
Cây hoa anh đào trồng giữa khu vườn chính là cột mốc thời gian nhắc nhở tháng ngày nó ở Nhật. Cái ngày nó mới đến, cành lá trên cây vẫn còn sum suê um tùm, xanh mướt mải, bóng râm dưới gốc cây còn là nơi ẩn náu mát mẻ giúp nó trốn khỏi cái nắng chói chang nóng nực mùa hè. Giờ đây, sau ba tháng trôi qua, cánh tay nó đã hoàn toàn lành lặn, còn những chiếc lá trên cây hoa thì đã chuyển sang một màu vàng úa và bắt đầu rơi rụng lả tả xuống sân vườn.
Có thể nói gốc cây giống như một vùng thánh địa đối với nó. Nó có thể ngồi đó hàng giờ nghiền ngẫm về bản hải đồ của cha, nghiên cứu hình vẽ vị trí các chòm sao được miêu tả tỉ mỉ, lần theo các mẩu bản đồ đường bờ biển, cố gắng giải mã những kí hiệu bí mật được dùng để bảo vệ thông tin tránh khỏi tai mắt của kẻ thù ở mỗi trang. Cha nó đã từng hứa rằng đến một ngày, ông sẽ đưa cho nó chiếc chìa khóa giúp giải đáp tất cả những đoạn mã bí ẩn ấy. Giờ cha nó đã không còn nữa, chỉ còn trí thông minh là con đường duy nhất giúp Jack đoán ra tất cả. Cứ mỗi lần giải mã thành công một trang, nó lại cảm thấy như mình đang đến gần với cha hơn.
Cây hoa anh đào còn là cây cầu biểu tượng kết nối nó với văn hóa của người Nhật, giúp nó dần dần hiểu thêm về con người họ. Vì cũng chính tại nơi đây, gần như chiều nào nó cũng cùng Akiko thực hành đối thoại tiếng Nhật.
Ba ngày sau khi Masamoto rời Toba lên đường đến Kyoto, Akiko nghe tin Jack gặp khó khăn trong việc phát âm một cụm từ tiếng Nhật mà Cha Lucius đã dặn Jack phải thuộc làu làu. Cô tỏ ý muốn giúp đỡ nó.
“Cám ơn cậu, Akiko,” Jack đáp lại, sau khi cách phát âm cụm từ đã được sửa cho chính xác hơn, nó lặp đi lặp lại vài lần để khắc sâu cụm từ trong trí óc.
Thế là từ hôm đó, Jack và Akiko bắt đầu thực hành với nhau vào các buổi chiều. Nhờ vậy mà theo từng bài học của Cha Lucius, tiếng Nhật của nó đã tiến bộ vượt bậc. Akiko giống như chiếc phao cứu sinh của nó. Cứ mỗi tuần trôi qua, Jack lại có thể biểu đạt được nhiều điều một cách nhuần nhuyễn hơn.
Mặt khác, dù đã được cha ra chỉ thị phải làm bạn với Jack, Yamato vẫn tiếp tục giữ khoảng cách lạnh lùng như thể trong mắt cậu ta Jack không hề tồn tại.
“Sao Yamato chẳng bao giờ nói chuyện với tớ vậy?” một hôm nó hỏi Akiko. “Tớ đã làm gì sai à?”
“Không phải đâu Jack,” cô trả lời bằng một giọng nhã nhặn và cẩn trọng. “Em ấy là bạn của cậu.”
“Chẳng qua vì ngài Masamoto ra lệnh như thế nên mọi người mới làm bạn với tớ thôi,” Jack bật lại.
“Nhưng ngài ấy đâu có ra lệnh cho tớ,” cô đáp, thoáng trong đôi mắt ánh lên một tia nhìn tổn thương.
Nhận ra mình vừa tỏ ra xúc phạm, Jack hoảng hốt ra sức tìm cụm từ tiếng Nhật thích hợp để xin lỗi. Cha Lucius đã từng giải thích cho Jack rằng ở Nhật, biết nhận lỗi cũng được coi là một trong những đức tính tốt đẹp. Không giống như người Châu Âu thường đánh đồng hành vi nhận lỗi với việc thú nhận sai lầm hoặc sự thất bại của mình, người Nhật lại nhìn nhận hành động đó như là biểu hiện của việc dám nhận lấy trách nhiệm cho việc làm của mình và không đổ lỗi sang những người khác. Khi một người đã nhận lỗi và thể hiện rằng họ thật sự hối lỗi thì người Nhật luôn sẵn lòng tha thứ, bỏ qua lỗi lầm và sẽ không để bụng.
“Mình thật lòng xin lỗi cậu, Akiko,” cuối cùng Jack cũng lên tiếng được. “Lúc nào cậu cũng đối xử tốt với mình cả.”
Cô cúi đầu đáp lại, nhận lời xin lỗi của nó rồi họ lại tiếp tục câu chuyên, lời nói trong lúc nóng giận của nó đã được bỏ qua.
Hôm nay Jack lại đến địa điểm nơi gốc cây nó vẫn ngồi để học. Nó nhận thấy cây hoa anh đào đã rụng nhiều đến mức dưới các cành cây là một thảm lá vàng. Ông cụ làm vườn Uekiya đang quét chúng lại và nhồi những chiếc lá rụng vào chiếc bao tải cũ mèm.
Jack bước tới, nhặt chiếc thanh cào lên định làm giúp ông cụ.
“Đây không phải là việc của một samurai đâu,” ông cụ làm vườn nhẹ nhàng nói rồi lấy chiếc thanh cào ra khỏi tay nó.
Đúng lúc đó, Akiko băng qua chiếc cầu hướng về phía hai người bọn họ. Jack nhận thấy hôm nay cô mặc một bộ kimono màu hoa tử đinh hương, điểm xuyết những cánh hoa trắng ngà cùng chiếc thắt lưng obi vàng óng. Nó vẫn chưa thể nào quen được với việc phụ nữ Nhật lúc nào cũng xuất hiện trong bộ dạng tươm tất kĩ lưỡng hoàn hảo đến thế.
Jack và Akiko cùng ngồi dưới gốc cây, còn ông cụ Uekiya thì cúi chào hai đứa rồi quay sang chăm sóc cắt tỉa cẩn thận những khóm cây vốn đã hoàn hảo của ông. Jack và Akiko cùng bắt đầu buổi học chiều. Nhưng trước khi buổi học có thêm chút tiến triển, Jack lên tiếng hỏi cô về lời nói lạ lùng vừa rồi của ông cụ Uekiya.
“Làm sao mà tớ có thể là một samurai được? Tớ thậm chí còn chẳng có cây kiếm nào bên mình.”
“Không cứ phải có kiếm mới là một samurai đâu. Đúng samurai là những chiến binh, vì họ là những người thuộc tầng lớp võ sĩ. Nhưng với tư cách là con nuôi của Masamoto, giờ cậu cũng được coi là một samurai rồi.” Akiko ngừng một lát để những lời nói của cô có thời gian lắng đọng. “Samurai còn mang trong mình ý nghĩa “phục vụ”. Với một samurai, lòng trung thành của họ trước tiên sẽ là đối với Thiên Hoàng, rồi mới đến lãnh chúa. Đây là chuyện liên quan đến trách nhiệm và nghĩa vụ. Cậu cần thực hiện nghĩa vụ của mình với ngài Masamoto chứ không phải là với khu vườn.”
“Tớ vẫn không hiểu.” Ngài Masamoto còn muốn nó thực hiện những nghĩa vụ nào nữa? Chẳng lẽ cả cuộc đời này nó sẽ phải gắn với vị samurai ấy sao?
“Rồi cậu sẽ hiểu. Việc có phải là một samurai hay không phụ thuộc vào thái độ và tình thần của cậu. Ngài Masamoto sẽ chỉ dạy cho cậu về điều đó.”
Trong lúc Jack còn đang cố gắng hiểu ý nghĩa lời nói của Akiko thì Yamato sải bước từ trong nhà đi ra với một thanh gỗ đậm màu trên tay. Thanh gỗ này dài bằng tầm cánh tay của cậu ta, một phần ba chiều dài được bao tròn thành đoạn tay cầm khá vững chắc, hai phần ba còn lại được mài giũa trông giống như một lưỡi kiếm dài hơi vuốt nhọn về phần mũi.
“Cậu ấy đang cầm cái gì thế?” Jack hỏi.
“Kiếm gỗ đấy.”
Nhìn thấy Jack và Akiko, Yamato cúi chào một cái cụt lủn rồi lại tiếp tục bước đều đến khoảnh đất trống của khu vườn.
“Gì cơ? Kiếm đồ chơi á!” Jack bật cười khi thấy Yamato hua hua thanh kiếm gỗ trên đầu rồi vung mạnh xuống như thể đang thực hiện một cú đánh ác liệt vào đối thủ vô hình.
“Đồ chơi? Không đâu, một thanh kiếm gỗ không hề là đồ chơi,” giọng Akiko bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng. “Nó có thể giết người đấy. Chỉ dùng thanh kiếm gỗ ấy thôi mà ngài Masamoto đã hạ gục hơn ba mươi samurai có kiếm.”
“Vậy thì Yamato đang làm cái gì thế? Tớ thấy có khác gì cậu ta đang chơi trò chơi đâu.”
Yamato lặp lại đòn tấn công một lần nữa, kéo theo một loạt vung liên hoàn cắt và khóa.
“ Kata. Đó là từ dùng chỉ những thế di chuyển đã được thiết lập cố định giúp một samurai gọt giũa kĩ năng chiến đấu của mình. Yamato đang học các đòn thế di chuyển tấn công sử dụng kiếm.”
“Chà, thế nếu tớ là một samurai thì xem ra cũng cần phải học cách chiến đấu nữa nhỉ,” vừa nói Jack vừa chỉnh lại bộ kimono của nó rồi đứng lên.
Phớt lờ lời phản đối của Akiko, Jack sải bước đến nơi Yamato đang luyện tập. Nó đứng quan sát một cách thích thú, học hỏi những bước di chuyển và kĩ thuật của Yamato. Yamato hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của Jack. Cậu ta tiếp tục đỡ rồi lao lên tấn công đối thủ trong tưởng tượng.
“Tớ thử được không?” Jack hỏi sau khi Yamato vừa làm một động tác phạt ngang đầy uy lực chém bay đầu đối thủ.
Yamato tra thanh kiếm gỗ vào dải thắt lưng rồi đứng dò xét Jack như thể nó là một đứa mới xin vào học việc. Trong một chốc, Jack nghĩ cậu ta sẽ từ chối lời đề nghị của nó để thể hiện quyền thế của mình.
“Sao lại không nhỉ, ngoại quốc,” Yamato đáp lại bằng giọng hợm hĩnh như thể sắp có trò tiêu khiển. “Tập luyện mà có đối tượng thì vẫn hơn. Jiro,” cậu ta gọi to, “lấy giúp anh một thanh kiếm gỗ cho tên ngoại quốc này!”
Cậu nhóc chạy vụt ra khỏi căn nhà với thanh kiếm gỗ thứ hai trên tay. Lập cập với thanh kiếm còn dài hơn cả chiều cao của mình, Jiro đưa vũ khí cho Yamato. Yamato cúi đầu, hai tay đỡ chiếc kiếm gỗ đưa ra cho Jack.
Jack bước lên định cầm lấy kiếm.
“KHÔNG ĐƯỢC! Phải cúi đầu xuống để thể hiện niềm vinh dự khi được sử dụng kiếm của người khác.”
Tuy vẫn làm theo, nhưng kiểu ra lệnh của Yamato làm Jack thiếu điều muốn nổi nóng. Dù vậy, nó tha thiết muốn được cầm lấy thứ vũ khí ấy, muốn biết cách làm sao để có thể sử dụng chúng nhuần nhuyễn như khi ngài Masamoto vung đôi kiếm trên bờ biển.
“Cầm bằng cả hai tay nữa,” Yamato hướng dẫn như thể Jack là một đứa con nít nào đó.
Khi đã được cầm thanh kiếm bằng cả hai tay, Jack mới nhận ra thanh kiếm gỗ này thật sự nặng khủng khiếp. Giờ thì nó đã hiểu tại sao chỉ một thanh kiếm như thế cũng có thể giáng một đòn chí mạng đủ giết chết một người.
“KHÔNG PHẢI THẾ! Chuyển lưỡi kiếm xuống,” Yamato lập tức sửa sai cho Jack khi nó vừa chĩa thanh kiếm gỗ ra phía trước mặt như đã thấy Yamato làm lúc nãy. Yamato xoay thanh kiếm lại cho đúng chiều trong tay Jack.
“Không được để kissaki chúi xuống đất!” Yamato đảo mắt như không thể tin được vào sự thiếu hiểu biết của Jack.
“Kissaki?” Jack gặng hỏi.
“Mũi của thanh kiếm. Giữ nó ngang hàng với cổ của đối thủ. Một chân bước lên trước. Chân kia lùi ra sau. Bước rộng nữa ra. Đứng cho vững vào.” Thích thú với vai trò giáo viên hướng dẫn, Yamato thong thả đi vòng xung quanh, liên tục chỉnh sửa tư thế và thế đứng của Jack cho đến khi hoàn toàn thỏa mãn mới thôi.
“Được rồi. Trước tiên chúng ta sẽ thực hành kihon - các bước cơ bản. Cách đỡ đòn và đòn tấn công đơn giản.”
Yamato đứng đối diện, nâng mũi kiếm lên ngang với mũi kiếm của Jack. Chỉ một giây sau cậu ta đã đánh trúng thanh kiếm. Thanh kiếm rung lắc mạnh trong tay Jack, truyền lên cánh tay nó một cơn đau nhói khiến nó buộc phải buông tay thả ra. Lưỡi kiếm của Yamato tiếp tục lao tới trước, chỉ dừng đúng một phân trước cần cổ của Jack. Yamato chĩa kiếm vào Jack với cái nhìn khinh khỉnh như thể thách đố nó dám cử động.
“Bộ chỗ cậu ở không dạy cậu cách chiến đấu như thế nào à? Cầm kiếm mà ẻo lả cứ như con gái,” Yamato nói với giọng giễu cợt. “Cầm lên đi. Lần sau đừng có nắm bằng ngón trỏ và ngón cái như thế. Kiểu cầm đó không vững, dễ bị phá lắm. Nhìn tôi làm đây. Đầu tiên đặt ngón út tay trái vòng theo phía cuối cán kiếm. Sau đó tiếp tục tuần tự nắm các ngón tay khác lại ngay trên đó. Nhớ giữ chặt hai ngón phía cuối. Tay phải đặt ngay phía dưới đốc kiếm, cũng nắm chắc như tay trái. Đây mới là tenouchi [36] chuẩn.”
Yamato say sưa khoái chí với hình ảnh của Jack mà cậu ta đang tạo ra trước mặt Akiko và Jiro. Cậu ta quá thích thú với cảm giác tỏ ra là mình vượt trội đến mức không nhận ra phản ứng thiếu tôn trọng của Akiko trước cách hành xử của mình.
Không sao hết, Jack nhủ thầm. Nó sẽ sớm học được cách sử dụng kiếm gỗ, lúc đó sẽ là cơ hội để nó có thể quay lại cho Yamato một bài học.
Sau khi Jack đã thông thạo cách cầm kiếm, Yamato lặp lại đòn tấn công. Lần này Jack vẫn giữ vững được thanh kiếm.
“Tốt. Giờ thử xem nào.”
Lúc đầu, các bước di chuyển của đòn thế khiến Jack cảm thấy ngượng nghịu. Thật khó để có thể tập trung đủ lực cần thiết sau khi vừa gạt đòn tấn công của đối thủ. Tuy nhiên Yamato yêu cầu Jack lặp đi lặp lại các động tác cho đến khi nó bắt đầu thực hiện được kĩ thuật này một cách trơn tru hơn.
Hai đứa liên tục thực hành suốt cả buổi chiều. Trong đó Yamato dạy Jack ba đòn thế căn bản khác: động tác chém cơ bản, thế né đòn rồi tấn công, và thế khóa đòn phòng thủ kiểu đơn giản. Luyện tập kata hóa ra lại là một quá trình cực kì khó khăn khiến một lúc sau nó bắt đầu thấm mệt. Kể từ sau lần ở trên tàu đến giờ, nó vốn ít luyện tập thể lực nên thanh kiếm gỗ trong tay dần dần nặng trịch như chì. Yamato thì rõ ràng tỏ ra khoái chí khi thấy Jack yếu dần.
“Muốn thử vài trận randori bây giờ không?” Yamato lên giọng thách thức.
“Là sao?” Jack nói, thở không ra hơi.
“Đấu tự do. Mỗi trận ba hiệp. Thắng hai hiệp là thắng, được chứ?”
“Khoan đã, Yamato,” Akiko cắt ngang với hi vọng ngăn cản được mối nguy hiểm mà cô đã nhìn thấy trước. “Hôm nay chị mời cả hai cùng đến chỗ chị thưởng thức sencha được không? Hai người đều đã luyện tập nhiều rồi, cũng đến lúc nên nghỉ ngơi.”
“Không cần đâu, cảm ơn chị Akiko. Em không thấy khát. Nhưng trông bộ dạng Jack thì chắc là cần nghỉ mệt đấy.”
Jack biết thừa Yamato đang cố phá hỏng hình ảnh của nó. Jack có thể nhận ra được điều này nhờ khoảng thời gian nó còn ở trên tàu Alexandria. Kẻ không dám tự mình đứng lên trong tuần đầu tiên thì cũng sẽ là kẻ phải chờ ăn cuối cùng, hoặc phải chịu ngủ nơi ẩm thấp bẩn thỉu gần đáy tàu nhất, hay phải chịu làm những công việc tồi tệ nhất, chẳng hạn đi lau chùi cọ rửa các lỗ thông nước ở mạn tàu trong khi các thủy thủ khác được nghỉ ngơi thư giãn. Jack cần chứng minh rằng nó không phải là một kẻ dễ dàng bị đánh gục. Nếu bây giờ chịu lùi bước, mãi mãi nó sẽ phải ở trong cuộc chiến cố gắng lấy lại vị thế của mình.
“Không sao đâu, cảm ơn cậu, Akiko. Tớ không mệt.”
“Nhưng còn cánh tay của cậu thì sao?” cô nài nỉ. “Tốt hơn hết là không nên -”
“Tớ không sao,” Jack trả lời, cắt ngang lời nói của cô một cách lịch sự trước khi quay về phía Yamato. “Đấu tự do à? Hai ăn một. Được chứ sao không?”
Họ lại quay người đứng đối diện với nhau, hai bên mũi kiếm chạm vào nhau. Hai bàn tay Jack trơn trượt vì đẫm mồ hôi. Nó cố nhớ lại các bước di chuyển: bước chân, đỡ đòn, khóa, tấn công. Nó vào tư thế chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Yamato đã tấn công trước. Cậu ta đánh bật thanh kiếm gỗ của Jack sang bên rồi vụt mạnh xuống các ngón tay đang để lộ ra của Jack khiến nó hét lên một tiếng bất ngờ và đau đớn, để rơi thanh kiếm của mình.
“Chậm quá,” Yamato nhận xét, nở nụ cười mỉa mai toét đến tận mang tai. “Tôi biết thừa cậu đang tính toán các nước đi trước khi thực hiện.”
Jack cúi xuống nhặt vũ khí lên. Các ngón tay của nó run run, phải cố gắng lắm mới nắm tay vào được thanh kiếm. Nó nghiến răng nâng mũi kiếm lên lần nữa.
Lần này nó thấy được thanh kiếm gỗ của Yamato giật nhẹ nên theo bản năng đã lùi lại, tránh được đòn chém đầu tiên. Yamato vung thanh kiếm ngược trở lại tấn công lần thứ hai; nhờ may mắn, Jack lại đỡ được đường kiếm. Điều này càng khiến Yamato bị kích động, lao lên tung một đòn vũ bão vào Jack khiến nó chỉ vừa kịp co người xuống tránh. Yamato lập tức giáng mạnh một đòn ngang lưng Jack. Cú vụt mạnh khiến Jack gục quỳ xuống, hai quả thận của nó đau khủng khiếp còn hai lá phổi thì như thể vừa rớt ra khỏi người nó.
“Hai - không,” Yamato nói bằng giọng hả hê khi thấy Jack quằn quại trên mặt đất đau đớn. “Lời khuyên nhỏ đây. Không bao giờ được phép giơ lưng mình ra cho đối thủ.”
“Đủ rồi, Yamato,” Akiko chen ngang. “Cậu ấy chưa biết cách dùng kiếm gỗ để chiến đấu mà. Cậu ấy còn không thể tự bảo vệ mình nữa!”
Hổn hển cùng cơ thể cứng ngắc vì đau, Jack vẫn cố gượng đứng dậy với sự giúp đỡ của thanh kiếm gỗ. Nó kiên quyết không bỏ cuộc. Đây chính là lúc nó cần phải chứng minh bản lĩnh của mình. Tuy vốn biết sẽ chẳng có cơ may nào thắng được, nhưng chính nó là người cần phải tạo ra ranh giới để chấm dứt tất cả những chuyện này chứ không phải là Yamato. Với tất cả nỗ lực của mình, nó tiếp tục nâng kiếm.
Yamato đứng chết lặng vì kinh ngạc.
“Đừng có làm chuyện ngu ngốc. Hai ăn một. Tôi thắng rồi.”
“Sao thế? Sợ bị tôi đánh bại à?”
Lời thách thức trực tiếp từ Jack như một cú huých vào Yamato khiến cậu ta lập tức thủ thế.
Biết rằng Yamato đang dò xét từng cử chỉ có thể làm lộ dấu hiệu nước đi đầu tiên của mình, Jack giả vờ vung kiếm sang bên trái như nó đã thấy chiến binh Godai làm với thanh nodachi trong trận chiến trên bờ biển. Ngay khi Yamato lao ra khóa đường kiếm, Jack lập tức chuyển sang thế tấn công, vung mạnh thanh kiếm gỗ trở về bên phải.
Bất ngờ, Yamato đỡ đường kiếm một cách lúng túng đến mức lưỡi kiếm của Jack vụt ngang tay phải của cậu ta. Nổi cơn thịnh nộ vì cú va chạm không ngờ đến, Yamato liền trả đũa bằng hàng loạt đòn tấn công dữ dội. Đường kiếm vung lên loang loáng trút xuống Jack như mưa. Jack kịp né hai lưỡi kiếm đầu tiên, may mắn đỡ được lưỡi kiếm thứ ba, nhưng lưỡi kiếm thứ tư đã vụt mạnh ngay trúng mặt nó.
Như thể vừa bị ai đó cắt xoẹt mối dây liên kết giữa não bộ và phần còn lại của cơ thể, đôi chân lảo đảo, nó đổ ụp xuống nền. Đầu ong lên vì đau nhức, mắt nổ cả đom đóm.
Akiko ngay lập tức lao đến bên nó, lên tiếng gọi Chiro mang khăn và nước lại để ngăn máu chảy từ hai bên mũi. Jiro thì kéo tay áo Jack lên, bối rối vì sự thô bạo không ngờ tới. Thậm chí cả anh Taka cũng xuất hiện, cúi xuống xem xét Jack một cách lo lắng.
Jack có thể thấy Yamato đứng đó một mình, khuôn mặt để lộ cái nhìn u tối khi tất cả mọi người đều quay lưng lại với chiến thắng của cậu ta. Jack có thể đã bị đánh gục, nhưng lại chính là kẻ chiến thắng sau cùng.