
Một căn phòng nhỏ đơn sơ, sàn nhà được lót chiếu rơm mềm đan thành từng tấm hình chữ nhật sạch không tì vết. Tường phòng là những tấm giấy mờ mờ làm dịu đi ánh nắng chói chang của ban ngày, tạo cho không khí xung quanh một vẻ huyền ảo khác thường.
Jack nằm trên tấm futon dày, ai đó đã đắp cho nó một lớp chăn mềm bằng lụa. Lần đầu ngủ dưới lớp lụa như thế làm nó cảm thấy da mình như đang được phủ bởi hàng ngàn cánh bướm êm ái.
Sống trên biển quá lâu nên cái tĩnh lặng đến chuếnh choáng của sàn nhà khiến lúc gắng ngồi dậy, đầu Jack cứ xoay như chong chóng. Đang lúc nó cố gượng lấy thăng bằng thì bất chợt, một cơn đau nhói lên từ cánh tay.
Cúi xuống kiểm tra, Jack thấy tay trái của nó sung vù và biến sắc, có lẽ đã bị gãy; nhưng ai đó đã dùng nẹp gỗ cố định và băng lại cho nó. Jack tập trung tâm trí nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Không còn bị sốt nên những hình ảnh rời rạc lóe lên trong đầu nó giờ đây hiển hiện rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Christiaan chết bên cạnh cửa. Những bóng đen trong đêm tối. Toàn bộ thủy thủ trên tàu Alexandria bị sát hại. Cha nó đang chiến đấu, sợi dây xiết chặt cổ ông. Chiến binh bóng tối đâm lưỡi gươm vào cha nó...
Jack nhớ lại rằng nó đã nằm rất lâu, tưởng như hàng thế kỉ trên boong tàu đầy máu. Những bóng đen cho rằng nó đã chết, chúng rời khỏi buồng lái để lục soát khắp con tàu. Thế rồi nó nghe thấy âm thanh tưởng như vừa trồi lên khỏi mặt nước sau một đợt lặn rất sâu. Tiếng cha nó.
“Jack... Jack... con trai...” giọng ông yếu ớt.
Jack cố thoát khỏi trạng thái tê liệt, lết lại gần chỗ người cha đang hấp hối của nó.
“Jack... con còn sống...” ông nói, đôi môi đầy máu của ông thoáng hiện lên một nụ cười yếu ớt. “Hải đồ... lấy nó... về... nó sẽ giúp con về...”
Thế rồi ánh sáng yếu ớt còn lại trong đôi mắt cha nó cũng tắt dần, ông trút hơi thở cuối cùng.
Jack dụi đầu vào ngực cha, cố nén lại tiếng thổn thức chỉ chực chờ phát ra. Nó bám chặt vào cha như thể một kẻ sắp chết đuối đang cố níu lấy con đường sống cuối cùng vậy.
Khi tiếng khóc của nó cuối cùng cũng lắng dịu, Jack chợt nhận ra mình hoàn toàn đơn độc, bơ vơ nơi miền đất lạ. Hi vọng duy nhất để nó có thể trở về nhà là tấm hải đồ.
Nó chạy xuống boong dưới. Bọn wakō đang hối hả chất đầy súng, vàng và gỗ vang về tàu của chúng nên không hề nhận thấy nó. Dưới boong tàu, Jack bước qua hết xác chết này đến xác chết khác cho đến khi đến được phòng của cha nó, nơi nó thấy cái xác vô hồn của Christiaan.
Căn phòng đã bị lục lọi kĩ, bàn cha nó bị lật ngửa, bản đồ vương vãi khắp nơi. Jack phóng đến giường cha, lật lớp chăn nệm lên. Nó nhấn vào chiếc chốt mật bên dưới, thật may thay, tấm hải đồ vẫn an toàn dưới lớp vải dầu.
Jack vội giấu cuộn bản đồ trong áo rồi chạy khỏi phòng. Nó sắp chạy đến lối lên boong trên thì bất chợt một bàn tay từ trong đêm tối thò ra, túm chặt lấy áo nó.
Gương mặt ẩn trong bóng đêm dần lộ rõ.
Hắn toét miệng cười nham nhở để lộ hàm răng sắc nhọn như răng cá mập.
“Mẹ nó! Chúng mày chưa diệt được bọn ông đâu,” Ginsel thầm thì với ánh mắt điên dại. “Tao đã phóng hỏa kho đạn rồi. BÙM!”
Tay Ginsel vung mạnh ra hiệu hủy diệt. Hắn bật cười lớn rồi bỗng im bặt, gương mặt để lộ vẻ thất thần rồi đổ gục xuống boong tàu. Một con dao gắn dây xích đã cắm phập sau lưng.
Jack ngước lên, trước mắt nó là một bóng hình gian ác dần hiện ra trong đêm tối. Con mắt xanh duy nhất của hắn nhìn chằm chằm vào nó, rồi đến bản hải đồ giấu trong áo nó. Tên sát thủ giật sợi dây xích thu con dao về lại tay hắn. Jack nhanh chóng xoay người lại chạy vụt lên boong trên, thầm cầu mong nó kịp đến thành tàu...
Một vụ nổ mạnh khiến Jack bị hất tung đến tận mũi tàu trước khi rơi ùm xuống đại dương cùng những mảnh vỡ vụn...
Thế rồi... Thế rồi... Chỉ còn một màn trống rỗng...
Cơn đau dữ dội.
Bóng tối.
Anh sáng chói lòa.
Người mặt sẹo.
Những giọng nói lạ lẫm và khó hiểu...
Đột nhiên, Jack nhận ra nó đang nghe thấy những giọng nói đó vang lên ngoài căn phòng. Nó nín thở trong giây lát.
Bọn wakō à? Vậy sao nó lại còn sống?
Jack nhận thấy áo sơ mi và quần ống bó của nó được gấp gọn gàng để ở góc phòng, nhưng ngó quanh không thấy bản hải đồ đâu cả. Nó loạng choạng đứng dậy và vội vã mặc quần áo rồi bước ngang căn phòng tìm cửa ra, nhưng trước mắt nó chỉ là các ô cửa không hề có khe hở.
Jack đứng đó lúng túng. Thậm chí còn chẳng có cái tay nắm cửa nào hết.
Thế rồi nó chợt nhớ lại trong cơn mê man, cô gái đã vào phòng qua cánh cửa trượt. Jack liền nắm chặt thanh gỗ định kéo, nhưng đôi chân vẫn còn đứng chưa vững khiến nó loạng choạng, cánh tay xuyên thẳng qua bức tường bằng giấy mỏng tang. Câu chuyện bên kia cánh cửa giấy bị cắt ngang đột ngột.
Cánh cửa giấy trượt mạnh sang bên khiến Jack ngã ngửa ra sau, bối rối vì sự hậu đậu của mình.
Phía bên kia căn phòng, một người phụ nữ trung niên với gương mặt tròn và một chàng thanh niên đậm người có đôi mắt đen hình quả hạnh nhân đang nhìn chằm chằm vào nó. Người đàn ông tỏ thái độ rất đáng sợ. Anh ta mang theo hai thanh kiếm, một thanh ngắn như đoản đao, thanh còn lại dài và hơi cong, cả hai đều được giắt trong đai lưng màu đỏ. Anh ta bước lên phía trước, tay nắm chắc chuôi thanh kiếm dài hơn.
“Naniwoshiteru, gaijin?” [5] anh ta cất giọng thách thức.
“Xin lỗi... Cháu... Cháu không hiểu...” Jack vừa nói vừa lùi lại trong sợ hãi.
Người phụ nữ nói gì đó với anh ta, nhưng tay anh ta vẫn không rời khỏi thanh kiếm.
Jack sợ anh ta sẽ dùng kiếm để chém nó. Kinh hãi, nó đưa mắt lướt nhanh khắp căn phòng hòng tìm một lối thoát. Nhưng người đàn ông đã đứng chắn nơi cửa, có phần hạ thanh kiếm xuống. Mắt nó đảo xuống lưỡi kiếm sáng loáng với viền mép sắc lẹm như chỉ chực lấy đầu mình.
Thế rồi nó nhớ lại lời của Piper. “ Nếu có lúc nào đó chúng mày gặp một samurai thì phải cúi lạy thật thấp. Lạy thật thấp, thật thấp vào!”
Tuy chưa gặp hay thấy qua bao giờ, nhưng người đàn ông hung tợn này đích thị là một samurai rồi. Anh ta khoác một chiếc áo hình chữ T bằng lụa trắng trên chiếc xà cạp đen đốm vàng rộng thùng thình. Đỉnh đầu anh ta cạo nhẵn, phần tóc còn lại ở phía sau và hai bên đầu được búi chặt thành hình củ hành. Gương mặt anh ta toát lên vẻ khắc nghiệt và bất khả xâm phạm - gương mặt của một chiến binh. Người đàn ông này có dáng vẻ của một kẻ có thể giết chết Jack dễ dàng như xéo một con kiến vậy.
Dù cơ thể đang trầy trụa tả tơi, Jack vẫn cố ép mình chịu đau quỳ lạy. Thấy nó làm vậy, anh ta bỗng lùi lại đầy ngạc nhiên.
Thế rồi vị võ sĩ bật cười, từ tiếng cười khúc khích ban đầu to dần lên thành điệu cười lớn đầy sảng khoái như tiếng gầm của mãnh thú.