Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
vũ đức điện
logo

“Jack! Đến Kyoto rồi!”, giọng chú Kuma đánh thức Jack khỏi cơn gật gù buồn ngủ mà nhịp lắc lư êm ái từ mỗi bước đi của ngựa đã đưa đẩy nó suốt chiều hôm sau đó. “Đây chính là Trái tim của Nhật Bản, nơi Thiên Hoàng vạn tuế ngự trị!”

Jack mở choàng mắt. Đường Tokaido đã kết thúc bằng một cây cầu gỗ tráng lệ bắc ngang qua dòng sông lớn nước chảy hiền hòa. Trên cầu, dòng người qua lại tấp nập tạo ra một tổng thể sắc màu và tiếng ồn ào lạ lùng. Nhưng ngay khi thấy ngài Masamoto và đoàn samurai tiến tới, đám đông lập tức dạt sang hai bên như dòng nước rẽ nhánh trước hòn đá tảng. Tất cả cùng đồng loạt gập người cúi xuống như một gợn sóng truyền theo đường đi của đoàn samurai.

Bên kia cây cầu, trước mặt Jack là cảnh tượng kinh đô Kyoto rộng lớn.

Một thành phố mênh mông với nào là khu biệt thự, đền chùa, dãy phố, vườn tược, cửa hàng và nhà trọ mọc lên như nấm trong lòng thung lũng. Ba phía là dải núi cao với những triền dốc dựng đứng cheo leo bao phủ bởi rừng cây tuyết tùng, lấm chấm những điện thờ trên núi. Phía đông bắc thành phố là những đỉnh núi hùng vĩ nhất chọc lên giữa trời, còn đó dấu tích mạo phạm của một ngôi đền quy mô to lớn được xây cất cầu kì bên trên.

“Núi Hiei đấy,” Akiko cất giọng khi cô và Yamato cùng băng qua cây cầu với Jack. “Nơi đó từng là khuôn viên Duyên Lịch Tự, ngôi chùa hùng mạnh nhất Nhật Bản.”

“Vậy chuyện gì đã xảy ra?” Jack lên tiếng hỏi, ngạc nhiên trước hàng trăm tòa kiến trúc, đình thờ bị cháy trụi dọc khắp sườn núi.

“Đại tướng quân Nobunaga đã dẫn quân đến tấn công nơi này bốn mươi năm về trước,” ông Kuma trả lời “Ngài ấy đã ra lệnh đốt chùa, giết sạch sư sãi.”

“Sao ông ấy lại làm thế?”

“Lúc xây dựng Kyoto,” Akiko đáp, “Thiên Hoàng Kammu cho người xây chùa trên đỉnh Hiei để ngăn chặn thế lực ma quỷ xâm hại kinh thành. Vì vậy những nhà sư ở đây có trách nhiệm bảo vệ Kyoto.”

“Họ còn được phép thành lập đội tăng binh riêng nữa”, Yamato nói thêm.

“Tăng binh?”

“Là đội binh các nhà sư tinh thông võ nghệ,” chú Kuma diễn giải. “Sau đó ngài Nobunoga đến chiếm quyền kiểm soát Kyoto của họ. Quân đội của ngài ấy công phá ngọn núi rồi chế ngự các tăng binh.”

“Nhưng họ là những người bảo vệ Kyoto mà, sao ông Nobunaga đấy lại đi tiêu diệt họ?” Jack thắc mắc.

“Ngôi chùa này diệt vong không phải bởi ngài Nobunaga,” chú Kuma đáp lại một cách sôi nổi. “Các nhà sư ở đây đã có quá nhiều tiền bạc, quá nhiều quyền lực, họ quá tham lam. Duyên Lịch Tự đã tự diệt vong thôi!”

“Vậy bây giờ ai sẽ bảo vệ Kyoto khỏi các thế lực ma quỷ?”

“Vẩn còn các ngôi chùa khác mà Jack,” Akiko trả lời. “Kyoto là kinh đô của đền chùa. Cậu nhìn xem, phía trên ngọn cây ở dốc núi đằng kia chính là Thanh Thủy Tự. Đó là nơi bảo vệ Âm Vũ Thanh, nguồn nước sông Kizu.”

“Âm Vũ Thanh là cái gì thế?”

“Đó là một ngọn thác. Người ta cho rằng uống nước ở đó có thể chữa được bách bệnh.”

Jack nhìn chằm chằm về hướng đỉnh tháp cho đến khi khuất khỏi tầm mắt mới thôi.

Dọc chuyến đi qua những con đường hẹp và ngõ hẻm của Kyoto, Akiko lại tiếp tục chỉ cho Jack các đình chùa khác. Hầu như mỗi con đường đều có một ngôi đền. Cuối cùng họ đến một con đường lát đá rộng dẫn đến cánh cổng gỗ lớn với mái cong dát vàng lộng lẫy. Xung quanh là bức tường đất lợp ngói màu ngọc bích trải dài đến cả dặm, hoàn toàn bao phủ tòa kiến trúc nằm ẩn bên trong.

“Kyoto Gosho,” Akiko thốt ra nhẹ như tiếng thở với lòng tôn kính tột cùng.

“Đó là Hoàng Thành,” thấy Jack vẫn còn đang hoang mang bối rối, Yamato liền giải thích. “Chúng ta đang đi qua cung điện của Thiên Hoàng, vị Thánh sống của Nhật Bản.”

Ngài Masamoto cúi người chào theo hướng Hoàng Thành rồi rẽ qua bên trái, đi men theo tường cung điện. Cả đoàn đi theo ông xuống một đại lộ lớn dẫn trở lại dãy phố hẹp. Chẳng mấy chốc mà họ đã đến trước một tòa kiến trúc lớn được rào chắn kiên cố.

Dãy tường dày màu trắng được xây trên nền đá lớn bao quanh một lâu đài ba tầng với lớp ngói rộng cong vút. Thành trì kiên cố này hướng về một chiếc hào rộng, ở mỗi góc lại có một tháp canh lớn bảo vệ cổng chính và các lối đi. Từ khu thành quách toát ra một thứ sức mạnh bất khả xâm phạm.

“Đến nơi rồi,” chú Kuma lên tiếng.

“Chúng ta sẽ ở trong cái thành này ạ?” Jack thốt lên sửng sốt.

“Không! Đó là Thành Nijo. Nơi cư ngụ của Lãnh chúa Takatomi,” chú Kuma giải thích rồi lên giọng kiêu hãnh: “Chúng ta sẽ đến Butokuden.”

Tất cả mọi người đều xuống ngựa. Sau khi lấy lại chiếc túi vải, Jack quay sang bên phía Akiko.

“Butokuden là gì thế?” nó thì thầm hỏi, không muốn làm xúc phạm đến chú Kuma.

“Là “Vũ Đức Điện”. Butokuden chính là đạo đường của ngài Masamoto, một nơi để luyện tập,” Akiko thì thầm giải thích và gật đầu ra hiệu về hướng đạo đường. “Đó là ngôi trường dạy Kiếm Thuật xuất sắc nhất và duy nhất ở Kyoto được Lãnh chúa Takatomi trực tiếp bảo hộ, trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Ở đó chúng ta sẽ được đào tạo theo tinh thần Võ Sĩ Đạo.”

Bên kia đường là một tòa nhà lớn hình chữ nhật được xây dựng từ gỗ bách mun cùng dãy tường bằng đất nung trắng, trên đỉnh lợp hai lớp ngói màu nâu nhạt. Chính giữa tòa nhà nhô ra một chiếc cổng dẫn lối đi vào được trạm trổ cầu kì biểu tượng của một con phượng hoàng lớn. Ngài Masamoto đang đứng dưới đôi cánh rực lửa của nó chờ Akiko, Yamato và Jack đến nơi.

“Chào mừng đến với ngôi trường của ta, trường Nhị Thiên Nhất Lưu,” ngài Masamoto tuyên bố một cách trịnh trọng.

Cả Akiko, Yamato và Jack đều cúi người đáp lại, ngài Masamoto tiếp tục dẫn cả bọn vào ngôi trường mang tên “Nhị Thiên Nhất Lưu” của ông.

Thậm chí trước khi đặt chân vào bên trong gian Vũ Đức Điện, Jack đã nghe thấy những tiếng hét “Kiai” vọng ra từ trong đạo đường.

Một tiếng hô “Thi lễ” vang lên nghiêm trang khi ngài Masamoto đi vào khu sảnh lớn, toàn bộ nhóm học viên ngay lập tức ngưng buổi thực hành lại. Cả căn phòng trở nên im ắng đến mức Jack có thể nghe thấy tiếng thở của họ. Cùng lúc, cả lớp đồng loạt cúi người và giữ nguyên tư thế để thể hiện sự tôn kính tối cao.

“Cứ tiếp tục luyện tập,” ngài Masamoto ra lệnh.

“VÂNG, THƯA THẦY MASAMOTO!” tất cả cùng đồng thanh hô vang, tiếng hô của họ lan rộng vang vọng khắp đạo đường.

Khoảng bốn mươi học viên đang có mặt trong đạo đường tiếp tục quay lại với buổi luyện tập kĩ thuật cơ bản, các bài kata và những trận đấu tập tự do của họ. Ánh tà dương len lỏi qua khung cửa sổ giấy hẹp vào gian sảnh, tô điểm trên những chuyển động của họ một vẻ huyền bí khác thường, cả khi các đấu sĩ này đấu tập trên nền sàn gỗ màu mật ong đánh dấu khu vực luyện tập, những chiếc bóng của họ cũng như đang chiến đấu theo.

