
“V ocê fala português?” [28] vị tu sĩ hỏi Jack.
Masamoto giờ ngồi trên phần bục cao trong căn phòng chính của khu nhà, còn vị tu sĩ thì quỳ gối trên sàn phía trước.
“Parlez-vous français?” [29]
Với tròng kính dày cộp và mái tóc lưa thưa bóng nhờn, vị tu sĩ vận trên mình chiếc áo thầy tu không khuy đặc trưng cùng áo choàng không tay loại của tu sĩ dòng Tên người Bồ Đào Nha. Ông được triệu tập để phiên dịch cho Masamoto và đang thăm dò Jack một cách hoài nghi.
“Habla español? [30] Ngươi có nói được tiếng Anh không thế?” vị tu sĩ hỏi trong sự thất vọng.
“Falo um pouco. Oui, un petit peu. Sí, un poco, ” [31] Jack trả lời một cách trôi chảy. “Dù sao cháu vẫn thích nói tiếng mẹ đẻ là Anh ngữ hơn. Mẹ cháu là giáo viên nên lúc nào cũng bắt cháu phải học các ngôn ngữ khác. Thậm chí cả thứ tiếng của ông nữa...”
“Thằng quỷ! Nếu đủ thông minh thì hẳn phải biết không nên gây thù chuốc oán trong lúc đang rơi vào hoàn cảnh này chứ. Rõ ràng ngươi là đứa trẻ thuộc bên dị giáo không được chào đón trên quốc đảo này.”
Vị tu sĩ bật ra một tiếng ho mạnh khọc khạch trong cổ họng rồi dùng chiếc khăn tay lau thứ nước bọt màu vàng đậm trên môi.
Còn ông thì rõ là ốm yếu quá rồi đấy, Jack nghĩ thầm.
“Lí do duy nhất giúp ngươi còn sống được đến giờ,” ông tiếp tục, “là vì ngươi vẫn còn là một đứa trẻ.”
Jack đã nghĩ mình chết chắc rồi khi ngài Masamoto đứng cạnh nó trên bờ biển. Nhưng vị samurai chỉ yêu cầu nó đi theo ông và các samurai của ông về đất liền, nơi cô Hiroko đang chờ sẵn để đưa họ trở về khu nhà.
“Doushita? Kare wa doko kara kitanoda?” [32] Masamoto cất tiếng hỏi.
Vết thương trên vai vị samurai giờ đã được băng lại, lúc này ông đã đổi sang mặc một bộ kimono màu xanh da trời với hoa văn lá cây gỗ thích màu trắng diêm dúa. Ông bình thản nhấp một ngụm sencha. Jack không tin nổi vào mắt mình rằng đây lại chính là người vừa tham gia vào một trận chiến sinh tử chỉ mới vài giờ trước.
Lúc này ông được hộ tống bởi hai samurai có vũ khí. Bên trái có Akiko đang ngồi quỳ, cạnh cô là cậu thiếu niên mà cô đã nói chuyện trước trận đấu của Masamoto. Từ lúc Jack bước vào căn phòng, cậu ta liên tục trừng trừng nhìn nó bằng ánh mắt vừa tách biệt vừa hăm dọa, u ám như một đám mây dông.
“Sumimasen, Masamoto-sama,” vị tu sĩ tạ lỗi rồi cất chiếc khăn tay đi.
Vị tu sĩ đang quỳ dưới sàn gần chỗ Jack liền gập người cúi xuống với một sự tôn kính đáng kể trước Masamoto. Trong khi làm vậy, chiếc thập giá bằng gỗ đậm màu đeo trên cổ ông chạm nhẹ xuống nền sàn trải chiếu tatami.
“Ngài Masamoto Takeshi đây muốn biết ngươi là ai, từ đâu tới, và bằng cách nào ngươi đến được nơi này,” quay lại về phía Jack, vị tu sĩ nói.
Jack thấy mình như đang trong quá trình thử thách. Nó được triệu tập đến căn phòng rốt cuộc để phải đối mặt với một tu sĩ dòng Tên hiểm độc. Trước đây cha nó đã cảnh báo nó phải cẩn thận với những người này. Người Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha đã liên tục xô xát với người Anh suốt gần hai mươi năm, và mặc dù chiến tranh đã chính thức chấm dứt nhưng hai phe quốc gia này vẫn còn chứa chấp nhiều hiềm khích. Giáo hội Công giáo dòng Tên là kẻ thù nguy hiểm nhất của nước Anh. Chính vì vậy mà một người theo đạo Tin Lành Anh quốc như Jack đang ở trong tình thế cực kì nguy hiểm.
“Cháu là Jack Fletcher, người Anh. Cháu đến đây trên một chiếc tàu buôn -”
“Dối trá, làm gì có người Anh nào vào được hải phận này. Ngươi chính là bọn cướp biển, đừng làm mất thì giờ của ta hay Ngài đây bằng những lời che mắt đó nữa. Ta không được gọi đến để truyền đạt lại những mánh khóe giả dối của ngươi.”
“Douka shimashita ka?” [33] Masamoto lên tiếng xen ngang.
“Nani no nai, Masamoto-sama...” [34] vị tu sĩ trả lời nhưng ngay lập tức bị Masamoto cắt ngang bằng một câu mà Jack nghe giống như ra lệnh.
“Moushiwake arimasen, Masamoto-sama,” [35] vị tu sĩ càng xin lỗi và cúi xuống, lại che miệng húng hắng ho trong chiếc khăn. Ông quay lại phía Jack rồi tiếp tục. “Nhóc, ta hỏi một lần nữa, làm cách nào ngươi đến được chỗ này? Vì Chúa, tốt nhất ngươi nên nói sự thật!”
“Cháu đã nói rồi. Cháu đến đây trên tàu Alexandria, một trong số những tàu buôn trong đội tàu thông thương Công ty Đông Ấn của Hà Lan. Cha cháu là Hoa tiêu trên tàu. Chúng cháu đã phải lênh đênh trên biển gần hai năm mới đến được quần đảo Nhật Bản...”
Trong lúc Jack nói, vị tu sĩ cũng liên tục phiên dịch trước khi cắt ngang lời nó “Các ngươi đi theo hải tuyến nào?”
“Phía nam, qua Eo biển Magenllan -”
“Vô lí. Eo biển Magenllan là một bí mật.”
“Cha cháu biết cả rồi.”
“Chỉ có những người theo đạo chân chính như người Bồ Đào Nha bọn ta mới biết được lối đi an toàn ấy,” vị tu sĩ đáp lại bằng giọng phẫn nộ. “Thông tin về tuyến đường này không bao giờ được để lộ ra cho những kẻ Tin Lành dị giáo như cha ngươi cả.”
“Thuyền chiến của các ông chẳng là gì đối với cha cháu. Ông ấy chỉ cần một ngày là vượt qua hết,” Jack nói, một luồng cảm xúc tự hào bừng cháy trong người khi vị tu sĩ xấu tính truyền lời lại cho ngài Masamoto theo cách nhạo báng của người Bồ Đào Nha.
Jack nhìn vị tu sĩ hoài nghi dò xét. “Mà rốt cuộc thì ông là ai?”
“Ta là Cha Lucius thuộc Cộng đồng Công giáo, người bảo hộ cho Giáo hội Công giáo La Mã, cũng là tu sĩ truyền giáo duy nhất của cộng đồng ở cảng Toba này,” vị tu sĩ sang sảng đáp lại đầy nhiệt huyết, đưa tay ra dấu thập tự trên ngực rồi hôn lên chiếc bùa thánh bằng gỗ đeo nơi cổ. “Ta có nhiệm vụ phải báo cáo lại cho Chúa kính yêu và Đấng bề trên, Cha Diego Bobadilla ở Osaka. Ở đây ta chính là tai và mắt của ngài.”
“Vậy còn vị samurai này giữ nhiệm vụ gì?” Jack hỏi, hất đầu ra dấu về phía ngài Masamoto, “Nếu ông quan trọng như thế thì sao phải quỳ lạy ông ta?”
“Cậu bé, từ giờ trở đi ngươi nên cẩn trọng hơn với lời ăn tiếng nói - nếu còn muốn giữ cái mạng mình. Các samurai rất đòi hỏi sự tôn kính.”
Gập người cúi thấp một lần nữa, vị tu sĩ lại tiếp tục. “Đây là ngài Masamoto Takeshi, Chúa đảo Shima và là cánh tay phải của ngài Takatomi Hideaki, daimyo của vùng Kyoto -”
“ Daimyo là gì?” Jack chen ngang.
“Là lãnh chúa, người thay mặt Thiên Hoàng cai trị cả vùng này. Các samurai ở đây, bao gồm cả ngài Masamoto, đều là thuộc hạ dưới quyền ông ấy cả.”
“Thuộc hạ?... Ý ông muốn nói đến nô lệ với nô tài ấy à?”
“Không, những người dân thường hay dân làng mà ngươi đã thấy mới giống với những kẻ nô lệ. Samurai là tầng lớp chiến binh có đẳng cấp cao trong xã hội, tương tự như hiệp sĩ bên ngươi vậy, nhưng tài ba hơn nhiều. Ngài Masamoto đây là một tay kiếm lão luyện, xưa nay chưa từng bị đánh bại bao giờ. Cũng chính ngài là người đã cứu vớt ngươi, một kẻ dở sống dở chết trôi trên biển về chữa trị cánh tay cho đấy, hãy tỏ ra biết ơn ngài ấy!”
Jack vô cùng sửng sốt. Người dân Anh quốc chưa hề biết đến khả năng chữa trị vết thương nào như vậy. Khi đang lênh đênh trên biển mà bị gãy chân hay tay thì có nghĩa là kẻ đó sẽ phải đau đớn quằn quại khổ sở với tình trạng hoại tử cho đến chết, nếu không cũng sẽ phải trải qua quá trình phẫu thuật cắt cụt đầy đau đớn và mạo hiểm. Quả là phải may mắn lắm nó mới gặp được ngài Masamoto.
“Phiền ông giúp cháu chuyển lời cám ơn ngài ấy vì đã cứu cháu được không?”
“Tự ngươi cũng làm được chuyện đó rồi. Arigatō trong tiếng Nhật có nghĩa là ‘cảm ơn’ đấy.”
“Arigatō,” Jack lặp lại, chỉ vào cánh tay bị thương của nó rồi gập người cúi thấp hết mức cánh tay nó có thể. Cử chỉ này xem ra khiến Masamoto rất hài lòng, ông đáp lại sự kính trọng của nó bằng một cái gật đầu nhẹ.
“Vậy ra đây là nhà của ngài Masamoto?”
“Không, đây là nhà của chị gái ngài ấy, cô Hiroko. Cô ấy sống ở đây cùng con gái là Akiko.” Vị tu sĩ lại bắt đầu ho sặc sụa đến mức phải mất một lúc mới ngưng lại được. “Hỏi han thế đủ rồi nhóc! Những người khác trên tàu của ngươi đâu?”
“Chết rồi.”
“Chết? Tất cả bọn họ ư? Ta không tin!”
“Tàu của cháu bị bão đẩy chệch khỏi hướng đi dự tính nên buộc phải neo lại trong vịnh để trú ẩn, nhưng dải đá ngầm đã làm thủng đáy tàu Alexandria. Chúng cháu đã sửa nó, nhưng sau đó cả đoàn bị tấn công bởi... cháu không chắc lắm... có lẽ là những bóng đen.”
Trong khi lắng nghe vị tu sĩ phiên dịch lại câu chuyện của Jack, mối quan tâm của Masamoto càng lúc càng tăng lên.
“Hãy tả lại những bóng đen ấy,” Cha Lucius chuyển câu hỏi từ Masamoto sang cho Jack.
“Cháu nghĩ chúng là những kẻ... mặc đồ đen. Cháu chỉ thấy được mỗi con mắt của chúng thôi. Chúng có kiếm, xích, dao dùng để phi... cha cháu nói bọn chúng là wakō.”
“Ninja” Masamoto nói hắt ra trong tiếng thở.
“Gì cũng được, một tên trong số chúng đã giết cha cháu,” Jack tiếp tục, giọng nó căng lên vì cảm xúc, kí ức về đêm hôm ấy đang bùng lên trong lòng nó như ngọn lửa. “Hắn là tên ninja có một mắt màu xanh!” Masamoto vươn người về phía trước, điệu bộ tỏ rõ sự căng thăng và bồn chồn trước những thông tin mà Cha Lucius truyền tải lại từ luồng cảm xúc bùng phát của Jack.
“Hãy nhắc lại chính xác những gì ngươi vừa nói,” Cha Lucius chuyển lời yêu cầu của Masamoto.
Hình ảnh về tên ninja trùm kín khuôn mặt và cái chết của cha nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Jack khiến nó phải gắng kiềm chế một cách khó khăn trước khi có thể tiếp tục, “Tên ninja sát hại cha cháu chỉ có một mắt. Xanh như da rắn. Cháu sẽ không bao giờ quên được điều đó.”
“Dokugan Ryu,” giọng Masamoto gằn xuống như thể vừa nuốt phải một loại thuốc độc.
Có thể thấy mức độ cảnh giác của vị samurai tăng lên rõ rệt khi nói ra cụm từ ấy. Khuôn mặt của cậu thiếu niên tóc đen ánh lên một nỗi sợ hãi, còn Akiko thì quay về phía Jack với ánh mắt đầy sự cảm thông.
“Doku - gì cơ?” Jack hỏi, không hiểu Masamoto vừa nói gì.
“Dokugan Ryu, Độc Nhãn Long, có nghĩa là “Rồng-một-mắt”,” Cha Lucius giải thích. “Độc Nhãn Long cũng chính là tên ninja đã sát hại cậu Tenno, con trai cả của ngài Masamoto hai năm về trước. Ngài Masamoto đã chặn đứng âm mưu ám sát nhằm vào lãnh chúa và đang trong quá trình tiếp tục điều tra những kẻ có liên quan tới vụ việc này. Độc Nhãn Long đã được cử đi sát hại con trai của ngài ấy để thể hiện thông điệp cảnh cáo, buộc ngài phải dừng ngay các cuộc điều tra. Từ đó đến nay vẫn chưa ai tìm thấy dấu hiệu gì của tên ninja đó cả.”
Masamoto nói gì đó với Cha Lucius một cách nghiêm trọng.
“Ngài Masamoto muốn biết hiện tại các thành viên khác trong gia đình ngươi đang ở đâu. Thế mẹ ngươi thì sao? Bà ấy có ở trên tàu không?”
“Không, mẹ cháu mất năm cháu lên mười tuổi. Bệnh viêm phổi.” Jack nhìn vị tu sĩ vẻ cảm thông khi nhận ra những triệu chứng bệnh của ông. “Cha cháu gửi Jess, em gái cháu vào ở nhờ nhà bà Winters, hàng xóm cạnh nhà cháu, nhưng bà ấy cao tuổi lắm rồi, nhà cũng không đủ phòng cho cả hai anh em cháu nữa. Vì vậy cháu ở trên tàu. Dù sao cháu cũng đã đủ tuổi làm việc, cha cháu giao cho cháu làm thợ leo cột buồm trên tàu Alexandria.”
“Ngươi đã phải trải qua nhiều chuyện đau khổ đáng tiếc. Ta thực lòng chia buồn trước cái chết của mẹ ngươi. Và cả cha ngươi nữa,” Cha Lucius nói với giọng chân thành.
Vị tu sĩ quay sang kể lại câu chuyện của Jack với Masamoto, vị samurai lắng nghe chăm chú. Masamoto rót thêm sencha vào chiếc chén nhỏ. Ông trầm ngâm nhìn chiếc chén trước khi chậm rãi nhấp một ngụm trà.
Không ai dám nói một câu nào.
Masamoto đặt chiếc chén xuống rồi bắt đầu mở lời. Trong khi ông nói, sắc mặt của vị tu sĩ và ánh mắt Akiko ánh lên một sự ngạc nhiên sửng sốt. Jack nhận thấy cậu thiếu niên tóc đen ngồi bất động như một pho tượng với nét mặt càng lúc càng giận dữ, u tối và tràn ngập sự hiểm độc. Bằng thứ giọng hơi run vì sửng sốt, Cha Lucius bắt đầu dịch lại cho nó nghe.
“Ngài Masamoto đây đã chỉ định rằng ngươi, Jack Fletcher, sẽ được chăm sóc và bảo hộ dưới danh nghĩa của ngài cho đến khi ngươi “đủ tuổi”. Hôm nay là tròn hai năm ngày mất của con trai ngài, vì vậy ngài tin rằng ngươi chính là “món quà mà các vị thần ban tặng”. Ngươi đã phải trải qua cùng một nỗi đau mất mát dưới tay Độc Nhãn Long. Vì vậy, ngươi sẽ thay thế vị trí của cậu Tenno trong nhà Masamoto và được đối xử bình đẳng như các con của ngài.”
Jack sững sờ kinh ngạc trước những lời nó vừa nghe được. Nó thậm chí còn không biết nên vui hay buồn trước ý nghĩ vừa được một samurai chúa đảo nhận nuôi. Nhưng trước khi nó có bất kì cơ hội lên tiếng nào thì Masamoto đã triệu tập anh Taka vào phòng. Anh Taka mang theo một gói đồ được buộc bằng vải bao bố. Anh đặt nó xuống dưới chân Jack.
Masamoto cất tiếng nói với Jack, Cha Lucius cũng lập tức phiên dịch.
“Ngài Masamoto thấy ngươi luôn giữ chặt món đồ này bên mình khi ngài ấy vớt ngươi lên khỏi biển. Giờ sức khỏe ngươi đã hồi phục, ngài trả lại cho ngươi món đồ này.”
Masamoto ra hiệu cho Jack mở lớp vải bọc vật hình chữ nhật. Jack kéo mạnh nút buộc, tấm vải mở ra để lộ một món đồ được bọc bằng lớp vải dầu thẫm màu. Mọi người trong phòng càng lúc càng tò mò nhìn theo món đồ của nó. Cha Lucius nghiêng người lại gần hơn.
Chẳng cần mở lớp vải dầu ra nó cũng biết chính xác món đồ này là gì. Tấm hải đồ của cha nó.
Cả căn phòng nhòa nhạt xung quanh Jack. Đột nhiên nó nhìn thấy khuôn mặt cha. Ông nằm đó, máu không ngừng sủi bọt trên khóe miệng. Đầu ông ngoẹo sang bên, ánh mắt bắt gặp đôi mắt nó.
“Jack... hải đồ... lấy nó... về... nó sẽ giúp con về...”
Rồi ông trút hơi thở cuối cùng...
“Jack? Ngươi không sao chứ?” giọng Cha Lucius vang lên, kéo nó về với thực tại.
“Vâng,” Jack trả lời, nhanh trí đáp lại. “Cháu chỉ buồn thôi. Dù sao đây cũng là đồ của cha cháu mà.”
“Ta hiểu. Vậy chắc đây là bản đồ của cha ngươi?” Cha Lucius hỏi một cách hờ hững, nhưng đằng sau gọng kính, cặp mắt ông vẫn liên tục liếc trộm món đồ được bọc bằng tấm vải dầu.
“Không... không phải đâu... Chỉ là cuốn nhật kí của cha cháu thôi,” Jack lấp liếm trong lúc chộp lấy tấm hải đồ.
Cha Lucius có vẻ không tin lời nó, nhưng ông cũng không nói gì thêm nữa.
Sau khi đã hoàn tất việc trao trả cuốn sổ, Masamoto cất tiếng thông báo kết thúc buổi họp rồi đứng dậy. Trong khi ông nói, tất cả mọi người đều cúi đầu.
“Ngài Masamoto truyền cho ngươi nghỉ ngơi,” vị tu sĩ dịch lại. “Ngài sẽ gặp ngươi vào ngày mai.”
Mọi người lại cúi xuống lần nữa rồi ngài Masamoto lướt nhanh qua căn phòng, hai vị samurai bảo vệ cũng nhanh chóng theo sau cùng với cậu thiếu niên tóc đen cau có đầy tâm trạng.
Cha Lucius cũng đứng dậy định ra về, nhưng một cơn ho dữ dội muốn lung phổi đã ngăn ông lại. Sau khi cơn ho dịu dần, ông lau mồ hôi đầm đìa trên trán.
Rồi ông quay về phía Jack.
“Ta thật phát khiếp ngươi và cái thuyền dị giáo của bọn ngươi! Các người đúng là những kẻ chuyên mang đến điềm xấu - từ khi các người đặt chân lên mảnh đất này, bệnh tình của ta càng trở nặng hơn bao giờ hết,” ông càu nhàu với thứ giọng khàn khàn trong lúc vịn tay bám vào cánh cửa giấy để có thể đứng vững.
Ông đưa mắt nhìn thẳng vào mắt nó.
“Nghe ta cảnh báo đây, Jack Fletcher. Không bao giờ được phép quên người đã cứu mạng ngươi là một samurai. Samurai là những người có tài nhưng cũng là những kẻ tàn nhẫn nhất. Chỉ một bước sai lầm thôi, ngươi sẽ bị phân thây thành tám mảnh.”