
Lúc này cây hoa anh đào trong vườn đã rụng hết lá trên cành, chỉ còn trơ lại thân cây khẳng khiu chọc ngang giữa bầu trời, các mảng tuyết đóng lại dày cộp trên từng nhánh cây gầy guộc. Jack lững thững đi trong khu vườn, lướt qua bóng cây bên dưới. Dường như cái chết hiện diện ở khắp mọi nơi. Sao Cha Lucius lại nói “Ta không hề biết họ dám giết người vì nó”? Phải chăng ông ấy muốn nói đến bản hải đồ? Nếu đúng là vậy thì nó đang ở trong tình thế cực kì nguy hiểm, vấn đề là mối nguy hiểm đó đến từ ai mới được?
Dòng suy nghĩ của nó bất chợt bị cắt ngang bởi một giọng nói vang lên nhẹ nhàng từ phía sau.
“Mình rất tiếc khi nghe tin Cha Lucius qua đời. Chắc hẳn điều đó khiến cậu buồn lắm.”
Trong bộ kimono toàn một màu trắng muốt, Akiko xuất hiện như một bông tuyết giữa rừng tuyết trắng.
“Cảm ơn cậu,” nó cúi đầu đáp lễ, “nhưng tớ không cho rằng ông ấy giống như một người bạn của tớ đâu.”
“Sao cậu lại nói thế?” Akiko thốt lên kinh ngạc, sửng sốt trước câu nói lạnh nhạt của nó.
Jack hít một hơi dài trước khi quyết định câu trả lời. Liệu nó có thể tin vào cô ấy? Liệu nó có thể tin những người ở đây không? Dù vậy thì đối với nó, Akiko là người gần với cụm từ bạn bè nhất. Nó đâu còn ai khác để tin tưởng nữa.
“Ngay trước khi Cha Lucius qua đời,” Jack giải thích, “ông ấy có nói những câu rất lạ. Câu nói của ông ấy ngụ ý rằng có kẻ đang muốn lấy mạng tớ, rồi ông ấy trút hơi thở cuối cùng trong lúc than khóc cầu xin sự tha thứ của Chúa.”
“Tại sao lại có người muốn lấy mạng cậu chứ Jack?” Akiko bối rối hỏi.
Jack cân nhắc trước khi trả lời cô. Liệu nó có thể tin tưởng đến mức tiết lộ về bản hải đồ của cha nó? Không, cuối cùng nó quyết định, nó chưa thể để lộ toàn bộ sự thật được. Chưa phải là bây giờ. Bản hải đồ của cha là thứ có giá trị duy nhất còn lại mà nó có được. Nó chỉ có thể đưa ra giả thuyết rằng chúng muốn có thứ ấy, nhưng vì nó chưa biết được chúng là ai nên càng ít người biết được mục đích thật sự của bản hải đồ càng tốt.
“Tớ không biết nữa. Chắc vì họ không thích người ngoại quốc?”
“Họ là ai?”
“Tớ không biết. Trước khi kịp nói thêm gì thì Cha Lucius đã tắt thở rồi.”
“Chúng ta nên nói lại chuyện này cho ai đó biết.”
“Đừng! Liệu ai sẽ tin tớ đây? Nhất định họ sẽ bảo đó chỉ là những lời nói nhảm của người sắp chết thôi.”
“Nhưng cậu có vẻ tin vào chuyện đó mà,” Akiko nói, đưa mắt nhìn nó dò xét. Cô biết nó đã không tiết lộ tất cả mọi thứ về chuyện này. Akiko không phải là người dễ bị qua mặt, nhưng Jack biết rằng các quy ước xã giao của Nhật đã ngăn cô buộc nó phải đưa ra câu trả lời thỏa đáng.
Jack nhún vai. “Chắc là do tớ nghe nhầm thôi. Tớ cũng không chắc lắm chính xác ông ấy đã nói gì.”
“Hiển nhiên là thế,” cô nói, để mặc cho chuyện này trôi qua. “Nhưng để đề phòng trường hợp những gì cậu nghe là đúng thì cậu cũng nên cẩn trọng. Hãy giữ thanh kiếm gỗ bên mình cả vào ban đêm nữa. Tớ sẽ nhắn mẹ tớ để lại một chiếc đèn sáng và lấy lí do làm thế vì dạo này tớ hay gặp ác mộng. Như vậy, bất cứ kẻ nào có ý định đột nhập cũng sẽ nghĩ là có người đang thức.”
“Cảm ơn cậu, Akiko. Nhưng tớ khẳng định là sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu,” Jack nói, dù vẫn hoài nghi với chính câu khẳng định của mình.
Nhưng Jack đã đúng. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Cha Lucius đã được mai táng theo đúng nghi thức truyền thống của nước ông, Jack lại trở về với lối sinh hoạt hàng ngày quen thuộc là học tiếng Nhật với Akiko và tập Kiếm Thuật với Yamato.
Vài ngày sau, một vị samurai cưỡi ngựa đến đưa thư thông báo ngài Masamoto đang trên đường trở về Toba. Theo lá thư, ông sẽ về đến nơi trong vòng một tuần nữa.
Cả khu nhà bận rộn tấp nập hẳn lên vì công việc chuẩn bị. Đích thân cô Hiroko ra chợ chọn mua thực phẩm cho các món ăn đặc biệt mà ngài Masamoto thích để đảm bảo tất cả đều sẵn sàng. Cô cũng thuê thêm các đầu bếp phụ giúp chuẩn bị bữa tiệc mừng ông trở về. Cô hầu gái Chiro thì lau chùi kĩ lưỡng tất cả sàn nhà, giặt giũ phơi phóng các bộ đồ ngủ và kimono, chuản bị ngăn nắp phòng ngủ của ngài Masamoto. Ông cụ Uekiya quét dọn sạch các lối đi và cắt tỉa trang trí cho khu vườn trở nên lộng lẫy hơn ngay cả khi đang ở giữa một mùa đông ảm đạm.
Đêm trước ngày Masamoto trở về, mọi người trong nhà đều đi ngủ sớm, háo hức muốn mọi thứ đều được tươi mới và sẵn sàng cho ngày hôm sau. Nhóc Jiro thì phấn khởi đến mức suýt nữa nhảy rách cả bức tường giấy, phải khó khăn lắm cô Hiroko mới làm cậu bé chịu nằm yên một chỗ ngủ.
Ngược lại, tâm trạng của Yamato càng lúc càng u ám hơn khi ngày trở về của cha gần đến. Biết mình cần phải gây ấn tượng với cha để chiếm được sự ưu ái, cậu ta đã liên tục tập luyện kata đến khuya.
Còn tâm trí của Jack thì lộn tùng phèo cả lên khi nó nằm xuống tấm futon, chăm chăm dán mắt nhìn vào ánh đèn lồng mờ ảo trong đêm hắt lên chiếc cửa giấy. Nó chịu không thể biết được ngài Masamoto trông đợi điều gì ở nó trong lần diện kiến sắp tới. Liệu nó có phải chứng minh khả năng của bản thân giống như Yamato không? Nó có phải chiến đấu không? Hay là ông sẽ kiểm tra khả năng giao tiếp tiếng Nhật của nó? Hay là nó phải thực hiện cả ba việc ấy luôn? Tệ nhất là sẽ ra sao nếu nó vô tình nhầm lẫn cách hành xử của các kiểu nghi thức khiến cho ông ấy bị xúc phạm nặng nề?
Rõ ràng ngài Masamoto là mẫu người không cho rằng những người khác có quyền dò hỏi tra vấn ông. Có thể nói ông là một sát thủ từ trong máu. Việc ông là một người hà khắc và cục cằn cùng vết sẹo xấu xí kia càng minh chứng cho tình cảnh nguy hiểm của Jack. Nó tự hỏi không biết cuộc đời ông đã phải trải qua những chuyện gì để có thể khiến một vị samurai bị làm biến dạng đến mức thế kia.
Bất chấp điều đó, tất cả mọi người xung quanh đều kính trọng Masamoto, cả Akiko cũng cho rằng ông là “một trong những vị samurai vĩ đại nhất đến nay vẫn còn sống”. Ông đã cố định lại cánh tay bị gãy của Jack bằng những kĩ năng y tế còn vượt xa cả vị bác sĩ phẫu thuật nhiều kinh nghiệm nhất nước Anh. Jack nhận ra rằng bên dưới khuôn mặt sẹo và đôi tay vung kiếm thoăn thoắt kia còn ẩn chứa nhiều điều bí ẩn hơn nữa.
Một bóng đen lướt qua chiếc đèn đêm khiến căn phòng của Jack thoáng chốc đen kịt. Bản năng khiến nó đột ngột trở nên thận trọng, nhưng chẳng có ai ở ngoài đó cả. Thậm chí cả một tiếng bước chân cũng không có.
Chắc là Yamato vừa đi về phòng hoặc cơn gió nào thổi lướt qua ngọn nến thôi, Jack ngờ ngợ. Nó quay người vào, nằm xuống ngủ.
Jack nhắm mắt lại và bắt đầu tưởng tượng như mọi khi vẫn làm trước khi ngủ về cảnh tượng mình đang đứng trên mũi tàu Alexandria hướng về phía Anh quốc như một kẻ chiến thắng, cha nó dẫn hướng cho tàu về, cả thân tàu chất đầy vàng bạc, lụa là gấm vóc và những loại gia vị mới lạ từ phương Đông, Jess đang vẫy tay đón nó tại bến cảng...
Một bóng đen nữa lướt qua căn phòng.
Jack mở choàng mắt khi cảm nhận thấy căn phòng tối hẳn đi. Sau lưng, nó nghe thấy tiếng cánh cửa giấy khẽ trượt nhẹ sang bên.
Chưa bao giờ có người vào phòng nó ban đêm cả. Jack nhanh chóng với lấy thanh kiếm gỗ bên mép tấm futon một cách êm ru. Nín thở, nó căng tai lắng nghe từng tiếng động.
Rõ ràng có tiếng kẽo kẹt bên ngoài hành lang lát gỗ không lẫn đi đâu được, cùng tiếng lách tách nhẹ thoáng qua khi có người đặt chân lên tấm chiếu tatami để vào phòng nó.
Jack lập tức xoay người lăn ra ngoài tấm futon rồi bật ngồi dậy trụ bên một đầu gối, cùng lúc đưa thanh kiếm gỗ lên thủ thế. Một tia sáng bạc lóe lên bay sượt qua mặt nó, chiếc shuriken cắm phập vào thanh trụ gỗ ngay sau lưng.
Jack sững sờ.
Gập người trước mặt Jack là chiến binh bóng tối, con mắt duy nhất màu xanh ngọc nhìn chằm chằm vào nó.
“Độc Nhãn Long!” Jack thốt lên, không tin vào mắt mình.