội truy kích có tới vài trăm lính, thực tế gần như toàn bộ quân lực trong đồn. Giá như chúng tôi đi ít hơn, có lẽ đối phương cách này hay cách khác đã xuất đầu lộ diện.

Cái chết của Omatla là một sự kiện có ý nghĩa, ít nhất cũng để lại dấu ấn nghiêm trọng. Người da trắng cử Omatla làm Đại thủ lĩnh, làm hoàng đế của cộng đồng da đỏ. Vì thế, khi tử hình Omatla, người da đỏ đã công khai bài xích, xem thường thế lực đưa hắn lên ngôi, đồng thời khẳng định lập trường cứng rắn, quyết tâm kháng chiến một khi người da trắng tiếp tục can thiệp vào công việc của họ. Omatla được phía da trắng cam kết che chở, vì vậy án tử hình dành cho hắn đã giáng một đòn choáng váng vào những người che chở hắn. Chính phủ không thể làm ngơ, buộc phải trả thù.

Sự kiện này gây một ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng đối với thuộc hạ của Omatla. Kinh hoàng trước cái chết của Omatla và sợ sẽ bị báo thù tương tự, nhiều thủ lĩnh nhỏ và chiến binh trong hàng ngũ phản bội đã về theo lực lượng kháng chiến. Nhiều bộ lạc trước đây còn lưỡng lự, đã chính thức tuyên bố tham gia kháng chiến cùng dân tộc.

Cái chết của Omatla không chỉ là một bản án nghiêm khắc, mà còn là thủ đoạn chính trị khôn ngoan của những người da đỏ thù địch da trắng. Tất cả diễn biến tiếp theo đã hùng hồn khẳng định đầu óc thông minh của người đề xướng và thực hiện mưu chước đó.

Oskeola thề nguyện báo thù, và Omatla là kẻ sa lưới đầu tiên. Song chỉ ít lâu sau đã có thêm một người bỏ mạng. Tấn thảm kịch của tên phản bội mau chóng nhường chỗ cho tấn thảm kịch mới, rùng rợn hơn và đáng giá hơn.

Sau khi chúng tôi đưa quân tình nguyện tới đồn, lương thực thực phẩm bắt đầu cạn đi nhanh chóng. Quân lương không tính trước, không đủ nuôi cả đội quân khổng lồ, trong khi đó không thể nào tiếp vận ngay lương thực tới đồn King. Chúng tôi trở thành nạn nhân cho thói tắc trách và đểnh đoảng của các cấp chỉ huy kém cỏi. Toàn bộ binh lực bị đe dọa chết đói.

Trước tình thế bi đát, tướng tư lệnh của chúng tôi bỗng thể hiện một nghĩa cử ái quốc cao cả. Vốn gốc dân Florida, ngoài hàm sĩ quan cao cấp, tướng Clints còn có một đồn điền bát ngát cách đồn King không xa. Cánh đồng ngô của ông ta rộng hàng trăm acre, thời điểm này vừa đúng mùa thu hoạch. Tướng Clints tình nguyện cấp số ngô đó nuôi quân. Nhưng đáng lẽ cho tải lương đến đồn, người ta lại làm ngược lại: đưa quân xuống đồn điền, tự thu hoạch nuôi quân tại chỗ. Vậy là bốn phần năm quân số rút đi, để lại đồn một lực lượng khá mỏng. Tại đồn điền của tướng Clints, người ta dựng ngay một cứ điểm mới, đặt tên là đồn Drein.

Nhiều anh em “ác miệng” cho rằng nghĩa cử cao cả khác thường của vị tướng già tốt bụng hoàn toàn không xuất phát từ tấm lòng ái quốc chân thành. Ai chả biết “Chú Sam” là một khách hàng hào phóng, sẵn sàng thanh toán hậu hĩnh cho số lương thực nuôi quân. Ngoài ra, đưa quân về đấy, có thể yên chí không sợ các bộ lạc da đỏ tấn công.

Tôi không được điều động xuống đồn điền. Lý do rất đơn giản: tôi không thuộc số sĩ quan được Clints cưng chiều, cũng không phải sĩ quan trong ban tham mưu của ông ta. Tôi ở lại đồn King cùng đặc phái viên chính phủ.

Ngày tháng trôi qua, tẻ ngắt. Trong suốt mấy tuần lễ, hiếm hoi mới có một hai lần giải trí là đi xuống đồn Drein. Chúng tôi không dám đi chơi nhiều, lực lượng tại chỗ còn quá mỏng. Chúng tôi biết người da đỏ không thiếu súng đạn, mà dạo này dấu vết họ quanh đồn không phải ít. Mọi cuộc săn bắn giải trí hay dạo chơi lãng mạn trong các vạt rừng cạnh đồn đều rất nguy hiểm.

Tôi nhận thấy ông phái viên hết sức thận trọng. Rất hiếm khi ông ra khỏi cổng đồn, còn ra xa nữa ngoài ranh giới tuần canh thì tuyệt đối không. Mỗi lần nhìn ra những cánh rừng và những đồng cỏ xa xa, nét mặt ông đầy vẻ đăm chiêu, tự như ông linh cảm thấy hiểm nguy sắp tới. Thompson đã chứng kiến Oskeola thề giết Omatla, và có lẽ ông cảm thấy lời thề nguyện đó dành cho cả ông nữa.

