Phượng Họa Phong Vân

Lượt đọc: 5317 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 312
kẻ phản bội

❊ ❊ ❊

Hoàng thượng nheo mắt, ánh nhìn sắc bén như dao.

"Ma tộc? Hay có kẻ trong triều đình đã tiết lộ kế hoạch? Ngươi hãy thành thật khai báo, nếu dám lừa trẫm, không ai cứu được ngươi đâu"

Tướng quân Liêu Khải run rẩy, mồ hôi lạnh rịn đầy trên trán, cố gắng kìm nén nỗi lo lắng trong lòng.

"Hoàng thượng, thần... thần thực sự không biết kẻ nào dám phản bội, nhưng thần xin cam đoan trung thành tuyệt đối với Huyền Linh quốc."

Hoàng thượng im lặng nhìn Liêu Khải, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự nghi ngờ.

Sau một lúc, ngài quay sang Tể tướng Từ Hành, giọng nói nặng nề như mây giông tích tụ.

"Từ Hành, việc này giao cho ngươi. Trẫm muốn biết kẻ phản bội là ai. Một kẻ phản quốc không thể được tha thứ."

Từ Hành cúi đầu nhận lệnh, giọng nói trầm mặc:

"Thần xin tuân chỉ."

Bàn tay Hoàng thượng khế phất, ra hiệu bãi triều. Cả không gian đại điện lập tức trở nên ngột ngạt như một cơn bão lớn sắp sửa ập tới.

Hoàng thượng ngồi lại trên ngai vàng, đôi mắt đăm chiêu chìm trong dòng suy nghĩ phức tạp.

Cả triều đình đã lui ra ngoài, nhưng áp lực vẫn đè nặng lên đôi vai của vị đế vương trẻ tuổi.

Mối nghi ngờ về một kẻ phản bội trong chính hàng ngũ của mình khiến lòng ngài thêm nặng nề.

Khi các quan rời khỏi đại điện, Từ Hành và Liêu Khải giữ bước chân chậm rãi, cố ý kéo dài thời gian để tách khỏi đám đông.

Hành lang dài u tối của hoàng cung trở thành nơi họ trao đổi ánh nhìn, một sự ngầm hiểu lẫn nhau mà không cần nói thành lời.

Khi bóng dáng cuối cùng khuất khỏi tầm mắt, Từ Hành khẽ dừng lại.

Hắn ngoảnh đầu nhìn Liêu Khải, đôi mắt ẩn chứa sự lạnh lùng và đầy toan tính.

Nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi hắn, như một lưỡi dao sắc lẹm, ngấm ngầm đâm vào kẻ khác mà không để lại dấu vết.

"Ngươi làm rất tốt."

Liêu Khải bắt kịp, ánh mắt tràn ngập sự tán thưởng lẫn dè chừng.

"Ngươi cũng không tệ."

Hắn cúi đầu, cười nhạt.

"Ngươi không chỉ xuất sắc trong việc đánh lừa Hoàng thượng mà còn kéo cả triều đình vào trò chơi của chúng ta."

Cả hai đứng lặng dưới ánh sáng mờ ảo, nụ cười ẩn ý nở trên môi, như thể cả thế giới này đều nằm gọn trong lòng bàn tay chúng.

Từ Hành, bằng mưu mẹo tinh vi, đã khéo léo đẩy mối nghi ngờ về phía những người khác, trong khi chính hắn và Liêu Khải mới là kẻ đứng sau mọi thảm kịch tại Ánh Dương thành.

Bọn chúng đã thao túng quân lương, ngăn chặn tiếp viện, đẩy Tướng quân Tu Ưng vào đường cùng, khiến vị anh hùng ấy phải hy sinh.

Tin tức về sự thất thủ của Ánh Dương thành hôm nay đã sớm nằm trong dự liệu của bọn hắn.

Từ Hành khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén lướt qua Liêu Khải.

"Kế hoạch đã đi xa đến mức này, không còn đường quay lại. Ngươi phải đảm bảo mọi thứ thật hoàn hảo. Chỉ cần một kẽ hở nhỏ, Hoàng thượng sẽ nghi ngờ, và chúng ta sẽ mất tất cả."

Liêu Khải gật đầu, đôi mắt lóe lên ánh nhìn cẩn trọng:

"Ngươi yên tâm, mọi việc đều được che giấu rất kỹ. Hoàng thượng không thể phát hiện ra chúng ta. Chỉ cần kiên nhẫn, cả vương triều này sẽ thuộc về ma tộc chúng ta."

Hai kẻ mưu mô cùng trao nhau một nụ cười đầy ngụ ý, rồi bước đi, bóng dáng dần hòa lẫn vào màn đêm u ám của hoàng cung.

Những âm mưu, toan tính vẫn đang tiếp tục giăng tơ trong bóng tối, khi những con người tham vọng ấp ủ giấc mơ chiếm đoạt vương quyền.

Chỉ có điều, họ không biết rằng ngay cả trong bóng tối, luôn có kẻ khác âm thầm dõi theo từng bước đi của họ...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »