Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
KHÔNG CÁNH MÀ BAY

Hai cánh quân sát nhập. Sau cuộc hội ý chớp nhoáng giữa hai viên tướng, chúng tôi lập tức tổ chức truy quét đối phương.

Nhưng sau nhiều giờ lùng sục, chúng tôi không moi đâu ra được một chiến binh da đỏ!

Oskeola đã lập một kỳ tích vận động chiến chưa từng có trong lịch sử: cả đội quân đông như kiến, trên ngàn rưỡi chiến binh, bị kẹp cứng giữa, hai gọng kìm đối phương đông không kém và xạ kích dữ dội, trong phút chốc đã không cánh mà bay, không để lại chiến trường một xác chết! Nhưng đó cũng chưa phải là điều kỳ dị! Kỳ dị hơn là họ không để lại một dấu vết nào, dù rất nhỏ, chứng tỏ đoàn quân đã từng có mặt và vừa mới rút đi! Cả đội quân vừa mới dàn đội hình chiến đấu ngay trước mắt chúng tôi, thế mà bây giờ không còn một vết tích, tựa như đã tan ra và biến mất trong không trung nhờ phép ma kỳ bí.

Vô vọng và hậm hực, hai viên tướng đành thu quân trở về đồn King.

***

Dĩ nhiên, người ta rùm beng thổi hồng chiến dịch hụt mồi này thành “chiến thắng”. Tuy nhiên, “chiến thắng” om sòm đó đã chấm dứt uy danh của tướng Hans. Sau chiến dịch ông tướng già vui vẻ từ chức - một cái chức mà chỉ mới đây thôi ông còn hăm hở cố giành lấy bằng được.

***

Người ta lại phải bổ nhiệm một tư lệnh mới, cũng hàm cấp tướng. Đó là vị tư lệnh thứ ba.

Tướng tư lệnh mới là Scott, một võ quan nổi tiếng hơn hai vị tiền nhiệm rất nhiều. Người ta trông chờ ở ông những điều kỳ diệu, và ông cũng không tiếc những lời hứa trịnh trọng trước quốc dân. Trong quân đội, mọi người tin tưởng Scott sẽ hành động khác với hai vị tư lệnh trước, sẽ mau chóng chấm dứt cuộc chiến tranh đáng ghét này. Ngay trước khi tư lệnh mới lãnh nhiệm, người ta đã tích cực chuẩn bị cho cuộc chiến với quy mô rộng hơn, quân số tăng gấp đôi, gấp ba so với trước, lương thực thực phẩm tích trữ với khối lượng khổng lồ. Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ vị tướng danh tướng như cồn nhậm chức.

Cuối cùng, Scott đã đến biên giới, cuộc chinh phạt bắt đầu.

Tôi sẽ không thuật lại chi tiết chiến dịch ồn ào của binh đoàn Scott. Cả chiến dịch chỉ là những cuộc hành quân mệt mỏi, nghi thức không khác gì một cuộc duyệt binh dài ngày. Quân đoàn chia làm ba cánh, đặt tên rất xôm là “tả quân”, “hữu quân”, và “trung quân”. Ba cánh quân xuất phát từ đồn King, đồn Bruc và Saint-Johns, đồng thời tiến ra sông Witlacutchi, vẫn cái địa điểm “bạc phước” ngày trước, rồi vận động sang khu đầm lầy. Các bánh quân liên lạc và báo vị trí với nhau bằng một phát đạn pháo cỡ nhỏ. Sau đó cả ba cánh quân cắt bán kính vào tung thâm, đồng loạt tấn công cứ điểm bản doanh của quân da đỏ.

Chước kế vô lý ấy được thực hiện đúng rắp, và dĩ nhiên đã kết thúc thất bại hoàn toàn. Không một người nào nhìn thấy quân da đỏ. Đúng là chúng tôi có gặp một vài dấu vết hạ trại của họ, nhưng chỉ đến thế là hết. Đối phương ranh ma nghe tiếng súng hiệu đã hiểu ngay sự việc. Họ biết ngay cách bố trí quân chính phủ, vì thế dễ dàng rút lui qua hành lang ngỏ giữa tả quân và hữu quân của chúng tôi.

Có lẽ chuyện khác thường đáng nhắc nhất trong toàn bộ chiến dịch là trường hợp “đội quân bị bỏ quên” mà tôi là một nạn nhân, suýt nữa đã bỏ mạng.

