Buổi tối, cả nhà bốn người Tần Hoài quây quần bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ tầng một vừa ăn cơm xào vừa găm bánh bao kiều mạch, Triệu Dung nhất thời không nhịn được, lại lôi chuyện hồi chiều ra mắng Tần Tòng Văn thêm chập nữa.
Lần này Tần Hoài đã nghe trọn vẹn, lại còn được nghe phiên bản thêm mắm dặm muối nữa chứ.
Thân là cậu con trai cưng của Tần Tòng Văn, Tần Hoài cảm thấy mình cần phải lên tiếng thanh minh cho tay nghề của bố: "Mẹ à, thực ra tay nghề của bố tuy bình thường, nhưng cũng không đến mức làm ra cái bánh bao nuốt không trôi đâu. Bánh bao năm đó ăn không ngon, có thể là do..."
"Bố ham rẻ nên mua phải lô bột mì kém chất lượng quá thôi."
Nghe thấy Tần Hoài nói đỡ cho mình, Tần Tòng Văn cảm động đến mức suýt rơi nước mắt. Bao nhiêu năm nay, rốt cuộc cũng có người chịu lên tiếng bênh vực hắn rồi.
Tần Tòng Văn liên tục gật đầu, điên cuồng hùa theo: "Đúng thế đúng thế, cái gã mặt rỗ bán bột mì kia đáng nhẽ phải bị gông cổ tống vào tù mười năm tám năm mới đáng. Hắn bảo người nhà bệnh nặng cần tiền gấp, nên bán rẻ cho bố một lô bột mì lớn, cam đoan toàn là bột mì trắng thượng hạng tuyệt đối không có vấn đề gì về chất lượng, bố mềm lòng nên mới đồng ý mua."
"Kết quả đó đâu phải là bột mì trắng thượng hạng gì, mà là bột mì xám nguyên chất luôn, còn chuẩn vị hơn cả loại bột xám bố ăn hồi nhỏ nữa. Lương tâm gã đó đen tối đến mức nào chứ, phàm là hắn chịu sàng lọc bột qua một lần thì đã chẳng có chuyện bán cái thứ của nợ đó cho bố."
Triệu Dung bực dọc nói: "Ông còn không biết xấu hổ mà kể lể à, mua hàng không thèm kiểm tra, lớp trên cùng là bột trắng, bên dưới toàn là bột xám, lúc đó tốt xấu gì cũng mở tiệm buôn bán bao nhiêu năm rồi, thế mà ba cái mánh khóe vặt vãnh này cũng lừa được ông."
"Vốn dĩ bị lừa ngậm bồ hòn làm ngọt thì thôi đi, ông lại còn tiếc rẻ cái đống bột đó cứ nằng nặc đòi hấp bằng được cái món bánh bao kiều mạch chết tiệt kia, làm hàng xóm láng giềng chạy mất dép hết, suýt chút nữa là ông bán sập luôn cả tiệm rồi!"
"Mẹ ơi, bột xám là gì thế ạ?" Tần Lạc tò mò hỏi: "Anh, anh biết không?"
Tần Hoài lắc đầu.
"Là loại bột xay rất thô, xay lẫn cả cám lúa mì mà không qua rây lọc ấy, hồi nhỏ mẹ với bố con toàn ăn thứ đó." Triệu Dung giải thích.
Thấy Triệu Dung giải thích chưa đủ rõ ràng, Tần Tòng Văn bèn tiếp lời: "Bột mì các con ăn bây giờ toàn là bột tinh chế, thời bọn bố điều kiện khó khăn, cứ cái gì ăn được là tống hết vào cối xay, hồi đó bột ngô còn phải xay luôn cả cùi bắp vào cơ."
"Xay lẫn với vỏ cám, bột làm ra có màu xám xịt nên mới gọi là bột xám. Còn loại thô hơn nữa thì trộn lẫn bột mì với bột kiều mạch thành bột đen luôn, cái thứ đó mà đem làm bánh bao thì còn thô ráp gấp vạn lần bánh bao kiều mạch bây giờ, thô đến mức mấy người họng nhỏ phải hớp thêm ngụm nước mới nuốt trôi được."
"Cái loại bột xám mà mẹ con nói vẫn còn được tính là lương thực tinh đấy, bột xám bán dạo thời đó toàn là bột mì trộn với bột kiều mạch, màu sắc còn xám xịt hơn cả bột lúa mì xay tự nhiên."
"Bà Trương nhà ở xéo xéo nhà ông nội con lúc trước ấy, theo vai vế thì con phải gọi là bà Bảy, bà ấy từ tỉnh Tấn lấy chồng về đây, làm mì sợi ta nói nó thơm nhức nách luôn."
"Năm nào đến Tết bà ấy cũng dùng bột xám cán mì sợi rồi đập thêm quả trứng gà, con trai bà ấy cứ bưng bát mì ra ngồi chồm hổm trước cửa nhà mà húp, chẳng biết đã làm bao nhiêu đứa trẻ con khóc thét vì thèm thuồng."
Tần Lạc nhìn chằm chằm ông bố ruột, tung ra một câu hỏi chí mạng: "Thế bố có thèm không?"
Tần Tòng Văn tỏ vẻ thèm hay không thì hắn không nhớ rõ, nhưng hiện tại hắn đang rất muốn tẩn cho đứa trẻ này một trận.
Đối mặt với thái độ bơ đẹp của ông bố ruột, Tần Lạc sớm đã quen thói, liền quay đầu sang hỏi Tần Hoài: "Anh ơi, em thấy món mì xám bố vừa kể nghe có vẻ ngon đấy, ngày mai anh làm mì xám cho em ăn được không?"
Triệu Dung dùng đầu đữa gõ gõ vào mu bàn tay Tần Lạc: "Đừng nghe bố con nói linh tỉnh, thời đó bọn mẹ đói rã họng, cứ được ăn cái gì đính đến tí bột mì trắng là đã thấy ngon như tiên rồi. Với lại bây giờ đào đâu ra bột xám cho con, định bảo bố con đi tìm lại cái gã lừa đảo năm xưa mua thêm một lô nữa chắc?"
Tần Tòng Văn thầm nghĩ mắng con gái thì cứ mắng con gái đi, xin đừng dẫm đạp lên ông bố ruột này nữa được không.
Tần Tòng Văn bướng bỉnh phản bác: "Cũng chưa chắc đâu, bột xám làm khéo vẫn ngon chán. Ngược dòng thời gian xa hơn chút nữa, cái thời ông bà nội còn bé nhà địa chủ cũng chẳng có bột mì trắng mà ăn đâu, ông nội chẳng hay kể đó sao? Cái lão địa chủ làng mình ngày xưa ăn uống kiểu gì mà sạt nghiệp thành bần nông, chính là vì lão ta khoái ăn bánh bao bột mì trắng, bữa nào cũng giã bột trắng nên mới ăn cụt luôn cả gia sản đấy."
"Lạc Lạc, để bố nghĩ cách nhờ ông nội ở quê kiếm cho con ít bột xám, qua đợt này bố làm mì sợi bột xám cho con ăn!"
Bố ơi, con muốn ăn đồ anh con làm cơ.
Là một cô con gái rượu vô cùng hiểu chuyện, Tần Lạc nuốt trọn tiếng lóng trong lòng cùng với miếng bánh bao vào bụng.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài vẫn tiếp tục làm bánh bao kiều mạch.
Buổi thảo luận về bột xám bữa tối hôm đó đã gợi ý cho Tần Hoài, bánh bao kiều mạch cũng không nhất thiết cứ phải trộn bột kiều mạch với bột mì trắng, hắn hoàn toàn có thể pha thêm các loại bột khác.
LVQ8371