Ngày lễ Giáng sinh đã đến. Ngày đó, khắp mọi nơi - từ những đảo băng phương bắc đến các bình nguyên nhiệt đới nóng nực, trên các con tàu, trong các pháo đài và thậm chí ngay trong nhà ngục - người ta đều muốn tổ chức mừng Chúa thật vui. Ở đồn biên phòng chúng tôi cũng vậy. Binh lính được nghỉ huấn luyện, chỉ có số ít trực ban tiếp tục làm nhiệm vụ tuần tra canh gác. Trong những ngày này, khẩu phần ăn được nâng lên, món ăn cũng cố gắng đa dạng hết khả năng cho phép. Vì thế tuần lễ giáng sinh trong đồn trôi qua cũng khá là vui.

Trong các trại lính Mỹ, tay thầu cơm thường là một gã đầu trò có hạng, sẵn sàng và hào phóng cho các sĩ quan mượn tiền, ký sổ để tổ chức các cuộc vui. Những kỳ lễ lạt, hay những trận nhậu nhẹt ngày thường gã nhà thầu đều “chơi hết mình” cùng các sĩ quan. Lão thầu cơm ở đồn King cũng thế.

Vào một ngày trong dịp Giáng sinh, lão thầu cơm quyết định chiêu đãi một bữa thịnh soạn - ở đồn này không ai có thể tổ chức một bữa linh đình đến thế. Tất cả các sĩ quan đều được mời dự tiệc, trong đó vị khách trân trọng số một dĩ nhiên là ông đặc phái viên.

Buổi chiêu đãi tổ chức ngay tại nhà chủ, cách đồn chừng một trăm yard, sát bìa rừng.

Khi tiệc tan trời đã xâm xẩm tối. Phần đông các sĩ quan quyết định về đồn, tiếp tục cuộc sát phạt đỏ đen ở nhà.

Ông đặc phái cùng mười sĩ quan và dân sự khác còn nán lại làm thêm một hai chai dưới mái nhà hiếu khách của lão chủ thầu.

Tôi cùng các sĩ quan trở về đồn. Vừa mới ngồi vào bàn, chúng tôi bỗng kinh dị nghe tiếng súng nổ. Sau loạt đạn là những tiếng hú man rợ - tiếng hú xung trận của người da đỏ. Tưởng đối phương tấn công đồn biên phòng, chúng tôi nháo nhào chụp vũ khí, vớ gì dùng nấy, tức tốc ra ngoài trại.

Nhưng đối phương không công đồn, mà đánh nhà thầu. Một đội chiến binh da đỏ nai nịt gọn gàng, bừng bừng khí thế chiến đấu, lông chim gài tóc và trên áo làm dấu. Họ vây kín bốn mặt nhà, hò reo dữ dội “Io-ho-chi!”. Chốc chốc lại nghe một vài tiếng súng khô đanh, bắn phát một, nhưng đã bắn là trúng đối phương đang cố sống cố chết tìm nơi ẩn náu.

Chúng tôi mở toang cổng đồn, mấy cậu lính dạo chơi bên ngoài rú lên kinh hãi, cuống cuồng chạy vào. Trên chòi gác, lính canh bắt đầu nhả đạn về phía đối phương, nhưng nhà lão chủ thầu quá xa, bắn không tới.

Lính pháo vội vàng lao tới các ổ đề kháng. Nhưng thật trớ trêu, dãy chuồng ngựa dựng bằng thân cọ nằm giữa đồn và nhà thầu lại là tấm lá chắn tuyệt vời cho đối phương, trận pháo kích dữ dội hóa thành vô tích sự.

Bất chợt những tiếng hú, tiếng la vụt tắt, các chiến binh da đỏ đồng loạt nhảy vào rừng, biến mất, nhanh như có phép màu.

Viên sĩ quan chỉ huy đúng là một người vô dụng. Mãi đến lúc này ông ta mới dám bò ra khỏi đồn. Khi tới nhà lão chủ thầu cơm lính, chúng tôi chứng kiến một cảnh lượng kinh hoàng. Chủ nhà, hai viên sĩ quan cùng dăm tên lính và dân sự phơi xác ngay trên sàn, thân thể mỗi người đều hàng chục vết thương. Chúng tôi nhìn thấy ngay xác ông đặc phái. Ông ta nằm ngửa, lễ phục bứt toang, đầm đìa máu. Trên mặt máu đã đông, nhầy nhụa. Xác ông phái viên găm mười sáu phát đạn, nhưng vết tử thương hãi hùng nhất là ở bên ngực trái. Nhìn vết dao xoáy vào tim Thompson, không cần nhân chứng sống, tôi vẫn thừa biết ai đã hạ độc thủ. Nhưng trong nhà có nhân chứng sống - bà đầu bếp da đen. Bà ta trốn tịt sau tủ gỗ và đến tận lúc này mới chui ra. Bà đầu bếp biết mặt Oskeola và đã chứng kiến đường dao kết liễu mạng sống đặc phái viên.

Sau cuộc hội ý chớp nhoáng, chúng tôi quyết định truy kích, đồng thời áp dụng mọi biện pháp cảnh giới tối đa. Nhưng cũng như lần trước, cuộc truy kích không đem lại kết quả gì - ngay đến dấu vết rút lui của đối phương cũng không tìm thấy.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »