
Chiều hôm đó, Jack ngồi cả ngày trong khu vườn.
Nó vẫn không tin nổi sự thật rằng mình vừa được một vị samurai nhận nuôi! Nó nghĩ có lẽ mình nên biết ơn trước chuyện này. Nó đã có được một chỗ ăn ở , mọi người trong khu nhà cũng không còn đối xử với nó như thể một con chó hoang đi lạc nào nữa. Giờ đây Jack thấy mình giống một vị khách danh dự trong nhà thì đúng hơn. Đến cả anh Taka cũng cúi chào trước nó cơ mà!
Dù vậy, nó biết mình vẫn không thuộc về nơi này. Nó chỉ là một kẻ xa lạ giữa thế giới của những vị chiến binh, những bộ kimono và sencha. Vậy thì câu hỏi đặt ra là, nó thuộc về đâu?
Mồ côi cả cha lẫn mẹ, nó chẳng còn gia đình để nhắc đến nữa. Giờ thì em gái nó đang sống với bà Winters, nhưng ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra khi tiền chu cấp cha nó đưa cho bà ấy rồi cũng hết? Hoặc bà ấy cũng qua đời nốt thì sao? Jack thấy mình cần phải tìm đường trở về nhà và ở bên chăm sóc em gái. Nhưng Anh quốc đang cách nó tận phía bên kia bản đồ thế giới, chẳng có cách nào một thằng nhóc mới mười hai tuổi như nó lại chèo thuyền vượt nổi hai đại dương lớn, cho dù có cuốn hải đồ bên cạnh đi nữa.
Giữa ban ngày nắng nóng mà Jack vẫn thấy rùng mình khi nhận ra tình thế bất lực của mình. Nó sẽ bị kẹt lại ở Nhật cho đến khi tìm ra được tàu thuyền hướng về cảng Anh quốc, hoặc không thì cũng phải đến khi nó đủ trưởng thành để có thể tự mình chèo lái về nhà.
Muốn sống được thì phải ở lại đây, nó không có quyền chọn lựa.
Jack ngồi xuống gốc cây hoa anh đào dưới bóng râm đổ dài theo ánh nắng, trầm ngâm suy nghĩ về tia hi vọng mong manh có được với cuốn hải đồ.
Nó vẫn còn nhớ như in cái cảm giác háo hức hồi hộp khi lần đầu tiên cha nó đưa cuốn sổ. Cuốn hải đồ nặng trịch đầy ắp tri thức thông thái và những bí mật sâu thẳm. Khi Jack mở ra, nó có thể cảm thấy mùi biển đượm trong từng trang giấy.
Bên trong cuốn sổ chứa đầy những trang bản đồ phức tạp được vẽ bằng tay; la bàn định vị giữa cảng và đất liền; những ghi chú quan sát được về độ sâu và đặc điểm của đáy biển; các bản báo cáo chi tiết về từng hành trình của cha nó; những nơi nào thân thiện, những cảng nào nguy hiểm; vị trí dải đá ngầm; hướng thủy triều được đánh dấu; các vòng tròn trú ẩn; trang nào cũng có những đoạn mật mã nhằm bảo vệ thông tin về các lối đi an toàn khỏi tai mắt của kẻ thù.
“Hải đồ đối với một hoa tiêu,” cha nó đã từng nói, “cũng giống như Kinh thánh của một vị tu sĩ vậy.”
Jack đã say sưa chăm chú lắng nghe khi ông chỉ cho nó cách nhận biết dễ dàng vĩ độ thông qua vị trí các vì sao như thế nào, mặc dù ông nhắc rằng vẫn chưa có cách nào xác định chính xác kinh độ cả. Điều đó có nghĩa một khi thuyền đã không còn định vị được đất liền thì trên thực tế là nó đã bị lạc. Vì vậy mà chuyến đi biển nào cũng đầy rẫy khó khăn nguy hiểm chực chờ phía trước. Trừ khi...
“Trừ khi,” cha nó đã từng nói, “con có được hải đồ. Con trai của ta ạ, cuốn sổ này chứa đựng tất cả những phần thông tin và kiến thức cần thiết để con có thể chèo lái con tàu an toàn qua cơn sóng gió. Những chú thích này thậm chí phải đánh đổi bằng cả máu và tính mạng. Sau mỗi chuyến đi biển, cha đều thêm những thông tin do chính cha quan sát được. Cuốn hải đồ này là một vật vô giá! Trên thế giới không có mấy quyển thực sự chính xác đến như vậy đâu. Chỉ cần có được nó, con sẽ thống trị được cả biển khơi! Đó cũng là lí do mà những kẻ thù người Bồ Đào Nha của chúng ta sẽ thèm muốn có được cuốn hải đồ này... bằng mọi giá...”
Giờ thì cuốn sổ đã là của nó.
Cuốn hải đồ là sợi dây duy nhất liên kết nó với quá khứ, với cha. Quả thật cuốn sổ cũng chứa đựng tia hi vọng duy nhất của nó để có thể trở về nhà, thông qua những sợi chỉ kinh vĩ tuyến mỏng manh bao bọc quanh Trái đất.
Trong lúc nó lật từng trang giấy thì một tấm giấy da được gập lại trượt ra khỏi cuốn sổ rơi xuống đất. Jack với tay nhặt lên. Nó mở tấm giấy đã trở nên giòn vì muối biển ra, mép giấy nham nhở và rách nát vì bị mở ra gấp vào nhiều lần. Bên trong mảnh giấy là nét nguệch ngoạc trẻ con vẽ hình bốn người trong một khu vườn nhỏ bên cạnh một ngôi nhà hình vuông. Jack lập tức nhận ra ngay hình vẽ ấy.
Kia là cha nó, cao và khẳng khiu với mái tóc đen được vẽ nguệch ngoạc như thể đang bị gió thổi tung, rồi đến hình nó là một đứa có cái đầu to đến không thể tin được cùng bộ tóc như giẻ lau sàn màu trắng, hình em gái nó trong bộ áo thùng thình một tay đang vẫy còn tay kia nắm lấy tay nó, và ngay giữa bức tranh, phía trên tất cả bọn họ là hình mẹ nó với đôi cánh thiên thần.
Jess đã vẽ bức tranh này và đưa cho cha vào cái ngày Jack và cha lên đường rời Anh quốc đến quần đảo Nhật Bản. Nó nén dòng nước mắt ứ nghẹn nơi cổ họng, cố gắng để không bật khóc. Làm sao Jess có thể vượt qua được cái tin cha đã không còn nữa?
Jack đưa mắt lên khỏi tấm hình vẽ tay các thành viên trong gia đình, bất chợt nhận ra nó đang bị theo dõi. Cậu thiếu niên tóc đen đang nhìn chằm chằm về phía nó từ trong khu nhà. Cậu ta đã ở chỗ đó từ lúc nào?
Jack lấy tay lau mắt rồi chào cậu ta bằng một cái cúi đầu nhẹ theo phép lịch sự. Cậu thiếu niên hoàn toàn ngó lơ hành động của nó.
Có chuyện gì với cậu ta thế nhỉ? Jack thầm hỏi. Rõ ràng cậu ta đi cùng với ngài Masamoto nhưng lại chưa lần nào tự giới thiệu bản thân mình, thậm chí từ lúc mới gặp đã tỏ ra ác cảm với Jack. Đúng lúc đó, Akiko xuất hiện từ sau khúc quanh khu nhà cùng nhóc Jiro đang hào hứng múa may mẩu giấy nhỏ trên tay, cậu thiếu niên tóc đen liền đóng sập cánh cửa giấy. Jack gập bức tranh mà em gái nó đã vẽ lại rồi cẩn thận đặt vào bên trong hải đồ.
Akiko cúi chào Jack trước khi tước lấy mảnh giấy từ tay Jiro, rồi bằng cả hai tay đưa nó cho Jack một cách trân trọng.
“Arigatō,” Jack cảm ơn cô.
“Dōmo,” Akiko đáp lại.
Jack thấy thất vọng vì chẳng thể giao tiếp với cô được nhiều hơn nữa. Lúc này nó có quá nhiều điều muốn nói, quá nhiều thứ muốn hỏi. Nó được bao nhiêu người xa lạ tử tế chăm sóc, nhưng rốt cuộc vẫn bị cô lập bởi rào cản ngôn ngữ. Buổi tối hôm vừa rồi, lần Akiko chỉ cho nó biết tên các đồ vật để nó nhắc lại chính là lần mà nó nghĩ là gần giống với một cuộc đối thoại hẳn hoi nhất kể từ khi nó mê man sốt mấy tuần trước.
Jack mở mẩu giấy ra đọc.
Ngươi được yêu cầu phải có mặt. Ngay sau bữa sắng mai hãy đến thẳng khu nhà của ta. Ta sống trong ngôi nhà thứ tư phía bên trái cầu cảng.
Cha Lucius
Jack ngả người dựa vào gốc cây. Rốt cuộc thì Cha Lucius muốn gì ở nó?