Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2740 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
kẻ ngoại quốc
logo

“Có chuyện gì thế?” Cha Lucius nói qua hơi thở khò khè khó nhọc trên chiếc giường.

“Đánh lộn thường thôi,” Jack chống chế khi không thể che giấu vết bầm tím bao quanh mắt.

“Và bị thua chứ gì. Ta đã cảnh báo rồi, mấy tay samurai đó tàn bạo lắm.”

Cha Lucius ngồi dậy, ho khùng khục vào chiếc khăn tay. Ngoài những cơn ho húng hắng cùng nước đờm vàng ra, gần đây ông còn hay lên cơn sốt hoặc các đợt ớn lạnh đến rùng mình run rẩy. Tuy nhiên Cha Lucius vẫn yêu cầu Jack đến học theo lệnh của Masamoto, dù ông thường xuyên ở trong tình trạng mệt mỏi rã rời. Cứ sau vài câu là bài học lại phải ngưng một lúc.

“Jack này, ta e mình khó có thể chống chọi với căn bệnh này lâu hơn được nữa, dù đã dùng qua tất cả các loại trà, thảo dược và thuốc bôi ngoài da mà vị thầy thuốc địa phương đã kê đơn cho ta. Đến cả biệt dược của họ mà cũng không ngăn được căn bệnh này...”

Vị tu sĩ lại gập người ghì chặt ngực trong một cơn ho dữ dội, khuôn mặt nhăn nhúm vì đau. Một lát sau, cơn ho dần dần dịu xuống, thay vào đó là từng nhịp thở khò khè nặng nhọc.

“Xin lỗi Cha,” Jack lên tiếng, không biết phải nói gì hơn.

Thái độ chống đối và thiếu thiện cảm đặc trưng từ buổi gặp gỡ đầu tiên giữa hai người đã dần thay đổi theo từng buổi học, trở thành một mối quan hệ thân thiện hơn, dù vẫn có phần thận trọng. Thực lòng Jack cũng cảm thấy quan tâm đến vị tu sĩ đau ốm triền miên.

“Không cần lo cho ta đâu Jack. Những gì cần làm ở cõi đời này ta đã làm rồi. Sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc ta được ban phúc trên Thiên Đường thôi.” Ông làm động tác ra dấu hình chữ thập trên ngực. “Ngày mai ta sẽ khá hơn, còn hôm nay con phải tự học lấy vậy. Lấy giúp ta cuốn sách.”

Jack với tay lấy cuốn sách dày cộp trên chiếc bàn đưa cho vị tu sĩ.

“Đây là tác phẩm của cả đời ta,” ông nói, tay mân mê vuốt nhẹ tấm bìa da mềm. “Một quyển từ điển Nhật - Bồ Đào Nha. Kể từ khi đặt chân lên quần đảo Nhật Bản này hơn mười năm trước, ta đã liên tục biên soạn cuốn sách. Nó chính là chiếc chìa khóa giải mã ngôn ngữ và cách tư duy suy nghĩ của họ. Với quyển sách này, Hội thánh có thể dễ dàng truyền lời của Chúa đến từng ngóc ngách Nhật Bản.”

Lòng nhiệt huyết của con người mộ đạo ấy sáng bừng lên trong đôi mắt ươn ướt.

“Quyển duy nhất tồn tại trên thế giới đấy Jack,” ông nói, ánh mắt nhìn nó nghiêm trang. Ông xem xét Jack một lúc trước khi đưa cuốn sách cho nó bằng đôi tay run lẩy bẩy.

“Hãy giữ gìn quyển sách này giúp ta nhé, và nếu như ta sắp phải lìa xa cõi đời này, hãy hứa rằng con sẽ đưa quyển sách đến tận tay Đức hồng y, Cha Diego Bobadilla ở Osaka giúp ta chứ?”

“Vâng, thưa Cha,” không thể từ chối ý nguyện của một người đã quá ốm yếu, Jack bật ra lời hứa. “Đó là vinh dự của con.”

“Không đâu, ta mới phải là người nói câu đó. Con quả thực là một học sinh xuất sắc, ngoại trừ niềm tin của con khác ta thôi. Mẹ con hẳn phải là một người rất biết cách dạy dỗ giáo dục. Với sự giúp đỡ của Akiko, ta nghĩ chỉ cần đến cuối năm nay là tiếng Nhật của con sẽ sớm thành thục như người bản xứ.”

Vị tu sĩ mỉm cười ân cần với Jack rồi tiếp tục nói bằng một giọng ngọt ngào khác thường.

“Đổi lại, con cũng sẽ cho phép ta được xem qua cuốn nhật kí của cha con chứ? Ta sợ rằng tháng ngày mình còn tồn tại trên cõi đời này chẳng được bao lâu nữa, sẽ là một niềm vinh dự hạnh phúc tuyệt vời nếu ta được biết về những cuộc phiêu lưu khác trong cái thế giới trần tục này.”

Jack sững người. Phải chăng cuốn từ điển của vị tu sĩ chỉ là mồi câu để dụ nó đưa hải đồ?

Jack nhớ lại vị giáo sĩ dòng Tên này đã nhìn cuốn hải đồ với đôi mắt thèm khát như thế nào trong lần Masamoto trả lại cho nó. Kể từ hôm ấy, thỉnh thoảng Cha Lucius lại nhắc đến cuốn nhật kí của cha nó trong các buổi học. Hành động này có gây nghi ngờ gì không? Cậu bé này đang giữ cuốn sổ đó ở đâu? Liệu cậu ta có muốn kể lại một trong những câu chuyện của cha cậu ta không? Liệu cậu ta có cho mình xem một trang trong cuốn nhật kí không? Rõ ràng vị tu sĩ muốn cuốn hải đồ, nếu không phải vì mục đích cá nhân thì cũng vì các giáo sĩ đồng đạo khác.

Jack cảm thấy hơi bực mình với yêu cầu của Cha Lucius. Nó thầm hỏi liệu những thay đổi trong thái độ của vị tu sĩ là thật hay giả, hay đây chỉ là thủ đoạn hòng chiếm đoạt cuốn hải đồ quý giá của nó.

“Con xin lỗi, thưa Cha Lucius,” Jack trả lời, “nhưng như cha biết đấy, nó là vật riêng tư và là di vật duy nhất còn lại từ người cha yêu quý của con.”

“Ta hiểu, ta hiểu. Không sao hết.” Vị tu sĩ trả lời, xem ra đã quá mệt mỏi để tiếp tục theo đuổi chủ đề này. “Ngày mai chúng ta sẽ lại gặp nhau chứ?”

“Vâng, thưa Cha.”

Chiều hôm đó, dưới gốc cây hoa anh đào quen thuộc, Jack đọc lướt qua các trang giấy của cuốn từ điển. Cha Lucius hoàn toàn có lí do để tự hào khi nói về công trình nghiên cứu của mình. Cuốn sách chứa đựng hàng nghìn từ vựng tiếng Nhật cùng từ tương đương bên tiếng Bồ Đào Nha, các ghi chú chi tiết về ngữ pháp, các hướng dẫn cụ thể để có được cách phát âm chuẩn cũng như kim chỉ nam cho các cách hành xử thích hợp đối với nghi lễ và quy tắc chung của người Nhật. Cuốn sách quả thật là một kiệt tác của ông.

“Jack à,” Akiko cất tiếng gọi nó sau khi vừa băng qua cây cầu nhỏ. “Hi vọng mình không làm phiền cậu đấy chứ.”

“Không, không phiền gì đâu,” Jack nói, đặt cuốn từ điển xuống. “Cậu lúc nào cũng được chào đón mà, tớ tưởng hôm nay cậu đi mò ngọc trai chứ?”

“Hôm nay thì không,” Akiko trả lời với đôi chút thất vọng.

“Sao thế? Cậu thường hay đi mà?”

“Ừ...” Cô ngập ngừng, rõ ràng đang cân nhắc xem có nên bộc bạch chuyện này với Jack hay không. Một hồi sau, có vẻ đã quyết định, cô quỳ xuống ngồi bên cạnh nó.

“Mẹ nói tớ đã qua cái tuổi kết giao với những người dân ở đó rồi. Mẹ còn nói ama không phải là việc làm phù hợp với một nữ samurai, vì thế bà ấy cấm tớ.”

“Không phù hợp? Sao mẹ cậu lại nói thế?”

“Công việc mò ngọc trai rất nguy hiểm Jack à. Ama có thể bị mắc kẹt trong các cuộn xoáy nước do thủy triều hoặc có thể bị cá mập tấn công nữa. Vì thế mà chỉ người dân thuộc tầng lớp thấp kém trong xã hội mới phải làm những công việc đó thôi.”

“Vậy sao cậu lại làm?” Jack hỏi, có phần bất ngờ trước những gì Akiko vừa tiết lộ.

“Vì tớ thích công việc ấy,” Akiko trả lời một cách dứt khoát, lửa nhiệt huyết ánh lên trong đôi mắt cô. “Ở đó cậu có thể thấy được nào là tôm cua, mực, nhím biển, thậm chí cả cá mập nữa cơ. Một khi đã ở dưới nước, tớ có thể bơi đến bất cứ nơi nào tớ muốn. Làm bất cứ điều gì tớ thích. Hoàn toàn tự do... thật là một cảm giác tuyệt vời.”

“Tớ rất hiểu những gì cậu nói,” Jack tán thành. “Tớ cũng có cảm giác y hệt như cậu khi tàu Alexandria sải hết tốc lực lướt trên đại dương và tớ được cho đứng trên mũi tàu của nó. Lúc đó tớ thấy như mình đang cưỡi sóng chinh phục cả thế giới ấy!”

Cả hai cùng say sưa im lặng tận hưởng chung giấc mộng mơ màng trong lúc ngắm nhìn những chiếc lá đã ngả màu nâu sang thu trên cây hoa anh đào. Ánh mặt trời chiếu lên mặt trên của chiếc lá qua tán cây thành những vệt lốm đốm.

“Hôm nay cậu thấy khỏe hơn chưa?” một hồi sau Akiko hỏi.

“Tớ không sao mà, cảm ơn cậu. Thật ra Yamato cũng đâu có đánh vào tớ mạnh đến thế,” nó nói bằng giọng hiên ngang.

Akiko nhìn nó bằng ánh mắt nghi ngờ.

“À thì, mũi tớ đau chết đi được,” Jack cuối cùng cũng chịu thú nhận, “và đầu tớ vẫn còn ong ong, nhưng mà nói chung tớ khỏe hơn nhiều rồi.”

“Tớ cũng có trách nhiệm trong việc này. Lẽ ra tớ không nên để cậu phải gặp chuyện như vậy,” Akiko nói rồi cúi đầu. “Xin lỗi cậu vì hành động hôm đó của Yamato. Lẽ ra em ấy không nên hành xử như thế.”

“Sao lại xin lỗi tớ? Đây có là phải lỗi của cậu đâu.”

“Bởi vì chuyện như thế này lại xảy ra trong nhà tớ. Tớ chắc chắn rằng Yamato không có ý xấu gì hết. Chỉ là em ấy đã không tự chủ được trong phút nóng nảy thôi.”

“Chà, thế thì tớ không thích đụng phải lúc Yamato thật sự có ý xấu với tớ đâu,” Jack bật lại.

“Tớ thật lòng xin lỗi. Jack à, cậu cần hiểu là Yamato cũng đang phải chịu đựng sức ép rất lớn từ cha. Kể từ khi anh Tenno bị ám sát, ngài Masamoto luôn kì vọng rằng Yamato cũng phải trở thành một samurai xuất chúng như anh trai vậy, mặc dù em ấy vẫn còn nhỏ tuổi hơn. Còn việc em ấy cư xử và gọi cậu là ngoại quốc thì ngay cả lí do đó cũng không thể ngụy biện được. Tớ thật sự xin lỗi.”

“Đừng có xin lỗi hộ cậu ta nữa đi!” Jack nói, phần như muốn cáu gắt. “Mà cậu ta có gọi tớ là ngoại quốc thì đã sao?”

“Đối với người Nhật thì “ngoại bang” là từ chỉ những kẻ thô lỗ, kém văn hóa. Nó cũng là từ mà mọi người đặt cho những người ở các nước chưa được khai hóa văn minh. Từ đó không mang nghĩa tích cực. Giờ cậu đã là một thành viên trong gia đình của em ấy rồi, Yamato không nên gọi cậu bằng một từ thiếu tôn trọng như thế. Đối với cậu thì điều đó có thể coi là một sự xúc phạm.”

Đúng lúc đó, Yamato lại sải bước từ trong nhà ra sân với thanh kiếm gỗ dắt trong phần thắt lưng obi. Cậu ta cố tình cúi chào về hướng Akiko và hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của Jack.

Jack ngồi nhìn Yamato bắt đầu buổi tập kata thường lệ. Một hồi sau nó quyết định hành động. Nó thu xếp cất cuốn từ điển của Cha Lucius ròi đứng dậy.

“Cậu đi đâu thế?” Akiko lo lắng hỏi.

“Thực hành thêm một chút,” Jack nói rồi đi đến chỗ Yamato đang thực hiện lượt kata thứ hai.

“Muốn nữa à?” Yamato hỏi bằng giọng hoài nghi nhưng vẫn không dừng lượt luyện tập.

“Sao không? Dù gì tôi cũng đâu có lơ ngơ như hôm qua nữa.”

“Cũng có chút khí phách đối với một tên ngoại quốc đấy,” Yamato nói, giọng pha chút mỉa mai.

Jack chịu nhẫn nhịn trước câu nói ăn miếng trả miếng của Yamato. Nó không muốn phá hỏng cơ hội học hỏi được thêm nhiều thứ từ đối thủ của mình.

Yamato lại gọi Jiro lấy ra một thanh kiếm gỗ nữa từ trong nhà.

“Làm theo những gì tôi làm. Không sai một li,” Yamato nói với Jack sau khi mỗi người đều có vũ khí của mình.

Yamato đứng khép chân lại, hai gót chạm vào nhau. Cậu ta giắt thanh kiếm gỗ sang bên trái obi. Tay trái nắm chặt ngay dưới cán kiếm, giữ chặt thanh kiếm ngay bên hông.

“Ngược rồi,” Yamato nói, hất đầu về phía kiếm gỗ của Jack. “Lưỡi kiếm phải hướng lên trời, làm như thế thì khi rút kiếm ra mới chém ngay được.”

Jack liền xoay phần lưỡi cong của thanh kiếm gỗ hướng lên trên.

“Tốt. Giờ nhìn theo tôi.”

Yamato đưa tay phải chéo sang hông trái nắm chặt cán kiếm. Chân phải của cậu bước lên trước, tạo thành thế đứng khá rộng. Gần như ngay lập tức cậu ta rút thanh kiếm của mình ra nắm chặt bằng cả hai tay vung một đường hướng xuống đất. Tiếp theo cậu bước thêm một bước, cùng lúc vung mũi kiếm lên phạt qua cổ của tên đối thủ trong tưởng tượng. Đòn đánh đã hoàn tất, Yamato tiếp tục dùng một tay vẩy kiếm sang bên phải bằng động tác nhanh gọn và dứt khoát rồi bước lên trước, cẩn thận tra vũ khí lại.

“Đến lượt cậu.”

Jack bắt đầu bắt chước theo từng cử động của Yamato. Nhưng ngay khi nó còn chưa kịp nắm lấy cán kiếm thì đã bị chen ngang.

“Không được! Tay phải kề sát bên người. Nếu cứ vung vẩy cách xa như thế thì đối thủ sẽ cắt tay cậu ra trước đấy.”

Jack lại bắt đầu một lần nữa. Cứ chỉ được một đoạn ngắn là Yamato lại chen ngang chỉnh sửa tư thế của nó. Điều này chẳng mấy chốc đã khiến Jack phát hoảng vì có đến bao nhiêu thứ phải nhớ và để ý trong khi Yamato thì cứ điềm nhiên phê bình chỉ trích.

“Cái động tác vẩy kiếm cuối cùng là để làm gì?” Jack hỏi bằng giọng gắt gỏng.

“Động tác đó là chiburi,” Yamato đáp lại câu hỏi của nó bằng một nụ cười hiểm ác. “Nó giúp vẩy máu của đối thủ ra khỏi lưỡi kiếm.”

Cả buổi chiều hôm đó Jack chỉ liên tục tập đi tập lại thế kata ấy. Dần dần, nó đã thuần thục được từng đoạn và tiếp tục cho đến khi có thể thực hiện tất cả các động tác liên hoàn thành công trong một lượt. Tuy chưa thể đạt đến mức nhuần nhuyễn uyển chuyển, nhưng ít ra nó đã học được các kĩ thuật cơ bản. Khi Yamato thông báo kết thúc buổi luyện tập thì cũng là lúc hoàng hôn buông xuống.

“Cảm ơn cậu, Yamato,” Jack nói, cúi chào theo nghi thức.

“Không có gì, ngoại quốc.”

“Tên tôi là Jack.” Nó đối mặt với cái nhìn hống hách của Yamato, thách thức cậu ta phải thể hiện sự tôn trọng cần thiết.

“Cậu vẫn sẽ là tên ngoại quốc cho đến khi nào chứng minh được điều ngược lại,” cậu ta trả lời, tra thanh kiếm lại.

Không thèm đáp lại hành động cúi chào của Jack, Yamato quay gót bỏ đi, biến mất vào căn nhà.

« Lùi
Tiến »