Cảnh tượng trước mắt làm Jack choáng ngợp. Từ những cột trụ tròn lớn bằng gỗ bách, mảng trần được chia làm từng ô trên cao, đến chiếc ngai trang trọng nơi mảng tường khoét lõm hình vòng cung vào trong, tất cả đều toát ra một thứ sức mạnh bất khả xâm phạm của nơi được gọi là Vũ Đức Điện. Thậm chí cả những học viên đang ngồi quỳ gối ngay ngắn theo hàng dọc theo góc võ đài cũng thể hiện khả năng tập trung cao độ và một quyết tâm đáng nể. Quả thật gian sảnh đúng là một nơi dành cho những chiến binh.

Bỗng âm thanh vang trong sảnh từ từ lắng xuống như thể một cơn bão đang tan dần, cả đạo đường chìm trong im lặng một lần nữa. Jack tự hỏi không biết lần này ai đã bước vào, nhưng càng lúc nó càng nhận ra tất cả các học viên đều đã ngừng luyện tập và đang nhìn chằm chằm vào nó. Nó bắt gặp ánh mắt họ kinh ngạc, sửng sốt như không tin nổi chuyện này, thậm chí có phần tỏ ra khinh miệt trước một tên ngoại quốc tóc vàng dám xâm phạm chốn đạo đường tôn nghiêm.

Trong lúc đó, vẫn quay lưng lại phía nó, ngài Masamoto đang nói chuyện với một vị samurai có vẻ mặt lạnh lùng cùng chòm râu nhọn.

Jack cảm nhận được từng cái nhìn không mấy thiện cảm của các học viên như những mũi tên lao tới cắm phập vào lưng nó.

“Sao lại ngưng?” ngài Masamoto ra lệnh như thể không hề nghĩ đến sự hiện diện của Jack. “Tiếp tục luyện tập.”

Ngay lập tức các học viên trở lại với buổi tập luyện của mình, tuy vẫn không ngừng lén lút nhìn về phía nó.

Ngài Masamoto lên tiếng chỉ định Jack, Akiko và Yamato. “Đi nào. Thầy Hosokawa sẽ hướng dẫn phòng của các con. Giờ ta có việc phải đi nên tạm thời phải đến buổi tiệc khai giảng tối nay mới có thể gặp các con ở Điệp Trùng Đường được.”

Cả ba cùng cúi chào ngài Masamoto rồi rời khỏi đạo đường qua cánh cửa bên hông Vũ Đức Điện. Thầy Hosokawa dẫn cả bọn đi qua một khoảng sân nhỏ để đến Sư Tử Đường, một khu nhà gồm hàng dãy các gian phòng nhỏ nối tiếp nhau. Trước khi đi vào, cả bọn phải cởi dép ra để ngay ngắn trước thềm rồi bước qua lối cửa bên hông, đi bộ dọc theo một dãy hành lang hẹp.

“Đây là dãy phòng ngủ của các trò,” thầy Hosokawa chỉ vào mấy căn phòng đơn sơ nhỏ chỉ để vừa đủ ba tấm chiếu tatami. “Khu nhà tắm ở ngay bên cạnh. Ta sẽ dẫn các trò đến sảnh ăn tối sau khi các trò đã tắm rửa thay đồ sạch sẽ.”

Jack bước vào gian của mình rồi đóng cánh cửa giấy ngăn vách giữa hai phòng lại.

Nó thả chiếc túi vải xuống, đặt chậu cây bonsai lên cái rãnh bên rìa cửa sổ được chắn bằng tấm lưới mắt cáo nhỏ xíu. Sau đó nó nhìn quanh tìm chỗ an toàn, kín đáo để cất bản hải đồ của cha, nhưng vì gian phòng chẳng hề bày biện đồ đạc gì nên lựa chọn duy nhất của nó là giấu cuốn sổ dưới tấm futon đang trải rộng trên sàn. Xong xuôi, nó đập đập cho tấm nệm phẳng lại rồi ngả ụp người xuống nằm.

Kiệt sức sau ba ngày đường mệt nhọc, nó nằm vật ra đấy. Chợt một nỗi kinh hoàng lan khắp toàn thân khiến nó rùng mình, hay tai run rẩy đến không kiểm soát được. Nó đang làm cái gì ở đây vậy?

Nó đâu phải là một samurai.

Nó là Jack Fletcher, một thằng nhóc người Anh ước mơ trở thành hoa tiêu như người cha của nó và đi khắp nơi khám phá các kì quan của Thế giới Mới chứ không phải là chiến binh samurai tập sự bị mắc kẹt trong một thế giới xa lạ, càng không phải là con mồi của tên ninja một-mắt.

Jack thấy mình như một con cừu vừa tiến vào giữa một bầy sói. Tất cả số học viên đó đều nhìn nó với ánh mắt như muốn xé toạc nó ra.

« Lùi
Tiến »