Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 2777 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
nhị thiên nhất lưu
logo

“Tôi không biết ông đang nói gì cả,” Jack trả lời trong lúc tranh thủ suy nghĩ.

Akiko và Yamato trao đổi cái nhìn lúng túng. Phải chăng Jack là nguyên nhân của vụ tấn công?

“Nói dối!” Độc Nhãn Long phủ nhận. “Nếu biết mày không có nó thì bọn tao đã không phải đến đây rồi.”

Đột nhiên có âm thanh xé gió trong không khí và một tiếng cắm phập vào da thịt trên cơ thể êm ru. Tên ninja với bên cổ tay bị gãy đổ ụp xuống áp mặt trên nền sân đầy tuyết. Sau lưng hắn, một mũi tên vẫn còn rung rung.

“Masamoto!” Độc Nhãn Long gầm lên trong cổ họng.

Với thanh kiếm trên tay, ngài Masamoto xông vào khu vườn cùng bốn samurai nữa. Ba vị samurai khác lao vào theo đường hành lang, tiếp tục tra thêm tên lên cung.

“Hẹn gặp lần sau, ngoại quốc,” Độc Nhãn Long hằm hè trước khi tẩu thoát cùng tên ninja còn lại qua chiếc cầu.

Yamato kéo Akiko và Jack ra khỏi vùng ảnh hưởng trong khi các mũi tên liên tục bắn qua phía trên đầu. Mũi tên đầu tiên bắn trúng chân tên ninja đang chạy trốn, mũi thứ hai xuyên qua cổ họng hắn. Mũi thứ ba nhằm vào Độc Nhãn Long đang leo trèo thoăn thoắt như mèo lên tán cây anh đào nhưng chỉ bay sượt qua ngay bên dưới hắn rồi cắm phập vào thân cây. Độc Nhãn Long quăng mình qua bên cành thấp, cố tình gạt xuống một màn tuyết dày đặc che mắt rồi khéo léo búng người nhảy qua tường trước khi tẩu thoát vào màn đêm đen kịt.

“Quỷ tha ma bắt! Hắn là kẻ nào thế?” ngài Masamoto lên tiếng hỏi bọn nó.

“Độc Nhãn Long ạ,” vừa đứng dậy Jack vừa nói.

“Độc Nhãn Long?” Masamoto lặp lại một cách hoài nghi rồi hét lên với vị samurai gần nhất. “Đội trưởng! Rải người ra. Canh phòng cẩn mật khu nhà. Phát động cho tất cả các samurai khác trong làng biết về việc này. Vì linh hồn của con trai ta, Tenno, hãy truy lùng kẻ mệnh danh Độc Nhãn Long này và tiêu diệt hắn!”

Vị đội trưởng lập tức truyền lệnh xuống các samurai dưới quyền rồi tất cả cùng biến mất vào màn đêm. Sau khi ra hiệu cho một vị samurai có vẻ dạn dày sương gió và cô Hiroko đang vô cùng buồn rầu, ngài Masamoto quay về phía Jack, Yamato và Akiko, cả ba đứa vẫn còn đang quỳ bên cạnh anh Taka bị thương đang nằm trên mặt đất.

“Kuma sẽ bảo vệ cho các con. Anh ta là một trong những samurai trung thành với ta nhất. Không phải lo về Taka đâu, Akiko,” Masamoto đáp lại khi thấy cái nhìn van vỉ trong mắt cô. “Ta sẽ cho người chăm sóc cậu ta. Giờ thì đi đi!”

Ngày hôm sau, Jack, Akiko và Yamato được triệu tập đến gặp Masamoto trong căn phòng của ông.

“Ngồi đi,” ông ra lệnh bằng một câu cộc lốc.

Vẫn ngự trên phần bục nhô cao như mọi khi nhưng lần này Jack thấy ông có vẻ bớt phần điềm tĩnh hơn so với lần gặp trước, vết sẹo của ông dường như càng đỏ tấy lên hơn, còn giọng nói thì căng lên, khô khốc và khó chịu.

Cô Hiroko rót sencha cho ông.

“Vẫn chưa tìm ra Độc Nhãn Long,” ông vào thẳng vấn đề, rõ ràng tỏ ra thất vọng trước sự thất bại của các samurai dưới quyền. “Các trinh sát của ta báo tin trông thấy tên ninja ở làng Matsuzaka cách đây mười lí. Chúng ta đã phi ngựa hết tốc lực trở về, tuy nhiên vẫn không đủ nhanh để cứu được Chiro.”

Cô Hiroko nén một tiếng thổn thức, ngài Masamoto ra hiệu cho cô lặng lẽ ra ngoài. Tất cả mọi người đều biết cô đang hết sức đau buồn trước cái chết của người hầu gái trung thành tận tụy.

“Thưa ngài Masamoto, cháu xin phép được hỏi thăm tình hình anh Taka sao rồi ạ?” Akiko lên tiếng.

“Không có vấn đề gì đâu Akiko, vết thương đó tuy sâu nhưng thầy thuốc có nói lại với ta rằng theo thời gian cậu ta sẽ dần hồi phục. Cậu ta đã chiến đấu rất dũng cảm trước một kẻ thù vô cùng nguy hiểm như Độc Nhãn Long.”

Ngài Masamoto chăm chú quan sát cả ba đứa trẻ một hòi lâu.

“Có thể nói cậu ta đã cực kì may mắn khi được cả ba con cùng chiến đấu bên cạnh. Các con đã hành động với tinh thần bushido thực thụ. Con có biết từ đó có nghĩa là gì không Jack?”

“Không ạ, thưa cha,” Jack trả lời, cúi xuống theo cách Akiko đã hướng dẫn từ trước.

“Nghe đây Jack, bushido có nghĩa là tinh thần “Võ Sĩ Đạo”. Hay nói cách khác là các chuẩn mực đạo đức của một samurai - một võ sĩ. Tuy không ai nói ra hay viết lên bất cứ văn bản nào, nhưng đó là cách sống của chúng ta. Tinh thần Võ Sỉ Đạo chỉ có thể được chứng minh qua hành động.”

Masamoto nhấp một ngụm sâu trong chén sencha trước khi tiếp tục.

“Bảy đức tính làm nên tinh thần Võ Sĩ Đạo chính là nghĩa, dũng, nhân, lễ, chân, danh, trung. Tối qua các con đã thể hiện được những đức tính này thông qua hành động của mình.”

Ông ngừng một lúc để từng câu chữ có thời gian thấm dần vào suy nghĩ. Cả ba đứa trẻ đều gập người cúi thấp đáp lại câu nói đánh giá cao của ông.

“Còn một câu hỏi nữa đây. Ta đang băn khoăn không hiểu vì lí do gì mà Độc Nhãn Long xuất đầu lộ diện lần nữa. Ta không tin rằng hắn vẫn còn hoạt động theo sự chỉ dẫn của kẻ chống đối lại vị lãnh chúa của chúng ta. Mối nguy hiểm đó đã qua lâu rồi. Đích thân ta đã bắt tất cả những kẻ phải chịu trách nhiệm cho cuộc ám sát đêm hôm đó phải chết. Hiện giờ chỉ có thể giả định rằng hắn đang có một nhiệm vụ mới, nhưng tại sao gia đình ta lại liên quan đến nhiệm vụ đó thì quả thật ta vẫn không hiểu. Vì lẽ đó mà các con có tìm thấy bất kì điều gì để lộ lí do vì sao Độc Nhãn Long dám cả gan xâm phạm vùng lãnh địa thiêng liêng của căn nhà này không?”

Jack vẫn tiếp tục im lặng, đột nhiên nó cảm thấy nóng bức và khó chịu trong bộ kimono của mình. Nó có thể cảm nhận được ánh mắt Masamoto đang dò xét. Liệu nó có nên tiết lộ sự thật về bản hải đồ? Vì vật ấy mà cô hầu gái Chiro đã phải chết, tuy nhiên cha nó đã nhất quyết yêu cầu nó phải giữ bí mật. Bản hải đồ chính là chiếc phao cứu sinh cuối cùng để Jack có thể trở về nhà. Vì thế cho đến khi có thể xác định rõ ai là kẻ muốn có hải đồ, nó không thể tiết lộ mục đích thật sự của cuốn sổ cho bất kì ai, kể cả ngài Masamoto.

“Jack...” Yamato mở lời.

Ngay lập tức Akiko trừng mắt với Yamato, ánh nhìn của cô đưa ra một thông điệp rất rõ ràng: dù là chuyện gì đi chăng nữa thì Jack mới là người có nghĩa vụ phải nói cho Masamoto biết chứ không phải Yamato.

“Sao hả Yamato?”

“Jack...” Yamato ngập ngừng, “đã cứu con. Cậu ấy đã dùng kiếm gỗ đánh bại một tên ninja.”

“Con có cả kĩ năng sử dụng vũ khí cơ à Jack? Chà chà, đúng là con đã vượt quá kì vọng của ta,” Masamoto để lộ biểu cảm ngạc nhiên trước thông tin mới, câu hỏi về Độc Nhãn Long tạm bị bỏ qua. “Ngay từ lần đầu gặp con ta đã cảm nhận được con là người có khí chất mạnh mẽ. Quả thật đó là phần tinh hoa trong tinh thần Võ Sĩ Đạo.”

“Nhờ những buổi luyện tập của Yamato nên con mới có thể làm được như vậy thôi ạ, thưa cha,” Jack đáp lại, khăng khăng đề cao công lao của Yamato để giúp cậu ta gây ấn tượng với cha.

“Xuất sắc. Tuy nhiên nó không phải là người có thể hướng dẫn con.” Ngài Masamoto nói thẳng, tuy không có ác ý gì nhưng lời nhận xét thẳng thừng của ông như một lưỡi dao sắc đâm ngập vào niềm hãnh diện của Yamato.

Jack phần nào thấy thương cảm cho Yamato. Dù cậu ta có làm gì đi nữa cũng không đủ để thu hút được sự chú ý của ngài Masamoto. Ngược lại người cha của Jack luôn nhanh chóng nhận ra những thành tích mà nó đạt được. Chợt một nỗi buồn dâng lên đau nhói trong tim khi Jack nghĩ đến việc không biết cha nó sẽ còn thấy tự hào như thế nào nữa. Nó đã đánh bại một tên ninja!

“Jack. Con đã chứng minh khí phách của mình xứng đáng để đi theo con đường Võ Sĩ Đạo. Vì vậy, hôm nay ta chính thức tuyên bố rằng con sẽ tiếp tục được học hỏi và trau dồi tại Niten Ichi Ryū, ngôi trường mang tên “Nhị Thiên Nhất Lưu” của ta. Cho dù mục đích của Độc Nhãn Long là gì đi nữa, con sẽ vẫn được an toàn dưới sự bảo hộ trực tiếp của ta. Ngay ngày mai chúng ta sẽ lên đường đến Kyoto.”

« Lùi
Tiến »