Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2754 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
đấu tự do
logo

Ngày hôm sau, Jack đến khoảng sân trống sớm hơn thường lệ để chắc chắn rằng nó có thể tập kata trước khi Yamato xuất hiện. Tuy Yamato không nói một lời nào, nhưng Jack thì đã quyết định. Nó nhất quyết không từ bỏ việc luyện kiếm cho dù Yamato có hành xử thiếu tôn trọng như thế nào đi nữa.

Yamato đứng vào thành hàng bên cạnh Jack và cũng bắt đầu thực hiện các động tác cùng lúc với nó.

Yamato không phải là một võ sĩ tài ba lão luyện gì. Cho đến nay cậu ta cũng mới chỉ chính thức luyện tập đàng hoàng trong vòng một năm. Nhưng quả thật cậu ta được thừa kế tài năng thiên bẩm từ người cha trong loại hình chiến đấu có vũ khí, và cũng đủ hiểu biết để chỉ dẫn Jack về những kĩ thuật cơ bản của kenjutsu - Kiếm Thuật.

Thu đi đông đến, kĩ năng của Jack dần dần tiến bộ. Nếu như lúc đầu các bước di chuyển kata của nó đầy ngượng nghịu, cứng nhắc thì giờ đây đã càng lúc càng uyển chuyển hơn, thậm chí thanh kiếm gỗ còn giống như phần cánh tay nó được kéo ra dài một cách tự nhiên vậy. Đến cả Yamato cũng không khỏi thừa nhận sự tiến bộ của nó. Các trận đấu tự do càng lúc càng cân sức. Cứ sau một trận trôi qua là Yamato lại cần phải vận dụng kĩ năng tốt hơn nữa để có thể tiếp tục đánh bại được Jack.

Tuy nhiên Akiko không hề đồng tình với quyết định luyện tập cùng Yamato của Jack. Cô cho rằng nó nên đợi đến khi ngài Masamoto trở về để được ông hướng dẫn tập luyện một cách bài bản hơn với thanh kiếm mà không bị chấn thương liên tục. Dù cương quyết là vậy, Akiko cũng sớm nhận ra rằng cô chẳng cách nào khuyên can nổi Jack và đành lui về chăm sóc hàng tá vết cắt cùng các vệt thâm tím khắp người do các trận đấu tập của nó bằng những loại thuốc thảo dược bôi ngoài da.

Như đã thỏa thuận, Akiko khăng khăng rằng nếu Jack tập luyện các thế võ của samurai thì cũng cần học hỏi trau dồi các kĩ năng cần thiết khác của một samurai, cụ thể là các quy ước xã giao chính thống của người Nhật. Cô nhắc nhở Jack rằng với tư cách là con nuôi của ngài Masamoto, nó sẽ phải đáp ứng những kì vọng mà ông đặt ra dựa trên các quy ước trong xã hội một cách xuất sắc. Và tốt hơn hết là Jack không nên làm ông phải thất vọng.

Akiko làm mẫu cho nó những kiểu cúi chào, thế ngồi và cách đứng dậy dành cho samurai, cũng như để thể hiện vị thế của người chủ trong gia đình. Cô chỉ cho nó biết cách tặng và nhận quà bằng hai tay. Cô giúp Jack hoàn thiện kĩ năng ngôn ngữ, chỉ dẫn cụ thể cách xưng hô với những người đến từ các tầng lớp khác nhau và có mối quan hệ khác nhau trong xã hội. Buổi học nghi thức xã giao nào với Akiko cũng khiến Jack có cảm tưởng như đầu nó sắp nổ tung lên vì kiến thức. Có quá nhiều lễ nghi và quy tắc hành xử khiến nó gần như tê liệt vì sợ hãi mình sẽ vô tình xúc phạm phải người khác.

Có lẽ cũng vì lí do đó nên nó thấy hứng khởi với các trận đấu tự do cùng Yamato hơn. Ít ra thì các trận đấu này phần nào cho nó tự do kiểm soát hành động cũng như quyền quyết định của chính bản thân mình.

“Đấu tự do không?” Jack lên tiếng thách thức vào cái ngày đầu tiên khu vườn bị bao phủ bằng một lớp tuyết.

“Sao không nhỉ, ngoại quốc?” Yamato đáp lại rồi thủ thế.

Lúc đó, Akiko đang hướng dẫn Jiro vẽ kanji, một trong những bộ chữ Nhật trên mặt tuyết. Cô liền đưa mắt nhìn nó ra vẻ không tán thành như thường lệ rồi lại quay xuống tiếp tục dạy Jiro.

Jack kiểm tra lại tư thế, chỉnh sửa phần tay nắm rồi nâng mũi kiếm lên. Yamato lập tức lao lên tấn công, gạt phăng thanh kiếm của Jack tạo thành khoảng trống trước mặt để tiếp tục tiến công trực diện. Jack lướt người sang bên tránh đường kiếm, cùng lúc vung vũ khí theo hướng ngược lại nhắm vào Yamato.

Yamato dễ dàng khóa đòn tấn công và đáp trả bằng một cú phạt mạnh lên phía trên. Jack nhảy lùi lại, chỉ vừa kịp tránh mũi kiếm của Yamato. Nó nghe thấy Akiko thốt ra một tiếng lo lắng. Yamato tiếp tục lao về phía trước, vụt trúng vai Jack bằng một cú vung mạnh xuống dưới. Jack nhăn mặt vì đau trước cú quật mạnh.

“Một - không,” Yamato hỉ hả với chiến thắng của mình.

Hai người lại đối mặt.

Lần này Jack không để mắc lỗi tương tự và lao thẳng tới tấn công. Nó đánh bật thanh kiếm của Yamato sang bên rồi lập tức chĩa mũi kiếm hướng thẳng mặt Yamato. Yamato hấp tấp lùi lại tìm cách tránh cú đâm trực diện. Cậu ta điên cuồng vung thanh kiếm gỗ đáp trả khiến Jack buộc phải lui về cố thủ nhằm tránh bị đánh trúng.

Jack giả vờ hạ mũi kiếm của nó xuống. Nhận thấy kẽ hở, ngay lập tức Yamato nâng thanh kiếm gỗ lên cao vung mạnh xuống nhắm thẳng vào phần đầu sơ hở của Jack. Jack lướt nhanh ra ngoài đường kiếm của Yamato rồi chém ngang ngay bụng cậu ta. Yamato khuỵu người nhăn nhó vì đau trước chiến thuật tấn công bất ngờ.

Không mấy hứng thú với các bài học kanji của Akiko do bị thu hút ngay từ lúc trận đấu tự do bắt đầu, Jiro hét lên một tiếng reo hò “Anh Jack thắng rồi! Lần đầu tiên anh Jack thắng!”

“Một đều, đúng chứ?” Jack nói trong lúc giúp Yamato đứng lên trở lại.

“Chỉ là ăn may thôi, ngoại quốc,” Yamato rít qua kẽ răng trong hơi thở khó nhọc, nhún vai đẩy tay Jack ra.

Điên tiết vì phán đoán sai lầm vừa rồi của mình, Yamato bỏ qua cả nghi thức cần thiết trước mỗi hiệp đấu mà lao vào tấn công Jack, bất chấp nó chưa kịp chuẩn bị. Cậu ta nhanh chóng vụt mạnh vào thanh kiếm gỗ của Jack rồi tiếp tục vung xuống nhằm vào cổ Jack khiến nó chỉ kịp xoay người thoát khỏi đường kiếm sát thương. Jack liền lùi lại để tăng khoảng cách giữa mình và Yamato. Yamato lướt ngang thanh kiếm nhắm vào chân Jack, buộc nó phải nhảy tránh. Jack bị mất thăng bằng nhưng đã may mắn đỡ được cú phản công tiếp theo của Yamato nhằm vào bụng.

“Yamato!” Akiko hét lên cảnh báo nhưng câu nói của cô hoàn toàn bị phớt lờ.

Yamato vung thanh kiếm gỗ lên ngay bên dưới, đánh văng thanh kiếm của Jack bay lên trời. Cậu ta tiếp tục đá mạnh vào ngực khiến nó bị đẩy về phía gốc cây hoa anh đào.

Tiến công không chút nao núng, Yamato vung vũ khí xuống nhằm thẳng ngay đầu nó. Nhờ bản năng, Jack hụp người xuống tránh ngay tích tắc cuối cùng. Nó cảm nhận rõ cây hoa anh đào rung lắc mạnh khi thanh kiếm gỗ bổ nhào trúng thân cây. Từ trên cành, từng mảng tuyết rơi ào ào xuống.

Nhận ra sự việc đã không còn chỉ là đấu tập nữa, Jack lao tới húc vai vào bụng Yamato bằng tất cả sức mạnh của mình. Yamato bật người ra sau tránh khiến cả hai ngã lộn vòng vào nhau.

“Đủ rồi! Đủ rồi!” Akiko hét lên nài nỉ trong khi Jiro nhảy tưng tưng thích thú trước cảnh tượng từ đấu kiếm trở thành đấu vật. Jack lăn ra ngoài ra sức tìm thanh kiếm của nó. Bắt gặp thanh kiếm dưới chân cầu, nó lao đến giành lấy. Yamato lập tức đuổi theo sau Jack, vừa hét to hết cỡ vừa giơ cao thanh kiếm gỗ hòng tìm cơ hội tấn công.

Jack vồ lấy vũ khí của nó rồi chạy ngang qua Akiko lên cầu, phớt lờ tiếng hò hét đòi cả hai phải bình tĩnh lại của cô bé. Nhận thấy tiếng chân Yamato càng lúc càng gần, Jack ngay lập tức xoay người lại vung mạnh thanh kiếm của nó cắt ngang khoảng không lao tới phần đầu của Yamato. Vì cũng nhắm vào đầu Jack nên hai thanh kiếm gỗ của Yamato và Jack va trúng vào nhau rung mạnh, cả hai lưỡi kiếm đều chỉ cách cổ của người đối diện một phân.

“Hòa rồi!” Jiro hét lên hào hứng.

Đúng lúc đó anh Taka xuất hiện, cả hai kiếm thủ đều hạ vũ khí xuống.

“Cậu Jack!” vừa gọi anh vừa tiến đến gần ba người bọn họ. “Cha Lucius yêu cầu cậu phải có mặt ngay lập tức. Chuyện khẩn!”

Jack biết điều đó chỉ có thể ám chỉ điều gì.

Nó cúi chào Yamato và Akiko rồi vội vàng theo sau anh Taka.

Vừa bước vào phòng Cha Lucius, mùi xú uế từ đủ các thể loại mồ hôi, nước tiểu, bãi nôn lập tức xộc vào mũi nó. Tất cả hòa trộn như mùi tử khí.

Căn phòng được chiếu sáng yếu ớt bởi một ánh nến lập lòe. Dù đứng từ đằng xa, Jack vẫn nghe rất rõ hơi thở khò khè nặng nhọc của vị tu sĩ.

“Cha Lucius?” Jack tiến lại gần bóng người đang nằm rũ trên tấm futon. Bất thình lình, chân nó va phải vật gì đó trong bóng tối, nó cúi xuống và nhận ra cái xô nhỏ chứa đầy bãi nôn. Tuy thấy tởm lợm vô cùng nhưng Jack vẫn gắng bước tới, cúi mình lại gần chiếc giường.

Ngọn nến lại chập chờn rồi lóe sáng khiến cho trong phút chốc nó chứng kiến được gương mặt nhăn nhó, hốc hác của Cha Lucius.

Phần da của vị tu sĩ lúc này đã chuyển sang một màu xanh xao vàng vọt, toàn thân nhễ nhại mồ hôi dầu nhớp nhúa. Mái tóc mỏng màu muối tiêu của ông rũ rĩ trên đôi gò má hóp hép. Máu không ngừng rỉ ra từ cặp môi khô nứt nẻ, ngay dưới hốc mắt là vệt thâm quầng đậm đen càng làm rõ thêm cặp mắt đã mãi mãi hõm sâu của ông.

“Cha Lucius à?” vừa gọi Jack vừa cầu mong sao vị tu sĩ đã qua đời để ông không phải chịu đựng nỗi thống khổ này thêm nữa.

“Jack à?” Cha Lucius cất giọng yếu ớt, chiếc lưỡi nhợt nhạt của ông quét qua đôi môi nứt nẻ.

“Vâng, thưa Cha?”

“Ta phải cầu xin con tha thứ...”

“Vì sao ạ?”

“Jack, ta xin lỗi con... tuy là con trai của kẻ dị giáo... nhưng con là đứa trẻ có khí chất...”

Ông nói từng câu ngắn cùng hơi thở hắt ra xen giữa mỗi đợt phải dừng lại. Jack lắng nghe, thương xót tình cảnh của vị tu sĩ. Ông là mối liên kết cuối cùng của Jack với vùng đất phía bên kia của thế giới, và dù liên tục bắt nó phải nghe những lời truyền giáo, nó đã dần tôn trọng ông ít nhiều. Vị tu sĩ cũng đã cởi mở với Jack hơn dù trước sau nó vẫn kiên quyết không cải đạo.

“Ta đã đánh giá sai về con... Thật lòng ta rất mong chờ buổi học... Ước gì ta có thể cứu rỗi được linh hồn con...”

“Đừng lo cho con, thưa Cha,” Jack an ủi, “Chúa của con sẽ luôn dõi theo con. Cũng như Chúa của cha vậy.”

Bất chợt Cha Lucius phát ra tiếng rên rỉ sụt sùi.

“Ta xin lỗi con... Ta buộc phải nói với họ... Đó là nghĩa vụ của ta...” ông bật khóc yếu ớt.

“Nói gì với ai ạ?” Jack lên tiếng hỏi.

“Hãy hiểu cho ta... Ta không hề biết họ dám giết người vì nó... Ôi lạy Chúa lòng lành...”

“Cha nói sao cơ ạ?” Jack khẩn nài.

Vị tu sĩ tiếp tục mấp máy môi định nói điều gì đó, nhưng giọng ông đã quá yếu không thể nghe được nữa.

Sau một tràng ho sặc sụa, Cha Lucius trút đi hơi thở cuối cùng. Ông đã về với Chúa.

« Lùi
Tiến »