Trận thảm bại của đội quân thiếu tá Deid là tổn thất vô tiền khoáng hậu trong lịch sử chiến tranh chống người da đỏ. Đội quân của Deid đã bị giết sạch, thậm chí trong số ba người sống sót về tới đồn chỉ có một người sống được, hai người kia ít bữa sau cũng chết vì thương tích quá nặng.
Trong trận này bên da đỏ hoàn toàn không chiếm ưu thế quyết định về lực lượng, nhưng về chiến thuật họ khôn ngoan và khéo léo hơn đối phương nhiều.
Đơn vị của Deid bị tấn công bất ngờ khi họ vượt sông Amazura. Địa hình nơi đó khá trống trải, chỉ có rất ít thông đuôi ngựa mảnh khảnh mọc lưa thưa, vì thế bên da đỏ cũng chẳng có ưu thế đáng kể nào về vị trí hỏa lực hay nơi ẩn náu. Về quân số, họ đông hơn không quá hai lần, một “tỉ lệ phải chăng” theo quan niệm của lính da trắng đã từng tham gia chiến tranh da đỏ. Trước một bằng ưu thế nhỏ nhoi như vậy của quân da đỏ, lính da trắng thường không coi ra là mùi gì.
Khá nhiều chiến binh da đỏ dùng ngựa, nhưng họ ghìm cương ngoài vòng hỏa lực, chỉ có lính bộ binh trực tiếp tham chiến. Các chiến binh da đỏ dành phần thắng quá nhanh, đến nỗi không cần lực lượng kỵ binh tham chiến.
Loạt súng đầu tiên đã sát thương rất nhiều, khiến đội hình da trắng hoàn toàn rối loạn. Nhưng binh lính không thể lùi lại phía sau - các kỵ binh da đỏ đã kẹp từ hai cánh, cắt đứt đường rút lui của họ.
Bản thân Deid và đa số các sĩ quan thuộc quyền bị giết ngay trong loạt đạn đầu. Số còn sống chỉ còn cách duy nhất là trụ tại chỗ, bắn trả. Họ liều chết lấy những thân cây gãy đổ xếp thành công sự phòng thủ hình tam giác, nhưng lưới lửa dữ dội của quân da đỏ đã buộc họ bỏ dở công sự mới đắp được nửa chừng. Số lính da trắng sống sót sau đợt tấn công đầu tiên lui hết vào trong công sự dở dang, nhưng vẫn lần lượt bị tỉa dần sau những phát đạn thiện xạ. Chẳng bao lâu sau toàn bộ lính da trắng đã bị giết, không còn một mạng, trận đánh kết thúc.
Ít lâu sau, khi quân chính phủ kéo đến bãi chiến trường bất hạnh, họ thấy công sự tam giác vắt đầy xác lính, chồng chéo đè lên nhau trong những tư thế trông phát rợn.
Sau này nhiều người lớn tiếng lu loa quân da đỏ đã tra tấn thương binh rất dã man, và khoét mắt những người đã chết. Sự thật không phải như vậy, họ không tra tấn thương binh, vì lẽ làm gì có thương binh mà tra tấn. Ngoài ba tên binh nhì giả chết, cả đoàn quân không sống sót một ai. Một vài người bị khoét mắt là do những nô lệ da đen chạy trốn trước đây, các nô lệ khoét mắt tử thi hoàn toàn vì thù hận cá nhân. Quả thực, cũng có một số xác chết bị lột da đầu, nhưng đó là cổ lệ chiến trường của người da đỏ. Chính người da trắng về sau cũng bắt chước lệ ấy.
Theo lệnh tướng Clints tôi cùng một vài sĩ quan đến thị sát nơi xảy ra trận đánh. Bản báo cáo chính thức sau chuyến đi này là bằng chứng tốt nhất về hành động của những người chiến thắng.
