Không nhìn thấy người, nhưng nghe tiếng tôi nhận ngay ra người rối rít giục tôi là Oskeola.
Tôi không thể tả hết cảm giác của mình và không nhớ mình đã làm gì trong lúc đó. Tâm trạng tôi thật lạ lùng, vừa bối rối, hoang mang, vừa ngạc nhiên, sợ hãi. Tôi chỉ nhớ mình ngoái nhìn đồng đội một lần nữa, và mừng rỡ nhận ra không phải tất cả đều đã chết. Một vài người ráng nhỏm dậy, chạy đi tìm nơi ẩn nấp. Vài người khác lết đi bằng cả chân tay.
Trên đảo nhả tiếp một loạt đạn, thêm hai ba người trong số vừa nhỏm dậy ngã xuống.
Trong số bị thương dưới chân có một chàng trai tôi quen biết đã lâu. Cậu ta bị thương cả hai chân, không đi nổi. Cậu rên rỉ, khẩn khoản kêu tôi cứu, chính tiếng kêu xin đó đã lôi tôi khỏi trạng thái sững sờ. Tôi cúi xuống, nhấc chàng trai dậy, kéo đi. Tôi ráng hết sức bò thật nhanh, kéo theo đồng đội, và chỉ đến khi ra ngoài tầm hỏa lực mới dám dừng lại thở.
Một trung đội trên bờ nổ súng yểm trợ cho chúng tôi rút. Tới nơi, tôi để chàng trai nằm lại, tức tốc đến gặp tư lệnh báo cáo.
Thực ra tôi chẳng còn gì phải báo cáo. Từ phía sau mọi người đã quan sát và thấy hết. Tướng Clints không nói một lời, chỉ tay điều tôi sang cánh quân khác.
Binh sĩ trách tướng tư lệnh đã ra lệnh chiếm đảo một cách thiếu suy nghĩ và vô cùng tai hại. Riêng tôi, sau lần đó được lời thêm uy tín là sĩ quan can đảm.
Hai bên tiếp tục bắn nhau gần một tiếng nữa. Bây giờ trận đánh phân thành những cụm riêng rẽ trong đầm lầy, giữa rừng cây. Cả hai bên đều không giành được ưu thế rõ rệt, vẫn giữ nguyên vị trí ban đầu. Tuy nhiên, quân da đỏ án ngữ toàn bộ cánh rừng trước mặt. Chúng tôi muốn rút lui, nhưng lui là tự sát, bởi chỉ có một đường rút lui duy nhất - trở lại bên kia sông. Nhưng đành phải vậy, chúng tôi buộc phải rút dưới trận mưa đạn của đối phương. Ở lại trên bờ cũng nguy hiểm không kém: chúng tôi đã thử đánh bật đối phương ra khỏi rừng nhưng không được, có nữa chỉ nướng quân, trong khi đó lương khô mang theo rất ít, đơn vị đã thấm mệt và đói.
Đối phương bao vây chúng tôi khá gần. Các chiến binh da đỏ quây thành vòng cung, ẩn sau những thân cây chắn đạn, chĩa súng về phía chúng tôi. Và thật nguy hiểm, số quân da đỏ mỗi lúc một đông. Nghe tiếng hú xung trận quen thuộc, chúng tôi biết lực lượng tăng cường của họ đã đến. Chúng tôi bắt đầu lo bị áp đảo về lực lượng và đối phương sẽ dễ dàng tiêu diệt chúng tôi. Nghĩ tới đó, ai nấy đều thất vọng.
Trong giây phút ngừng bắn, chúng tôi quan sát và nhận thấy nhiều chiến binh da đỏ sử dụng súng trường, một số mang quân phục của quân đội chính phủ. Đặc biệt nhất có một thủ lĩnh quàng vải lụa, tấm vải to, trông như vải choàng của các đội quân Tây Ban Nha đi chinh phục châu Mỹ. Một góc tấm lụa in rõ sọc trắng đỏ với những ngôi sao màu xanh. Tấm vải choàng đầy khiêu khích đó chính là lá quốc kỳ nước Mỹ.
Người da đỏ lấy lá cờ và súng đạn kia ở đâu ra - chuyện đó không có gì khó hiểu: đó là chiến lợi phẩm sau trận toàn thắng diệt gọn đội quân của thiếu tá Deid. Chúng tôi nhìn súng đạn và quốc kỳ trong tay họ, lòng cay đắng và phẫn nộ vô cùng, nhưng bất lực.
Điều chắc chắn sẽ xảy ra là chúng tôi sẽ lãnh trọn số phận hẩm hiu như đội quân của Deid, nếu tiếp tục co cụm trên bãi sông này. Nhưng may thay, một sĩ quan kỳ cựu, người đã từng tham gia chiến tranh dưới cờ "Bố già Hicori”, có nhiều kinh nghiệm đối phó với chiến thuật của người da đỏ đã đưa ra một sáng kiến tuyệt vời. Viên sĩ quan đề xuất một kế hoạch rút lui hoàn hảo, được tướng Clints chấp nhận ngay.
Theo kế hoạch đưa ra, lực lượng bên kia sông đã triển khai giả như chuẩn bị vượt sông ở quãng trên. Động tác giả quả là một chiến thuật tuyệt diệu. Vì lẽ giả dụ lực lượng cơ động qua sông được thật, quân da đỏ sẽ bị kẹp giữa hai gọng kìm, chúng tôi có điều kiện chọc thủng và phá vỡ vòng vây.
Bị mắc bẫy, quân đa đỏ kéo lên mé trên chặn trước. Chúng tôi khéo léo lợi dụng thời cơ đó, nhanh chóng vượt sông về bờ bên kia. Quân da đỏ rất thận trọng, không dám đuổi theo. Trận ác chiến trên sông Witlacutchi* thế là kết thúc.
Witlacuchi: tên sông Amazura theo cách gọi của người da đỏ
Ban chỉ huy hội ý khẩn cấp. Mọi người nhanh chóng thống nhất ý kiến: không chậm trễ một phút, rút ngay về đồn King.