Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
yamato
logo

Nhà của Cha Lucius khá nhỏ, nằm cách xa con đường chính. Anh Taka, vị samurai trong khu nhà Jack rung chiếc chuông treo nơi cổng rồi đợi tín hiệu trả lời.

Jack nghe thấy tiếng bước chân lê ra rồi cánh cổng mở vào trong. Cha Lucius xuất hiện với cặp mắt kèm nhèm cùng hơi thở khò khè.

“Chào mừng đến với tiện xá của ta, thằng nhóc dị giáo. Vào đi.”

Jack bước qua cánh cổng vào một khu vườn nhỏ khác xa với chốn thiên đường của ông cụ Uekiya. Khu vườn này là một ô bùn đất trồng các loại rau củ ăn được cả rễ cùng các cây thảo mộc. Chẳng có vật trang trí hay dòng suối nhỏ róc rách nào cả, chỉ có duy nhất một cây táo với vài quả nhỏ mới đang nhú ra. Một khu vườn đúng theo tính chất trồng trọt rau màu chứ không phải để ngồi ngắm mà suy tư sự đời.

Sau khi đưa Jack đến nơi, anh Taka cúi chào hai người rồi ra về.

Cha Lucius dẫn Jack vào một căn phòng nhỏ chỉ có một cái bàn, hai cái ghế và một chiếc bàn thờ tự chế đơn giản. Trên bức tường treo một cây thánh giá lớn bằng gỗ.

“Ngồi đi,” Cha Lucius nói rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện bên kia bàn, chốc chốc lại ho khan vào chiếc khăn tay.

“Thế chàng samurai trẻ hôm nay sao rồi?” Cha Lucius chế giễu.

“Sao cháu lại phải đến đây?” Jack nói, ngó lơ câu hỏi khinh miệt của vị tu sĩ.

“Vì ta phải dạy ngươi tiếng Nhật.”

“Sao lại thế?” Jack hoài nghi hỏi. “Hôm qua ông có muốn giúp cháu đâu.”

“Một khi ngài Masamoto đã yêu cầu làm gì thì nên làm thế ấy.” Ông nhìn thẳng vào cặp mắt nó. “Bắt đầu từ hôm nay, giờ này buổi sáng sẽ là giờ học. Ta bảo gì thì phải làm nấy. Không chừng ngươi còn có thể được cứu rỗi nữa.”

“Cháu không cần ‘cứu rỗi’. Dạy cháu tiếng Nhật thì dạy chứ đừng bắt cháu ngồi nghe mấy bài thuyết giảng của -”

“Xấc xược thế là đủ rồi!” Cha Lucius đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn. “Cầu Chúa che chở ngươi khỏi sự ngu dốt của ngươi. Chúng ta sẽ bắt đầu học. Càng sớm biết được ngôn ngữ của họ thì ngươi sẽ càng sớm dùng miệng lưỡi mình để treo cổ mình thôi!”

Ông lau nước bọt bắn trên miệng rồi tiếp tục.

“Điểm mấu chốt để hiểu được người Nhật chính là thông qua ngôn ngữ của họ. Mỗi câu nói có lượng từ vựng và cấu trúc câu riêng, hay nói cách khác, là độc nhất. Chúng phản ánh cách nghĩ và quan điểm của họ. Hiểu được tiếng Nhật, ngươi sẽ hiểu được con người họ. Ta nói đến đây có nắm được không?”

“Có. Nghĩa là muốn nói được tiếng Nhật thì phải suy nghĩ như một người Nhật.”

“Giỏi. Ít ra mẹ ngươi cũng biết dạy ngươi cách lắng nghe lời người khác nói.”

Cha Lucius với tay ra sau lưng nó trượt mở một ô cửa nhỏ trên tường để lộ ra cái tủ, từ trong tủ ông lấy ra một cuốn sách dày cộp và vài tờ giấy, một chiếc bút lông cùng lọ mực. Đặt chúng lên mặt bàn, ông bắt đầu bài học.

“So với các ngôn ngữ khác mà nói, tiếng Nhật có phần dễ học hơn. Mới đầu có thể thấy thứ ngôn ngữ này đơn giản hơn so với Anh ngữ. Nó không có các mạo từ xác định trước các danh từ, không có mạo từ “a”, “an” hay “the” nào hết. Từ hon có thể chỉ sách nói chung hoặc một cuốn sách nào đó đã được nhắc đến, nó có thể là một cuốn sách, cũng có thể chỉ nhiều cuốn sách.”

Jack bắt đầu nghĩ rằng có khi nghe một bài thuyết giảng của vị giáo sĩ dòng Tên này còn dễ hiểu hơn là học tiếng Nhật!

“Động từ tiếng Nhật không phân chia thành các thì, cũng chẳng có dạng nguyên thể nào cả...” Đột ngột Cha Lucius ngừng lại. “Sao không ghi chép những gì ta nói lại thế? Ta tưởng ngươi có được học hành đàng hoàng cơ mà.”

Jack miễn cưỡng cầm chiếc bút lông lên, chấm vào lọ mực rồi bắt đầu viết. Đến khi anh Taka tới đón Jack về thì đầu óc nó đã quay cuồng hết cả lên với hàng mớ động từ cùng các cách diễn đạt trong tiếng Nhật. Nhưng nó nhất quyết không chịu khuất phục trước cách dạy của Cha Lucius và cố gắng thể hiện bằng cách chào anh Taka bằng một câu tiếng Nhật bập bẹ.

Anh Taka thoáng nhìn nó lúng túng, chớp mắt không hiểu, nhưng liền ngay sau đó nở nụ cười khi nhận ra chất giọng tiếng Nhật pha Anh nặng trịch trong câu chào của nó.

Hai người bọn họ trở về khu nhà của Hiroko. Ngay sau bữa trưa, Jack lại bị dẫn vào phòng Masamoto một lần nữa.

Masamoto ngồi trên chiếc bục cao, lừng lững trong căn phòng như một vị thần trong ngôi đền cổ linh thiêng, vị samurai bảo vệ quen thuộc quỳ gác bên cạnh. Cả cậu thiếu niên tóc đen cũng ở đó, im lặng và ẩn chứa một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Jack càng bất an hơn khi Cha Lucius xuất hiện, vào phòng qua lối cửa giấy khác và quỳ xuống phía bên đối diện với nó, nhưng lần này ông ta đến cũng vì được chỉ định phiên dịch.

“Việc học của con với Cha Lucius tiến triển sao rồi?” ngài Masamoto hỏi thông qua vị tu sĩ.

“Ii desu yo, arigatō gozaimasu,” Jack trả lời, hi vọng mình phát âm đúng các từ trong câu “Tốt ạ, cảm ơn cha rất nhiều.”

Masamoto gật đầu khen ngợi.

“Jack, con rất sáng dạ. Tốt lắm,” Masamoto tiếp tục nói thông qua lời dịch bất mãn của Cha Lucius. “Ta phải trở về Kyoto vì ở đó có đạo đường ta trông nom. Con sẽ ở lại Toba cho đến khi cánh tay hoàn toàn lành lặn. Hiroko, chị gái ta nhất định sẽ chăm sóc con tử tế. Cha Lucius cũng sẽ tiếp tục dạy tiếng cho con. Hi vọng đến khi ta trở về, con sẽ nói trôi chảy tiếng Nhật.”

“Vâng, thưa cha,” Jack đáp lại sau khi Cha Lucius đã dịch xong.

“Ta định sẽ trở lại Toba trước mùa đông năm nay. Giờ để ta giới thiệu con với con trai thứ của ta, Yamato. Em ấy sẽ ở đây cùng con. Mọi người ai cũng cần có bạn - em ấy sẽ làm bạn với con. Mà thật ra giờ cả hai cũng đã là anh em của nhau rồi.”

Yamato cúi chào một cái cụt lủn, ánh mắt vẫn chĩa thẳng vào Jack. Bướng bỉnh và thách thức, ánh mắt đó đưa ra một thông điệp quá rõ ràng: Jack sẽ không bao giờ đáng được thế chỗ anh trai Tenno của cậu ta cả, và cậu ta cũng chưa hề có ý định sẽ làm bạn với Jack... bao giờ.

« Lùi
Tiến »