Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
đường tokaido
logo

Bình minh chỉ vừa chớm bừng lên, Jack đã giật mình thức dậy trong phòng trước âm thanh ồn ào của những chú ngựa và câu hét ra lệnh cộc lốc của vị samurai điều động đoàn quân dừng lại bên ngoài khu nhà.

Jack nhặt nhạnh số ít đồ đạc của mình: một bộ kimono để thay cùng dải thắt lưng obi, một đôi tất tabi khác, cây kiếm gỗ, và quan trọng nhất là bản hải đồ của cha. Nó cầm theo cả cuốn từ điển của vị tu sĩ, không quên lời hứa sẽ đưa cuốn sách này đến Cha Bobadilla ở Osaka khi có cơ hội. Nó nhét tất cả số đồ đạc đó vào chiếc túi vải đeo chéo trên vai. Sau khi đã kiểm tra kĩ lưỡng lần cuối cùng để chắc chắn bản hải đồ đã nằm an toàn dưới đáy túi tránh khỏi tai mắt kẻ thù, nó mới bước ra ngoài hành lang.

Một màn sương mù màu cam mỏng mờ sáng trên nền trời mùa đông, Jack chỉ có thể lờ mờ thấy hình ảnh cây hoa anh đào với những nhánh cây khẳng khiu hắt bóng xuống nền tuyết trắng xóa khô lạnh. Mũi tên của vị samurai cắm ngập trong thân cây như một lời cảnh báo chết chóc rằng Độc Nhãn Long vẫn còn lẩn khuất đâu đó ngoài kia và đang núp mình chờ cơ hội đánh cắp hải đồ. Jack rùng mình trong cái lạnh buốt giá sáng mùa đông. Nó đưa tay tự ôm lấy mình cho ấm.

“Chúc cậu một buổi sáng tốt lành, cậu Jack.”

Ông cụ làm vườn Uekiya đã lại gần chỗ nó và đang gập người cúi thấp bên cạnh.

“Chúc ông buổi sáng tốt lành, ông Uekiya. Còn sớm thế này mà ông đã làm gì vậy ạ?”

“Cậu Jack, mong cậu hãy nhận lấy từ tôi món quà nhỏ mọn này.”

Ông đưa ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đựng đồ với phần nắp đã mở, để lộ ra một chậu cây bé xíu bên trong.

“Gì thế ạ?” Jack hỏi.

“Nó là cây cảnh bonsai ,” Uekiya giải thích, “một cây sakura thu nhỏ, cùng loại cây mà cậu vẫn thường ngồi dưới gốc trong khu vườn.”

Jack ngắm nghía xem xét cái cây nhỏ xíu. Quả đúng là một cây hoa anh đào chính hiệu, vậy mà lại chỉ lớn bằng lòng bàn tay nó.

“Sakura nở hoa vào tháng Tư,” Uekiya giải thích xen lẫn sự dịu dàng. “Khoảng thời gian ấy tuy ngắn ngủi nhưng cũng thật tuyệt vời. Giống như cuộc sống vậy.”

“Cảm ơn ông nhiều lắm, ông Uekiya. Nhưng cháu chẳng có thứ gì để đáp lại cả.”

“Không cần đâu. Tháng ngày cậu ngồi ngắm khu vườn đối với một kẻ tôi tớ như tôi mà nói đã là vinh dự lớn lao lắm rồi. Đó là tất cả những gì mà một người làm vườn gần đất xa trời như tôi có thể mong ước.”

“Jack ơi! Jack!” Cô Hiroko vẫy nó, hối hả từ trong nhà đi ra. “Nhanh lên cháu. Đến giờ khởi hành rồi.”

“Ở Kyoto, mỗi lần cậu ngắm chậu bonsai này, hãy nhớ đến ông cụ Uekiya và khu vườn nơi đây nhé?”

“Vâng, chắc chắn rồi,” Jack nói rồi cúi đầu cảm tạ ông. Nó chợt nhận ra mình sẽ nhớ mọi thứ trong khu vườn này lắm, cây cầu gỗ bắc ngang qua dòng suối, âm thanh róc rách rả rích nơi thác nước, và nhất là khoảng bóng râm mát mẻ, nơi trú ẩn của nó dưới gốc cây hoa anh đào.

Cô Hiroko dẫn nó đến trước cửa nhà. Vừa đi Jack vừa quay đầu lướt nhìn lần cuối, nó thấy ông cụ vẫn giữ nguyên tư thế gập người cúi thấp để thể hiện sự kính trọng. Ông đứng im lìm như thể chính cơ thể ông cũng mọc lên từ trong lòng đất vậy.

“Cháu phải chăm sóc cây bonsai này thế nào ạ?” Jack hỏi với lại.

Ông Uekiya ngẩng đầu lên. “Cắt tỉa bớt cành lá và tưới mỗi ngày một ít nước, nhưng đừng nhiều quá...” ông bắt đầu nói, nhưng những lời cuối của ông đã tan biến vào không gian khi Jack rẽ sang một góc khác.

Cô Hiroko dẫn nó qua cổng chính, nơi đoàn quân samurai cưỡi ngựa đã tập hợp. Tất cả mọi người đều đang hoàn tất công việc chuẩn bị cuối cùng cho cuộc hành trình. Jack thấy Yamato đang cưỡi trên con ngựa đầu hàng ngay sau ngài Masamoto.

“Chờ cô một giây nhé Jack,” nói rồi cô Hiroko lại biến mất vào khu nhà.

Gần như ngay lập tức, cô trở lại với một bộ kimono bằng lụa màu đỏ thẫm được gấp gọn gàng.

“Cháu sẽ cần mặc bộ này trong các buổi lễ tiệc và hội hè. Bộ kimono này mang trên mình gia huy phượng hoàng, biểu tượng của gia tộc Masamoto,” cô nói, mắt ngấn nước khi chia tay nó. “Ở Kyoto, nhất định cháu sẽ được an toàn dưới sự bảo vệ của ngài Masamoto hơn là ở đây.”

“Cháu cảm ơn cô nhiều lắm, cô Hiroko”, Jack nói, đưa cả hai tay ra đón lấy rồi trầm trồ trước món quà. “Thật đúng là một kiệt tác.”

Vị samurai dạn dày sương gió với nét mày đậm và rậm rạp cùng bộ ria vĩ đại trông như thể mọc thẳng ra từ hai lỗ mũi của ông cưỡi ngựa lại gần nó. Ông ta mặc một bộ kimono màu nâu đen cùng chiếc áo khoác đi ngựa. Trong lúc tiến lại gần, Jack nhận ra đó chính là vị samurai tin cẩn của Masamoto, ông Kuma.

“Jack! Cậu sẽ đi với tôi,” ông ta yêu cầu, vỗ nhẹ vào phần yên ngựa phía sau.

Jack đặt bộ kimono mới vào chiếc túi vải đeo chéo cùng cây bonsai rồi thắt chặt, cố định chúng vào túi đeo bên yên ngựa. Ông Kuma đưa tay ra giúp Jack trèo lên, đưa thêm cho nó chiếc áo choàng không tay để tránh rét.

“Và nhớ phải tắm đấy!” cô Hiroko nhắc nhở, nở nụ cười nuối tiếc chia tay nó.

Trong lúc cả đoàn cho ngựa đi nước kiệu ra vị trí chuẩn bị khởi hành, hai mắt Jack đột nhiên cay xè khiến nó phải chớp lia lịa để nuốt nước mắt vào trong. Thật buồn khi phải rời xa Toba. Nơi đây đã trở thành quê hương của nó kể từ mùa hè trôi dạt trước. Chẳng biết đến khi nào, và liệu nó có còn quay trở về nơi này được nữa không. Nó giơ tay lên vẫy chào tạm biệt cô Hiroko đang cúi người xuống thấp. Chợt nó nhận ra vẫn chưa nhìn thấy Akiko. Cô ấy đâu rồi? Nó cần phải chào tạm biệt cô ấy. Jack đành ra sức nhìn quanh tìm kiếm vì không thể xuống ngựa được nữa.

Cuối cùng nó cũng phát hiện ra cô bé phía sau một nhóm samurai cưỡi ngựa. Akiko cưỡi trên lưng một con bạch mã, y hệt như trong buổi sáng đầu tiên ở Nhật mà nó đã nhìn thấy.

“Akiko!” Jack gọi to, “Tớ đang lo không kịp nói lời chia tay với cậu.”

“Chia tay?” Cô nhìn nó lúng túng một hồi rồi cho ngựa đi nước kiệu lại gần. “Jack à, tớ cũng đến Kyoto nữa mà.”

“Sao cơ? Nhưng bọn tớ đang chuẩn bị lên đường tập luyện để trở thành những chiến binh samurai mà.”

“Phụ nữ cũng có thể trở thành samurai đấy Jack,” Akiko nói, nhìn Jack như thể mình vừa bị xúc phạm nặng nề rồi thúc ngựa vượt lên trước khi nó kịp nói câu nào.

Một tiếng hô “Xuất phát!” vang lên, cả đội hình ngựa bắt đầu phi nước kiệu.

Jack dần nhận ra có ai đó đang chạy hết tốc lực ngang hàng với con ngựa của nó.

“Tạm biệt Jack Furecha!” nhóc Jiro hét lên hăng hái.

“Tạm biệt Jiro,” Jack đáp lại, vẫy tay chào liên tục.

Thế rồi vị samurai thúc ngựa phi nhanh lên đồi, để lại đằng sau cậu bé lẫn trong màn bụi tuyết.

Leo hết con đường ra khỏi khu bến cảng, đoàn quân samurai cưỡi ngựa chạy vòng theo những thửa ruộng bậc thang rồi thẳng tiến vào con đường đất hẹp. Trên cánh đồi, Jack quay đầu nhìn lại cảng Toba. Lúc này ngôi làng trông thật nhỏ bé, còn tàu thuyền thì như những cánh hoa trên mặt hồ nước. Cánh cổng torii trên bến cảng lóe lên thứ ánh sáng đỏ rực như lửa đón chào ngày mới. Thế rồi mọi thứ đều biến mất, khuất sau những triền dốc cao.

Kyoto cách Toba bốn mươi lí, vào khoảng chín mươi dặm, đó là lời ông Kuma đã nói với Jack. Họ sẽ cưỡi ngựa liên tục cho đến trưa rồi nghỉ, rồi lại tiếp tục lên đường đến làng Hisai. Từ nơi đó, họ sẽ thẳng hướng đến Kameyama và tiến vào đường cái Tokaido, thâm nhập vào vùng nội địa để tiếp cận Kyoto từ ranh giới phía nam là Hồ Biwa. Phải mất ba ngày mới có thể hoàn tất hành trình đó.

Cung đường này vốn khá vắng vẻ, thỉnh thoảng mới lác đác xuất hiện vài sự sống hiện ra rồi khuất khỏi tầm mắt suốt dọc đường đi. Đó là các ngôi làng miền duyên hải với những chiếc thuyền cột chặt vào cọc ven bờ biển, những người dân chài đang ngồi sửa lưới đánh cá. Những thửa ruộng lác đác bóng nông dân cắm cúi trên mảnh ruộng bậc thang đóng băng. Một ngôi chợ bày bán rau củ. Một căn nhà trọ ven đường mở cửa chào đón ngày kinh doanh mới. Những con chó thả rông chạy theo sủa đổng vào đoàn ngựa. Một người lái buôn đơn độc trên đường đi đến Đường Tokaido, trên lưng chất đầy hàng hóa nặng trĩu.

Jack nhận ra ngài Masamoto cùng đoàn tùy tùng của ông đi qua đến đâu là những người dân làng ở đó đều gập người cúi thấp thể hiện sự tôn kính, họ vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu thật thấp cho đến khi cả đoàn đi khuất mới thôi.

Trong lúc cả đoàn dừng lại nghỉ trưa tại một nhà trọ bên đường, Jack nhìn quanh tìm kiếm Akiko và thấy cô đang chăm sóc cho con ngựa.

“Con ngựa này tốt đấy,” Jack mở lời, không biết phải nói gì bởi nó vẫn đang xấu hổ vì câu hỏi thiếu tế nhị của mình sáng sớm nay.

“Đúng thế Jack à. Ngựa của cha tớ đấy,” cô trả lời nhưng vẫn không nhìn nó.

“Của cha cậu ư? Thế ông ấy sao rồi?”

“Cha tớ là Dāte Kenshin. Ông ấy vốn là một chiến binh vĩ đại nhưng lại chết trong tay kẻ thù. Ông đã không được cho cơ hội để thực hiện seppuku và vì thế phải chịu một cái chết tủi nhục mãi mãi.”

“Tớ xin lỗi. Thật tình đúng là tớ chẳng biết gì cả...” Jack ấp úng. “Mà seppuku là gì thế?”

“Nghi thức tự sát. Nếu làm được thì đó sẽ là một cái chết trong danh dự đối với cha tớ. Mà cậu không cần phải xin lỗi đâu. Chuyện đó xảy ra cách đây lâu lắm rồi. Con ngựa và đôi kiếm trong nhà mẹ tớ là những di vật cuối cùng còn lại của cha.”

Jack nhớ lại hai thanh kiếm đỏ và đen treo trên tường trong phòng ăn của cô Hiroko. Điều đó làm nó nhớ lại di vật duy nhất cuối cùng còn tồn tại của cha nó trên đời này - cuốn hải đồ. Nó chợt nhận ra đôi mắt của Akiko cũng ẩn chứa tia nhìn cay đắng mất mát mà nó luôn phải chịu đựng mỗi ngày.

“Dù sao thì tớ cũng xin lỗi,” nó lặng lẽ đáp lại, ước mình có thể an ủi cô nhiều hơn thế. “Xin lỗi cả việc sáng nay vì làm cậu buồn nữa. Tớ đã không biết rằng phụ nữ cũng có thể trở thành samurai. Ở Anh quốc bọn tớ, chỉ có đàn ông con trai mới lo phần chiến đấu thôi.”

“Tớ chấp nhận lời xin lỗi của cậu, Jack à,” cô nói rồi cúi đầu đáp lại, khuôn mặt cũng tươi tỉnh hẳn lên. “Đôi khi tớ cũng quên mất rằng cậu không phải là người Nhật chính gốc.”

“Sao thế được? Làm gì có ai khác ở đây lại mang trên đầu bộ tóc vàng cùng cái mũi to tổ chảng cỡ này cơ chứ!” vừa nói nó vừa chỉ khắp một lượt đám đông các samurai cùng màu tóc đen có các đường nét trên khuôn mặt nhỏ xíu. Thế là cả hai cùng bật cười vui vẻ.

Một vị samurai với cái nhìn sửng sốt tiến lại gần đưa cho mỗi đứa một bát cơm cùng cá hun khói.

Vừa ngồi xuống ăn, Akiko vừa nói, “Samurai nữ vốn là truyền thống xưa nay rồi Jack ạ. Trong truyền thuyết Heike Monogatari [37] , người ta còn lưu lại bài thơ ca ngợi những chiến công oai hùng của vị nữ samurai Tomoe Gozen trong cuộc chiến Nguyên Bình sáu trăm năm về trước cơ.”

“Heike cái gì cơ?”, Jack hỏi với cái miệng nhồm nhoàm đầy cơm.

“Heike Mono-ga-tari là truyền thuyết kể về cuộc tranh chấp quyền thống trị Nhật Bản giữa hai gia tộc Taira và Minamoto. Tomoe Gozen vốn là một nữ tướng dưới trướng vị lãnh chúa hùng mạnh Minamoto Yoshinaka. Cô thường xuyên tham gia các trận đánh và được kể lại là một người chiến đấu anh dũng, tài năng không thua kém bất kì samurai nam nào.”

“Cậu cứ kể tiếp đi,” Jack khuyến khích, với đũa gắp thêm một phần cá hun khói nữa. “Trông cô ấy như thế nào?”

“Truyền thuyết Heike mô tả Tomoe là một tuyệt thế giai nhân, cô có làn da trắng muốt và mái tóc đen dài. Một cung thủ với đẳng cấp vượt trội kiêm nữ kiếm sĩ có những kĩ năng chiến đấu mạnh bằng cả nghìn người. Cô luôn sẵn sàng đối đầu với cả thánh thần hay quỷ dữ, dù trên lưng ngựa hay bằng đôi chân dưới mặt đất.”

“Nghe như thể cô ấy là một chiến binh vô địch ấy nhỉ.”

“Đối với nhiều samurai thì cô ấy đúng là như thế. Có người còn nghĩ cô ấy mạnh đến mức tin rằng cô chính là hiện thân của nữ thần sông.”

Akiko đặt chiếc bát xuống rồi nhìn thẳng vào Jack.

“Cô ấy còn có khả năng thuần hóa ngựa hoang siêu việt, thường xuyên cưỡi ngựa xuống những con dốc nguy hiểm chết người mà không có lấy một vết trầy xước. Mỗi khi có chiến trận, Lãnh chúa Yoshinaka thường cử cô vào đội tiên phong. Cô luôn sử dụng một thanh katana và một cây trường cung; Tomoe Gozen chính là người có nhiều chiến công hiển hách nhất trong số các chiến binh của ông ấy.”

Jack ngồi bất động không nói được câu nào. Sự hào hứng sôi nổi của Akiko còn vượt xa cả lòng khâm phục kính trọng đơn thuần về những gì Tomoe Gozen đã đạt được. Hơn ai hết, rõ ràng bản thân Akiko chính là một minh chứng sống - một nữ samurai.

“Mà Độc Nhãn Long nói... hải đồ... là sao?” đột nhiên Akiko hỏi, hạ thấp giọng để các samurai khác đang ăn ở gần không nghe thấy.

“Ờ... Tớ cũng không biết,” Jack lúng búng trong miệng, bất ngờ trước câu hỏi thẳng thừng của cô. Nó biết câu trả lời đó chẳng hề làm cô thỏa mãn, nhưng kể từ khi quyết định sẽ giữ bí mật bản hải đồ, nó vốn luôn thấy lương tâm mình bị ray rứt.

“Nhưng Độc Nhãn Long đòi thứ đó từ cậu mà. Nó là cái gì thế?”

“Không có gì đâu...” Jack bước lên phía trước định bỏ đi. Nó vốn không quen việc bị Akiko tra vấn thẳng thừng như vậy.

“Jack à, chỉ vì cái thứ không có gì đâu ấy mà Độc Nhãn Long sẵn sàng liều cả mạng sống của hắn đấy... thậm chí Chiro cũng đã phải mất mạng vì nó còn gì!”

Câu nói của cô vang lên trong sự phẫn nộ khiến vài samurai đang ăn gần đấy bất giác liếc nhìn lên từ trên chiếc bát. Akiko gắng nở một nụ cười hiền hòa rồi cúi nhẹ xin lỗi vì một phút không kiềm chế, sau đó mọi người lại tiếp tục cúi xuống ăn trưa.

Jack cân nhắc lại trong một thoáng. Liệu nó có thể thật lòng tin tưởng cô ấy?

Nó cần phải tin. Cô bé là người bạn duy nhất của nó mà.

“Đó là cuốn nhật kí của cha tớ,” cuối cùng nó cũng thú nhận.

“Nhật kí?”

“À thì, cũng không hẳn như thế. Hải đồ là một bản chỉ dẫn về các vùng biển và đại dương trên thế giới. Cha tớ nói là người nào có được nó, người ấy sẽ thống trị được biển cả,” Jack giải thích. “Những phần kiến thức được viết trong đó là vô giá, nó cũng là tia hi vọng cuối cùng giúp tớ có thể trở về nhà.”

“Vậy sao cậu không nói cho ngài Masamoto biết?”

“Vì cha tớ đã bắt tớ thề sẽ giữ bí mật,” Jack trả lời. “Càng để nhiều người biết đến sự tồn tại của nó thì chúng ta sẽ càng gặp nguy hiểm. Tớ thậm chí còn chẳng biết phải đặt lòng tin vào ai nữa.”

“Vậy thì cậu có thể tin tớ. Tớ sẽ giữ im lặng chuyện này vì cậu - cả Yamato nữa - cứ tin vào tớ.”

“Thế còn Yamato thì sao? Tớ có thể tin được cậu ấy không?” Jack dò hỏi.

Một tiếng hô vang lên từ đầu hàng cắt ngang cuộc nói chuyện của nó.

Các samurai nhanh chóng tập hợp lại chuẩn bị lên đường.

“Chúng ta đi thôi,” Akiko lên tiếng, bỏ lửng phía sau câu hỏi chưa có câu trả lời.

Akiko leo lên con bạch mã của mình còn ông Kuma thì đã cưỡi ngựa tiến lại chỗ Jack trước khi nó có cơ hội hỏi cô bé thêm nữa. Đoàn người ngựa đứng theo hai hàng thẳng tắp song song tiếp tục lên đường.

Mãi đến tận lúc hoàng hôn, cả đoàn mới đến được ngôi làng miền duyên hải Hisai. Hai bên đường chính mở ra hai khu nhà trọ. Chú Kuma đã chọn thuê phòng bên khu nhà khang trang hơn để nghỉ lại đêm đó.

Hôm sau, cả đoàn dậy từ sớm và nhanh chóng tiến về Kameyama, một thị trấn nhỏ huyên náo nằm trên tuyến đường chính giữa Edo và Kyoto. Đây cũng chính là địa điểm mà họ đã chọn để tiến vào Đường Tokaido.

Đường chính Tokaido tuy chỉ rộng hơn con hẻm lớn một chút nhưng lúc nào cũng tấp nập khách bộ hành. Lái buôn. Samurai. Lữ khách. Những phu khuân vác ngồi nghỉ mệt bên đống lửa. Một số người đội mũ rơm rộng vành thì đeo trên lưng một loại túi lớn hình vuông hai quai chất đầy đồ bên trong, số khác thì mang trên mình loại túi vải đeo chéo vòng qua vai và quàng chặt trên đầu một loại băng vải lớn có nhiều hoa văn. Số ít người cưỡi ngựa thì đều là samurai. Dọc đường ngắm cảnh, Jack lấy làm lạ khi chẳng hề thấy những phương tiện như kiểu xe kéo hay xe ngựa kéo nào, thật khác xa với đường sá ở nước Anh.

Trong lúc cả đoàn đi dọc theo con đường lớn, Jack nhận ra nó thường xuyên đi qua những gò đất nhỏ có hai cây mọc lên, nếu không ở phía bên này đường thì cũng ở phía bên kia đường.

“Cái đó là gì thế ạ chú Kuma?” vừa hỏi nó vừa chỉ vào một gò đất.

“Cột mốc đánh dấu quãng đường đấy. Còn mười bảy lí nữa là đến Kyoto,” chú Kuma giải thích.

Gần các cột mốc này thường có những người lái buôn mùa vụ mời chào mua hàng hoặc những quán trọ nhỏ làm nơi nghỉ chân. Ngay khi họ vừa đi qua, một người lái buôn đã khá cao tuổi có chiếc ấm trà treo trên cây và đang mời chào ấm sencha mới ủ thì ở phía xa trước mặt, dòng người bộ hành bắt đầu tản ra hai bên. Jack nghe thấy tiếng hô to “Quỳ xuống! Quỳ xuống!”, đoạn đường phía trước lập tức dạt xuống thành hai hàng người Nhật phủ phục xuống tận nền đất.

“Jack này, xuống ngựa cúi đầu mau. Nhanh!” Chú Kuma vội vã yêu cầu.

Jack làm theo, chú Kuma cũng nhanh chóng đứng bên cạnh và làm như nó.

Còn ông lão bán trà thì rõ ràng bị điếc nên không hề nghe thấy tiếng hô cảnh báo, lại đang lúi húi bận rộn với việc chuẩn bị ủ thêm một ấm trà nữa nên càng không nhận ra đoàn hộ tống đang tiến lại gần. Vì vậy nên trừ ông ra, tất cả mọi người đều cúi đầu phủ phục. Ông lão lái buôn hoàn toàn không biết rằng mình đang thể hiện sự bất kính.

Jack nhổm người lên cố gắng ra hiệu cho ông lão biết, nhưng chú Kuma lập tức giật mạnh đầu nó xuống ngay khi vị samurai cưỡi trên mình ngựa dẫn đầu đoàn đi lướt ngang qua chỗ nó, thanh kiếm của vị samurai cũng sượt qua đầu nó chỉ cách đúng một phân.

Vị samurai trên mình ngựa trừng mắt nhìn Jack; rồi vẫn theo đà tiến tới, ông giơ thanh kiếm lên lần nữa chém phăng đầu của ông lão lái buôn già.

Đoàn kị binh samurai kiêu hãnh băng qua mở đường cho các samurai cử lễ, những người diễu binh mặc đồng phục và đám đông người hầu cầm đủ các loại cờ xanh vàng sặc sỡ. Ngay giữa đoàn hộ tống rầm rộ này là một chiếc kiệu tuyệt đẹp có nước sơn bóng nhoáng được khuân bởi bốn người đàn ông đóng khố mình trần nhễ nhại mồ hôi.

Lúc chiếc kiệu đi qua, Jack thoáng nhìn thấy người đàn ông bên trong. Gương mặt ông ta tỏ rõ vẻ kiêu căng, không mảy may quan tâm đến xác người lái buôn già nằm bẹp dưới bùn đất.

“Vừa nãy là ai thế ạ?” Jack thì thầm, nói không ra hơi vì sửng sốt.

“Đoàn hộ tống Lãnh chúa Kamakura Katsuro về Edo đấy,” chú Kuma nói với vẻ châm biếm. “Ngài ấy luôn yêu cầu lòng tôn kính tuyệt đối.”

Đội diễu hành tiếp tục tiến về phía cuối Đường Tokaido khiến những người dân ở đó lại tiếp tục dạt sang hai bên và phủ phục xuống như những chiếc lá thu dưới mặt đất.

« Lùi
Tiến »