Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
ofuro
logo

Jack chắc hẳn đã nức nở rồi thiếp đi lúc nào không hay sau khi họ đưa nó trở lại giường, bởi khi nó quay sang thì người phụ nữ có gương mặt tròn đã quỳ sẵn bên cạnh.

Cũng giống như vị võ sĩ hôm qua, cô mặc một bộ áo dài bằng vải lụa. Có điều bộ áo của cô màu xanh dương, điểm xuyết thêm những đóa hoa hồng và trắng. Mỉm cười duyên dáng, cô mời nó uống nước. Jack nhận lấy chiếc bát nhỏ rồi nuốt ừng ực từng ngụm. Nước rất mát và trong.

“Cảm ơn cô. Cháu có thể xin thêm một ít nữa không ạ?”

Người phụ nữ chau mày không hiểu.

“Cháu xin thêm nước nữa được không ạ?” Jack vừa nói vừa chỉ vào chiếc bát nhỏ trong tay, ra hiệu bằng cách tạo ra âm thanh xì xụp.

Hiểu ra vấn đề, cô mỉm cười, cúi đầu rồi biến mất sau chiếc cửa trượt đã được sửa lại. Sau đó cô quay lại với chiếc khay gỗ sơn màu đỏ tươi. Trên khay có ba cái bát nhỏ: một bát nước, một bát đựng một thứ súp cá loãng còn đang bốc khói nghi ngút, chiếc còn lại đựng cơm trắng có kèm vài cọng dưa muối.

Jack uống cạn bát nước rồi chén sạch bát súp. Tuy không thích mùi vị hạt tiêu trong súp chút nào, nhưng ít ra thì nó cũng đã thấy ấm người trở lại. Sau đó nó dùng tay và từng mảng cơm vào miệng nhai ngấu nghiến như thể người sắp chết đói. Jack đã từng được ăn cơm trước đó, cái hồi cha nó mang một ít về sau chuyến thông thương trên biển và mẹ nó đã nấu cho cả nhà thưởng thức. Hồi ấy nó thấy cơm thật là nhạt thếch. Nhưng sau khi đã phải nhịn đói lâu ngày như bây giờ thì nó thấy điều đó cũng chẳng hề gì. Liếm sạch ngón tay, nó quay sang toét miệng cười với người phụ nữ, tỏ ý biết ơn cô đã cho nó đồ ăn.

Người phụ nữ tỏ ra cực kì sửng sốt.

“À... cảm ơn cô. Cảm ơn cô rất nhiều.” Jack không biết phải nói gì hơn.

Thất vọng ra mặt, cô thu dọn chén bát rồi nhanh chóng bưng ra khỏi phòng.

Nó vừa làm gì không phải à? Hay là lẽ ra nó nên mời cả cô ấy ăn cùng nữa?

Một lát sau, cánh cửa tường lại trượt ra và người phụ nữ bước vào, mang theo một bộ đồ màu trắng. Cô đặt xuống bên cạnh giường nó.

“Kimono wo kite choudai,” [6] cô vừa nói vừa làm cử chỉ ra hiệu cho nó mặc vào.

Nhận ra mình đang không mặc gì dưới lớp chăn, nó lắc đầu từ chối.

Người phụ nữ tỏ vẻ bối rối. Cô chỉ vào bộ áo một lần nữa.

Phát nản vì không thể truyền đạt bằng lời nói, nó đành ra hiệu cho cô rời phòng. Mặc dù hoang mang rõ rệt trước yêu cầu của Jack, cô vẫn cúi đầu rồi đi ra ngoài.

Tuy toàn thân đau nhức, Jack vẫn cố gắng nhanh chóng đứng dậy, cẩn thận mặc đồ với một bên tay đang bó nẹp.

Nó bước tới bên cánh cửa, trượt mở ra một cách cẩn thận để không làm hỏng thêm một lần nữa. Người phụ nữ đã đợi sẵn trên một hành lang lát gỗ bao quanh khu nhà. Phía dưới là vài bậc thềm nhỏ dẫn ra một khu vườn lớn được bao bọc bởi bức tường cao vút. Nó chưa bao giờ thấy khu vườn nào như thế.

Một cây cầu nhỏ vắt ngang mặt hồ đầy những đóa hoa súng hồng hồng. Con đường lát đá uốn lượn quanh những khóm hoa rực nắng, những bụi cây cảnh xanh rì, những phiến đá lớn điểm xuyết hai bên. Thác nước xinh xắn đổ xuống một con suối nhỏ, dòng nước chảy vòng quanh gốc một cây anh đào lộng lẫy rồi lại đổ vào hồ.

Mọi thứ trong khu vườn đều toát lên một vẻ thanh bình và hoàn hảo, Jack thầm nghĩ. Mẹ nó mà thấy chắc hẳn sẽ mê mẩn vườn hoa này lắm. So với những mảnh vườn bùn lầy toàn cây cỏ và rau củ với kiểu rào giậu xấu xí trên khắp nước Anh, khu vườn nơi đây như một thế giới hoàn toàn khác.

“Cứ như là Vườn Địa Đàng ấy”, Jack khẽ lẩm bẩm.

Người phụ nữ ra dấu cho Jack xỏ chân vào đôi guốc mộc rồi bằng những bước ngắn và thấp dọc theo con đường, vừa đi vừa ra hiệu cho nó theo sau.

Phía bên kia mặt hồ, một ông cụ gầy gò đang dùng chiếc cào chăm chút một góc vườn trông đã hoàn hảo. Nhất định là người làm vườn rồi. Khi hai người đi qua, ông cúi thấp để chào. Người phụ nữ đáp lại bằng cử chỉ cúi nhẹ, Jack cũng bắt chước làm theo. Xem ra ở đây cúi chào là hành động lúc nào cũng phải làm thì phải.

Họ vào một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ phía bên kia khu vườn. Không gian trong phòng ấm áp dễ chịu. Có một chiếc ghế đá dài và một cái bồn gỗ lớn hình vuông hơi nước bốc nghi ngút. Trước vẻ mặt khiếp đảm của Jack, người phụ nữ ra hiệu cho nó vào trong.

“Gì cơ? Cháu phải vào đó á? Jack hét lên, lùi xa ra khỏi chiếc bồn tắm.

Mỉm cười, cô lấy tay che mũi chỉ vào Jack, rồi vào chiếc bồn. “ Ofuro .” [7]

“Cháu không bẩn!” Jack đáp lại. “Tháng trước cháu tắm rồi.” Bộ người ở đây không biết bồn tắm là một cái ổ bệnh sao? Mẹ nó đã từng cảnh báo rằng tắm nhiều dễ mắc bệnh kiết lị hay mấy bệnh nặng lắm!

“Ofuro haitte!” [8] người phụ nữ nhắc lại, đập đập tay xuống thành bồn. “Anata ni nomiga tsuite iru wa yo!” [9]

Jack chẳng hiểu cô ấy nói gì. Mà nó cũng chẳng cần biết cô ấy nói gì hết. Còn lâu nó mới chịu chui vào cái bồn đó.

“Uekiya! Chiro! Kocchi ni kite!” [10] Người phụ nữ gọi to rồi cố gắng chộp lấy Jack.

Nó chạy vòng vòng quanh cái bồn tắm, cố hướng ra phía cửa, nhưng người làm vườn đã xuất hiện và chặn mất lối thoát. Ngay sau đó một cô hầu gái trẻ lách vào và túm nó thật chặt. Người phụ nữ cởi áo của nó ra rồi bắt đầu xối nước lạnh khắp người nó.

“Không! Lạnh quá đi mất!” Jack gào lên. “Để cháu yên!”

“Dame, ofuro no jikan yo, ohkina akachan ne, ” [11] người phụ nữ nói và cô hầu gái cười khúc khích.

Jack vùng vẫy quyết liệt đến mức người làm vườn phải ghìm chặt nó xuống. Dù vậy ông vẫn rất cẩn thận tránh đụng đến bên cánh tay bó nẹp.

Jack thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ lên ba được mọi người kì cọ rửa ráy rồi nhúng xuống chiếc bồn bốc hơi nghi ngút, mặc nó ra sức kêu la phản đối. Nước trong bồn nóng đến mức nó gần như không thể chịu đựng nổi, nhưng cứ lần nào nó cố vùng thoát ra là người phụ nữ lại cẩn thận ấn nó xuống.

Sau đó họ cũng cho nó ra khỏi bồn thật, nhưng là để kì cọ lần nữa bằng thứ nước xà phòng ấm ấm. Lúc này nó đã kiệt sức và mệt mỏi đến không buồn vùng vẫy phản đối nữa, mặc kệ cho họ muốn làm gì nó thì làm. Điều tồi tệ nhất chính là thứ nước đó có mùi thơm. Nó thấy từ người mình tỏa ra hương thơm như con gái vậy!

Họ lại nhúng nó xuống bồn thêm lần nữa khiến da nó ửng lên một màu hồng vì nóng. Sau một hồi nó lại được nhấc ra và bị giội xối xả một lượt nước lạnh trước khi được hong khô và mặc một bộ đồ mới.

Mệt lả, nó được dẫn trở về phòng và ngay lập tức đổ ụp xuống chiếc chăn mềm, chìm sâu vào giấc ngủ.

« Lùi
Tiến »