
Trăng hạ tuần đã tàn, để lại một màn đêm đen kịt. Chẳng mấy chốc mà thuyền của bọn wakō đã bị bóng đêm nuốt chửng.
Trên boong tàu, thuyền trưởng ra lệnh cử gấp đôi số người canh gác đề phòng trường hợp bị tấn công. Bên dưới, các thủy thủ khác thì thầm trong nỗi sợ hãi. Kiệt sức, Jack nằm im lìm trên chiếc giường xếp, bâng quơ dán mắt nhìn cây đèn dầu cháy sáng. Ánh sáng chập chờn hắt lên khuôn mặt của các thủy thủ khiến họ trông càng hốc hác như những bóng ma.
Có lẽ Jack đã ngủ quên lúc nào không biết, bởi khi nó mở mắt lại thì cây đèn đã tắt từ lâu. Thứ gì đã làm nó tỉnh giấc? Ngoại trừ tiếng khò khè ngủ ngáy của các thành viên khác ra, đêm nay hoàn toàn tĩnh lặng. Dù vậy, một nỗi bất an nặng nề vẫn đang xâm chiếm lấy nó.
Jack trèo xuống giường rồi đi theo cầu thang lên boong. Cảnh vật trên này cũng chẳng sáng sủa hơn là mấy. Bầu trời không một ánh sao. Cái màu tối đen như mực này khiến Jack khó chịu. Nó lần mò từng bước trên boong. Dọc đường đi nó không hề gặp một người nào. Điều này chỉ càng khiến cho mối bất an trong lòng nó lớn hơn nữa.
Đột ngột, nó va phải một người canh gác.
“Thằng quỷ!” người đó càu nhàu. “Mày làm tao sợ hết hồn.”
“Xin lỗi chú Piper,” Jack trả lời, mắt nó thoáng nhìn thấy chiếc tẩu bằng đất nung màu trắng mờ kẹp giữa môi của người đó, “nhưng sao mọi người lại tắt hết đèn đi vậy ạ?”
“Đồ ngốc, để bọn wakō không thấy chúng ta chứ sao,” Piper thì thầm như rít lên với cái tẩu chưa châm thuốc. “Mà nhóc làm gì trên này thế? Đáng ra tao mới là người phải hỏi mày đấy.”
“À... Cháu không ngủ được.”
“Thế à. Dù sao thì đây không phải là chỗ để dạo đêm đâu nhé. Trên này ai cũng được trang bị súng kiếm đề phòng bọn wakō tấn công cả đấy. Xuống dưới tàu đi. Tao không muốn khuôn mặt đáng yêu này lại có thêm mấy vết sẹo đâu, hiểu chứ?”
Piper vừa cười nhe hàm răng chẳng còn cái nào ra vừa dứ dứ lưỡi dao đã gỉ hoen gỉ hoèn trước mặt Jack. Jack không biết Piper nói thật hay đùa, nhưng nó cũng chẳng muốn thử chút nào.
Jack trở lại chỗ cầu thang.
Trước khi bước xuống, nó quay đầu lướt nhìn lần cuối. Piper đang dựa người vào tay vịn tàu châm thuốc. Từ cái tẩu thuốc lóe lên một đốm sáng đỏ duy nhất giữa màn đêm đen kịt. Đột nhiên, đốm lửa biến mất như thể bị một bóng đen nuốt gọn. Jack nghe thấy một hơi thở nhẹ trút ra, tiếng tẩu rơi cạch xuống, rồi cơ thể Piper gục xuống sàn êm thít. Bóng đen bay vút qua không trung và lẫn vào đám cột buồm.
Jack bàng hoàng sửng sốt. Nó vừa thấy cái gì thế này? Đôi mắt nó đã quen dần với màn đêm đến mức có thể nhận ra những bóng đen lổn nhổn khắp con tàu. Hai người canh gác ở mũi tàu cũng bị các bóng đen này nuốt chửng rồi đổ sụp xuống. Điều bất thường nhất ở đây chính là tất cả diễn ra hoàn toàn trong im lặng. Cuối cùng Jack cũng nhận ra một điều - chúng đã tấn công!
Jack tức tốc phóng xuống cầu thang, lao thẳng vào phòng của cha nó.
“Cha ơi!” nó hét lên. “Chúng ta bị tấn công!”
John Fletcher nhảy ra khỏi giường chộp ngay lấy thanh kiếm, con dao và hai khẩu súng ngắn trên bàn. Trên người ông mặc sẵn trang phục như thể cũng đã dự đoán trước được biến cố này. Ông vội vàng thắt đai kiếm quanh eo và nhét hai khẩu súng cùng con dao vào thắt lưng.
“Sao không có tín hiệu gì từ nhóm canh gác?” ông cất tiếng hỏi gặng.
“Chẳng còn ai nữa đâu Cha. Họ chết hết rồi!”
John hơi khựng lại trên đường đi. Ông hoài nghi quay người lại, nhưng khuôn mặt cắt không còn giọt máu của Jack đã khiến ông bị thuyết phục. Ông tháo con dao ngang bụng ra rồi đưa nó cho Jack.
“Không được phép rời khỏi chỗ này. Nghe chưa? Dù chuyện gì xảy ra đi nữa cũng phải ở yên đấy,” ông ra lệnh.
Jack ngoan ngoãn gật đầu, nhận thêm chiếc chìa khóa từ tay cha nó. Sự việc diễn ra khiến nó vẫn còn quá sững sờ để có thể nói được gì. Chưa bao giờ vẻ mặt cha nó lại nghiêm trọng đến vậy. Nó và cha đã từng trải qua những đợt tấn công vũ bão từ tàu chiến của Bồ Đào Nha trên vùng biển Nam Mĩ, thậm chí trên eo biển Magenllan khét tiếng mà vẫn sống sót. Nhưng chưa bao giờ Jack bị bảo phải ở lại trong phòng. Lúc nào nó cũng chiến đấu bên cạnh cha nó, phụ giúp nạp đạn cho cha nó.
“Khóa chặt cửa vào - ở đó đợi cha trở lại,” ông ra lệnh trước khi đóng sập cánh cửa sau lưng.
Jack nghe thấy tiếng chân của cha nó biến mất dần sau hành lang, vừa đi vừa ra lệnh tập hợp các thủy thủ.
“TẤT CẢ LÊN BOONG! MANG THEO SÚNG! SẴN SÀNG PHẢN CÔNG!”
Jack khóa cửa phòng lại.
Không biết phải làm gì, nó đành ngồi lên giường, tay vẫn nắm chặt con dao. Nó nghe thấy tiếng chân rầm rập của các thủy thủ tập hợp theo hiệu lệnh. Rồi chuyển sang tiếng hò hét khi họ tràn lên cầu thang ùa ra boong tàu.
Rồi chẳng còn âm thanh gì nữa.
Jack chăm chú lắng nghe, nhưng chỉ thấy tiếng sàn khẽ rung lên cọt kẹt dưới chân các thuyền viên đang di chuyển một cách thận trọng. Có gì đó rất lạ.
“Bọn chúng đâu?” một người trong số họ lên tiếng.
“Làm gì có ai tấn công...” người khác hỏi.
“Yên lặng!” tiếng cha nó ra lệnh và tất cả đều im thít.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối càng khiến họ mất bình tĩnh hơn.
“Bên này.” Giọng Ginsel vang lên. “Piper chết rồi.” Đột nhiên, âm thanh vỡ òa ra như thể cổng địa ngục đã mở tung. Tiếng súng lên đạn, theo sau đó là nhiều tiếng nổ. Rồi tiếng la hét.
“CHÚNG TRỐN TRÊN CỘT BUỒM!” một người hét lên.
“Tay tôi! Tay tôi! Tay —” tiếng một người khác gào lên đau đớn cho đến khi âm thanh đó đột ngột tắt ngấm một cách đáng sợ.
Tiếng kiếm va vào nhau. Tiếng chân rầm rập nhốn nháo khắp boong tàu. Jack thậm chí nghe được cả tiếng cáu gắt, chửi thề trong cuộc vật lộn tay đôi. Nó không biết phải làm gì cả. Chiến đấu hay trốn tránh? Cơ thể nó bị đông cứng bởi cả hai nỗi sợ hãi này.
Âm thanh của cuộc chiến giờ đây còn có thêm tiếng rên rỉ của những kẻ sắp chết. Dù vậy, Jack vẫn nghe thấy tiếng cha nó gọi mọi người rút về phía buồng lái. ít nhất thì ông vẫn còn sống!
Đột ngột có tiếng thứ gì đó va sầm vào cửa phòng. Jack giật bắn người nhảy ra khỏi giường. Trước mắt nó là cái tay nắm cửa bị vặn xoáy điên cuồng, nhưng cánh cửa vẫn khóa chặt.
“Cứu! Cứu! Cho tôi vào với!” một giọng khẩn khoản yếu ớt vọng sang từ phía bên kia. Là giọng của Christiaan, nó đang cố sức đấm vào cánh cửa.
“Đừng! Đừng mà! Tôi van đấy —” Tiếng móng tay cào bới điên cuồng. Tiếng cơ thể đập mạnh, theo sau là âm thanh kêu than rền rĩ.
Jack chạy tới bên cửa cuống cuồng dò dẫm tìm chìa, lóng ngóng làm rơi xuống sàn trước khi kịp tra vào ổ. Hoảng hốt, nó cúi xuống nhặt rồi mở khóa, đẩy tung cánh cửa sang bên, vẫn nắm chặt con dao trong tay sẵn sàng tự vệ.
Christiaan ngã vật vào trong, trên người nó lộ ra một con dao nhỏ đâm sâu nơi bụng, máu không ngừng tràn ra sàn. Jack cảm nhận được thứ chất lỏng ấm nóng dính dính lan ra dưới chân.
Christiaan nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt khiếp sợ và van vỉ.
Jack đỡ bạn vào phòng, xé một mảnh trên tấm ga trải giường của cha để cầm máu. Ngay lúc đó, tiếng cha nó đau đớn hét lên vọng lại. Không còn cách nào khác, Jack đành để Christiaan nằm lại trong phòng rồi bước ra đối mặt với những bóng đen trong đêm.