Chung phong, bài thơ này được ghi trong "Bội Phong”, miêu tả tâm trạng của một cô gái sau khi bị chòng ghẹo.
Trong gian nhà nhỏ của nhà trọ phố huyện, ánh đèn như tờ giấy bị năm tháng ăn mòn. Mùi mốc chồng chất sẵn ở góc tường, trên bàn, dưới gầm giường, chỉ chờ tôi đẩy cửa đi vào, là chúng ùa đến sốt sắng vây đón. Linh Trân ngồi ở đầu bàn kê sát giường, nét mặt bơ phờ, buồn rười rượi. Đêm đã khuya thăm thẳm, y như một ngõ không có đầu có cuối, ngay đến tiếng bước chân thưa thớt trên phố huyện cũng ình ịch như tường xiêu nhà đổ. Tôi bỏ ra hai mươi đồng, thuê hai gian nhà trọ, một gian cho mình, một gian cho em. Nhưng tôi không ngủ được, nằm trên giường, cứ nhìn thấy chiếc yếm đỏ, làn da trắng của em, cả mép em cứ mấp ma mấp máy khi nói chuyện, y như con chuồn chuồn màu đỏ bay trước mắt.
Sáng sớm mai, tôi phải ngồi chuyến xe khách đầu tiên, dời phố huyện, dời dãy núi Bà Lâu, đến thành phố Cửu Đô đáp tàu hỏa lên kinh thành đi học. Theo đuổi sự nghiệp của mình, đi lên con đường phía trước, sẽ chia tay với em tại đây. Thôn Chùa trước, thôn Chùa sau đều đang bận gặt hái. Toàn bộ dãy núi Bà Lâu cũng đều bận như lửa cháy. Lúa mạch mới gặt được già một nửa, đều còn xếp tại ruộng. Ruộng nào chưa gặt phải gặt tiếp. Ruộng nào đã gặt phơi nắng một ngày, phải lập tức gánh về sân.
Gánh về sân rồi, lại phải nhanh chóng kéo đập, phơi khô rê sạch, nhập kho. Giữa lúc bận rộn đầu tắt mặt tối lửa cháy như thế, tôi lại phải đến trường báo danh theo học, lại còn phải đi sớm mấy hôm để bố trí chỗ ăn ở nơi kinh thành xa lạ.
Tôi ra đi.
Bố không tiễn, mẹ cũng không tiễn. Bố em, mẹ em cũng không đi tiễn. Bố mẹ hai gia đình cử một mình em đi tiễn tôi. Hai gia đình bàn trước để Linh Trân tiễn tôi đến ga Cửu Đô. Nhưng đến phố huyện, em buồn đi tiểu tiện, tôi chỉ vào chữ nữ viết trên tường nhà vệ sinh bên đường cái bảo em vào. Đến đó em tần ngần một lát, nhưng bước nhầm vào nhà vệ sinh nam, vội vàng lui ra, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Nhìn tôi, em sồn sồn nói, không tiễn tôi lên Cửu Đô.
Dứt khoát không tiễn tôi lên Cửu Đô.
Bởi vì không nhận ra chữ nam và chữ nữ trên tường nhà vệ sinh, em đã bỏ bữa cơm tối, cứ ru rú ở trong buồng nhà trọ, mãi đến lúc đi ngủ mới lấy miếng bánh rán ra ăn. Hình như tất cả đều bắt đầu từ lần vào nhầm nhà vệ sinh, không bao giờ mặt em còn cười nữa, cũng không bao giờ còn xấu hổ đỏ mặt và do dự định nói gì lại thôi. Em trở nên căng cứng, giọng nói sắc lạnh, hình như hận chẳng thể lập tức tiễn tôi đi để em còn mau mau trở về trong dãy núi Bả Lâu. Bởi vì ở đó mới là nhà của em, ở đó đi đại tiểu tiện không cần phải biết đọc chữ nam và chữ nữ, đi đường không cần phải phân biệt bên trái và bên phải. Cho miếng bánh rán cuối cùng vào miệng, nhặt những mẩu vụn rơi trên tay, trên người, uống một ngụm nước, nuốt trôi các mẩu bánh, em tựa người vào mép ghế, nhìn tôi, như nhìn con ngựa sắp tuột dây cương. Nhìn lâu rồi, nhìn đủ rồi, hình như đã nhìn thấu ruột gan tôi, em lạnh nhạt hỏi tôi:
– Đêm nay anh có định ngủ với em không? Không ngủ với em, anh về buồng đi, em buồn ngủ rồi.
Tôi về buồng đối diện của mình. Đóng cửa, cởi áo, tắt đèn để bóng tối vây quanh người. Nhưng tôi không ngủ được, trước mặt cứ luôn luôn hiện ra chiếc yếm đỏ và làn da trắng nõn, mềm như lụa của em chung quanh chiếc yếm đỏ. Có mùi thơm tinh tế như tơ trên thân em bay từ buồng em sang buồng tôi. Tôi đang tránh mùi đó, cũng đang nuốt ừng ực mùi đó. Cho đến khi môi khô cổ rát, tôi bật dậy, ngồi bần thần trên giường nhìn bóng tối đen ngòm.
Xét cho cùng, năm ấy tôi vừa tròn hai mươi hai tuổi, em mới mười tám, chính là cảnh tượng và trang lứa trong bài thơ tình "Chung phong" của "Kinh thi". Bần thần đến si dại, tôi xách dép trong tay, đi chân đất trên hành lang lát gạch, đến trước cửa buồng em khẽ gõ cửa mấy cái.
Đèn bật sáng.
Cửa mở ra.
Sau khi tôi khép cửa, để dép xuống, đi đến chỗ em, đứng trước mặt em một lát, lẳng lặng đưa tay cởi cúc áo em. Em cứ để tôi cởi cúc áo, cứ để tôi sờ mặt em, cứ để tôi hôn trán em, y như em đang chờ tôi làm thế, y như em không có sức ngăn tôi. Đầu tiên em nhìn tôi có vẻ bất ngờ, sau đó em cúi xuống như trong dự đoán. Chúng tôi đã đính hôn được một năm. Năm thứ ba tôi thi trượt đại học, trong cơn buồn nản, hai gia đình đã làm lễ đính hôn. Dù nói thế nào đi nữa, tôi cũng là người duy nhất trong thôn Chùa trước lên thị trấn học phổ thông trung học, cũng là người học tập tốt nhất (tuy bốn năm mới thi đỗ đại học, nhưng số điểm ngữ văn lại đứng thứ hai của địa khu). Linh Trân là cô gái xinh đẹp nhất của thôn Chùa sau (tuy không biết chữ, không đi học một ngày nào). Theo sắp xếp của người làm mối, hai chúng tôi đã đính hôn. Thời gian đầu mới gặp em, tôi cứ tưởng em là một thứ cây con đang lớn, dáng không cao, cũng không mập. Nhưng toàn thân căng đầy sức sống của tuổi dậy thì, như mạch vào vụ, như đậu đến mùa, như bất cứ cây ăn quả có vỏ nào sắp đến lúc thu hái. Đến bây giờ sau một năm, cây con kia bỗng chốc cao vống, lớn phổng, chiếm núi chiếm đèo, nhấn chìm em, nhấn chìm tôi. Toàn thân em lung linh, hừng hực sức sống.
Tôi cởi cúc áo em. Hai tay run bần bật y như khi em cởi cúc áo mình ban ngày. Cuối cùng, tôi không cởi được cúc em, mà rứt cúc rơi lăn xuống gầm giường. Nhưng dù sao đi nữa, ngực em trơn nhẵn và sáng hồng lại một lần nữa đập vào mắt tôi. Cái yếm đỏ cũng bừng lên trước mắt. Cuối cùng tôi đã nhìn rất gần, rất rõ niềm khát khao không thể ngăn nổi của tuổi trẻ. Trong giây lát tôi thẫn thờ trong buồng hai tay run run, cổ họng khô khốc, nhìn cảnh vật trước mặt như ngây như dại, may mà sự ngây dại chỉ thoáng qua giây lát (thời gian chỉ dài bằng một ngón tay). Thời gian dài bằng ngón tay qua đi, hai tay tôi rối rít sờ bóp niềm khao khát cháy bỏng của mình một cách dã man thô bạo.
Nói mấy câu tự nhiên thoải mái, cặp vú tròn lẳn ngồn ngộn của em giống hệt hai quả bóng nước nóng hôi hổi trượt qua trượt lại trên tay tôi. Hễ tôi chạm vào nó, em lại nẩy người về phía sau một cách bản năng oặt mạnh thân đứng dậy. Em đẩy tôi, nét mặt đỏ bừng, chao chao đảo đảo.
Em nói, anh Dương Khoa, anh nói thật với em một câu, anh có lấy em không?
Em nói, lấy rồi cũng sẽ ly hôn phải không?
Em nói, chỉ cần anh nói với em một câu, suốt đời sẽ lấy em, không thay lòng đổi dạ, thì đêm nay em trao thân cho anh, trao tất cả cho anh từ trên xuống dưới, từ trong đến ngoài, không hề giữ lại chút gì.
Em nói thong thả, giọng đủ nghe, nhưng từng câu từng chữ, thảng thốt, dứt khoát, cần nhấn thì nhấn, cần nhẹ thì nhẹ. Nói xong mấy lời này, ánh mắt em như lửa cháy ngùn ngụt trên mặt tôi, thấy tôi bất chợt im lặng ánh mắt em nguội đi, nhạt đi, từ mặt tôi dịch dần xuống thân tôi, đùi tôi và hai chân tôi.
Nhìn hai chân tôi đi trần một lát, em lại cúi đầu nhìn đôi dép tôi đặt ở sau cửa khi đi vào. Sau đó em cài cúc, đi ra cửa, xách đôi dép để vào trước chân tôi, quay về em ngồi trên mép giường.