Trước khi thương lượng, sáu người chúng tôi thân mật bắt tay nhau. Oskeola nắm chặt tay tôi, mỉm cười rất đặc biệt, một kiểu cười riêng anh mới có:
- Chà, Rendolf! Bạn bè dù chiến tranh vẫn có đôi lúc gặp nhau như trong thời bình vậy.
Tôi hiểu anh muốn nói gì, và chỉ trả lời anh bằng ánh mắt đầy biết ơn.
Trong lúc đó một giao liên từ cổng trại đi ra, viên tướng tư lệnh cử anh ta ra gặp chúng tôi. Ngay lập tức, từ phía rừng, một chiến binh da đỏ xuất hiện, xáp lại đoàn thương lượng cùng lúc với giao liên da trắng. Bên da đỏ theo dõi rất chặt dể duy trì quân bình đại biểu hai bên.
Sau khi giao liên thì thầm truyền lệnh của chỉ huy, chúng tôi bắt tay ngay vào việc đàm phán.
Abram thay mặt đoàn da đỏ phát biểu bằng thứ tiếng Anh méo mó. Hai thủ lĩnh còn lại đứng nghe, làm hậu thuẫn cho ý kiến của Abram. Khi tỏ thái độ đồng tình, họ đệm tiếng “Hô!” khi phủ định, họ đồng thanh kêu lên “Cuuri!”
- Người da trắng có muốn đình chiến không? - Abram hỏi nhát gừng.
- Với điều kiện nào? - Sĩ quan trưởng đoàn chúng tôi hỏi.
- Các ông phải chấm dứt chiến tranh. Quân đội các ông phải rời khỏi đây về đồn. Phía da đỏ chúng tôi sẽ rút hết sang bên này sông Witlacutchi. Từ nay về sau con sông lớn này là biên giới giữa chúng ta. Chúng tôi hứa sẽ tôn trọng hòa bình, sống hữu nghị với láng giềng da trắng. Hết, đó là tất cả những gì tôi cần nói với các ông.
- Hỡi những người anh em, - trưởng đoàn chúng tôi nói. -Tôi e rằng cả tướng tư lệnh, cả Người Cha Vĩ đại, Tổng thống của chúng ta, sẽ không chấp thuận điều kiện đó. Tôi được ủy nhiệm truyền đạt lại với các người anh em rằng ông tư lệnh chỉ có thể đàm phán với các người anh em với điều kiện phía da đỏ hoàn toàn quy phục chính phủ và đồng ý di dân.
- Cuuri! Cuuri! Không bao giờ! - Koa-hadzo và Oskeola đồng thanh phản đối. Họ nói rất dứt khoát, chứng tỏ không nhượng bộ.
- Tại sao chúng tôi phải quy phục? - Thủ lĩnh da đen sửng sốt hỏi lại. - Chúng tôi có bị bại trận đâu, trái lại, trận nào chúng tôi cũng thắng. Chúng tôi đã đánh bại những đội quân hùng mạnh của các ông, một lần, hai lần, ba lần… Chúng tôi đã cho các ông thảm bại, tan tác! Quỉ tha ma bắt đi, chúng tôi biết cách giết các ông quá đi chứ! Thế thì tại sao chúng lôi lại phải quy phục? Chúng tôi đến để đưa điều kiện, chứ không phải đến để nghe điều kiện của các ông.
- Những gì đã xảy ra chưa thể quyết định được vấn đề - trưởng đoàn chúng tôi nói.- Bất luận thế nào chúng tôi vẫn mạnh hơn, cuối cùng chúng tôi nhất định sẽ đánh bại các ông.
- Cuuri! - Hai thủ lĩnh đồng thanh bác bỏ. - Liệu các ông có đánh giá nhầm lực lượng chúng tôi không đấy? Chúng tôi không yếu như các ông tưởng đâu? Không, quỉ tha ma bắt đi!
Abram, thủ lĩnh da đen, đưa mắt dò hỏi hai thủ lĩnh da đỏ. Cả hai gật đầu tán thành. Bây giờ Oskeola mới đóng vai trò chính yếu, anh quay về phía rừng, hú một tiếng dài.
Dội âm tiếng hú chưa kịp tắt, bỗng hàng trăm khóm bụi rùng rùng lay động, các đội quân, da đỏ tiến ra, dàn đội hình chiến đấu ngay trước cửa rừng.
- Các ông đếm đi, - Oskeola dõng dạc nói. - Đếm xem các ông có bao nhiêu kẻ thù!
Một nụ cười giễu cợt thoáng trên viền môi, Oskeola im lặng nhìn chúng tôi mấy giây.