“Đơn vị của thiếu tá Deid bị tiêu diệt sáng 28 tháng 12 cách điểm hạ trại đêm trước 4 dặm. Dọc đường hành quân họ bất ngờ bị đối phương đông hơn nhiều tấn công. Quân da đỏ phục kích trong rừng cọ, cỏ tranh, bất thần xuất hiện ngay sát đoàn quân. Họ đánh giáp lá cà bằng súng, dao găm, lưỡi lê. Trận đánh diễn ra khốc liệt. Đến đợt tấn công thứ hai quân da đỏ đã sử dụng súng đạn của binh sĩ chính phủ bị thương vong. Toàn bộ lính pháo đã bị diệt tại chỗ, dưới làn hỏa lực đan cánh sẻ của quân da đỏ, đối phương chiếm lĩnh các ổ pháo, phá hỏng và đốt trụi giá pháo, nòng pháo, bị quẳng xuống ao”.
Và đây là một bản báo cáo chính thức khác:
“Chúng tôi từ hậu phương đến nơi xảy ra trận đánh. Tiểu đội của chúng tôi chút nữa đã đi quá, bỗng ông chỉ huy và các sĩ quan tham mưu phát hiện một cảnh tượng đáng sợ nhất mà con người có thể tưởng tượng nổi. Thoạt đầu chúng tôi thấy một vài chiếc hòm vỡ toác nằm rải rác, sau đó thấy một cỗ xe và hai xác bò. Chếch sang phải có hai, ba xác ngựa. Đi một đoạn nữa chúng tôi thấy một đống gỗ cây giống như công sự hình tam giác. Bên trong công sự, về phía bắc về phía tây, chất khoảng ba mươi xác chết. Thực ra đó gần như chỉ là những bộ xương, mặc dù vẫn còn quân phục. Họ nằm nguyên trong tư thế khi tử nạn. Một số khi chết ngã đè lên xác đồng đội, nhưng phần lớn nằm ngay cạnh những thân cây, đầu gác lên công sự nơi họ nằm bắn. Chắc hẳn quân da đỏ không động đến các tử thi, ngoại trừ một vài người bị lột da đầu, có thể dễ dàng nhận biết được các sĩ quan: những cây ghim đắt tiền trên cà vạt, nhẫn vàng đeo tay, tiền bạc trong túi vẫn còn nguyên. Chúng tôi đã chôn tổng cộng 8 sĩ quan và 98 binh sĩ.
Cần nói thêm, quân da đỏ tấn công không phải từ sau những vách đá, mà ngay trên địa hình rất thưa cây. Họ phục kín trong đám cọ palmetto và cỏ tranh cao lút đầu người”.
Qua những báo cáo đó, rõ ràng người da đỏ tấn công đơn vị của Deid không phải nhằm mục đích cướp bóc hay trả thù hèn hạ. Không, họ có một động cơ cao cả hơn nhiều - bảo vệ mảnh đất quê hương, bảo vệ bếp lửa và mái nhà thân thiết.
Ưu thế của đội quân da đỏ chỉ ở chỗ họ mai phục rất kín, tấn công bất ngờ. Thiếu tá Deid hẳn là một sĩ quan dũng cảm, nhưng không đủ phẩm chất tối cần đối với một đối phương như vậy. Deid hiểu biết về chiến tranh hoàn toàn sách vở, lý thuyết, giống như phần đông các sĩ quan quân đội Mỹ. Deid đã mất khả năng ứng phó nhanh với tình thế chiến trường. Đưa quân đi chiến đấu mà Deid làm như đi duyệt binh, chính vì thế đã nướng sạch cả đơn vị.
Nhưng nếu như viên chỉ huy da trắng trong trận này tỏ ra thiếu rất nhiều phẩm chất của một người cầm quân, vị thủ lĩnh da đỏ lại có thừa tất cả. Chỉ ít lâu sau mọi người đã biết trận phục kích dữ dội đó, từ kế hoạch đến thực hiện, là tác phẩm của thủ lĩnh trẻ bộ lạc Khúc Côn Đỏ - thủ lĩnh Oskeola.
Rõ ràng chàng trai không có thì giờ dừng lại lâu để chiêm ngưỡng chiến thắng của mình. Cũng ngay chiều hôm đó, tại đồn King, cách chiến địa tận diệt đoàn quân Deid bốn chục dặm, đặc phái viên Thompson đã trở thành nạn nhân báo thù của Oskeola.