Khi dẫn quân vào “ổ da đỏ”, vị tướng soái vĩ đại bỗng nảy ra ý đồ để lại một trạm quan sát trên bờ sông Amazura. Trạm có bốn mươi lính tình nguyện làng Xuoni và vài sĩ quan chỉ huy, trong đó có tôi.

Chúng tôi được lệnh bám trụ tại chỗ, bất di bất dịch cho đến khi có đơn vị đến thế nhiệm. Bao giờ sẽ có người tới thay, điều đó ngay cả trưởng trạm của chúng tôi cũng mù mờ, không rõ. Cắt đặt xong, tướng tư lệnh đẫn đội “trung quân” đi tiếp, phó mặc bọn tôi cho số phận.

Chúng tôi quá hiểu tình thế nguy hiểm của mình, vì thế cả trạm dốc sức dựng một cứ điểm bố phòng thật chắc. Chúng tôi hạ cây, dựng bót, đào giếng, quây rào kín bưng.

May phúc cho chúng tôi, suốt tuần đầu không bị đối phương phát hiện. Nếu họ biết sớm, hẳn chúng tôi bốn mươi người không còn sót một mạng. Đến ngày thứ sáu, quân da đỏ xuất hiện, vây bót và đòi chúng tôi hạ vũ khí. Chúng tôi từ chối, cố sức chống đỡ, đánh trả những đợt tấn công liên miên trong suốt năm mươi ngày ròng rã. Khá nhiều đồng đội chúng tôi đã bị thương, bị giết. Chỉ huy trạm, Holloman, một sĩ quan quả cảm đã hy sinh. Anh ngã xuống vì một viên đạn thiện xạ lách qua kẽ rào.

Kho lương của chúng tôi chỉ đủ ăn nửa tháng, trong khi chúng tôi phải cầm cự suốt bảy tuần! Đã mười ba ngày chúng tôi ăn ngô sống, uống nước lã và ăn cả những quả sồi rụng trong sân bót.

Cứ thế chúng tôi cầm cự suốt năm mươi ngày, mỏi mắt trông chờ mà không ai đến thế. Chúng tôi đoán chắc mình bị bỏ quên! Đúng thế thật! vì vội vã rút khỏi Florida đáng ghét, tướng Scott đã quên khuấy “trạm quan sát” bên sông. Còn các sĩ quan khác lại cho rằng chẳng việc gì phải đến cứu vì chắc chắn chúng tôi đã chết hết từ lâu.

Chúng tôi bị đe dọa chết đói. Nhưng cuối cùng ông lão Hicmen can đảm đã may mắn thoát khói vòng vây, phi báo cấp tốc cho các “chiến hữu” biết tình hình bi đát. Một đội quân lớn tức tốc lên đường, phá vây, giải thoát cho chúng tôi.

Chiến dịch Scott và cả uy danh lừng lẫy của tướng quân Scott đã kết thúc như vậy. Toàn bộ kế hoạch tác chiến của vị tướng tên tuổi đều cực kỳ phi lý. Tướng Scott thoát những lời chỉ trích nhục nhã và bêu rếu là nhờ thượng cấp triệu ông về khẩn cấp. Thời điểm này vừa bùng nổ một cuộc chiến khác với người da đỏ ở tây nam, Scott được điều gấp xuống đó làm tư lệnh. Cơ may đã giúp Scott nhanh chóng dứt khỏi Florida. Nhục nhã và xấu hổ, viên bại tướng hết sức mừng rỡ với lý do điều động quá ư êm đẹp ấy.

Cứ thế, các tướng lĩnh quân đội lần lượt ôm kỷ niệm âu sầu về Đất Nước Ngàn Hoa. Ít nhất cũng bảy vị tướng bị đánh tả tơi và chôn vùi tên tuổi trong cuộc chiến tranh da đỏ, đối đầu với các thủ lĩnh khôn ngoan. Nhưng tôi sẽ không thể kể thêm những thất bại ê chề, những sai lầm nghiêm trọng của họ. Sau khi tướng Scott chuyển đi, tôi cũng giã từ mặt trận chính và chỉ tham gia vài trận đánh nhỏ của các đơn vị thứ yếu. Thời gian đó chính là những tiểu đoạn thú vị nhất trong cuộc đời quân ngũ của tôi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »