Phong Nhã Tụng

Lượt đọc: 2364 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
lương tự

Lương tự - Đây là bài hát vui tế Thân sau khi thu hoạch vụ thu.

Lý Quảng Trí và Triệu Như Bình nói thế nào làm đúng thế, quả nhiên không tái phạm, quả nhiên không thấy họ đi lại với nhau, hơn nữa còn tỏ ra tôn trọng và nể mặt tôi nhiều, không để bất cứ ai trong trường biết họ đã từng gian díu vụng trộm với nhau. Tôi đi trên con đường râm mát của vườn trường, gió không biết, cây không biết. Mọi người nhìn thấy tôi đều vẫn thể hoặc là đi lướt qua vai, hoặc là đứng lại chào hỏi. Ngay đến thầy giáo và sinh viên trong khoa cũng hoàn toàn giống như trước, gặp tôi đã không nhìn thêm một cái, cũng không thiếu một lời chào lễ độ.

Y như không xảy ra chuyện gì.

Quả thật y như không xảy ra chuyện gì.

Với thời gian một tuần chứng minh Lý Quảng Trí và Triệu Như Bình quả tình không đi lại với nhau, nỗi lo thừa của tôi trở lại phần nào, đã chuyển nguy thành an. Vấn đề còn lại là, lúc đêm khuya thanh vắng, có một mình, trong đầu tôi cứ chập chờn hình ảnh Như Bình giãy nẩy, vặn vẹo dưới thân Lý Quảng Trí (y hệt con cá vừa vớt lên khỏi nước đang còn giãy đành đạch). Thậm chí trong giây lát nào đó tôi tỏ ra hối hận mình đã xồng xộc xông vào gây nhiễu cho hai người. Tôi nghĩ giá mình cứ rón ra rón rén, lặng lẽ đến trước giường, nhìn lâu hơn Như Bình như con cá giãy đành đạch trên giường một cách bí mật thần không hay quỷ không biết thì hay hơn. Nhưng muộn mất rồi, thời cơ đã qua đi, không bao giờ trở lại nữa. Tôi như đứa trẻ trót thả con chim ưng về trời cứ tiếc mãi không làm cho rõ chuyện. Trong đầu tôi cũng thế, có biết bao nhiêu điều muốn hỏi cho rõ nhẽ.

– Trăng sáng quá - tôi thốt lên - Kéo rèm cửa sổ ra. Em sợ sáng trăng vừa nóng vừa rát như ánh nắng phải không? Vợ tôi im lặng, cứ trân trân nhìn lên trần nhà.

– Như Bình - Tôi kéo cô ấy vào lòng Em nói thật với anh đi, rút cuộc em và Lý Quảng Trí đã từng có bao nhiêu lần?

Ánh mắt cô ấy đờ đẫn, thân cứng đơ, nằm trên giường như một khúc gỗ (tại sao không giãy đành đạch như cách đây một tuần?).

– Rút cuộc bao nhiêu lần? Đều ở trong nhà mình, hay thỉnh thoảng mới ở trong nhà mình? Có lúc ở nhà mình, có lúc ở khách sạn phải không?

Sự im lặng đến lên men, làm căn nhà nở phình ra gần như sắp bùng nổ (nổ được thật thì hay quá).

– Anh không hỏi em chuyện gì khác, em chỉ nói với anh bao nhiêu lần. Anh là giáo sư (phó giáo sư), là nhà trí thức, là chồng em, xảy ra chuyện như vậy, anh đã không quy tội em, chỉ hỏi em bao nhiêu lần có quá đáng lắm không?

– Không bao nhiêu lần, rút cuộc là bao nhiêu lần?

– Là ba lần hay năm lần?

– Là ba mươi lần hay là năm mươi lần?

Tôi rút cánh tay ra khỏi dưới cổ vợ, trở mình, nằm ngửa một lúc, lại ngồi dậy nhìn bóng tối mờ mờ trước mặt, giống như nhìn tác phẩm học thuật của mình "Phong nhã chi tụng". Nhìn chăm chắm không chớp mắt, nhìn rõ ánh trăng trước mặt và chỗ bóng tối ánh trăng không chiếu tới. Nhìn đến mỏi cả mắt, tôi lại nằm xuống, lại luồn cánh tay dưới cổ vợ, lấy tay vuốt vành tai và mái tóc trên má phải vợ, vuốt một lúc, tôi lại gặng hỏi một câu, lần đầu tiên ở đâu?

– Ở trong khách sạn nào?

– Trong nhà gác nghênh tân của Bộ Giáo dục phải không? Có phải trong ngôi nhà gác quay hướng tây mà hai người đã ở khi đi dự hội thảo học thuật của Bộ Giáo dục?

– Có phải cuộc họp lần ấy, em đã nhận giải cao nhất bình xét luận văn quốc gia?

– Giải thưởng này ông hiệu phó Lý cũng có mặt và Ủy ban bình xét đã thông qua, có phải để tỏ lòng cảm ơn, em đã hiến thân cho ông ấy?

Cuối cùng lại hỏi em một câu, ông ấy có đủ sức gây cảm hứng cho em lên cao trào như anh không?

– Tại sao ông ấy lọm khọm như thế lại có thể khiến em hứng thú giãy đành đạch lên như vậy?

Cô ấy cũng trở mình, quay lưng về phía tôi, y như dựng một bức tường băng trắng giữa hai đứa chúng tôi.

Đêm ấy, cô ấy vẫn mặc bộ váy áo ngủ lụa Hàng Châu, hoa trắng nền xanh trên áo ngủ giống như Tây hồ của Hàng Châu, sóng biếc lăn tăn, nước sóng liền trời. Có một luồng khí lạnh sinh ra từ nước ùn đến mù mịt giữa chúng tôi, khiến hai đứa cứ chủng trà chủng chẳng, không hòa nhập với nhau trong lối nói cách nghĩ. Tôi biết mình không nên căn vặn, bám riết truy hỏi. Nhưng những chi tiết sung sướng trên giường của hai người cứ xộc thẳng vào đầu tôi qua tưởng tượng nôn nóng của tôi, như chàng trai trong "Quan Thư" tưởng tượng ra cảnh tượng sung sướng khi anh ta sống chung với cô gái xinh đẹp trên giường. Tôi luôn luôn nghĩ trong đầu tư thế và động tác, phương thức và phương pháp của Lý Quảng Trí và Triệu Như Bình khi họ sống trên giường. Tưởng tượng xem Lý Quảng Trí khác tôi ở chỗ nào. Tưởng tượng ra chỗ nào ông ta có thể mạnh hơn tôi. Ông ta là hiệu trưởng, là người có thẩm quyền về Tây học. Nhưng trước khi họ làm tình, ông ta có nói với Như Bình triết học phương Tây và nghệ thuật phương Đông hay không? Nói xong, Như Bình thò tay cởi cúc của ông ta, hay là ông ta dựa vào sức mạnh của nghệ thuật thò tay cởi cúc áo Như Bình? Trước khi lên giường, câu đầu tiên họ nói với nhau là câu gì? Hoặc là không nói gì hết, anh nhìn chị, chị nhìn anh, tự hiểu nhau và tự biết cởi quần áo. Hoặc là nhìn nhau cười, anh cởi cúc chị, chị cởi cúc anh, bốn cánh tay trần xoắn vào nhau như bánh cuốn thừng giữa lưng chừng. Tôi tưởng tượng khi ông ta ở trên thân Như Bình, người ông ta xương xương nhỏ mềm như con rắn, hay là co quắp lại như con tôm vớt lên bờ. Còn tưởng tượng sau khi chơi mệt lử, ông ta nằm trên người Như Bình nghỉ một lát hay lăn khỏi thân Như Bình như một bó rơm, nằm ngửa bốn vó trên giường (chẳng có tí chút trí thức nào hết), nhìn lên lưng chừng trời một cách khoan khoái, thốt lên những lời thô lỗ man rợ, sướng đến chết mất thôi, sướng đến chết mất thôi (hoàn toàn không còn là một nhà trí thức).

Trong đầu tôi lại nóng lại nở, chen chúc, chất đầy những sự việc lộn xộn và tưởng tượng chẳng đâu vào đâu của hai người trên giường. Còn có cả hơi thở hồng hộc và lời nói mê sảng của hai người trên giường. Liệu có phải vì ông ta tuổi đã cao, thân gầy yếu, lại là hiệu phó thứ nhất có uy quyền nhất của trường đại học (quyền nặng như núi mà), vì một môn học, vì một dự án, vì một khoản kinh phí nghiên cứu, có biết bao nhiêu giáo sư đã mọi hết tâm tư như chuột đào hang, nhưng đến chỗ ông ấy, cũng chỉ do ông ấy mở mồm nói một câu là xong. Ông ta cầm bút viết một cái, một giảng viên nào đó liền trở thành phó giáo sư (như Như Bình). Ông ta kí ba chữ Lý Quảng Trí tên ông ta ở góc dưới bên phải của một tờ giấy nào đó, là phó giáo sư X sẽ có thể trở thành giáo sư, trở thành người cầm đầu nhóm học thuật, trở thành một vị cầm quân của một dự án nghiên cứu khoa học nào đó. Từ đó trở đi, các khoản tiền gạo củi dầu muối mắm của gia đình vị cầm quân kia có thể được thanh toán trong dự án nghiên cứu khoa học. Tôi nghĩ, ông ta nắm quyền lớn trong tay, thân thể gầy yếu, liệu Như Bình có vì thương ông ta, thần phục ông ta, cứ để ông ta nằm im trên giường, còn mình ngồi trên người ông ta, ôm vào lòng cái thứ lao động thể lực kia. Liệu có khả năng, sau khi xong việc, thấy ông ta mồm khát, thân mệt, cô ấy bước khỏi giường rót cho ông ta cốc nước, lấy cho ông ta chiếc khăn mặt ướt, (Như Bình chưa bao giờ hầu hạ tôi như thế), thậm chí còn để ông ta nằm yên, tự tay đi bê về một chậu nước ấm, rửa dương vật cho ông ta, rồi lại dùng khăn mặt nóng ủ hoặc gói cho ấm dương vật cho ông ta, y như ủ con chim bay mệt nằm trong tổ một lúc. Tôi muốn hỏi Như Bình một vấn đề, liệu có phải tri thức càng uyên thâm, quyền lực càng lớn, thì ham muốn tình dục càng mạnh mẽ, muốn hỏi liệu quyền lực và trí thức có tăng cường ham muốn tình dục? Khi hôn nhân của chúng tôi môn đăng hộ đối, cô ấy đã từng hỏi tôi, có phải học vấn càng lớn, thì ham muốn tình dục càng mạnh, học vấn sẽ tăng cường ham muốn tình dục. Nhưng kinh nghiệm của tôi đã trả lời cô ấy, sự việc trái ngược hẳn, học vấn càng lớn, ham muốn tình dục sẽ càng kém, học vấn lên đến đỉnh cao, sẽ không bao giờ còn khao khát tình dục. Tôi còn muốn hỏi cô ấy, em hiến thân cho Lý Quảng Trí không chỉ mười lần, một trăm lần, ông ta có đồng ý để em làm người dẫn đầu nhóm học thuật của một dự án nghiên cứu nghệ thuật nào đó, ông ta có bao giờ đồng ý cho em từ vị trí chủ nhiệm phòng nghiên cứu lí luận nghệ thuật hiện nay lên vị trí chủ nhiệm khoa khoa nghệ thuật điện ảnh và truyền hình (đó là một mảng béo bở, có người bảo chiêu sinh của khoa nghệ thuật, cứ tuyển một người, là chiếc ví của chủ nhiệm khoa hoặc thầy giáo khác lại có thêm ít nhất chục vạn đồng). Tôi nhìn khoảng mông lung và lờ mờ trên tường. Như Bình cũng nhìn khoảng mông lung và lờ mờ đó. Đầu tôi ong ong, bánh xe quay tít mù. Nét mặt cô ấy lì lợm bình thản, như không có chuyện gì xảy ra, hai môi mím lại thành một đường thẳng không để cô ấy nói. Trong nhà đầy ăm ắp và ngột ngạt, chỉ muốn tràn ra ngoài và bùng nổ.

Tôi nói, Như Bình, anh không hỏi em gì nữa, anh chỉ nói với em một việc cuối cùng. Anh chỉ hỏi em một việc cuối cùng, em hãy trả lời anh, Lý Quảng Trí gầy gò như thế, lại lớn tuổi hơn anh nhiều, tại sao ông ta lại có thể làm em sung sướng đến giãy đành đạch lên như thế?

– Bằng cách gì ông ấy đã khiến em giãy đành đạch lên như thế?

– Đây là câu hỏi cuối cùng, em trả lời xong, anh hứa sẽ không hỏi thêm gì nữa. Tại sao ông ta lại có thể làm em giãy đành đạch lên như thế? Bằng cách gì ông ấy có thể thỏa mãn nhu cầu cao trào của em?

– Tại sao em cứ im lặng?

Em không muốn trả lời phải không?

– Em không cảm thấy nên nói những điều này với anh hay sao?

Như Bình cứ im như thóc. Đột nhiên cô ấy ngồi lên giường, quay sang nhìn tôi. Thấy tôi vẫn cố chấp ý kiến của mình, cô ấy quay đầu bật sáng đèn đầu giường để cho ánh sáng vàng chóe như tát vào bóng tối lờ mờ trong buồng, để cho giường, bàn, tủ, giầy tất, không khí, quần áo và nóng ướt trong nhà, còn có cả mùi thơm và khí chất trí thức đặc biệt trên thân cô ấy cùng mùi mồ hôi người mát lạnh lúc nửa đêm về sáng mùa hè, đều phơi ra cho bằng hết dưới ánh đèn. Sau khi phơi ra chốc lát, hàm răng trắng đều của cô ấy mím trên cặp môi mỏng mấy cái, cuối cùng xương gò má của cô ấy trồi hẳn lên, cô ấy nhảy phịch xuống đất túm luôn chiếc lọ hoa ở đầu giường (đó là cúp giải thưởng thành tựu học thuật của cô ấy), đập mạnh xuống nền nhà, kêu đánh chát một tiếng. Vậy là cuối cùng cảnh yên tĩnh ở trong nhà đã vỡ thành từng mảnh vụn xanh xanh đo đỏ, rơi xuống gầm giường, gầm tủ, bắn vào chân tường, văng cả vào chân cô ấy. Sau đó hai hàm trăng cô ấy ngậm chặt môi dưới, cố ý nín thở, để cho sắc mặt tím tái đi, để cho không khí bỗng chốc ngưng trệ trong nhà cũng đều biến thành màu xanh lá cây và màu xanh tím, dưới ánh đèn nom như một tảng băng treo dưới nắng lạnh mùa đông, màu sắc tươi rói, hơi lạnh dồn nén, bất cứ ai nhìn vào màu sắc và hơi lạnh ấy cũng phải rùng mình nổi gai ốc, run lên bần bật, trái tim đột nhiên ngừng đập và tắt thở.

Trước cơn bực dọc lạnh giá của Triệu Như Bình, tôi bị bất ngờ lớn, cứ há mồm trợn mắt, không biết làm thế nào. Giật mình bật dậy, tôi ngồi ở giữa giường, hai cánh tay bắt chéo để trên đầu gối, nhìn cô ấy như mình ăn cắp vợ của người khác bị cô ấy bắt quả tang. Tôi nói, Như Bình, anh có nói gì em đâu, chỉ hỏi em mấy câu, em muốn trả lời thì nói, không muốn trả lời thì thôi, việc gì em phải lồng lộn lên thế?

Tôi nói, chúng ta là trí thức, đang lúc nửa đêm khuya khoắt, em đập lọ hoa, bà con hàng xóm nghe thấy họ cười cho. Em nhìn em mà xem kìa, mau mau tắt điện lên giường ngủ đi, muộn lắm rồi.

Như Bình vẫn đứng tại chỗ im lặng, giống như giận giữ học sinh trong lớp khi giảng bài, ôm hai cánh tay để trước ngực, nhìn tôi không nhúc nhích. Tôi nhìn mặt cô ấy như tấm đá xanh. Nét mặt tiếp tục tái xanh tái ngắt, mãi cho đến lúc sắc mặt cô ấy nhuộm không khí trong buồng thành màu xanh, nhuộm tủ đứng thành màu xanh, nhuộm ga trải giường, khăn trải gối và gối thành màu xanh, ngay đến ánh đèn bởi vì đập vỡ lọ hoa mà những hạt bụi nhỏ li ti bắn ra khoảng không cũng lốm đốm xanh, từ từ bước khỏi giường, giống như cây gỗ từ từ đổ xuống (lại là một cây gỗ), tôi khom lưng trước mặt cô ấy, ngẩng lên van xin cô ấy:

– Như Bình, coi như anh sai, anh đã hỏi sai, em đừng thế nữa có được không?

– Hãy tha thứ cho anh, em đừng như thế nữa được không?

Tôi hỏi, tôi nói buồn rười rượi, em có thể tha thứ cho anh không? Như Bình, coi như anh xin lỗi em, anh van em tha thứ cho anh. Em nhất định phải tha thứ cho anh. Em tha thứ cho anh, em hãy gật đầu với anh, nói một câu với anh. Không thể tha thứ cho anh, em cứ nhìn anh như thế, cứ nhìn anh như thế không động đậy.

Tôi nói, em không chịu tha thứ cho anh thật phải không? Anh đã từng nói anh sai rồi, anh xin lỗi em, em còn đòi anh quỳ xuống trước em phải không? Em còn muốn anh quỳ xuống trước mặt em thật sao?

Thấy Như Bình trước sau vẫn im lặng đúng là tôi đã quỳ sụp xuống trước mặt cô ấy (như một cây gỗ đổ xuống định chinh phục một trái núi), nói một cách như van xin, em không thể gật đầu, nói với anh một câu hay sao? Như Bình, xét hai chúng mình là vợ chồng, đều là nhà giáo, đều là trí thức, anh xin em nói với anh một câu được không?

Dưới ánh đèn sáng, cô ấy đã nói chuyện với tôi.

Dưới ánh đèn sáng, cô ấy nhìn tôi, nhìn những mẩu thủy tinh như trăm hoa đua nở trên nền nhà. Cô ấy nói, Dương Khoa, giá cả lại lên, anh có biết không? Trước kia trứng gà ba đồng hai hào một cân, hiện nay bốn đồng sáu hào một cân. Trước kia dầu lạc ba mươi đồng một can, bây giờ bốn mươi bảy đồng một can. Trước kia một đô la đổi được tám đồng sáu hào nhân dân tệ, bây giờ tỉ giá này tụt hẳn xuống, một đô la đổi tám đồng một hào.

Tôi nói, em nói rồi phải không? Em tha thứ cho anh rồi chứ? Bây giờ thì được rồi, hòn đá trong lòng anh đã rơi xuống đất. Em yên tâm. Như Bình, anh không bao giờ nhắc đến chuyện quá khứ nữa.

Cô ấy giục, anh đứng dậy. Anh thích ăn bánh chẻo. Ngày mai không lên lớp, em ở nhà gói cho anh một bữa bánh chẻo nhân hành thịt lợn tử tế.

« Lùi
Tiến »