Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 535 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRẬN ĐÁNH TRÊN SÔNG

Ông phái viên bị giết chết - điều đó đòi hỏi phải trả thù đối phương ngay tức khắc. Ngay hôm ấy chúng tôi cử một đội cấp báo đến đồn Drein. Dọc đường một vài người sa vào tay đối phương, nhưng số còn lại may mắn chạy thoát. Sáng hôm sau, từ sớm tinh mơ, đội quân trên một ngàn người đã lên đường, nhằm hướng sông Amazura thẳng tiến. Ban chỉ huy quyết định sẽ càn quét không nương tay, tấn công cha mẹ, vợ con của các chiến binh da đỏ. Đến thời điểm này tướng tư lệnh đã biết rõ gia đình họ ẩn náu trong vũng đầm lầy mênh mông của Florida, ông muốn bắt cha mẹ, vợ con họ làm con tin cho đến khi họ buộc phải quy phục.

Toàn bộ quân lực ngoài một số nhỏ ở lại giữ đồn, được điều động hành quân càn quét. Tôi cũng nhận được lệnh tham gia chiến dịch. Trên đường hành quân, qua câu chuyện của lính, tôi hiểu tâm trạng họ đang sôi sục căm thù sau sự kiện đồn King và nhất là sau “thảm bại Deid”. Tôi biết họ sẽ không bắt tù binh, họ sẽ giết sạch, bất luận già trẻ, lớn bé. Họ sẽ không tha một mạng da đỏ nào!

Tôi lo ngại một cuộc thảm sát những người dân vô tội. Địa điểm cư trú của họ đã được xác định chính xác, người dẫn đường biết rõ lối đến, đối phương đừng hòng thoát chết. Tuy nhiên, đoàn quân đã thất vọng. Tiểu đội trinh sát trở lại cho biết bên da đỏ đã rút đi rất xa, không rõ về hướng nào, ít nhất thì cũng đến một nơi mà chúng tôi không cách gì tìm ra họ. Vậy là chúng tôi sẽ đến tổ đại bàng khi đại bàng đã bay xa. Đoàn quân tiếp tục đi, tuyệt đối im lặng theo lệnh trên.

Giá hành quân sớm chừng một ngày, có lẽ nhiều người sẽ coi đây là chuyến dạo chơi thú vị, không mảy may nguy hiểm. Nhưng tin tức về “thảm bại Deid’’ đã ám ảnh họ. Một mặt, sự kiện bi thảm đó làm họ sôi máu, mặt khác, buộc họ phải thận trọng. Lần đầu tiên trong đời họ nhìn người da đỏ bằng một con mắt khác, vị nể và thậm chí lo sợ nữa. Như thế có nghĩa là dân da đỏ biết tổ chức chiến trận, biết tiêu diệt đối phương. Nỗi ám ảnh rùng rợn càng đeo riết mỗi người khi tốp truy sát chiến trường thảm khốc trở về, thuật lại tỉ mỉ trận huyết chiến bi đát đó.

Gần trưa chúng tôi tới sông Amazura. Muốn vào vùng đầm lầy nhằng nhịt của người da đỏ phải bò sang bên kia. Những người dẫn đường dò dẫm tìm chỗ cạn để vượt sông, nhưng không được. Dòng sông trước mặt rộng mênh mông, đen ngòm, sâu lút cổ.

Sau này mới rõ tốp da đỏ dẫn đường đã đi lạc. Chính sự nhầm lẫn của họ đã cứu sống chúng tôi. Nếu đi đúng, đoàn quân của tướng Clints đã lặp lại thảm họa của thiếu tá Deid hôm trước, chỉ khác là với một qui mô rộng lớn hơn.

Nếu không bị lạc đường và tìm được chỗ cạn vượt sông ở quãng dưới, cách đây hai dặm, hẳn chúng tôi đã rơi trọn vào vùng phục kích rất nghệ thuật của thủ lĩnh trẻ. Chàng thủ lĩnh mưu lược rất giỏi tác chiến vùng rừng núi. Tin đồn quân da đỏ đã rút xa thực tế là một tin hỏa mù trong hàng loạt mưu kế của Oskeola.

Trong lúc chúng tôi dò dẫm ở đây, thì dưới kia, nơi đáng lẽ chúng tôi phải đến, quân da đỏ đã bố trí kín hai bờ sông. Các chiến binh phục kín trong cỏ rậm, như những con rắn rình mồi, và sẵn sàng lao tới khi chúng tôi bắt đầu lội qua sông. May mắn biết bao cho quân đoàn tướng Clints, khi họ có những người dẫn đường ăn hại!

Tuy nhiên lúc ấy tướng Clints không biết được điều đó. Nếu biết có kẻ thù nguy hiểm cách họ không xa, hẳn tướng tư lệnh đã tác chiến theo một lối khác. Nhưng ông không biết, và hạ lệnh cho đoàn quân dừng lại, chuẩn bị vượt sông.

Chúng tôi lục soát và kiếm được vài chiếc thuyền và độc mộc của dân da đỏ giấu trong bụi lác. Lính bộ binh có thể dùng thuyền vượt sông dễ dàng còn lính pháo sẽ vượt sông bằng ngựa.

Chúng tôi đốn gỗ đóng bè, bắt đầu qua sông. Việc chuyển quân tiến hành khá tốt, chưa đầy một tiếng nửa quân số đã sang sông. Tôi cũng thuộc trong số này, nhưng không mừng rỡ gì với may mắn đó. Phải tham gia vào cuộc tàn sát đàn bà con nít vô tội, tôi thấy quá nặng nề. Và quả thực, tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm khi nghe tiếng hú “Io-ho-chi!” bất ngờ vang dậy. Sau tiếng hú là hàng loạt đạn gầm lên, đạn réo chiu chíu trong không khí, phạt gãy cành cây ngay cạnh chỗ chúng tôi. Trong chớp mắt những đội quân da đỏ đông ngút ngàn đã vây bọc chúng tôi từ mọi phía.

Số binh lính và sĩ quan đã sang sông nhanh chóng ẩn sau những thân cây cao lớn, nhờ đó không bị thương vong đáng kể sau loạt đạn đầu. Nhưng dầu sao, một vài người đã ngã xuống, số còn sống lo sợ thực sự trước nguy hiểm ghê gớm đang đe dọa.

Chúng tôi bắn trả, đối phương đáp lại bằng một dàn hỏa lực dữ dội hơn trước. Cứ thế, không bên nào chịu lép, xối đạn liên tục, lúc bắn cấp tập, lúc tỉa “tành tành” phát một. Cũng có những lúc đôi bên cùng ngưng tiếng súng.

Nhất thời cả hai bên chưa bị thiệt hại gì nhiều. Nhưng rõ ràng đối phương ẩn hiện trong cánh rừng nhỏ trước mặt đã chiếm lợi thế và vây hãm chúng tôi rất chặt. Chúng tôi không nhúc nhích đi đâu được, phải chờ thêm tiếp viện qua sông, khi đó sẽ ồ ạt xáp đánh lá cà, buộc đối phương chơi trực diện.

Đơn vị tiếp tục vượt sông, dưới dàn hỏa lực yểm trợ của chúng tôi. Nhưng chỉ lát sau tình thế đã xấu đi nghiêm trọng. Ngay phía đối diện vị trí chúng tôi có một dẻo đất bồi rất hẹp bò ngang ra sông, tạo thành một bán đảo con con, chếch phía dưới bãi cù lao giữa dòng. Trên cù lao cây cối râm rạp, có cọ, sồi và mộc liên.

