Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
võ sư
logo

“HỠI CÁC SAMURAI TRẺ TUỔI!” giọng thầy Masamoto âm vang khắp Điệp Trùng Đường. Đó là một căn phòng dài được trang trí vô cùng trang nhã bởi những hình sơn bướm và cây hoa anh đào.

Thầy Masamoto ngồi khoanh chân nơi đầu chiếc bàn bằng gỗ cây tùng sơn đen nằm hiên ngang chiếm trọn một góc phòng. Vị trí ngồi của ông được tôn cao bởi tấm bục, xung quanh là bốn vị samurai vận lễ phục.

“Võ Sĩ Đạo là hành trình mà người bước đi trên nó không bao giờ được phép khinh suất!”

Jack, Yamato và Akiko cùng hàng trăm chiến binh trẻ khác chăm chú lắng nghe, tất cả bọn họ đều thỉnh cầu được đào tạo bởi thầy Masamoto Takeshi.

“Để có thể rèn luyện thành một võ sĩ, các trò phải biết chế ngự bản thân, chịu đựng những bài tập gian khổ, cũng như luôn củng cố tinh thần đối mặt với mọi nguy hiểm,” giọng ông tiếp tục vang lên. “Võ Sĩ Đạo là con đường phải theo đuổi cả đời. Tuy nhiên mệnh lệnh đơn giản chỉ là giữ vững con đường đã chọn. Các trò cần sự cam kết, tính kỉ luật và ý chí thép.”

Vị thầy chậm rãi nhấp một ngụm sencha, chờ đợi những lời vừa nói ngấm sâu vào đầu các cô cậu học trò đang quỳ thành từng hàng gọn ghẽ, trật tự dọc căn phòng.

“Các trò cũng cần có người dẫn lối. Không có được điều này, chắc chắn các trò sẽ lụi bại! Tuổi trẻ luôn bị che mắt bởi tính bướng bỉnh! Bịt tai vì non kinh nghiệm! Che miệng do kém chuyên môn!”

Thầy Masamoto lại ngừng một lát, đảo mắt quan sát khắp phòng để xác định chắc chắn những lời mình vừa nói có ảnh hưởng cần thiết lên đám học trò. Jack cảm nhận được sức nặng ghê gớm khi ông nhìn tới nó, dù nó đang ngồi ở tít tận phía cuối.

“Cây gỗ đầy một ôm sum suê cành lá sinh ra từ hạt mầm bé tí,” ông nói tiếp, thanh âm có phần bớt khắt khe hơn trước. “Mọi đài cao bắt đầu từ một viên đá. Mọi cuộc hành trình thiên lí đều bắt đầu bằng một bước chân. Sau đây ta sẽ giới thiệu với các trò những võ sư sẽ giúp các trò thực hiện bước đi đầu tiên đó, và cả những bước về sau nữa. Tất cả cúi chào!”

Sau hiệu lệnh, tất cả học viên đều cúi thấp đến mức đầu chạm hẳn vào tấm chiếu tatami như một cách thể hiện lòng tôn kính của họ đối với các vị võ sư.

“Đầu tiên là thầy Hosokawa, võ sư môn Kiếm Thuật và các bài luyện Kiếm Gỗ.”

Thầy Masamoto giới thiệu với các học viên vị samurai ở ngay bên phải ông, người lúc trước đã hướng dẫn Jack nhận phòng. Thầy Hosokawa là một võ sĩ có vẻ ngoài khá dữ dằn, mái tóc đen mượt của thầy được búi gọn theo kiểu truyền thống, cặp mắt vừa đen vừa sắc lẹm, cùng một chòm râu nhọn nho nhỏ.

“Cùng với ta, thầy ấy sẽ dẫn dắt các em trên con đường Kiếm Thuật. Trò nào thể hiện khả năng xuất chúng ở môn này sẽ được truyền dạy tuyệt kĩ ‘Nhị Thiên’.”

Thầy Hosokawa nhìn thẳng vào các học viên như thể muốn kiểm định xem chúng có xứng đáng được vào học tại trường hay không. Sau khi quan sát kĩ, thầy gật đầu ra vẻ hài lòng. Jack tự hỏi không biết tuyệt kĩ “Nhị Thiên” là gì. Nó nhìn về phía Akiko định hỏi, nhưng cô bé cũng như tất cả mọi học viên khác đang chăm chú nhìn về phía vị võ sư khiến nó phải từ bỏ ý định.

“Phía bên phải thầy Hosokawa là thầy Yamada, võ sư đảm nhiệm môn Thiền và trực tiếp hướng dẫn kĩ thuật nhập tâm.”

Vị thiền sư đầu hói, gương mặt đầy những nếp nhăn cùng chỏm râu lưa thưa đã bạc ngồi ở cuối bàn ấy dường như đang chìm sâu trong giấc ngủ. Dáng ông gầy và mảnh khảnh như thể thân tre vậy. Jack đoán có lẽ vị võ sư này phải đến bảy mươi tuổi rồi, đến cả chân mày ông cũng đã ngả sang màu xám bạc.

“Thầy Yamada à?” thầy Masamoto cất giọng nhẹ nhàng.

“Vâng! Thưa thầy Masamoto. Thật tốt nếu có đích cuối của cuộc hành trình,” vị võ sư già nói với giọng thận trọng, “nhưng nói cho cùng thì chính cuộc hành trình ấy mới là điều quan trọng.”

“Quả là những lời hiền minh, cảm ơn thầy Yamada,” thầy Masamoto đáp lại.

Thầy Yamada gật đầu rồi có vẻ như lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ đang dang dở. Jack ao ước nó cũng có được tuyệt kĩ ngủ quên đời trong tư thế kinh khủng như thế. Lúc này đầu gối nó đã mỏi nhừ, chân thì đau nhức.

“Đừng cựa quậy,” Akiko khẽ nói với Jack khi cô bé thấy nó cứ vùng vằng đổi chân. “Như thế là thất lễ đấy.”

Hừm, đến cả cô ấy cũng chẳng thông cảm cho mình gì cả, Jack nghĩ thầm, kiểu này chắc người Nhật họ quỳ gối từ trong bụng mẹ!

Thầy Masamoto lại quay sang phía cô gái trẻ ở bên trái ông. “Còn đây là cô Yosa, võ sư hướng dẫn môn Cung Thuật và kĩ năng điều khiển ngựa.”

Cô Yosa vận một bộ kimono màu đỏ thẫm lấp lánh ánh ngà có đính gia huy hình mặt trăng và hai ngôi sao. Mái tóc đen dài của cô lấp lánh dưới ánh sáng của những ngọn nến treo khắp Điệp Trùng Đường trông như thể một dòng thác mềm mại. Jack bỗng nhiên quên mất nỗi khổ phải quỳ gối nãy giờ, vì cũng như tất cả các học viên khác, nó đặc biệt bị thu hút ngay từ cái cái nhìn đầu tiên về phía vị nữ võ sư này.

“Cô Yosa đây là một trong những tài năng trẻ xuất chúng nhất trong lĩnh vực Cung Đạo,” thầy Masamoto tiếp tục. “Ta dám khẳng định cô ấy chính là cung thủ cừ khôi nhất cả nước. Được cô dạy dỗ là một vinh dự đến cả ta còn phải ghen tị đấy.”

Trong lúc cúi chào, cặp mắt màu hạt dẻ của cô vẫn hướng về phía các học viên. Ánh nhìn ấy thẳng tắp như thể đang tính toán cự li và quỹ đạo vậy. Cô khiến Jack liên tưởng đến loài diều hâu, duyên dáng, tao nhã nhưng vô cùng nhạy bén và nguy hiểm. Sau khi đã ngồi thẳng người lại, cô Yosa liền đưa tay vén tóc ra sau tai, để lộ một vết sẹo màu đỏ tươi trông khá đáng sợ chạy dọc theo chiều dài xương gò má phải.

“Và cuối cùng, nhưng không phải là hết, tôi muốn giới thiệu thầy Kyuzo, võ sư môn Thể Thuật.”

Thầy Kyuzo là một nam võ sư có dáng người nhỏ thó ngồi ở cuối bàn, ngay bên trái cô Yosa. Thầy có đôi mắt trong vắt, bộ ria rậm mọc ra ngay dưới chiếc mũi to bẹt.

“Thầy ấy sẽ là người hướng dẫn các trò mọi vấn đề liên quan đến cận chiến như các đòn đấm, đá, túm, đỡ, phản công và vật. Những kĩ năng các trò được học từ thầy Kyuzo sẽ bổ trợ cho mọi thứ các trò thực hiện tại đây.”

Jack thật sự bất ngờ. Vị võ sư này có vóc dáng không to hơn một đứa trẻ là mấy, quả thực trông không hề ra dáng một người thầy hướng dẫn khả năng cận chiến chút nào. Jack nhận thấy trong ánh mắt những học viên còn lại cũng hiện lên vẻ ngờ vực.

Vị võ sư nhỏ bé cúi chào có vẻ khó chịu. Jack nhận ra ông ấy đang dùng tay không đập vỡ các quả hạt. Rất từ tốn và ngăn nắp, thầy Kyuzo lấy ra từng quả hạnh lớn chưa bóc vỏ từ chiếc bát sơn màu đỏ bóng nhoáng rồi bóp mạnh giữa các đầu ngón tay cho đến khi lớp vỏ cứng bị nứt toác ra. Sau đó thầy lại nhanh chóng nhặt các mảnh vụn rồi tiếp tục làm thế với quả tiếp theo.

Vậy là màn giới thiệu đã kết thúc, thầy Masamoto ra hiệu cho các học viên cúi chào lần nữa để tỏ lòng tôn kính các võ sư mới.

“Các trò phải nhớ, con đường của một võ sĩ không phải chỉ có võ thuật và thiền thuật,” thầy Masamoto tiếp tục nói. “Mà là lối sống luôn tuân thủ tinh thần Võ Sĩ Đạo cao quý của người võ sĩ. Ta yêu cầu các trò phải luôn nỗ lực bằng tất cả lòng can đảm chính trực nhất. Ta cũng muốn thấy các đức tính thật thà, nhân đức, trung thành được tu dưỡng mỗi ngày. Các trò phải luôn tôn trọng, lễ độ với nhau. Mỗi học viên của Nhị Thiên Nhất Lưu đều là nam thanh nữ tú do chính ta tuyển chọn, do đó mọi học viên đều xứng đáng được nhận lòng tôn kính đó.”

Jack nhận thấy câu nói cuối cùng này rõ ràng là nói cho nó. Một số học viên khác cũng hướng ánh mắt về phía lack. Trong số đó có một tay có cái đầu được cạo theo kiểu truyền thống trông rất hống hách, đôi gò má cao cùng cặp mắt híp, vừa nhìn vào đã lộ rõ vẻ nham hiểm. Tay này mặc một bộ kimono đen nhánh có gia huy hình mặt trời đỏ rực phía sau.

“Từ mai các trò sẽ bắt đầu vào chương trình tập luyện chính thức. Các học viên của những khóa trước cũng phải ôn luyện lại những kĩ năng đã được học. Đừng cho rằng chỉ cần học qua là đã thông thạo được hết. Đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi!” thầy Masamoto gằn giọng, đấm tay xuống bàn nhấn mạnh thêm điều vừa nói.

“Nếu cho đủ thời gian luyện tập, bất cứ ai cũng có thể vững vàng về thể chất. Nếu có đủ kiến thức, bất cứ ai cũng có thể trở nên thông thái mẫn tuệ. Một chiến binh thực thụ phải tinh thông cả hai điều này và đạt được kết quả tối thiện của Võ Sĩ Đạo. Nhị Thiên Nhất Lưu sẽ là con đường dẫn các trò đi đến mục tiêu đó. Học hôm nay vì cuộc sống ngày mai!”

Thầy Masamoto cúi chào tỏ lòng trân trọng đến các học viên trong tiếng hô vang khắp phòng.

“MASAMOTO! MASAMOTO! MASAMOTO!”

Khi tiếng đồng thanh từ các học viên tắt dần, cánh cửa lớn dẫn vào phòng liền mở ra, các gia nhân tiến vào mang theo những chiếc bàn dài bằng gỗ sơn màu. Các học viên nhanh chóng đứng dậy để những gia nhân này xếp đặt thành hai dãy bàn dọc theo chiều dài Điệp Trùng Đường.

Có vẻ như chỗ ngồi ở đây được sắp xếp theo hệ thống thứ bậc vô cùng nghiêm ngặt. Những học viên lâu năm nhất sẽ ngồi ở đầu bàn gần các võ sư, trong khi những học viên vừa vào học có vị trí ngồi phía sát cửa ra vào. Jack, Yamato và Akiko nhập bọn cùng với mười bảy học viên mới khác ở vị trí ngồi phía xa nhất. Hôm nay Akiko mặc bộ lễ phục kimono màu xanh ngọc bích có đính gia huy hình hoa sakura, biểu trung cho gia tộc của cha cô bé.

Jack vẫn vận chiếc kimono màu đỏ thẫm mà cô Hiroko đã trao cho nó trước khi rời khỏi Toba. Dường như việc được khoác lên mình chiếc áo có gia huy nhà Masamoto này đã tăng cho nó thêm rất nhiều nghị lực. Gia huy hình phượng hoàng lửa trên áo của nó có lẽ chính là chiếc áo giáp vô hình khiến những học viên khác không dám hó hé về sự có mặt của nó ở đây. Chúng chỉ dám quan sát nó một cách cẩn trọng.

Tuy thế nhưng khi Jack vừa định ngồi xuống, ngay lập tức nó bị tay học viên vận kimono có gia huy mặt trời ngăn lại.

“Ê ngoại quốc, đây là chỗ của tao,” hắn thách thức.

Tất cả các học viên đều quay lại để xem tay học viên ngoại quốc tóc vàng kia sẽ phân ứng thế nào.

Jack quyết định trả đũa.

Cả hai đứng chằm chằm nhìn nhau thách thức, một giây trôi qua mà Jack cứ ngỡ như vô tận. Bất chợt nó cảm nhận bàn tay Akiko khẽ chạm vào khuỷu tay, nhẹ nhàng kéo nó đi.

“Thôi được, cho đấy, ngồi đi,” Jack nói. “Dù sao tôi cũng chẳng ưa gì cái mùi xú uế ở chỗ này.”

Câu nói của nó khiến tay học viên kia giận đến tím mặt vì bị sỉ nhục mức độ sạch sẽ của cậu chàng, hai học viên mới dám cười trước câu đùa của Jack cũng bị cậu ta ném cho ánh mắt thù địch cáu kỉnh.

“Jack à, đừng dùng những câu xúc phạm người khác như thế,” Akiko thì thầm trong lúc nhanh chóng dẫn nó sang chiếc bàn nơi Yamato đã ngồi xuống sẵn. “Đừng bao giờ gây thù chuốc oán với ai - nhất là trong trường Nhị Thiên Nhất Lưu này.”

« Lùi
Tiến »