Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2551 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
cơn sốt
logo

Jack gào lên trong đau đớn.

Trời vẫn tối, nhưng một vùng sáng trắng rực rỡ nào đó đã xua tan bóng đêm.

Bao bọc xung quanh nó là những giọng nói lạ và khó hiểu.

Jack lờ mờ thấy gương mặt của một người đàn ông chập chờn trước mắt. Một bên mặt chằng chịt đầy những vết sẹo khủng khiếp như thể bị nóng chảy. Ánh mắt ông ta lộ vẻ quan tâm đầy hiếu kì.

Người đàn ông vươn tay về phía nó.

Bỗng chốc toàn bộ cánh tay Jack như bị thiêu đốt, từng đợt mồ hôi vã ra trên vầng trán nóng bừng vì sốt. Hổn hển và vật vã, nó cố thoát ra khỏi cơn đau thấu xương, nhưng càng lúc càng có cảm giác như thể nó đang trôi đi, nhẹ bẫng trên chiếc nệm rơm mềm mại...

Nó chập chờn mê tỉnh trong vô thức... rồi những vòng xoáy kí ức đen ngòm lại nuốt chửng lấy nó...

Jack đang ở trên buồng lái.

Nó nghe thấy tiếng cha nó hò hét. Những xác người đã chết hoặc đang hấp hối nằm khắp nơi, chất chồng lên nhau. Bị năm bóng đen bao vây, cha nó vẫn đứng vững nhưng toàn thân đầy máu. John Fletcher quăng tròn móc sắt phía trên đầu, tiếp tục chiến đấu với sức mạnh vũ bão của một con mãnh sư khiến cho những cái bóng vận đồ đen kịt từ đầu đến chân chỉ hở duy nhất khe mắt không thể lại gần.

Một trong số chúng bất ngờ lao lên.

Ông liền vụt mạnh chiếc móc xuống trúng ngay bên đầu của kẻ tấn công khiến nó phát ra một tiếng rắc rợn người... cái bóng đổ ụp xuống.

“Đến đi!” Ông gầm lên. “Các người có thể là những bóng ma, nhưng các người không phải bất tử!”

Hai trong số những tên còn lại xông tới. Một tên lăm le lưỡi kiếm sắc nhọn có một đầu được đính vào sợi xích, tên còn lại xoay lia lịa hai lưỡi hái loại nhỏ, nhưng không tên nào có thể tiến lại gần hơn. Chúng bao vây cha của Jack, chờ ông kiệt sức.

Jack đứng bất động; chân nó như bị đóng đinh xuống sàn vì sợ hãi. Chưa bao giở phải dùng dao để chiến đấu, nó run rẩy đưa lưỡi dao lên, cố lấy tinh thần chuẩn bị tấn công.

Một trong số chúng ném ra một vật dạng sao lóe sáng...

Mọi thứ đều chói lòa. Jack nheo mắt dưới ánh sáng chói chang của ban ngày. Cơ thể nó nóng như thiêu đốt còn đầu thì đau như búa bổ. Một cảm giác nhức nhối âm ỉ xâm chiếm cánh tay trái. Nó nằm đấy, toàn thân bất động, mắt dán vào khoảng trần bằng gỗ cây tuyết tùng bóng loáng. Chỗ này không phải trên thuyền của nó...

Cha nó không nhìn thấy vật kia bay tới, nhưng nó thì có.

Chiếc shuriken cắm phập vào bắp tay khiến John Fletcher bật lên một tiếng đau đớn. Ông rút vật hình sao bằng kim loại ra với vẻ kinh tởm. Một dòng máu rỉ ra từ miệng vết thương. Ông cười mỉa mai vào thứ vũ khí nhỏ xíu thảm hại.

Nhưng chiếc shuriken đó không dùng để sát thương; nó chỉ là vật đánh lạc hướng. Bóng đen tuột khỏi chiếc cột, nhẹ nhàng đáp xuống ngay sau lưng ông như thể một con nhện vồ mồi.

Jack muốn hét lên cảnh báo, nhưng tiếng hét của nó tắc nghẹn trong cổ vì hoảng loạn.

Cái bóng nhanh chóng luồn sợi dây qua cổ cha nó rồi thít chặt, giật mạnh về phía sau. Jack thấy mình hoàn toàn bất lực. Bọn chúng quá đông, trong khi nó chỉ là một đứa trẻ. Làm sao có thể cứu được cha?

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng khốn cùng, Jack gào lên, liều mình lao tới với con dao trên tay...

Mất phương hướng, nó quay đầu sang bên, cần cổ cứng ngắc và nhức nhối.

Mắt nó bắt gặp một người phụ nữ với vóc dáng nhỏ bé đang lặng lẽ quỳ ở bên. Nó chợt thấy người này rất quen, nhưng không tài nào nhớ nổi; mọi thứ cứ quay mòng mòng trong đầu nó.

“Mẹ à?” Jack hỏi. Người đó xích lại gần hơn. Chắc là mẹ rồi. Lúc nào bị ốm mà nó chẳng được mẹ chăm sóc, nhưng làm sao mẹ nó lại ở đây được?

“Yasunde, gaijinsan,” [3] giọng người đó đáp lại nhỏ nhẹ, êm như tiếng nước chảy.

Người phụ nữ mặc bộ đồ trắng toát. Làn tóc đen dài khẽ lướt nhẹ lên má nó khi cô cúi xuống đặt lại miếng vải hạ sốt trên trán. Cảm giác mềm mại của lọn tóc khiến Jack nhớ đến đứa em gái... tóc của Jess cũng mềm mượt như vậy... nhưng Jess đang ở Anh quốc cơ mà... người phụ nữ này... không, là cô gái thôi... trông như thể... thiên thần trong bộ đồ màu trắng vậy... nơi đây là Thiên Đường sao?... Bóng đen kí ức lại bao trùm lấy nó một lần nữa...

Chiến binh bóng tối nhìn chằm chằm vào nó.

Con mắt duy nhất màu xanh ngọc chế giễu nó bằng ánh nhìn thích thú độc ác. Cái bóng bóp chặt cổ nó, từ từ vắt kiệt sinh lực ra khỏi cơ thể nó.

Jack thả rơi con dao, một tiếng cạch vang lên dưới sàn.

“Hải đồ?” cái bóng với con mắt màu xanh rít lên, hướng về phía cha nó.

John Fletcher ngừng vật lộn với sợi dây thít cổ, hoang mang trong giây lất trước câu hỏi bất ngờ.

“Hải đồ?” cái bóng lặp lại, rút thanh kiếm sau lưng rồi chĩa mũi nhọn của nó vào tim Jack.

“Thả nó ra... nó chỉ là một đứa trẻ!” cha nó vội vàng lắp bắp, vùng lên tấn công.

John Fletcher rực lên ánh mắt giận dữ. Ông ra sức chống lại sợi dây để lao về phía nó, nhưng vô ích. Cái bóng giật về phía sau mạnh hơn. John há miệng ra thở, bao nhiêu sức lực tiêu tan dần trong ông. Kiệt sức, cơ thể ông mềm nhũn như một con búp bê.

“Trong phòng... cái bàn...” ông nói một cách khó nhọc rồi lấy chiếc chìa nhỏ trong túi ra, ném nó xuống sàn.

Cái bóng mắt xanh có vẻ không hiểu.

“Trong phòng tôi. Cái bàn”, John Fletcher lặp lại, chỉ vào chìa khóa rồi hướng về phía phòng của ông.

Cái bóng hất đầu ra hiệu cho đồng bọn, người này nhặt chiếc chìa lên rồi biến mất bên dưới tàu.

“Giờ thì thả con trai tôi ra”, cha nó khẩn khoản.

Cái bóng mắt xanh bật ra tiếng cười khùng khục trong cổ họng, đoạn đưa kiếm lên chuẩn bị đâm một cú chí mạng...

Nó hét lên, mở choàng mắt, tim đập thình thịch.

Jack cuống cuồng nhìn khắp căn phòng. Chỉ có duy nhất cây nến sáng lập lòe trong góc. Cửa phòng trượt mở, cô gái đến gần và quỳ xuống bên nó.

“Aku rei. Yasunde, gaijinsan,” [4] vẫn là âm thanh nhỏ nhẹ nó đã nghe lúc trước.

Cô tiếp tục đặt miếng vải hạ sốt lên trán rồi đỡ nó nằm trở lại.

“Gì cơ? Tôi... tôi... tôi không hiểu”, Jack ấp úng trong miệng. “Cô là ai? Cha tôi đâu...?”

Tiếng cười tiếp tục vang vọng.

Cha Jack vùng lên giận dữ khi nhận ra ý định của cái bóng.

John Fletcher hất mạnh đầu về phía sau trúng ngay mặt kẻ siết đây làm hắn bể mũi. Sợi dây lỏng ra rồi rơi xuống. John lao người tới con dao dưới sàn và, với tất cả nỗ lực cuối cùng để giải cứu đứa con trai, ông chộp lấy lưỡi dao đâm thẳng vào chân của cái bóng.

Cái bóng kêu lên một tiếng đau đớn trước khi kịp thực hiện cú đâm chí mạng. Jack đổ sụp xuống như một cái xác không hồn. Vung thanh kiếm lại phía sau, cái bóng lao vào kẻ vừa tấn công.

Với một tiếng thét “KIAI”, cái bóng mắt xanh đâm thẳng lưỡi kiếm xuống ngực John...

« Lùi
Tiến »