
Sinh hoạt hàng ngày của Jack chỉ lẩn quẩn trong ba việc: tắm, ăn, ngủ.
Cơ thể nó cũng đã hồi phục từ sau cơn sốt, cánh tay nó bắt đầu lành lặn. Giờ nó đã có thể đi dạo một mình quanh khu vườn mỗi ngày. Hầu hết thời gian nó ngồi dưới gốc cây hoa anh đào ngắm ông cụ làm vườn Uekiya lúc thì nhổ cỏ dại nơi vườn hoa, lúc lại cẩn thận cắt tỉa những bụi rậm với sự chăm chút vô bờ bến. Uekiya thường hơi cúi chào mỗi khi thấy nó, còn lại hầu như họ chẳng giao tiếp gì với nhau. Dù gì Jack cũng đâu hiểu được đầu cua tai nheo thứ ngôn ngữ lạ lùng của họ.
Dần dà Jack không còn cảm thấy thoải mái trong ngôi nhà nữa. Thế giới của nó giờ đây bó hẹp giữa một dãy những căn phòng đơn điệu tẻ ngắt mà cái nào cũng như cái nào, hàng ngày đi tắm rồi lại ra ngắm khu vườn hoàn hảo. Nó thấy mình bị giam hãm chẳng khác gì chú chim hoàng yến trong chiếc lồng sơn son thiếp vàng. Họ muốn gì ở nó cơ chứ? Họ luôn ngầm để ý trông chừng nó, nhưng lại chẳng hề nói chuyện với nó. Nó được phép đi lại quanh khu vườn và ngôi nhà, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Họ đang quyết định số phận của nó chăng? Hay còn đợi ai đó đến quyết định cuộc đời của nó?
Nó khao khát muốn biết bên ngoài bức tường cao kia có gì. Nhất định phải có người hiểu được tiếng Anh và giúp nó về nhà chứ, hoặc có chiếc thuyền nào chuẩn bị ra khơi cập cảng nước ngoài cũng được. Lúc đó nó sẽ trốn lên thuyền, hi vọng bến cảng tới sẽ đưa nó trở về Anh quốc, về với đứa em gái, với mảnh ghép cuối cùng của gia đình nó. Gì cũng được, nhất định ra được ngoài đó sẽ tốt hơn nhiều so với ngồi không dưới gốc cây như thế này.
Jack quyết định sẽ chạy trốn.
Hàng ngày nó thấy anh chàng samurai trẻ tên Taka trông có vẻ là người bảo vệ ngôi nhà của Hiroko đến và đi qua chiếc cổng nhỏ nơi bức tường trong khu vườn. Đó chính là lối thoát của nó. Và vì nó chẳng khác gì một người tù bị giam hãm bởi chính ngôn ngữ và hoàn cảnh của mình nên có muốn hỏi họ cho ra ngoài cũng không được. Họ chỉ đơn giản cúi đầu và đáp lại “Gomennasai, wakarimasen” với bất cứ câu nào nó nói. Qua giọng điệu và biểu hiện trên khuôn mặt họ, nó nghĩ chắc câu đó có nghĩa là “Xin lỗi, tôi không hiểu”.
Hôm đó, sau bữa sáng gồm cơm, vài lát dưa chua và cháo lúa mì mà giờ đây nó đã quen, nó đi dạo quanh vườn như thường lệ. Ngay khi Uekiya cúi người chăm sóc khóm cây đã được cắt tỉa một cách hoàn hảo, Jack lập tức lẻn ra cổng vườn. Nó quan sát lần nữa để chắc chắn Jiro và Hiroko đều ở trong nhà trước khi nhấc then cửa ra, nhẹ nhàng lách qua chiếc cổng. Cánh cổng đóng lại chỉ phát ra tiếng cạch nhỏ nhất nhưng Uekiya đã nghe thấy và hét lên đằng sau nó.
“lye! Abunai! Abunai!” [16]
Jack cắm đầu chạy.
Không thèm để ý cả tiếng hét cảnh báo của người làm vườn lẫn việc nó đang chạy đi đâu, Jack phóng như bay xuống con đường đất, vòng vèo qua những dãy nhà cho đến khi căn nhà mất hút khỏi tầm mắt.
Nhanh chóng xác định lại phương hướng của mình, nó nhận ra ngôi làng nằm gọn trong lòng chảo của một cảng biển tự nhiên khổng lồ, xa xa là dãy núi cao sừng sững. Xung quanh ngôi làng là vô vàn những thửa ruộng bậc thang, lác đác bóng người đang chăm lúa. Mặc kệ cánh tay đau nhức, nó phóng như bay qua những người làng đang sững sờ rồi hướng xuống con dốc ra phía biển.
Jack rẽ qua một góc nữa, bất chợt nhận ra nó đang đứng giữa bãi đất đầu làng. Phía trước là một cây cầu cảng bằng đá khá rộng, ở đó, nhiều đàn ông và phụ nữ trong làng đang tất bật đan lưới, làm cá. Xa xa ngoài cảng, vô số thuyền bè đánh cá nhỏ rải rác trên mặt nước. Phụ nữ mặc trên mình những chiếc áo choàng dài màu trắng mỏng lặn xuống dưới con thuyền rồi ngoi lên với chiếc túi đầy tảo biển và tôm cua sò hến. Một hòn đảo nhỏ bằng cát nằm chắn giữa vịnh, nơi đó có một chiếc cổng đỏ bằng gỗ sừng sững đứng trên.
Một sự im ắng bao trùm bãi đất rộng khi Jack nhận ra hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía nó dò xét, như thể trong khoảnh khắc cả ngôi làng trở nên đông cứng vậy. Những người phụ nữ trong bộ kimono rực rỡ quỳ gối bất động bên cạnh người bán hàng giữa cuộc trao đổi; đống cá đang làm dở trong tay các ngư dân ánh lên màu vảy bóng dưới cái nắng chói chang; một chiến binh samurai cũng đứng bất động như tượng đá, ánh mắt lạnh lùng trừng trừng nhìn nó.
Sau vài giây lưỡng lự, Jack ngập ngừng cúi đầu. Vị samurai chỉ ra một dấu hiệu nhỏ duy nhất đủ đáp lại cử chỉ của nó rồi tiếp tục đi tiếp, hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của nó. Vài người phụ nữ cũng đáp lại bằng cách cúi chào, sự bối rối hiện rõ trong mắt họ. Sau đó người làng lại quay về với công việc thường ngày của mình. Biết rằng mọi người vẫn đang thận trọng quan sát mình, Jack chạy qua bãi đất đến chiếc cầu đá và hướng xuống bờ biển.
Nó nhìn khắp một lượt các thuyền, cố tìm xem có con tàu ngoại quốc nào không nhưng vẫn chẳng có gì cả; tất cả thuyền bè và thủy thủ đều là của Nhật hết. Thất vọng não nề, nó nép người vào một chiếc thuyền đánh cá nhỏ, ánh mắt chăm chăm hướng ra biển xa.
Anh quốc giờ đây cách nó đến hai năm và bốn nghìn hải lí. Ngôi nhà duy nhất mà nó biết, Jess - đứa em và là người thân duy nhất còn lại của nó đang ở cách nó nửa vòng thế giới. Làm sao nó có hi vọng gặp lại cô bé đây? Chạy trốn thì ích gì cơ chứ? Nó chẳng còn nơi nào để đi nữa. Không tiền bạc. Không hải đồ. Thậm chí còn chẳng có lấy bộ quần áo của chính nó! Mái tóc màu vàng chỉ càng khiến nó nổi lên như một cái gai giữa rừng tóc đen người Nhật.
Jack ngắm chiếc thuyền nhỏ nhấp nhô lên xuống trên mặt nước nơi bến cảng trong lúc đang hoàn toàn mất hết phương hướng. Đúng lúc ấy cô gái xuất hiện, trồi lên khỏi mặt nước như một nàng tiên cá. Cô ấy có nước da trắng như tuyết và mái tóc đen tuyền giống như người con gái nó đã thấy trên lung con bạch mã cạnh ngôi đền ở mũi đất vậy.
Jack dõi theo cô gái lướt lên con thuyền gần bờ biển nhất. Một ngư dân kéo chiếc túi đầy ních những con trai lên thuyền rồi cậy chúng ra tìm ngọc trong lúc cô đứng hong khô cơ thể. Cô luồn ngón tay dọc theo mái tóc đen nhánh khiến dòng nước biển chảy xuống dưới nắng ban mai như hàng ngàn ánh sao li ti lấp lánh.
