Y hi - Đây là bài thơ cúng tế ngũ cốc mùa xuân, nhắn nhủ dân chúng làm ruộng, ngoài ra còn có hàm ý thương xót than vãn chuyện đời.
Sự việc chưa xong, cơn sóng còn lại vẫn như một dòng nước chảy xiết đang trỗi dậy, đang cuộn lên trong đời sống của tôi và Như Bình (còn có cả Lý Quảng Trí). Buổi sáng hôm sau tôi đi ra bưu điện gửi đến nhà xuất bản có thẩm quyền bản thảo cuốn sách "Phong nhã chi tụng" của mình. Về đến nhà, tôi nhìn thấy Như Bình không biết đang tìm cái gì trong nhà. Trên trời dưới đất, chỗ nào cũng bị cô ấy lục tung. Cô ấy bới hòm lục tủ, sách xếp trên giá của tôi, cô ấy quăng tứ tung trên nền nhà. Buồng ngủ của cô ấy (buồng ngủ của hai chúng tôi), giường chiếu, chăn gối bừa bộn, xộc xệch, mỗi nơi một thứ. Cô ấy còn lôi cả ngăn kéo bàn trang điểm vứt ra giường, lật đổ chiếc ghế tròn trước bàn trang điểm ra giữa nhà. Sau đó người đầy bụi bẩn, mặt bám mồ hôi đen sì (chẳng còn giống chút nào vị nữ giáo sư trẻ tuổi nhất của khoa nghệ thuật điện ảnh truyền hình rất có phong độ), cô ấy đứng bên cạnh giường ngủ trong buồng, vì không tìm thấy thứ cần tìm, cô ấy sốt ruột cứ xoay như chong chóng, giống như một cơn gió không có định hướng bị giam hãm trong buồng ngủ nhà tôi. Thấy tôi từ bên ngoài đi về, cô ấy chợt sững người, nét mặt mềm mại đỏ ửng, lại căng cứng tím tái, y như thứ cô ấy định tìm ở trên người tôi, treo trước mặt tôi.
Tôi hỏi, em tìm gì?
Rút cuộc em tìm cái gì?
Em làm gì mà cuống lên thế? Người mất hồn cũng không đến nỗi thế này đâu.
Cô ấy không nhìn vào mặt tôi nữa. Trong giây lát cô ấy trở nên từ tốn mà phong nhã, hất mái tóc xòa trên trán về đằng sau, kéo lại ống quần và áo sơ mi xộc xệch, dụng chiếc ghế trang điểm, thong thả ngồi trên chiếc ghế màu nâu bọc da mặt tròn. Một lần nữa cô ấy ngước ánh mắt vừa nóng vừa lạnh, nhìn tôi như nhìn vào một trang sách khó hiểu.
Anh Dương Khoa, cô ấy nói, anh hãy đưa cái đó cho em. Cô ấy nói, coi như họ Triệu này cầu xin anh, cầu xin anh đưa cái ấy cho em có được không?
Cô ấy hỏi, anh không cầm thật phải không?
– Không thấy, không cầm thật phải không?
– Anh có dám thề anh không nhìn thấy, không cầm không?
Tôi bắt đầu thay Như Bình và Lý Quảng Trí tìm đồ. Tôi cầm chiếc gối hai người gối chung một giường để sang một bên. Tôi lật cả ga trải giường dưới gối và nệm lên. Tôi nghĩ khi hai người lên giường, nhất định thuận tay nhét cái thứ ấy ở dưới gối, hoặc theo thói quen ép nó dưới nệm giường. Nhưng dưới gối, dưới nệm đều không có. Dưới nệm, dưới gối, ngoài một lớp bụi và mấy sợi tóc ra (còn có một búi giấy vệ sinh đã khô và nhàu nát từ lâu), còn lại là vằn hoa và lún sập của đệm mút. Tôi nghĩ có lúc, do quá ư xúc động và gấp gáp, có lẽ người ta vội vàng hấp tấp treo vật đó lên đầu giường. Nhưng khi đàn ông đàn bà khó kìm nén được tình cảm, thì cái thứ ấy sẽ nấp sẽ rơi xuống gầm giường một cách xấu hổ. Vậy là tôi bò khỏi giường, lại bò xuống gầm giường soi đèn pin tìm khắp nơi. Dưới gầm giường, tôi tìm được dép lê, bút máy, son môi và bút kẻ lông mày trước kia hai chúng tôi đánh rơi. Sau khi tôi cầm bút máy, dép lê, bút kẻ lông mày và son môi từ gầm giường bò lên, tôi nhìn nét mặt Như Bình tỏ vẻ thất vọng và đầy lo lắng, giống như một đống lửa cháy trên mặt cô ấy. Tôi đặt toàn bộ những vật ấy trên bàn trang điểm của Như Bình, sau đó vô cùng sốt ruột, tôi quay đầu nói, không có, hôm ấy hai người đã để nó ở đâu?
Tôi nói, đừng nóng vội, hãy nghĩ lại tử tế, nghĩ xem rút cuộc để ở đâu?
Tôi nói, để ở đầu giường? Để ở dưới gối? Hay hai người tiện tay vắt nó lên ghế lên bàn?
Như Bình nhìn tôi, nét mặt tối sầm hoặc vàng nhạt nửa tin nửa ngờ.
Tôi biết cô ấy nghi ngờ sự tìm kiếm của tôi là vừa ăn cướp vừa la làng, giống như con chồn con sóc đi chúc tết gà. Trong nhà ánh sáng cửa sổ sáng trưng, ánh đèn cũng sáng trưng. Bụi bặm bay như tơ liễu giữa tôi và cô ấy. Cô ấy nhìn tôi, tôi cũng nhìn cô ấy. Cô ấy nửa tin nửa ngờ. Lòng tôi như lửa đốt. Để chứng minh sự thanh bạch, thật thà và khoan hồng của mình, trong ánh mắt nghi ngờ của cô ấy, tôi quay đầu nhìn bộ ghế sô pha lớn trong phòng khách. Tôi đã nghĩ ra, hôm đó tôi xách bản thảo cuốn sách về nhà, đầu tiên tôi nhìn thấy quần áo của hai người cởi ra vất trên sô pha, liền nhanh chân bước ra, cúi xuống nền nhà nhìn gầm ghế sô pha. Khi không nhìn thấy gì, tôi lại đẩy mạnh ghế sô pha từ chân tường ra giữa nhà, để nhìn cho rõ hết bóng tối và những thứ linh tinh dưới ghế sô pha. Nhưng dưới ghế sô pha, ngoài giấy báo, bụi bẩn và dây điện cùng kẹo chocolate cô ấy thi thoảng thích ăn, không có thứ gì khác. Tôi nhìn bụi bẩn và cảnh nhếch nhác dưới ghế sô pha, lại quay đầu nhìn mặt Như Bình cũng theo tôi quay ra đứng trong phòng khách. Tôi nói, không có, em thử nghĩ lại xem, rút cuộc đã để nó ở đâu?
Nhìn nét mặt vừa đỏ vừa vàng của cô ấy, tôi hỏi, có thật mất ở nhà mình không?
Nhìn nét mặt vừa đỏ vừa vàng của cô ấy, tôi hỏi, em thử gọi điện cho ông ấy bảo ông ấy nghĩ kĩ lại xem để ở đâu?
Nhìn nét mặt vừa trắng vừa xanh của cô ấy, cuối cùng thành khuôn mặt màu tím, tôi bảo em cũng nghĩ kĩ lại xem, hôm ấy hai người cởi quần áo, ông ấy vào buồng rồi mới cởi, hay là hai người đến sô pha tình cảm một lúc rồi mới cởi. Hoặc là hai người cởi hết quần áo vất lên sô pha, hoặc là chỉ cởi áo khoác ngoài ở đây ngồi nghịch nhau một lúc, rồi mới vào trong buồng cởi quần áo lót?
Tôi nhắc nhở Như Bình, giống như một thầy giáo nhắc nhở một em học sinh mất đồ dùng quý báu. Để cô ấy khỏi sốt ruột, tôi còn đưa tay vuốt ve vai cô ấy (y như ông bố vuốt ve đứa con đánh mất đồ dùng). Sau đó lại nhẹ nhàng thân thiết hỏi, hôm ấy hai người rút cuộc cởi quần áo ở đâu?
Cuối cùng cởi quần áo ở đâu sao lại quên?
Em nhớ giỏi lắm cơ mà, xem một bộ phim, có thể nhớ hết mọi chi tiết trong phim, tại sao lại quên việc của mình? Tôi vừa hỏi vừa nhìn cô ấy, đã không trách móc, cũng không chế nhạo. Hai người mất của cũng như tôi mất của, sốt ruột như một em bé đánh mất chìa khóa không vào được nhà. Tôi quan tâm và nhiệt tình như thế, ân cần và chủ động như thế. Để tìm đồ giúp hai người, mặt tôi cũng bị bám bụi bẩn, sốt ruột bực tức như cô ấy, ngay đến mạng nhện bám trên đầu cũng không kịp phủi đi... Nhưng cuối cùng cô ấy lạnh lùng nhìn tôi (có ánh băng giá trong mắt), cô khịt mũi một tiếng, quay vào nhà vệ sinh vội vàng rửa mặt, chỉnh lại quần áo, không nói gì hết, đi khỏi bên người tôi.
Như Bình lạnh lùng bỏ ra ngoài. Cô ấy đóng mạnh của kêu đánh rầm một tiếng, bỏ tôi lại trong nhà, giống như nhốt kẻ trộm không chịu nhận tội trong chiếc lồng sắt lạnh giá không thèm nhòm ngó.