Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2612 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
kimono và đũa
logo

“O furo,” người phụ nữ nói.

“Hôm qua cháu tắm rồi...” Jack phàn nàn.

“Ofuro!” cô lớn giọng.

Nhận ra kêu than cũng vô ích, Jack đành mặc chiếc áo choàng mới vào rồi vòng qua khu vườn đến nhà tắm. Lần này nó thấy có cảm tình với việc tắm hơn một chút.

Ngoại trừ cánh tay và cái đầu vẫn còn đau nhức âm ỉ ra, nó phải công nhận là tắm cũng khá hay. Ít nhất thì việc này cũng làm cơ thể nó trở nên thư giãn và không bị ngứa đầu vì chấy hay muối biển.

Khi Jack trở về phòng, một bộ đồ mới tương tự như của người võ sĩ lúc trước mặc đã được đặt sẵn trên giường nó. Rốt cuộc thì họ muốn điều gì ở nó chứ? Họ cho nó ăn, tắm rửa cho nó, giờ còn đưa cả quần áo mặc, nhưng lại luôn giữ một khoảng cách với nó.

Người phụ nữ có gương mặt tròn mở cửa đi vào.

“Chiro!” cô gọi và người hầu gái vội vã vào trong.

Cô hầu gái có vóc người nhỏ nhắn xinh xắn chừng chỉ mười tám tuổi, nhưng Jack cũng không dám chắc. Cô có nước da mịn như trứng gà bóc với đôi mắt đen nhỏ, cùng mái tóc đen cắt ngắn, mặc dù khá xinh nhưng vẫn không thể bì được với cô gái đã chăm sóc nó qua cơn sốt.

Vậy thì cô ấy ở đâu? Cả người đàn ông với khuôn mặt sẹo nữa? Cho đến giờ nó cũng mới chỉ nhìn thấy hai người đàn ông sống trong căn nhà này - ông cụ làm vườn mà người phụ nữ gọi là Uekiya, và tay võ sĩ có bề ngoài dữ tợn. Chẳng ai trong số họ có sẹo trên mặt cả. Không chừng cả cô gái và người mặt sẹo đó chỉ là hình ảnh do trí tưởng tượng của nó mà ra, giống như người con gái nó thấy trên mũi đất hôm ấy vậy.

“Goshujin kimono,” [12] người phụ nữ vừa nói vừa chỉ vào bộ đồ.

Jack chợt hiểu ra cô ấy muốn bảo nó mặc. Nhưng nhìn một đống những mảnh đồ rời rạc dưới chân, nó chịu chết không biết phải bắt đầu từ đâu. Nó nhặt một đôi tất kì cục có xẻ một đầu ngón chân lên trước. Ít ra thì món đồ này còn thể hiện rõ ràng chức năng của nó. Có điều chân nó lớn hơn nhiều so với đôi tất. Cô hầu gái thấy cảnh nó vật lộn với món đồ liền khẽ đưa tay lên che miệng cười khúc khích.

“Làm sao tôi biết cách mặc mấy thứ này được chứ!” Jack càu nhàu, hiển nhiên không thích trở thành trò cười bất đắc dĩ.

Cô hầu gái lập tức ngưng bặt, quỳ gối cúi xuống tỏ ý xin lỗi. Người phụ nữ tiến lại gần nó.

Jack đành để đôi tất xuống cho người phụ nữ và cô hầu gái mặc giúp. Đầu tiên, họ kéo đôi tất tabi trắng ra cho nó giãn hơn một chút. Sau đó họ giúp nó mặc đồ lót bên trong gồm một chiếc áo bằng vải bông màu trắng với một cái váy dài mà họ gọi là juban. Tiếp theo là một tấm áo choàng lụa quấn quanh người, người phụ nữ đã hết sức cẩn thận để vạt bên trái chèn lên vạt bên phải. Tất cả những món đồ này đều được giữ chặt bằng một chiếc thắt lưng khổ rộng màu đỏ thắt từ đằng sau có tên là obi.

Trên đường ra hành lang, nó bước đi ngượng nghịu trong bộ đồ mới. Dù gì thì trước giờ nó vẫn quen mặc quần áo chứ không phải “váy áo” như thế này. Khi di chuyển, bộ kimono càng tỏ ra đúng là một thứ lằng nhằng rắc rối không chịu được. Nhưng nó phải thừa nhận chất lụa này êm ái hơn so với chiếc quần ống bó cứng ngắc và thứ vải thô ráp của chiếc áo thủy thủ nhiều.

Cô hầu gái biến mất sau cánh cửa của một căn phòng, còn người phụ nữ thì dẫn nó đi dọc hành lang đến một chiếc cửa giấy khác. Họ vào một căn phòng nhỏ trông cũng giống như căn của nó, chỉ trừ bên trong có một chiếc bàn thấp hình chữ nhật cùng bốn cái đệm ngồi đặt xung quanh. Phía tường xa xa treo hai thanh kiếm khá bắt mắt với phần tay cầm được đan tết bằng sợi dệt màu đỏ thẫm cùng vỏ bao khảm trai ánh lên một màu đen huyền bí. Dưới hai thanh kiếm là một chiếc điện thờ nhỏ nằm sâu trong bức tường, bên trên có hai cây nến nhỏ và một nén hương, mùi hoa nhài thoảng nhẹ trong không khí.

Một cậu bé người Nhật đang ngồi khoanh chân trên chiếc đệm, đôi mắt mở to ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh trước mặt.

Người phụ nữ ra hiệu cho Jack ngồi bên cạnh đứa trẻ rồi cũng ngồi xuống đối diện.

Một bầu không khí lặng ngắt ngượng nghịu.

Jack thấy chiếc đệm thứ tư không có người ngồi nên nghĩ chắc họ đang đợi ai đó. Trong lúc ấy, đứa trẻ vẫn không ngừng dán mắt vào nó.

“Anh là Jack Fletcher,” nó nói với cậu bé, cố phá vỡ bầu không khí im lặng. “Nhóc tên gì?”

Đứa trẻ bật cười rúc rích khi nghe Jack nói.

Người phụ nữ nghiêm giọng nhắc nhở, cậu bé lập tức im bặt. Jack hướng về phía người phụ nữ.

“Cháu thật xin lỗi cô. Tuy không biết cô là ai và đây là đâu, nhưng cháu biết ơn cô rất nhiều vì đã chăm sóc cháu. Liệu cháu có thể biết tên cô được không ạ?”

Người phụ nữ ngây ra đáp lại cái nhìn của nó. Đoạn cô mỉm cười, tuy nhiên chẳng có tí dấu hiệu nào là hiểu được những gì nó vừa nói.

“Cháu là Jack Fletcher,” nó nói, chỉ vào ngực mình, rồi về phía người phụ nữ. “Còn cô là?”

Jack lặp lại hành động đó thêm vài lần nữa. Tuy nhiên người phụ nữ vẫn tiếp tục mỉm cười một cách khó hiểu khiến nó chỉ muốn điên tiết. Ngay lúc nó định từ bỏ ý định cố gắng làm cho mọi người hiểu nó thì đột nhiên đứa trẻ kêu lên.

“Jaku Furecha,” đoạn chỉ vào mũi mình. “Jiro.”

“Jiro. Đúng, đúng rồi, anh là Jack.”

“Jaku! Jiro! Jaku! Jiro!” cậu bé liến thoắng một cách hào hứng, liên tục chỉ vào Jack rồi vào mình.

Chợt hiểu ra mọi chuyện, người phụ nữ cúi đầu. “Watashi wa Dāte Hiroko. Hi-ro-ko.” [13]

“Hi-ro-ko,” Jack lặp lại từng âm chậm rãi, cúi đầu đáp lại cô. Ít ra thì bây giờ nó cũng đã biết được tên của họ.

Một bên cánh cửa giấy trượt mở, cô hầu gái Chiro bước vào bưng theo một chiếc khay đựng sáu chiếc bát sơn mài nhỏ. Vừa nhìn cô đặt từng chiếc bát xuống bàn, Jack chợt nhận ra bụng nó đang kêu réo khủng khiếp. Trên bàn có món súp cá, cơm, một vài loại rau sống lạ, thứ gì đó trông như cháo lúa mì đặc quánh và vài lát cá tươi. Cô hầu gái cúi đầu rồi rời khỏi căn phòng.

Jack thầm thắc mắc không biết các món khác nữa họ để đâu. Trên bàn chỉ lấm tấm mấy cái bát nhỏ đựng thức ăn, làm sao mà đủ cho cả ba người bọn họ được? Còn món thịt nữa? Rồi cả nước xốt? Thậm chí không có lấy một mẩu bánh mì bơ à? Nó nhận ra món cá còn không được nấu chín nữa! Jack đành ngồi yên đợi dấu hiệu của chủ nhà vì sợ xúc phạm họ lần nữa. Một bầu không khí yên ắng ngượng nghịu dài trôi qua, cuối cùng Hiroko cũng cầm hai cái que nhỏ cạnh bát của cô lên.

Jiro cũng thế.

Sau khi cố định chúng trên một tay, họ bắt đầu gắp những phần thức ăn nhỏ rồi khéo léo đưa chúng vào miệng, vẫn giữ ánh mắt thận trọng quan sát Jack.

Trước đó Jack còn không nhận ra có hai chiếc que nhỏ bên cạnh bát mình. Nó cầm hai que gỗ nhỏ như bút chì lên xem xét. Làm sao mà nó có thể ăn bằng cái thứ này được?

Jiro quay sang mỉm cười với Jack bằng cái miệng đầy thức ăn.

“Hashi,” [14] vừa nói nó vừa chỉ vào chúng.

Jiro mở ngón tay ra cho Jack xem cách nó cầm hashi như thế nào cho đúng. Nhưng cho dù đã bắt chước được y chang cách cầm như kiểu cái kéo của Jiro rồi, nó vẫn không tài nào giữ nổi lát cá hay miếng rau đủ lâu để nhấc lên khỏi bát đựng.

Mỗi lần làm rơi thức ăn là mỗi lần nó càng thấy nản. Quyết không bỏ cuộc, Jack quay sang thử với cơm. Chắc món này sẽ dễ hơn vì có nhiều cơm hơn. Nhưng ngay lập tức một nửa miếng cơm trượt thẳng xuống chiếc bát đựng, nửa miếng còn lại rơi lả tả xuống khắp bàn. Đến lúc Jack đưa được hai chiếc que vào miệng thì chỉ còn duy nhất một hạt cơm dính trên nó.

Jack nhai hạt cơm duy nhất trong miệng với cảm giác thỏa mãn vì đã thành công. Nó giả vờ xoa xoa bụng, ra vẻ rất thích.

Jiro lại cười phá lên.

Cậu nhóc đó có thể thấy hành động của nó giống như trò cười, Jack nhủ thầm, nhưng nếu không sớm học được cách dùng những chiếc hashi này thì nó sẽ chết đói mất - và chuyện đó thì không đáng cười chút nào đâu!

« Lùi
Tiến »