Đáng lẽ chúng tôi phải chiếm lĩnh cù lao trong lúc vượt sông, nhưng tướng Clints đã bỏ lỡ cơ hội. Quân da đỏ phát hiện ngay sai lầm đó của chúng tôi, và trong khi chúng tôi chưa kịp hoàn hồn sau loạt đạn bất ngờ, họ băng qua dẻo đất bồi, chiếm cù lao. Hậu quả của việc bỏ lỡ cơ hội chiếm đảo phát tác ngay tức khắc. Quân da đỏ bắn dữ dội về phía thuyền qua sông, mà thuyền xuôi dòng cứ trôi xéo xuống gần đảo lửa. Binh lính trúng đạn, nhào xuống sông, hoặc nằm vắt ngay mạn thuyền, người chết, người bị thương la liệt. Hỏa lực dày đặc của chúng tôi dội xuống đảo không sao đánh bật được đối phương gan lỳ trên đảo lá rậm.

Ngoài cù lao chắc chắn không nhiều quân da đỏ. Khi họ băng qua roi đất, chúng tôi có thể đếm được từng người. Nhưng quí hồ tinh bất quí hồ đa, những tay súng trên đảo rất gan lì và thiện xạ, không một phát đạn nào trượt đích. Đây là điểm nóng căng thẳng nhất của trận đánh. Những chỗ khác thế trận có vẻ cân bằng hơn. Hai bên dựa vào địa hình cây cối, bắn nhau dữ dội, nhưng không gây tổn thất lớn cho đối phương. Nhưng ở cù lao, chỉ một nhúm quân da đỏ đã tiêu diệt một lực lượng lớn hơn tổn thất ở tất cả các khu vực khác cộng lại.

Cách duy nhất đế đánh bật toán da đỏ bất trị và nguy hiểm ra khỏi đảo là đánh giáp lá cà.

Tướng Clints dự kiến như vậy. Nhưng ngay giải pháp đó cũng hóa ra vô vọng. Liều lĩnh đột nhập đảo dưới làn đạn chết chóc của đối phương nấp kín kể như chấp nhận bỏ mạng ngay trước khi tới đảo.

Thật đáng ngạc nhiên, người chỉ huy nhóm tập kích được chỉ định lại chính là tôi. Thú thật, tôi chưa bao giờ tỏ ra đặc biệt dũng cảm hay có tinh thần quyết chiến. Nhưng lệnh bổ nhiệm do đích thân Clints tuyên bố, phải tức khắc thi hành. Tôi lãnh nhiệm vụ, tuy không hăng hái gì cho lắm.

Tôi dẫn đội cảm tử trang bị súng trường, quân số không hơn tốp da đỏ trên đảo, tiến ra roi đất.

Tôi ý thức rõ mình đang đi vào cõi chết. Tốp lính theo tôi có lẽ cũng cùng chung ý nghĩ. Biết vậy song chúng tôi không thể lùi bước. Phía sau, tất cả đang dõi mắt nhìn theo: chúng tôi phải lên đảo, hoặc chiến thắng, hoặc hy sinh!

Mấy giây sau chúng tôi đã ra roi đất bồi, lấy hết tốc lực băng lên đảo. Chúng tôi hy vọng đối phương không phát hiện kịp và sẽ bị chúng tôi bao vây.

Hy vọng thật hão huyền! Ngay từ phút đầu họ đã theo dõi chúng tôi, súng đạn sẵn sàng chờ đón!

Không còn thì giờ đâu nghĩ đến nguy hiểm, chúng tôi lao nhanh tới trước. Còn cách khu rừng chừng hai chục yard, chúng tôi bỗng thấy khói xanh phụt lên sau những gốc cây và kế ngay đó là những chùm lửa đỏ. Một viên réo như sôi sục qua sát đầu tôi. Phía sau, đầy tiếng la hoảng thất thanh và tiếng rên rỉ chết chóc. Tôi ngoảnh lại - toàn đội cảm tử đã chết gục hoặc đang giẫy chết, không sót một ai!

Đúng lúc đó trong rừng có tiếng hét vọng ra:

Quay lại, Rendolf! Quay lại! Mặt trời trên ngực đã cứu anh. Nhưng binh lính chúng tôi đang sôi máu, coi chừng đấy! Đừng tập kích lén nữa! Quay lại đi! Chạy đi! Chạy ngay đi!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »