Tết Độc lập năm nào cũng mưa nhỉ. Năm ấy mùng 2/9/1971 dưới mưa như trút nước đoàn Tân binh chúng tôi rời quê hương. Cảm giác đi trong dòng áo xanh màu lính ấy thôi thúc tự hào, vui mà không ai cười.
Cùng dưới làn mưa ấy là bao người cả không quen biết, các mẹ các chị đứng vẫy… Trong ngực vang lời hát “Ra đi không hẹn ngày về”.
Hồi còi tàu kéo dài đưa chúng tôi xuống ga Lương Sơn. Đi bộ bốn giờ nữa, doanh trại đây rồi, nằm giữa rừng bạch đàn xanh ngát (mà sau này chúng tôi tha hồ vặt lá chữa ghẻ). Đứa nào cũng mệt lăn ra. Lệnh xuống: “Không được nằm”! Ôi da, bắt đầu kỷ luật rồi đây… vội ngồi dậy.
Tiếng còi xé tai. Anh Trung đội trưởng hô: “Tập hợp”! xếp ba hàng ngang là ba Tiểu đội. Cấp thấp hơn là Tam tam tổ ba người, anh Tiểu đội trưởng chỉ định tôi là tổ trưởng, không biết vì sao? chưa tròn mười sáu tuổi, tôi bé nhất đơn vị.
Rồi phổ biến quy định, công tác phòng không, vệ sinh, nhà bếp, cách ăn đũa hai đầu để giữ vệ sinh… Hai chân muốn khuỵu xuống. Vào nhà còn nghe phân giường nằm, hướng dẫn chỗ để ba lô, gấp quần áo chăn màn, chỗ để dép… Ôi giá ở nhà đã nằm dài ra rồi.
Kẻng vang sáu tiếng báo giờ ăn. Xếp hàng sáu chúng tôi lần lượt vào nhà ăn. Bữa cơm đầu tiên màu áo lính: hai lưng bát cơm độn ngô rất nhiều, mỗi người một miếng thịt, nồi canh chung loáng thoáng rau. “Ăn chậm, nhìn đồng đội mà ăn” anh bê trưởng bảo thế. Ăn xong bụng đói meo… nhớ nồi sắn luộc chấm mật của mẹ vô cùng.
Tối là buổi sinh hoạt đầu tiên của đời binh nghiệp. Từ cấp Tiểu đội trở lên là cán bộ khung huấn luyện, nhìn các anh đeo quân hàm thật đẹp mà ước ao. Ngắn gọn rút kinh nghiệm cuộc hành quân xong chuyển sang văn nghệ.
Nghe tiếng hát là tôi “ngứa họng”, muốn hát nhưng không hát nổi. Chưa hết một ngày xa quê, chưa có chút thời gian nào để cái thằng dễ khóc như tôi thấy trống vắng mà sao cứ nghẹn ngào… Thấy cây sáo trúc thầy Hiếu tặng gài trên balo tôi mọi người đề nghị tôi thổi sáo, tôi phải nói dối mới đang tập.
Đêm đầu tiên đời lính thao thức dù rất mệt. Nghe tiếng thở thì hình như nhiều thằng cũng như tôi. Giờ tôi mới thấm nỗi xa nhà, giờ mới thương nước mắt mẹ khi ký vào đơn tình nguyện của tôi. Tôi xa bàn tay chăm chút của mẹ thật rồi, còn bố mẹ bao việc nặng từ nay không có tôi. Mẹ chắc giờ cũng đang không ngủ… Nước mắt tôi rơi.
Được phân công gác đêm ngay buổi đầu tiên. Mỗi thằng gác một mình một tiếng. Vốn sợ ma nên tôi bàn với thằng bạn cùng nhau gác hai tiếng. Khều chân nhau rồi lén lút chui ra ôm khẩu AK47 lạnh toát hai thằng đứng run run. Được lát thì anh bê trưởng đi kiểm tra, phê bình và thế là lại một mình đứng gác, sợ và ấm ức.
Đất Phú Bình hình như đêm rất ngắn, chợp mắt đã mờ sáng, tiếng kẻng tiếng còi inh ỏi gọi ra sân tập thể dục. Ôi… ở nhà thì còn lâu nhé.
Bắt đầu là buổi tập đội ngũ. Đi đều, đi nghiêm, đứng lại. Chào cờ, chào nhau, cấp dưới chào cấp trên… đến căng thẳng. Tay mở bằng vai, ngón tay trỏ đặt đuôi lông mày phải… có thế thôi mà lắm công phu. Miệng mỉm cười (quân dung tươi tỉnh). Rồi cũng đâu ra đấy!
Đến tập bắn (xạ kích), cái này vui đây. Từ Khẩu lệnh hô to “nằm lắp đạn”… tới “tháo đạn đứng dậy” quen lắm rồi, thạo lắm rồi mà mơ tới được bắn đạn thật.
Cũng từ các khẩu lệnh ấy mà lính ta tếu cười vỡ bụng. Khi có một chàng ngã sấp mặt (huấn luyện ngã suốt ấy mà), là được ngay một anh binh nhì hô to (chả mấy khi được giả làm chỉ huy): “Tháo đạn đứng dậy! Nhận xét: động tác ngã nhanh gọn dứt khoát, động tác dậy còn hơi chậm, quân dung chưa được tươi tỉnh”… Cả bọn lăn ra cười rồi chút nữa lại hầm hầm tức khi chúng nó cười mình.
Còn sau này trên đường Trường Sơn có ngã bị trêu “tháo đạn đứng dậy” thì sao thấy ấm lòng đến thế.
Lăn lê bò toài cả ngày tập chiến thuật, đào hầm, đào giao thông hào trên đất đá gan gà, bộ quân phục Tô Châu mới cứng ngày nào đã sờn rách cả. Khi đi mẹ dúi cho tôi một trăm đồng và nó nhanh chóng được gửi hết ở quán “bà Bóp” Cầu Mây. Giờ chỉ còn tháng 5 đồng phụ cấp. Nhà thì xa lắm rồi. Đói mãi thành quen, động viên nhau “quen dần với chiến trường gian khổ”.
Ngoài hiên có sẵn những viên đất to tướng năm kilogam các tiền bối đã đóng sẵn từ bao giờ, và giờ nó nhảy vào ba lô lính chúng tôi. Tập hành quân mang nặng. Lần đầu bốn viên, tưởng đơn giản, thằng nào cũng hớn hở. Nào ngờ mỗi lần tăng thêm một viên cùng đường hành quân dài thêm… Và rồi là mang mười viên đi hết đêm, tái mặt. Thế mới biết sao lính lấy từ mười tám tuổi, mới hiểu gương mặt lo âu của mẹ, tôi vừa đi vừa lau nước mắt…
Thêm một lần vác nặng mà chảy nước mắt bắt đầu từ lý do lính bị ghẻ. Trời ơi là sợ. Ngày mệt nhoài, tối ngồi gãi… không ngủ được. Buổi chiều phải nghỉ sớm cho quân về bôi thuốc, toàn chỗ hiểm, xót giãy lên. Anh An y tá vốn là giảng viên đi lính, lúc bôi thuốc cho tôi anh thì thào: “Đoàn kịch Nam Định lên thị trấn Phú Bình biểu diễn, tối thứ bảy cứ trốn đi về anh xin cho”. Tôi tất nhiên không từ chối.
Xem kịch về đã thấy Trung đội trưởng chờ sẵn. Hình phạt đeo ba lô có sáu viên đất, ôm súng chạy ra Cầu Treo luôn và ngay. Anh An biến ngay trong một nốt nhạc để thằng tôi vừa vui tột đỉnh giờ khóc tiếng Mán.
Trung đội trưởng chạy tay không bên cạnh, mặt hầm hầm. Đến cầu (ba kilomet) anh hô: “Đứng lại”! Tôi đang cúi mặt bỗng thấy vai nhẹ bẫng, cái ba lô sang vai anh rồi. Dọc đường về hai anh em vừa đi vừa nói chuyện, rồi anh dặn: “Không được kể với ai là lúc về anh mang hộ ba lô đâu nhá”!
Tròn năm mươi năm, chắc nói ra được rồi anh nhỉ.
Đại đội trưởng đơn vị thì là cây bóng bàn rất cừ. Biết tôi mê bóng bàn anh vui lắm. Lần đầu tôi nhỡ tay chơi khó, cắt bóng xoay tít rơi xuống bàn rồi nảy ngang anh không đỡ được, mà anh lại vui. Anh cho tôi buổi chiều không phải tưới rau tăng gia nữa mà tiếp bóng bàn cùng Thủ trưởng. Thấy anh yêu bóng và rộng lượng tôi chơi ngang ngửa, tiu thật lực, ve vuốt bóng các kiểu. Thủ trưởng không đỡ được mà lại rất lấy làm thú vị.
Những buổi tối văn nghệ của lính bây giờ tôi trở nên gần gũi cùng tiếng hát tiếng sáo.
Hai tháng huấn luyện đã qua, buổi bắn đạn thật cũng tới. Lần đầu cầm viên đạn, nghe tiếng súng run lắm. Nhưng nghĩ mình được giao làm “cán bộ” không thể phụ các anh tin cậy, tôi gắng tập trung kỹ thuật. Hai mươi chín điểm! Cả trường bắn vỗ tay rầm rầm mừng em út đơn vị.
Tôi được tặng giấy khen. Muốn chạy về khoe mẹ. Mới nhớ ra lâu rồi cũng không buồn, nhớ nhà nữa… Và có nhớ đến mẹ chỉ nhớ mặt mẹ cười thôi.
(Viết ngày rằm tháng Bảy) 22/8/2021
TAM TAM YÊU QUÝ
Doanh trại huấn luyện Tân binh nằm giữa rừng Bạch đàn. Sau bữa ăn chiều quanh các gốc cây là từng tốp ba người họp tổ “Tam tam”.
Tam tam đời lính là yêu thương vô bờ bến. Như mở mắt chào đời có cha mẹ, ngày sinh ra lần hai, thành người chiến sĩ, chúng tôi có Tam tam… Không được chọn nhau đâu, đời lính chọn chúng tôi, ghép vào nhau, cho cả ba niềm yêu đi đến suốt cuộc đời. Chẳng xa nhau bước nào, có con kiến bò trong bụng nhau cũng biết (để nắm vững tư tưởng chiến sĩ, đảm bảo kỷ luật quân đội).
Tổ trưởng Tam tam là chức vụ đầu tiên của tôi trong quân ngũ. Hai anh lính của tôi đều hơn tôi hai tuổi: Bình Cháo (vợ bán cháo) và Tiến Tẩm (hơi hâm hâm). Lâm Voi là tôi nhưng bé nhất (tôi chưa tròn mười sáu) nên gọi thành Voi ké. Ké thôi nhưng nói là hai anh lớn phải nghe. Hôm đầu họp tổ anh Bình đề nghị “không thích gọi bằng anh”… và riêng vụ này tôi nhượng bộ.
Đơn vị huấn luyện đến cả ngàn người. Trong tập thể thấy được sức mạnh của mình. Đốt cháy ước mơ thành hiện thực người lính, chúng tôi đã vượt qua.
Tối nào cũng họp phổ biến, rút kinh nghiệm rồi văn nghệ, chẳng bao giờ thiếu hai “nhân” của Tam tam tôi: cây sáo của tôi và tiếng hát Bình cháo. Tôi vốn hát rất tự tin nhưng gặp Bình là “ngọng hẳn”, tiếng sáo thì điểm mười, anh Bê trưởng bảo thế. Cây sáo quý ấy là cả tấm lòng thầy Hiếu tặng tôi hôm trước lên đường.
Sau hai tháng huấn luyện chiến thuật cùng vũ khí bộ binh, ngày bắn đạn thật em út đơn vị là tôi đạt hai mươi chín điểm. Voi ké đã xứng đáng làm cán bộ rồi. Tình cảm của Tam tam tôi càng gắn bó.
Bài kỹ thuật “tư thế bơi vượt sông” chúng tôi học vào một ngày tháng Chạp. Gió rít ào ào, dòng sông Cầu thơ mộng giờ như được khoác tấm áo trắng mờ duyên dáng. Trên bờ cát lũ chúng tôi run rẩy mà dưới sông anh Bê trưởng ngâm mình trong làn nước để giới thiệu, hướng dẫn. Cảm phục anh chẳng đứa nào dám ngần ngại lao xuống dòng nước mờ trắng ấy. Sáng sớm chạy vũ trang ba kilomet, cởi quần áo dài, gói ba lô trong chiếc ni lông, đặt khẩu súng lên trên làm phao vượt sông. Một tuần sau tất cả đã đều thành thạo.
Đi dã ngoại đã mệt, cán bộ còn vòng đi vòng lại kiểm tra chúng tôi. Lính gác đêm không dám lơ mơ vì các anh thường đột nhiên xuất hiện. Sợ nhưng kính phục thật nhiều.
Kế hoạch huấn luyện luôn bất ngờ. Bốn giờ sáng tiếng còi hú inh ỏi, lúc này chúng tôi đã nhanh như cắt tập trung ngoài sân. Nghe nhiệm vụ rồi xuống nhà kho đóng gạo vào “ruột tượng”, nhận thực phẩm. Súng đạn, tăng võng, xoong nồi lủng củng, bốn viên đất trong ba lô, lên đường. Chẳng ai biết đó là chuyến dã ngoại kéo dài mười bốn ngày.
Qua đèo Khế rồi đến vượt núi đá Hữu Lũng, Lạng Sơn. Đêm đầu nằm võng bó chặt hai vai không sao ngủ được.
Đọc trong sách gọi đá tai mèo cứ tưởng nó mềm mại như tai mèo (chúng nó cười cho) giờ mới biết. Dốc đá cheo leo và nhọn sắc, con đường mòn lên núi bao bước chân hành quân đã làm đá bớt nhọn mà vẫn găm vào dép cao su. Chỉ sơ sẩy phía dưới là vực, cũng thấy rợn người. Cha anh đã qua, lý gì ta không qua được? Rồi một ngày leo núi cũng thành công như người chỉ huy nói tổng kết trong ánh mắt rạng rỡ: “Thành công một trăm phần trăm”! Được nghỉ một ngày, lần này nằm võng ngủ chẳng biết gì nữa.
Mấy ngày đầu, cứ giải lao là tôi sáo Bình hát. Hai thằng căn gần hết giờ nghỉ thì hát một bài thật dài “câu” thêm… Từ ngày thứ ba thì tôi thấm mệt, trời rét căm căm mà mồ hôi sũng áo. Giấu lấy khuỷu tay lau nước mắt, từng bước chân tôi nặng như có thể dừng bất cứ lúc nào. Đoàn quân cũng trầm hẳn, mỗi đứa một cây gậy dựa vào mà đi.
Thỉnh thoảng anh A trưởng vác giúp tôi khẩu súng làm tôi nghẹn ngào cảm động cố bước. Đêm đó Bình cháo bí mật lấy một viên đất trong ba lô của tôi cho vào ba lô nó. Liều lắm đó, cán bộ mà phát hiện thì chưa biết kỷ luật sẽ là gì đâu. Ba lô nhẹ hẳn cùng tấm lòng đồng đội nâng bước chân tôi.
Chắc để khích lệ đoàn quân mỏi mệt, anh A trưởng bảo sắp được xem màn tắm tiên, chờ mãi rồi hai ngày sau đi dọc bờ dòng sông bằng phẳng bỗng nghe có tiếng cười con gái. Trời, chị em tắm sông giữa cái rét tháng Chạp… Chân thì bước mà mắt lính ngoảnh hết lại nhìn. Bỗng tiếng reo lanh lảnh: “Này”! một cô gái đứng vụt dậy rồi ngụp xuống thật nhanh. Cột nước bao quanh thân hình làm chẳng nhìn thấy gì nhưng đúng là tắm tiên. Tiếng cười nghịch ngợm ré lên. Con gái đất Nga Mi, Hà Châu đấy.
Nghỉ hai ngày để tập đánh hợp đồng với binh chủng Tăng thiết giáp ở đó. Chạy theo xe tăng bụi mù rồi ngồi trên nóc xe tăng, mơ tới trận đánh lớn mà nghĩ lính Tăng không phải đi bộ thật sướng.
Về đến Phú Bình vào một buổi chiều, sau mười bốn ngày dã ngoại thấy như về quê hương. Thật bất ngờ đón chúng tôi là Đoàn thanh niên hầu hết là nữ cùng các cháu thiếu nhi. Quà bánh hoa trái thì như năm ngoái trên quê mình tôi đón các chú bộ đội qua làng. Em gái tặng bài hát “Người ơi người ở đừng về” làm lính đứng hình với khuôn miệng đẹp ngọt ngào, quên cả mệt tôi thổi sáo phụ họa cho em. Rồi Bình cháo hát, tôi sáo, tiếng vỗ tay rầm rầm…
Hứng khởi tôi độc tấu sáo bài tủ “Anh vẫn hành quân” mà bây giờ mới đúng vị trí của nó.
