Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TIN DỮ

Sau khi được giải thoát chúng tôi thả thuyền xuôi xuống cửa sông, rồi theo đường biển trở về đồn Thánh Marc. Sau đó quân tình nguyện giải tán vì đã mãn hạn động viên. Họ ra về cũng như khi đến tập trung - đi lẻ một mình hoặc vài ba người một tốp. Tốp của tôi có ông lão Hicmen, mấy người bạn của ông, tôi và Jec Đen.

Jec của tôi trông khác hẳn ngày trước. Hai gò má nhô lên, má hóp, mắt hõm vào, mớ tóc quăn rậm phờ phạc bên thái dương. Nước da anh không còn đen ánh mỡ màng, thay vào đó là làn da khô nhăn nhúm. Ba tuần lễ cuối đói khát đã làm anh thay đổi không nhận ra được.

Tuy nhiên cái đói không ảnh hưởng đến tâm trạng chàng trai. Jec vẫn yêu đời, vui vẻ, đôi lúc làm tôi vui lây trong những ngày chán nản giữa vòng vây. Khi được giải vây, Jec không kìm được niềm hân hoan tột độ. Anh nói luôn miệng không biết mệt, nụ cười rạng rỡ phô hàm răng trắng lóa. Thậm chí lúc ấy làn da nhăn nheo cũng như lấy lại được vẻ mỡ màng.

Suốt đoạn đường hồi hương mệt mỏi, Jec đúng là linh hồn của cả nhóm. Những câu chuyện bông đùa của Jec đã khuấy động cả ông lão săn cá sấu vốn rất điềm đạm, khiến ông chốc chốc lại phá lên cười khà khà sảng khoái. Riêng tôi, tôi cũng tỏ vẻ rất vui, không kém gì những người bạn đồng hành. Nhưng bên trong, tôi cảm thấy buồn, buồn mà không hiểu vì đâu.

Đúng ra tâm trạng tôi phải khác. Tôi phải mừng rỡ khi trở về nhà, được gặp mặt những người thân thương, ruột thịt… Nhưng không hiểu sao, mọi chuyện lại không như thế…

Sau khi được giải vây tôi cảm thấy vui hơn, nhưng đó là phản xạ tự nhiên khi được cứu sống. Niềm vui mau chóng qua đi và giờ đây, khi gần về tới nhà, tâm trạng tôi bỗng vần vũ, mây đen. Tôi linh cảm ở nhà không phải mọi chuyện đều yên ổn. Tôi không dám khẳng định những linh cảm đó, bởi cho đến nay tin nhà vẫn không có gì đáng ngại. Nói đúng ra, hai tháng nay tôi không nhận tin nhà, suốt thời gian bị vây hãm chúng tôi hoàn toàn tách biệt với thế giới xung quanh. Chúng tôi chỉ nghe tin đồn mơ hồ về làng Xuoni của mình. Và khi trở về, chúng tôi tuyệt nhiên không biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì trong thời gian chúng tôi đi vắng.

Bản thân việc thiếu tin tức cũng có thể làm người ta nghĩ ngợi, - thậm chí lo sợ. Nhưng tôi có những linh cảm không lành không chỉ thuần túy vì lý do thiếu tin nhà. Còn một nguyên nhân khác. Có thể đó là do ngày tôi ra đi, tất cả đều quá đột ngột, việc nhà dàn xếp chưa đến đầu đến đũa. Rồi hồi ức phút chia tay, về Ringgold, về tâm địa độc ác của tên khốn nạn đó,.. - tất cả gom lại đã làm tôi nảy ra linh cảm không lành và mệt mỏi.

Hai tháng trời là một thời gian quá lâu. Biết bao nhiêu sự kiện có thể xảy ra trong thời gian đó, dù là trong phạm vi gia đình nhỏ hẹp. Tôi đã bị báo tử từ lâu, mẹ và em tôi tin chắc tôi đã chết ngoài chiến trường da đỏ. Tin tôi tử trận có thể dẫn đến nhiều hậu quả tai hại khó lường. Liệu em tôi có giữ được lời hứa trước lúc tôi đi? Liệu tôi về có thấy em gái mình trẻ trung, tươi tắn, chưa ràng buộc chồng con nghiệt ngã? Hay em tôi đã nhượng bộ những lời giáo huấn tỉ tê của mẹ và lấy tên khốn nạn kia rồi? Lòng tôi ngổn ngang biết bao nghi ngại, trách gì tôi không vui vẻ trên đường trở lại cố hương!

Hỡi ôi! Linh cảm đã không đánh lừa tôi. Tai họa đã giáng xuống gia đình, còn tệ hơn tất cả những điều tôi e ngại. Một người nhà phóng ngựa ra đón tôi để báo tin - đâu có phải tin em tôi làm lễ cưới. Mẹ tôi đã mất, và khủng khiếp hơn - em gái tôi đã bị bắt cóc, không biết lành dữ ra sao!

Bọn da đỏ đã đốt phá làng tôi, đúng hơn chúng chỉ đốt phá đồn điền của nhà tôi. Mẹ tôi và ông bác đã ngã gục dưới mũi dao tàn khốc! Còn em tôi chúng bắt cóc, đem đi!

Tôi không nghe nữa. Tôi thúc giày vào sườn con ngựa đã mệt đừ sau đoạn đường dài, rạp mình phi nước đại, lồng lộn như một kẻ đột ngột hóa điên.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »