Phượng Họa Phong Vân

Lượt đọc: 5376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 284
người thua

❊ ❊ ❊

"Tiểu thư thủ đoạn không tồi."

Nam nhân bên môi tràn ra ý cười, bình tĩnh cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương từ lớp băng mỏng truyền đến.

Đáp lại hắn là vô số băng châm sắc nhọn từ tay thiếu nữ bắn ra.

Với khoảng cách gần gũi như vậy, Phượng Kinh Hồng dù tốc độ né tránh có nhanh đến đâu thì cũng không thể trốn được số băng châm phóng ra như mưa này.

Tuy Hàn Băng Vô Tình không cho rằng số băng châm này có thể biến nam nhân thành con nhím nhưng ít nhất cũng sẽ làm hắn bị một chút thương tích.

Không nghĩ tới, băng châm vừa tới gần hắn chưa đầy ba tấc trong vòng đã bị không khí xung quanh hắn làm cho vỡ nát rơi xuống.

Trong số những mảnh vụn vỡ ra, có một mảnh bay về phía nàng, vút qua nàng gương mặt nhỏ để lại một đạo hoa ngân.

Thấy trên mặt thiếu nữ xuất hiện một miệng vết thương nhỏ, chảy xuống vài giọt huyết, Phượng Kinh Hồng sửng sốt, trong đầu có thứ gì đó ngo ngoe, rục rịch, sôi trào lên.

''Huyết này... thật thơm.''

Một giọng nói đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn mang theo sự hưởng thụ cùng tham lam.

Trong người hắn, có thứ gì đó mất khống chế muốn thoát vây mà ra.

''Câm miệng!"

Phượng Kinh Hồng đối thanh âm trong đầu khẽ quát, tâm thần tập trung áp chế đồ vật muốn thoát ly cơ thể mà ra.

Cao thủ chi gian so chiêu, chỉ một thoáng thất thần thôi cũng có thể thất bại trong tích tắc.

Chỉ thấy Hàn Băng Vô Tình bắt lấy cơ hội này, thân thể khuynh đảo về phía trước, một cái lộn mình đã vững vàng đáp chân còn lại lên một bên vai của Phượng Kinh Hồng.

Tuy một chân còn lại vẫn còn bị một tay của nam nhân dây dưa, nói chính xác hơn là bị nàng dùng băng dính cả tay hắn lẫn chân nàng vào nhau nhưng tư thế ngồi quỳ một chân trên vai nam nhân lại rất tự nhiên, không có một tia đột ngột cảm giác.

Tay nàng cầm một phiến băng mỏng lạnh, sắc như dao đặt vào cổ nam nhân, nhàn nhạt mở miệng.

"Vương gia, người thua."

Lời nói cùng cảm giác lạnh lẽo nhoi nhói ở cổ lôi lại tâm trí của Phượng Kinh Hồng.

Nhận thấy lúc này kết cục đã định, hắn cũng không hề ướt át bẩn thỉu mà nhận kết quả.

''Là bổn vương thua.''

Nam nhân lời nói vừa dứt, thiếu từ trên vai hắn nhảy xuống, phần băng liên kết giữa chân nàng và tay hắn đã biến mất từ lúc nào.

Đáp xuống mặt băng, cách nam nhân một khoảng không gần cũng không xa, Hàn Băng Vô Tình đối diện nhìn hắn mở miệng.

''Vương gia đã nhường.''

Nói rồi, xoay người rời đi.

Tuy là nàng giành thắng lợi nhưng nàng cũng nhận ra Phượng Kinh Hồng chưa dùng hết thực lực, đa số chiêu thức của hắn cũng chỉ là để né tránh đòn tấn công của nàng.

Hơn nữa, vừa rồi vào khoảnh khắc nàng nhận thấy hắn thất thần, hắn tựa hồ đang tập trung áp chế một cái gì đó vì thế nàng mới có thể thừa cơ mà nhập, chiến thắng hắn.

Chiến thắng này đối nàng có lợi nhưng nàng cũng không mấy cảm thấy vui vẻ.

Nhìn bóng thiếu nữ đi xa, Phượng Kinh Hồng con ngươi màu đen đột nhiên hóa thành màu đỏ như máu, khí thế cũng chuyển biến, lên tiếng gầm nhẹ uy hiếp âm thanh trong đầu.

"Ngươi còn không an phận, bổn vương cũng không ngại hủy đi ngươi."

''Khặc khặc...hủy đi ta? Chủ nhân ngươi tạm thời chưa đủ năng lực này...''

Âm thanh trong đầu hắn lên tiếng đáp lại.

Kèm theo âm thanh, trong thân thể hắn như có thứ gì đó nôn nóng muốn thoát ra.

''Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?''

Phượng Kinh Hồng vận dụng lực lượng áp chế lại đồ vật đang xao động không ngừng trong cơ thể.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »