
Hôm đó khi Jack được triệu hồi đến ăn tối, Hiroko và con trai của cô, Jiro, đã yên vị nơi chỗ ngồi của họ như thường lệ, chỉ khác chiếc đệm thứ tư giờ là của Akiko. Trên bức tường phía sau chỗ ngồi của cô là hai thanh kiếm samurai sáng lóa.
Sự hiện diện của Akiko làm Jack cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng cũng xen lẫn chút ngượng ngùng. Cô mang vẻ tinh tế thanh nhã của một tiểu thư đài các, nhưng cũng lại toát ra thứ quyền uy mà Jack chưa bao giờ thấy ở một người con gái. Chàng samurai Taka tuân theo mọi lời cô nói, cả những người khác trong ngôi nhà cũng cúi chào rất thấp khi thấy cô đi qua.
Jack cũng phần nào ngạc nhiên khi nó không hề bị phạt vì bỏ trốn. Thực tế thì mọi người trong nhà tỏ ra quan tâm đến nó nhiều hơn là nổi nóng, đặc biệt là người làm vườn Uekiya, nó thấy mình thật có lỗi vì đã làm ông cụ phải lo lắng.
Sau bữa tối, Akiko dẫn Jack ra ngoài hành lang, hai người ngồi trên những chiếc đệm tròn dưới ánh tà dương đang dần tắt. Như thể có một tấm chăn bao trùm cả ngôi làng, mọi thứ nơi đây im ắng đến nỗi Jack có thế nghe thấy tiếng dế chốc chốc lại vang lên, cả tiếng róc rách suối chảy khi dòng nước lượn vòng qua khu vườn hoàn hảo của ông cụ.
Yên lặng, Akiko ngồi thưởng thức cảnh vật thanh bình, đó cũng là lần đầu tiên trong ngày Jack tự giải thoát bản thân mình khỏi nỗi lo cảnh giác.
Đúng lúc đó, nó nhận ra anh Taka đang đứng im lìm khuất sau khoảng tối với một tay để trên cán kiếm. Ngay lập tức Jack cảnh giác trở lại. Nó và Akiko đã không có được bất cứ khoảnh khắc riêng tư nào; họ luôn theo dõi nó.
Tiếng cánh cửa giấy trượt mở, Chiro bưng một khay gỗ nhỏ với chiếc ấm được trang trí đẹp mắt cùng hai cái cốc. Cô đặt chiếc khay xuống sàn rồi cẩn thận rót thứ chất lỏng nóng ấm màu xanh lá cây ra cốc. Thứ chất lỏng này làm Jack liên tưởng tới “trà”, một thứ đồ uống mới nổi thời thượng mà những người lái buôn Hà Lan mới nhập về từ Trung Hoa.
Cô hầu gái dùng cả hai tay bưng cốc trà lên mời Akiko, Akiko tỏ ý mời Jack.
Jack nhận chiếc cốc và đợi Akiko cầm cốc của cô lên, nhưng cô ra hiệu cho nó uống trước. Nó ngập ngừng nhấp một ngụm trà vẫn còn đang bốc hơi nghi ngút. Thứ đồ uống này có mùi vị như kiểu một loại cỏ được đun sôi, phải cố gắng lắm nó mới không để lộ cái nhăn mặt vì đắng. Sau đó Akiko cũng nhấp một ngụm từ chiếc cốc của cô. Một vẻ mãn nguyện kín đáo lan ra khắp gương mặt. Sau một khoảng thời gian im lặng liên tiếp, Jack thu hết can đảm bắt chuyện.
Chỉ vào thứ trà xanh mà rõ ràng cô ấy đang tận hưởng, nó cất tiếng hỏi, “Thứ đồ uống này tên là gì thế?”
Thoáng chút im lặng vì phải gắng hiểu xem nó đang nói gì, cuối cùng Akiko cũng trả lời, “Sencha.”
“Sen-cha,” Jack lặp lại, cảm nhận cách phát âm và cố gắng ghi nhớ cụm từ ấy. Nó nhận ra sau này nó sẽ phải ghi nhớ cả hương vị của thứ sencha này. “Còn cái này?” nó hỏi, tay chỉ vào chiếc cốc.
“Chawan,” cô đáp.
“Chawan,” Jack lặp lại.
Akiko kín đáo vỗ tay khen ngợi Jack rồi bắt đầu chỉ vào những đồ vật khác cho nó biết tên gọi trong tiếng Nhật của chúng. Cô tỏ ra thích thú trong việc dạy ngôn ngữ khiến Jack thấy nhẹ cả người, dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên có người cố gắng giao tiếp một cách hẳn hoi với nó. Jack tiếp tục buộc mình phải ghi nhớ hết từ này đến từ khác cho đến khi đầu nó tràn ngập toàn các cụm từ ngữ, và giờ đi ngủ cũng đã đến.
Anh Taka dẫn nó trở lại phòng rồi đóng sập cánh cửa giấy sau lưng Jack.
Jack ngả người xuống tấm futon nhưng không tài nào ngủ được. Đầu óc nó quay cuồng với hàng đống từ vựng Nhật cùng những dòng cảm xúc hỗn độn. Nằm trong bóng tối với ánh mắt hướng về phía luồng sáng dịu nhẹ phát ra từ những chiếc đèn lồng hắt lên bức tường giấy, nó tự cho phép mình có được một tia hi vọng. Nếu học được thứ ngôn ngữ của họ, biết đâu nó lại có thể tự mình bươn chải giữa vùng đất xa lạ này. Như là kiếm được một công việc trong đoàn thủy thủ người Nhật chẳng hạn, rồi từ đó đến được bến cảng nào đó có những người đồng hương của nó, thế là sẽ tìm ra cách trở về Anh quốc thôi. Không chừng Akiko chính là chiếc chìa khóa của vấn đề này. Có lẽ cô ấy có thể giúp được mình!
Chợt một bóng đen lướt qua bên kia cánh cửa giấy làm Jack nhận ra anh Taka vẫn còn đứng ngoài, canh gác nó.
Ngày hôm sau, Jack vừa mới đi bộ một vòng buổi sáng quanh khu vườn xong thì cũng là lúc nó thấy Jiro chạy như bay qua góc hành lang đến chỗ mình.
“Kinasai!” [24] vừa hét cậu nhóc vừa kéo áo lôi Jack đến lối cửa trước của khu nhà.
Jack chỉ kịp đuổi theo cậu bé.
Akiko và anh Taka đã chờ sẵn ở bên ngoài. Hôm nay Akiko mặc một chiếc kimono màu trắng ngà lung linh mờ ảo, trên thân áo thêu hình một con hạc đang tung cánh bay, trên tay cô là chiếc ô giấy màu đỏ thẫm che nắng.
“Ohayō gozaimasu, Jack,” cô nói, khẽ cúi đầu.
“Ohayō gozaimasu, Akiko,” Jack đáp lại, chúc cô một buổi sáng tốt lành.
Akiko có vẻ hài lòng với câu trả lời của nó. Sau đó họ đi theo con đường đất hướng về phía cảng.
Đến cầu cảng, cả nhóm cùng trèo lên chiếc thuyền của người ngư dân đánh bắt trai mà lúc trước nó thấy Akiko đã lên, người này sau đó chèo thuyền đưa họ dọc theo đảo đến giữa cảng. Càng gần đến nơi, Jack càng ngạc nhiên sửng sốt khi thấy cả một đám đông khổng lồ đã tụ tập dọc theo bờ biển trước một chiếc cổng gỗ màu đỏ.
“Ise Jingu Torii,” [25] Akiko nói, chỉ vào công trình kiến trúc trước mặt.
Jack gật đầu tỏ ý đã hiểu. Chiếc cổng cao chừng căn nhà hai tầng, nhuốm một màu rực sáng như ánh lửa đêm. Nó được dựng lên bằng hai chiếc cột thẳng đứng cắt ngang bởi hai thanh xà ngang to bản, trên đỉnh là một lớp mái ngói hẹp màu xanh ngọc bích.
Chiếc thuyền nhỏ cập bờ bên mũi phía nam hòn đảo, họ cùng hòa vào đám đông dân làng gồm những phụ nữ trong bộ kimono màu sắc rực rỡ tươi sáng và những vị samurai giắt kiếm bên hông. Đám đông đã đứng sẵn theo hình vòng cung một cách ngăn nắp, nhưng khi thấy Akiko và đoàn tùy tùng, dân làng ai ai cũng cúi chào và nhường đường trong lúc cô tiến đến một nhóm lớn toàn các samurai.
Những chiến binh này ngay lập tức chào đón Akiko bằng động tác cúi thấp. Sau khi đáp lại cử chỉ của họ, Akiko bắt đầu nói chuyện với một chàng samurai trẻ xem chừng chỉ bằng tuổi Jack với đôi mắt màu nâu hạt dẻ và mái tóc đen mượt chải ngược. Người này ném về phía Jack cái nhìn khinh khỉnh trước khi hoàn toàn ngó lơ nó.
Tuy nhiên những người dân làng lại vô cùng sửng sốt trước sự hiện diện của Jack. Tất cả mọi người đều đứng tránh xa nó, liên tục đưa tay lên che miệng xì xầm bàn tán với nhau. Jack chẳng bận tâm đến thái độ của họ, bởi chính nhờ thế mà nó có được một cái nhìn toàn cảnh khu vực hiện thời.
Dưới chiếc cổng là một vị samurai đang một mình đứng sừng sững như thể một vị thần cổ xưa.
VỊ chiến binh ấy mặc bộ kimono màu đen và vàng với biểu tượng vòng tròn của bốn tia sét giao nhau thêu trên ngực, tay áo và sau lưng. Mái tóc ông được chải theo đúng kiểu cách truyền thống của một samurai với búi tóc đen hất ngược lên đỉnh đầu. Tuy nhiên vị samurai này buộc một dải vải trắng dày quanh trán. Vóc người chắc nịch đầy uy lực và ánh mắt hung tợn của ông khiến Jack liên tưởng ngay đến hình ảnh một con chó bun cực lớn, sinh ra là để chiến đấu.
Trên tay vị võ sĩ là thanh kiếm dài nhất từ trước đến nay mà Jack thấy. Chỉ riêng phần lưỡi thôi đã dài hơn bốn bộ [26] , nếu tính cả phần cán thì thanh kiếm này dài cũng phải ngang chiều cao của Jack. Vừa nhìn chăm chăm ra hướng bờ biển phía xa bến cảng, vị chiến binh vừa đi lại có vẻ sốt ruột với lưỡi kiếm bắt sáng trong tay. Trong khoảnh khắc, ánh mặt trời phản chiếu trên thanh kiếm lóe lên như một tia chớp. Nhận thấy ánh mắt ngạc nhiên của Jack, Akiko thì thầm tên thứ vũ khí: “ Nodachi.” [27]
Trên võ đài chỉ có mỗi vị chiến binh đứng một mình khiến Jack thầm hỏi không biết đối thủ nữa đang ở đâu. Chẳng ai trong số những người ở đây có vẻ gì là đã sẵn sàng chuẩn bị cho cuộc chiến cả. Trong lúc nhìn một lượt đám đông, Jack nhận ra một đám các samurai đứng phía bên kia đều mang cùng một biểu tượng tia sét giống vị chiến binh đang đứng, trong khi các samurai xung quanh nó lại mang biểu tượng vòng tròn của một con phượng hoàng.
Vậy thì vị chiến binh của họ đang ở đâu?
Jack nhẩm tính cũng phải một tiếng đã trôi qua, vì mặt trời đã lên cao hơn một góc khoảng mười lăm độ trên bầu trời trong vắt. Bầu không khí trở nên ngột ngạt vì sức nóng, cả những người dân làng cũng bắt đầu bồn chồn sốt ruột. Vị samurai dưới chiếc cổng càng lúc càng khích động hơn và bắt đầu đi đi lại lại trên bờ biển như một con hổ bị nhốt trong chuồng.
Lại một giờ nữa trôi qua.
Âm thanh đám đông xì xào bàn tán càng trở nên ồn ào hơn dưới cái nóng gay gắt tột bậc. Jack nghĩ đến mà sợ cái cảnh nó còn mặc bộ áo sơ mi và quần ống bó cũ dưới thời tiết này thay vì bộ kimono bằng lụa như bây giờ.
Và rồi khi vầng mặt trời vừa lên đến đúng đỉnh, một chiếc thuyền nhỏ được thả dây neo ra khỏi chiếc cầu cảng.
Đám đông đang phờ phạc dưới cái nóng ban trưa lập tức trở nên nhộn nhịp náo nhiệt hẳn. Jack có thể nhìn thấy người ngư dân nhỏ bé đang chèo thuyền một cách bình thản dọc theo bến cảng, một người đàn ông to lớn ngồi trong tư thế toạ thiền của Phật nơi mũi thuyền.
Chiếc thuyền tiến lại gần hơn. Đám đông hò reo vang dội và bắt đầu đồng thanh tung hô “Masamoto! Masamoto! Masamoto!”
Akiko, anh Taka và Jiro cũng hòa theo âm thanh như sấm dậy gọi tên vị samurai của họ.
Nhóm samurai mang trên mình biểu tượng tia sét cũng ra sức át tiếng đồng thanh của đối thủ bằng cuộc đua tung hô tên vị chiến binh của họ “Godai! Godai! Godai!”, vị samurai bước lên phía trước, nâng thanh trường kiếm lên cao. Phe hò reo ủng hộ ông càng hô to hơn nữa.
Chiếc thuyền lướt nhẹ vào bờ. Người ngư dân gác mái chèo sang bên, nhẫn nại chờ vị chiến binh bước xuống. Âm thanh hò reo cổ vũ ầm vang khi vị chiến binh đứng lên, chân trần bước xuống bờ biển.
Jack há hốc miệng vì sửng sốt. Vị chiến binh của phe nó, ngài Masamoto, lại chính là người đàn ông với gương mặt sẹo.