Ánh mắt các em lưu luyến trong tiếng ngợi khen làm tôi thấy khỏe lại. Đêm cuối dã ngoại Bình đã trả lại vào ba lô tôi viên đất ấy trót lọt rồi. Tôi chìm vào giấc ngủ trong cái liếc mắt trong trẻo của em gái quê hương.
Sáng hôm sau tập trung tổng kết rút kinh nghiệm hành quân. Biểu dương cá nhân tiêu biểu có tên Bình cháo và cả Voi ké nữa. Bình nhìn sang tôi cười, ý mừng “bí mật” không bị lộ. Tôi cười lại sung sướng… Không dám kể với nó, tối qua anh A trưởng vỗ vai tôi hỏi: “Trong ba lô đủ bốn viên đất chưa”?
24/8/2021
DÒNG CHẢY
Không phải là sông mà cuốn theo tất cả, là dòng xanh áo lính vào Nam chiến đấu. Với đơn vị huấn luyện của chúng tôi, ngày ấy gần lắm rồi.
Nơi doanh trại huấn luyện Tân binh, Mùa Xuân sắp gõ cửa. Đơn vị ăn Tết sớm. Quản lý cấp trước cho sáu tháng phụ cấp. Hai ngày nghỉ ăn Tết nhưng chẳng đứa nào vui, có tiền mà cũng chẳng ra quán Bà Bóp nữa. Thú thực chẳng nhớ ăn Tết bằng gì. Trong đầu chỉ một câu “Mẹ ơi con không về đâu”… Trong đơn vị có anh Duy, anh đã có vợ, đêm qua trốn về. Tam tam gần gũi thế mà không cản nổi.
Hai sáu Tết, ba giờ sáng tiếng còi vang lên, ra sân tập trung. Bê trưởng nói không mang theo ba lô và súng, rất lạ chưa thấy bao giờ. Anh đưa A trưởng phát mỗi người một tờ giấy nhỏ, tối quá không đọc được chữ gì.
Sau một hồi quán triệt kỷ luật Quân đội là: “Các đồng chí được nghỉ phép mười ngày về quê ăn Tết, ai không về có thể ở lại”.
Trời, làm gì có chuyện ở lại! Hàng quân im phắc khi con tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Chúng tôi trưởng thành thật rồi.
Ba lô nhẹ tênh bộ quần áo, “súng là vợ” để lại đơn vị. Anh liên lạc tìm tôi nói Đại đội trưởng cần gặp, chuyện gì đây? tôi nín thở gặp anh. May quá gương mặt dịu dàng, anh nhắc nhở tôi mấy điều, gửi lời chúc Tết bố mẹ tôi và… giúi vào tay tôi hai mươi đồng. Bất ngờ quá và không thể từ chối, chỉ biết nói lời cảm ơn trong hơi thở hổn hển rồi xin phép Thủ trưởng khoác ba lô ra sân tập trung, bước chân tôi líu ríu xúc động.
Giờ mới hiểu thế nào là “bí mật quân sự”, kể cả đi phép. Chúng tôi đi ngay trong đêm để tránh máy bay. Nửa đường anh bê trưởng cho giải lao nhưng không ai muốn nghỉ, “mã hồi” mà. Mờ sáng là tới ga. Tàu chậm hai mươi phút mà sao thấy dài thế. Lên tàu rồi, nhận đôi lời căn dặn, chúc Tết tới gia đình, chúng tôi chia tay bốn anh cán bộ khung.
Xúc động ngày trả phép mới biết các anh ăn Tết tại đơn vị.
Mới hơn hai tháng mà trông bố mẹ như già đi nhiều. Tôi cũng biết thương bố mẹ bằng tình thương rất khác. Tôi hứa với lòng mình rồi mà.
Đến thăm thầy Hiếu ngay hôm sau, tôi biết thầy lo cho thằng học trò là tôi lắm, cây văn nghệ của thầy, hiền như con gái giờ làm thầy cô yên tâm rồi. Cây sáo nứa trên bàn kể cho tôi biết thầy đã dành cây sáo trúc, điều tốt đẹp nhất cho tôi.
Còn tất cả thời gian tôi dành cho gia đình. Bố đóng khung treo giấy khen của tôi trang trọng trong nhà. Mẹ cảm động nghe kể anh Đại đội trưởng cho tôi tiền. Tôi còn khoe đã tăng hai cân đủ tiêu chuẩn đi bộ đội rồi… Mẹ cười.
Cái Tết năm ấy như một vở kịch mà cả nhà tôi là diễn viên. Mẹ chắc là vụng về nhất. Tôi không dám nhìn mẹ. Ai cũng ngầm hiểu tôi sắp ra chiến trường.
Qua mùng 2 Tết tôi đi chặt lá lợp lại mái tranh, rồi đào cho mẹ cái giếng khơi gần nhà, học theo nơi tôi huấn luyện mỗi nhà thường có giếng nước riêng. Anh trai vừa làm cùng vừa rủ rỉ với tôi kinh nghiệm chiến trường của anh. Tiền Thủ trưởng cho tôi dành mua vật liệu, ở đơn vị tôi đã cùng đồng đội xây cái giếng ngang năm mét nên tôi biết làm, tôi xây cái tang giếng chắc chắn.
Tối mùng 6 Tết là buổi chia tay đông vui chẳng khác gì hôm tôi đi nhập ngũ.
Cả nhà đứng cạnh cái giếng mới tiễn tôi. Mẹ sẽ không phải lấy nước xa nữa. Sẽ như có tôi luôn bên cạnh. Khác lần chia tay trước, tôi cứ ngoái nhìn lại, thầm xin lỗi bố mẹ, từng bước chân tôi nặng nề…
Đến đầu làng là hai thằng bạn đang đợi. Tự dưng tôi phấn chấn lạ thường. Bố mẹ ơi, chỗ của con là ở đơn vị.
Lũ lính lại tràn trề sức lực. Sau hai ngày học chính trị là mười lăm ngày an dưỡng, thực sự là an dưỡng. Đoàn tuyên văn f304 về tận nơi phục vụ chúng tôi. Sân khấu nóng lên sôi động với lời ca tiếng hát chuyên nghiệp, những nhạc cụ hiện đại, mê nhất là tiết mục đàn bầu điện của một diễn viên xinh đẹp. Tôi và Bình thay mặt đơn vị giao lưu với đoàn. Biết đàn bầu là sở trường của tôi, nữ chủ nhân chiếc đàn bầu điện đã khích lệ tôi đàn thử và còn khen ngợi, những tràng vỗ tay không dứt. Kỷ niệm thật ngọt ngào. Tan cuộc vui ai cũng tiếc nuối.
Những ngày này in dấu tất cả tình cảm Quân đội dành cho người lính chúng tôi. Vui vậy nhưng các tổ Tam tam vẫn vận hành hết công suất, các buổi tối duy trì sinh hoạt bình thường. Bí mật quân sự nhưng ai cũng ngầm hiểu và chuẩn bị tốt nhất cho ngày được bước trên con đường Trường Sơn huyền thoại.
Cậu liên lạc báo tôi lên gặp Thủ trưởng, tôi cũng đang mong gặp anh để chuyển lời cảm ơn của bố mẹ. Hai anh em tâm sự thật nhiều, nghe tôi kể từ nay bố mẹ không phải gánh nước xa nữa thì hình như anh lau nước mắt. Rồi anh chuyển sang ngồi cạnh ôm tôi thật chặt, anh nói sức khỏe tôi chưa đảm bảo cho những ngày sắp tới và muốn giữ tôi làm liên lạc cho anh. Xin phép mai trả lời, tôi về doanh trại… chân tình anh làm tôi một chút suy tư.
Có một dòng chảy cuốn theo mọi ước mơ: Cứu nước.
Tôi nhìn thằng Bình, rồi hai thằng cùng xã mà thấy mình như có gì không phải với chúng nó. Gia đình nhớ tôi lắm nhưng cũng thật tự hào khi con em mình đi theo dòng chảy non sông. Chỉ dừng lại suy nghĩ chút thôi, hình như tôi đã không phải với chính mình. Tôi đã vượt qua bao khó khăn là nhờ ước mơ và nhờ đồng đội… tôi không muốn xa họ. Tôi xin phép Thủ trưởng cho tôi ra mặt trận.
Ba giờ sáng. Lệnh hành quân bắt đầu. Tất cả để lại, trên người chỉ bộ quần áo và khẩu súng AK47. Cậu liên lạc mang xuống hàng quân đổi cho tôi khẩu AK Tiệp, nhẹ hơn một phẩy hai kilogam. Tôi nghẹn ngào trước tấm lòng người Thủ trưởng.
Thiêng liêng tiếng Lính hô vang đội: “Quyết tâm!”
Lấp lánh trong đêm, đoàn quân trùng trùng di chuyển… Lên đường.
26/8/2021