- Sao, các ông thấy thế nào? - Thủ lĩnh trẻ nói tiếp - Không lẽ cả ngàn rưỡi chiến binh trẻ này trông còm cõi và dễ bắt nạt lắm sao? Không, họ sẽ chiến đấu đến người cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng gởi về cho đất! Nếu số phận bắt họ phải chết, họ sẽ chết ở Florida, nơi họ đã sinh ra và nơi an nghỉ của tổ tiên ông bà. Chúng tôi buộc phải cầm vũ khí, bởi các ông hà hiếp, xua đuổi chúng tôi. Hành động lấn áp của các ông đã bị trả thù. Chúng tôi đã giết rất nhiều binh lính của các ông, và chúng tôi thấy thế là đủ. Chúng tôi không muốn chém giết thêm, nhưng di cư chúng tôi cũng không muốn. Chúng tôi sẽ không bao giờ thay đổi quyết định của mình! Chúng tôi đã đưa ra một đề nghị rất chân thành. Nếu các ông chấp nhận, chiến tranh sẽ chấm dứt ngay. Bằng không, máu tiếp tục đổ. Xin thề với Đấng Tối linh Vĩ đại, máu sẽ tràn như suối, như sông! Những cột bia máu trong nhà dân da đỏ sẽ càng nhuộm đẫm máu kẻ thù da trắng! Chiến tranh hay hòa bình - tùy các ông lựa chọn!
Nói xong, Oskeola phẩy tay ra hiệu cho các chiến binh bên bìa rừng. Họ biến mất, lặng lẽ và huyền hoặc y như khi xuất hiện.
Chúng tôi định nói vài câu phản đối sau lời phát biểu bốc lửa cửa Oskeola, chợt nghe tiếng súng và tiếng la hét từ phía sau rừng da đỏ. Tiếng súng, tiếng hét nghe rất xa, nhưng đủ chứng tỏ phía ấy bị tấn công.
- Ái chà! Chơi đểu! Phản trắc! - Ba thủ lĩnh cùng la lên. – Bọn da trắng lừa đảo! Các người sẽ phải ân hận vì tâm địa xảo trá của các người!
Và nhanh như chớp, cả ba nhảy phắt vào rừng biến mất.
Chúng tôi về trại. Tiếng súng vẫn không dứt, chắc quân đoàn tướng Clints đang đánh các trạm tiền tiêu da đỏ. Lính trong trại vào đội hình chiến đấu sẵn sàng xuất kích. Mấy phút sau toàn trại đã kéo đội hình dã chiến dọc triền sông.
Binh lính nóng lòng vào trận. Suốt ngần ấy ngày bị ép bó giò nhục nhã, đói khát, khổ sở, giờ đây binh sĩ vô cùng háo hức với cơ hội mới, những mong khôi phục danh dự và trừng phạt kẻ thù ngông cuồng. Trận này, bị kẹp cứng giữa hai đoàn quân hừng hực khí thế, phía sau là chúng tôi, phía trước là quân đoàn Clints (hai viên tướng đã mật bàn từ trước), quân da đỏ làm sao thoát chết? Chúng có chạy đằng trời, buộc phải đánh và sẽ bị đập tan.
Tất cả các sĩ quan và binh lính đều chung ý nghĩ đó. Ngay chính viên tư lệnh của chúng tôi cũng hết sức lạc quan. Kế hoạch tác chiến đề ra được triển khai đúng răm rắp: đối phương bị vây chặt, rơi trọn vào bẫy lửa. Chiến thắng vang dội sắp trở thành hiện thực, hứa hẹn vinh quang và hàng núi nguyệt quế cho vị tướng tài ba.
Chúng tôi tiến về phía trước. Tiếng súng bây giờ chỉ còn nghe phát một lẻ tẻ. Không nghe tiếng hú xung trận của quân da đỏ. Chúng tôi tấn công ồ ạt tràn lên chiếm lĩnh các cao điểm án ngữ quanh hồ nước, nhưng trong dải rừng thưa lòng chảo không thấy một bóng đối phương. Có lẽ quân da đỏ còn ở phía trước, khoảng giữa chúng tôi với quân đoàn tăng viện. Chắc chắn là như thế, chứ không lẽ họ độn thổ được sao?
Không…Họ kia rồi, bên kia đồng cỏ… Bóng da đỏ thấp thoáng, tiến thẳng về phía chúng tôi. Họ quyết định quay lại đánh lực lượng bọc sau lưng họ… Nhưng…
Họ đang tiến đến, quân phục xanh, dây lưng trắng, dao, kiếm sáng lòa… Ô hay, không phải quân da đỏ! Trời đất ơi, đấy chính là tốp tiền đội của quân đoàn tưởng Clints!
Thật may mắn là chúng tôi đã kịp nhận ra đồng đội. Nếu không, hẳn hai đơn vị đã sát phạt nhau một trận ra trò!