Ngay cả khi ngư dân chèo thuyền băng qua bến cảng, cơ thể cô gái vẫn tự điều chỉnh vững vàng trước những đợt sóng nhấp nhô của con thuyền như thể đó là điều tự nhiên nhất vậy, dáng hình mảnh dẻ của cô nhẹ nhàng lay động, thanh tú như một cây liễu trước gió. Jack tưởng như thể cô đang trôi nổi trên mặt nước. Khi thuyền cô gái tiến gần đến một cây cầu cảng bằng gỗ nhỏ, Jack có thể nhìn thấy rõ từng nét trên khuôn mặt cô. Cô ấy không lớn tuổi hơn nó là mấy. Làn da của cô mịn như trứng gà bóc, đôi mắt hình bán nguyệt đen nhánh, một chiếc mũi tròn nhỏ xinh xinh, miệng như đóa hoa chớm nở cùng đôi môi tựa hai cánh hoa hồng. Nếu có lúc nào nó tưởng tượng ra hình ảnh của một nàng công chúa trong cổ tích thì chắc chắn cô ấy phải giống thế.
“GAIJIN!” [17]
Bừng tỉnh sau cơn mơ màng, Jack ngước nhìn lên. Nheo mắt trước ánh nắng chói chang của ban ngày, nó thấy hai người đàn ông Nhật đang đứng chắn trước mặt, họ đều mặc những chiếc kimono đơn màu và đi dép cói. Một người có dáng béo lùn với cái trán dồ trên chiếc đầu tròn quay cùng một cái mũi tẹt, người kia lại có cặp mắt ti hí và gầy đét như cái sào.
“Nani wo shiteru, gaijin?” [18] Mũi-Tẹt lên giọng thách thức.
Tên gầy đét nhòm qua vai chiến hữu rồi dùng cây gậy gỗ chọc mạnh một cú thẳng giữa ngực Jack.
“Eh, gaijin?” hắn phụ họa theo với cái giọng the thé.
Jack cố tìm cách chạy, nhưng nó chẳng còn nơi nào để đi cả.
“Omushi ittai doko kara kitanoda, gaijin?” [19] Mũi-Tẹt cao giọng hỏi rồi tỏ vẻ kinh ngạc trước mái tóc vàng của nó, hắn đưa tay kéo mạnh một cách tàn bạo.
“Eh, gaijin?” tên gầy đét chế nhạo theo, cố tình đâm cây gậy xuống ngón tay nó.
Jack rụt ngay tay lại.
“Tôi... Tôi không hiểu hai người nói gì...” nó ấp úng, tuyệt vọng tìm một lối thoát. Mũi-Tẹt túm lấy cổ áo kimono của nó giật mạnh đến ngang tầm mắt hắn.
“Nani?” [20] hắn quát vào mặt Jack.
“YAME!” [21]
Jack chỉ kịp nghe thấy một tiếng thét ra lệnh vang lên trước khi hai con mắt của Mũi-Tẹt thiếu điều như muốn lồi ra khỏi tròng vì bị một bàn tay chặt mạnh sau cần cổ. Mũi-Tẹt đổ ụp xuống trước, úp mặt vào cát. Hắn nằm đó bất động cả khi những cơn sóng tràn qua người.
Anh Taka, vị samurai trẻ trong ngôi nhà Jack đang ở đã bất ngờ xuất hiện để giải cứu nó. Quay sang đối diện với tên kia, anh ta rút kiếm với một động tác êm ru. Tên gầy đét quỳ sụp xuống cát run rẩy xin lỗi.
Lưỡi kiếm xé toạc không gian, lao thẳng xuống kẻ đang phủ phục dưới đất.
“Iye! Taka-san. Dōzo,” [22] một giọng khác vang lên can thiệp, anh Taka dừng ngay lưỡi kiếm chỉ cách một phân trước cần cổ của gã.
Jack lập tức nhận ra ngay giọng nói êm dịu ấy.
“Konnichiwa,” [23] cô nói, tiếp tục tiến về phía nó rồi nhẹ nhàng cúi chào. “Watashi wa Dāte Akiko.”
Cô gái trên mũi đất hôm ấy cũng chính là cô gái đã xuất hiện trong những cơn mê sảng của nó. Cô ấy là Akiko.