Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3183 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
tỏa sáng
logo

“Tớ có phải là người gây sự trước đâu,” vừa nói Jack vừa khoanh chân ngồi giữa Akiko và Yamato.

“Cũng vậy thôi,” Akiko nhấn mạnh. “Cái đó liên quan đến bộ mặt.”

“Bộ mặt?” nó thắc mắc, nhưng trước khi Akiko kịp trả lời thì cuộc nói chuyện đã bị cắt ngang bởi những người hầu bê các khay thức ăn ra bày biện.

Họ sắp đặt các món một cách cẩn thận. Trên bàn bày ra nào là canh miso, mì xào, dưa muối, các đĩa cá sống lạ mắt, vài viên trắng trắng mềm mềm hình vuông gì đó mà họ gọi là đậu phụ, nhiều đĩa sâu lòng nhỏ chứa đầy thứ chất lỏng mằn mặn đậm màu mà Akiko giải thích là loại gia vị để chấm, cùng rất nhiều nồi đựng cơm vẫn còn đang bốc hơi nghi ngút. Jack chưa bao giờ thấy nhiều loại đồ ăn khác nhau để chọn đến thế. Chỉ cần nhìn qua số lượng món ăn là đủ thấy được mức độ long trọng của buổi khai giảng tối nay.

“Itadakimasu [38] !” Masamoto hô to sau khi đồ tiệc đã được bày biện xong.

“Itadakimasu!” tất cả học viên đều đồng thanh đáp lại rồi bắt đầu gắp đồ ăn.

Trên bàn có quá nhiều đồ ăn khiến Jack lúng túng không biết phải bắt đầu từ đâu. Nó nhặt đôi đũa lên, cẩn thận cầm cho thật chắc. Dù đã quen dần với việc dùng đũa nhưng nó vẫn thấy khó gắp những mẩu thức ăn nhỏ.

“Lúc nãy cậu nói là chuyện này liên quan đến bộ mặt,” vừa gợi chuyện nó vừa chọn một miếng sushi cỡ vừa.

“Đúng thế. Bộ mặt là điều cực kì quan trọng đối với một người Nhật. Không ai muốn bị “mất mặt” bao giờ cả,” Akiko đáp lại.

“Làm sao mà người ta có thể bị mất bộ mặt được?” Jack hoài nghi hỏi lại.

“Điều cậu ấy muốn nói không đơn thuần chỉ là khuôn mặt đâu Jack,” Yamato giải thích. “Bộ mặt là thứ thể hiện vị thế của người khác trong lòng chúng ta. Giữ được bộ mặt là điều tối quan trọng. Bộ mặt còn thể hiện được cả quyền lực lẫn tầm ảnh hưởng của một người đối với những người khác. Vì thế nếu bị ‘mất mặt’, cậu sẽ mất cả quyền uy lẫn sự kính trọng.”

“Và cậu vừa làm cậu ta ‘mất mặt’ trước các bạn học viên khác,” Akiko nói thêm.

“Vậy là, cậu ta vừa bị ‘mất mặt’,” vừa nói Jack vừa nhún vai, chĩa đũa của nó vào tay học viên có gia huy mặt trời đỏ. “Mà thật ra thì cậu ta là ai?”

Tay học viên vừa rồi nhìn thẳng về phía Jack, đôi mắt nheo lại ẩn chứa sự hung hãn.

“Không được làm thế!” Akiko quát.

“Làm gì cơ?”

“Chĩa đũa của cậu vào người khác. Cậu quên mất những gì tớ đã chỉ rồi à? Hành động này được coi là cực kì thô lỗ và xúc phạm,” Akiko nói, càng lên giọng bực mình hơn khi nó vẫn tiếp tục hành vi bị coi là vô văn hóa. “Và cũng không được để đôi đũa của cậu cắm trong bát cơm!”

“Khỉ thật, sao lại không được cơ chứ?” Jack càu nhàu thốt lên, ngay lập tức rút đôi đũa đang để sai chỗ của nó ra khỏi bát. Nó tự nhủ mình chẳng bao giờ thực hiện nổi những quy tắc lễ nghĩa của người Nhật. Bất kì hành động hay sự kiện nào cũng đi kèm với quá nhiều thứ để phải suy nghĩ đắn đo cân nhắc, mà những thứ đó thật ra lại chẳng có gì nổi bật, thậm chí là vô nghĩa đối với nó.

Đột nhiên Jack nhận ra tất cả các học viên ngồi cùng bàn đều đang nhìn chằm chằm vào nó. Nó đành dán mắt vào chiếc đĩa trước mặt và bắt đầu gắp thức ăn ra.

“Bởi vì hành động đó chỉ xảy ra khi có người chết,” Akiko cúi đầu lặng lẽ. “Chỉ ở trong các lễ tang người ta mới cắm đũa vào cơm. Khi đó người ta sẽ để chiếc bát lên phía đầu người đã khuất với mong muốn rằng ở thế giới bên kia họ sẽ không phải chịu đói.”

“Sao lúc trước cậu không nói cho tớ biết điều đó?” Jack thì thầm bằng giọng cáu kỉnh. “Cái gì tớ làm đối với người nước cậu cũng là thô lỗ và xúc phạm. Thử đến Anh quốc một lần xem, mấy thứ phong tục của các cậu sẽ bị người ở đó cho là kì cục và lập dị đấy. Chắc chắn là đến cả cậu cũng có thể đã từng xúc phạm ai đó rồi!”

“Cho tớ xin lỗi, Jack,” Akiko nói lí nhí trong lúc cúi đầu. “Xin lỗi cậu. Đó là lỗi của tớ khi đã không chỉ dẫn cậu một cách đàng hoàng.”

“Rồi cậu có thôi ngay cái việc xin lỗi đó đi không!” Jack hét lên, hai tay ôm đầu vì hoảng loạn.

Akiko im bặt. Jack ngước nhìn lên. Các học viên ngồi cùng bàn nó đang ra sức cố gắng giả vờ như không hề để ý gì đến cuộc nói chuyện, nhưng rõ ràng lần lên giọng vừa rồi của nó với Akiko là hoàn toàn không thích hợp. Yamato trừng trừng nhìn nó, dù vậy vẫn không nói gì.

“Xin lỗi cậu, Akiko,” Jack lầm bầm trong miệng. “Tớ biết cậu đã cố gắng giúp tớ. Nhưng mà thật khó để lúc nào cũng có thể duy trì việc nói năng, suy nghĩ và hành xử như một người Nhật.”

“Tớ hiểu mà Jack. Giờ chúng ta tập trung dùng bữa thôi,” cô đáp lại bằng giọng lạnh tanh.

Jack tiếp tục vừa ăn vừa thử lần lượt các món khác nhau, nhưng số thức ăn đó dường như đã mất đi phần khẩu vị vốn có. Nó ghét phải nghĩ đến việc mình vừa làm Akiko buồn, thậm chí còn hét vào cô bé trước mặt bao nhiêu người khác. Nó chắc chắn rằng hành động vừa rồi của mình đã làm cô bị “mất mặt”. Khi Jack ngước nhìn lên lần nữa, cậu học viên với gia huy mặt trời vẫn đang nhìn nó chằm chằm bằng ánh mắt thù hằn.

“Akiko này,” nó mở lời, cúi đầu xuống và nói to trong mức đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. “Xin hãy nhận lời xin lỗi chân thành nhất từ đáy lòng tớ vì những hành động khiếm nhã vừa rồi. Chuyện xảy ra có lẽ vì tớ vẫn còn mệt mỏi sau chuyến đi đường dài.”

“Cảm ơn lời xin lỗi của cậu, Jack à,” cô đáp lại, sau khi lời xin lỗi đã chính thức được chấp nhận, bầu không khí xung quanh bàn ngay lập tức bớt đi phần căng thẳng, mọi người lại tiếp tục các cuộc trò chuyện xã giao của mình.

“Cậu có thể chỉ cho tớ biết người kia là ai không?” Jack hỏi tiếp, nhẹ cả người vì đã lấy lại được phần nào sự hòa hảo. Giờ thì nó tự nhủ mình bắt đầu biết ơn với những quy tắc xã giao ứng xử phức tạp của người Nhật.

“Tớ cũng không biết nữa,” Akiko trả lời.

“Tớ biết đấy,” một cậu học viên đang ngồi đối diện với Jack thốt ra khá hào hứng. “Cậu ta vào trường cùng năm với bọn mình. Tên là Oda Kazuki, con trai của Lãnh chúa Oda Satoshi, ông ấy là cháu hàng thứ hai trong Hoàng tộc. Vì lẽ đó mà cậu ta củng mang trên mình gia huy Thái Dương Hoàng, về mặt nào đó thì có thể nói gia tộc Oda khá cao quý và hùng mạnh. Có thể vì lí do đó mà cha cậu ta đã đặt cho cậu ta cái tên Kazuki, có nghĩa là ‘Tỏa Sáng’.”

Mọi người trong bàn đều quay lại nhìn chăm chăm vào cậu học viên đang hào hứng giải thích, càng lúc càng ngạc nhiên với những gì cậu ta hiểu biết. Cậu bạn này có ngoại hình cũng chất phác bình thường với khuôn mặt bầu bĩnh. Điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt cậu ta có lẽ là hai đường chân mày đậm và rậm rạp như hai con sâu róm đen xì bị cố định theo hướng khiến cho gương mặt cậu ta lúc nào cũng ở trong trạng thái ngạc nhiên.

“Thật thất lễ quá,” vừa nói cậu ta vừa cúi xuống. “Tớ còn chưa tự giới thiệu bản thân gì cả. Tớ tên Saburo, con trai thứ ba của Shimazu Hideo. Gia huy nhà tớ là hai chiếc lông vũ của chim ưng - thể hiện cho tốc độ, sự tài hoa và phẩm cách của loài ưng điểu. Tớ có anh trai là Taro đang ngồi ở chỗ gần bàn đầu ấy. Anh ấy là một trong những học viên xuất sắc nhất môn Kiếm Thuật của trường, năm nay anh ấy sẽ được học kĩ thuật ‘Nhị Thiên’ -”

“Hân hạnh được làm quen với cậu,” Yamato lên tiếng cắt ngang một cách lịch sự. “Tớ là Yamato, con trai của thầy Masamoto Takeshi. Đây là chị họ tớ, Akiko. Còn đây là Jack. Cậu ta đến từ một nước khá xa bên kia đầu thế giới.”

Akiko và Jack lần lượt cúi chào theo lượt Yamato giới thiệu.

“À à! Cậu ngoại quốc mà thầy Masamoto đã cứu,” nói rồi Saburo thận trọng cúi chào đáp lại Jack, sau đó liền ngó lơ nó và chuyển sang nói chuyện với Yamato. “Được làm quen với cậu quả là vinh dự lớn đối với tớ. Tớ đang rất háo hức muốn được về kể với mẹ là đã ngồi đối diện ăn tối cùng cậu con trai duy nhất còn sống sót của thầy Masamoto đấy. Chuyện xảy ra với anh Tenno quả thực là một bi kịch. Anh tớ cũng quen anh ấy nữa. Họ đã từng đấu tập với nhau khá nhiều lần -”

“Còn bạn đây là ai thế?” Akiko lên tiếng, nhanh chóng chuyển đề tài khi thấy tâm trạng Yamato càng lúc càng xấu đi khi nhắc đến cái chết của người anh. Ngồi bên trái Saburo là một cô gái có vóc người nhỏ nhắn và mái tóc đen dài ngang vai cùng đôi mắt màu nâu xám.

Nhưng ngay trước khi cô gái kịp mở lời thì Saburo đã trả lời thay.

“Đây là Kiku, con gái thứ hai của Imagawa Hiromi, một Thiền sư nổi tiếng.” cả nhóm cùng cúi chào trong khi Saburo vẫn thao thao bất tuyệt. “Vậy theo mọi người thì vị võ sư nào sẽ dạy chúng ta đầu tiên? Các cậu có nghĩ là cô Yosa không? Được thế thì tuyệt. Tớ thấy chắc chắn cô ấy là hiện thân của nữ thần rồi. Nữ thần Tomoe Gozen của chúng ta ấy, nhỉ ?”

Jack có thể thấy lời bình luận quá tự nhiên của Saburo về thần tượng của Akiko khiến cô bé như bị xúc phạm. Nó vội nghĩ ra một câu hỏi khác để chuyển chủ đề.

“Saburo này, ‘Nhị Thiên’ là gì thế?” Jack hỏi, thật sự nó cũng quan tâm đến vấn đề này.

“À, ‘Nhị Thiên’ là tuyệt kĩ của thầy Masamoto -”

Nhưng trước khi Saburo kịp giải thích gì thêm thì thầy Masamoto đã hô một tiếng “ Go-chiso-samakohaita! [39] chính thức báo hiệu kết thúc bữa tối.

Một tiếng hô “THI LỄ!” vang lên, tất cả các học viên trong phòng đều đứng dậy đồng loạt cúi chào. Thầy Masamoto cùng các vị võ sư đứng dậy rời khỏi Điệp Trùng Đường qua lối đi giữa phòng. Các học viên cũng lần lượt đi ra theo hàng lối trật tự các năm học từ lâu đến mới sau các vị võ sư.

Jack bước ra ngoài giữa bầu trời đêm quang đãng lạnh giá. Nó thở phào vì cuối cùng cũng thoát khỏi những con mắt nhìn nó chằm chằm suốt bữa tối ở Điệp Trùng Đường. Cứ hễ lúc nào nó ngước nhìn lên trong lúc ăn là y như rằng Kazuki lại chĩa sang nó cái nhìn khinh khỉnh, còn các học viên khác xung quanh cậu ta thì cười ha hả trước mấy câu gì đó mà cậu ta có nhắc đến từ “ngoại quốc”.

Jack từ tốn đi sau Akiko, Yamato và Kiku trong lúc cậu chàng Saburo nhiều chuyện vẫn tiếp tục đeo bám bọn nó trên lối về Sư Tử Đường. Nó ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, cố đọc ra các chòm mà cha nó đã dạy. Kia là chiếc Thắt lưng của chòm Orion, chòm Đại Hùng, Bellatrix...

Đột nhiên Kazuki hiện lên trước mặt nó, chắn ngang lối đi.

“Mày nghĩ mày đang đi đâu thế, tên ngoại quốc?”

“Về phòng thôi Kazuki à. Như mọi người khác,” Jack đáp lại, tìm cách đi vòng qua cậu ta.

“Ai cho phép mày được quyền gọi thẳng tên tao hả đồ ngoại quốc?” Kazuki lên giọng, cố tình đẩy mạnh Jack ra sau.

Jack loạng choạng ngã vào một tay học viên khác vừa lẻn tới đằng sau. Ngay lập tức nó lại bị bật lại bởi cậu ta có một cái vòng bụng cỡ lớn khá là ấn tượng.

“Giờ còn xúc phạm đến cả Nobu nữa. Mày nợ bọn tao một lời xin lỗi đấy.”

“Xin lỗi gì cơ?” Jack thốt lên, lại cố tìm cách vượt qua nhưng cơ thể lừng lững như sumo của Nobu vẫn không hề nhúc nhích.

“Thật là thô lỗ! Còn không chịu xin lỗi nữa. Thế thì đành phải phạt thôi,” Kazuki hằm hè đe dọa.

Jack nghe thấy tiếng Nobu bẻ ngón tay răng rắc như thể đang tập bài khởi động để chuẩn bị đánh nó, tuy nhiên cậu ta vẫn đứng yên.

“Sao các cậu dám chứ!” Jack vẫn ngang bướng hét lên.

Nó liếc qua vai Kazuki. Akiko và Yamato cùng những học viên khác đều đã khuất trong Sư Tử Đường. Nó cảm thấy lớp vỏ can đảm của mình nhanh chóng rơi rụng dần.

“Không có ai ở đây đâu ngoại quốc ạ,” Kazuki nhếch mép cười khinh khỉnh. “Thấy chưa? Không phải lúc nào mày cũng được ở trong vòng tay bảo vệ của thầy Masamoto đâu. Mà dù sao thì cũng đâu có ai rỗi hơi đi tin lời một thằng ngoại quốc nhỉ?”

Kazuki đưa tay ra tóm lấy cổ tay Jack rồi bẻ quặt. Ngay lập tức nó cảm nhận được sự đau đớn. Cả cánh tay Jack bị vặn xoắn, nó gục quỳ xuống, ra sức tìm cách thoát khỏi cơn đau hành hạ.

“Trước tiên mau xin lỗi vì đã chiếm chỗ của tao. Thứ hai, mày đã xúc phạm tao trước mặt bạn bè. Thứ ba, mày càng hạ nhục tao hơn nữa khi dám chĩa đũa vào mặt tao. Xin lỗi nhanh!” Kazuki gầm gừ, cứ mỗi lần kể ra một tội là hắn càng vặn cổ tay Jack thêm nữa khiến cho cánh tay nó càng đau như bị thiêu đốt.

“Xin lỗi đi đồ ngoại quốc!”

“Đi chết đi!” Jack hét lên bằng tiếng Anh.

“Mày vừa nói gì cơ?” Kazuki nói, nhíu mày trước những từ ngữ có cách phát âm lạ. “Tốt nhất là mày nên cẩn thận ngoại quốc à. Chắc hẳn mày không muốn tự làm mình bị thương trước buổi tập đâu đúng không?”

Kazuki bẻ mạnh hơn nữa khiến cánh tay Jack càng tê rần đau nhức, hắn tiếp tục đẩy nó úp mặt xuống đất. Jack quỳ ở đó bất động còn Kazuki bẻ quặt cánh tay Jack ra sau lưng, cố tình di di mặt nó trên nền đất.

“Thấy mấy con giun dưới đó thế nào hả ngoại quốc? Chúng xứng đáng dùng làm thức ăn cho loại như mày đấy!” Kazuki chế giễu. “Bọn ngoại quốc chúng mày không xứng được học những tuyệt kĩ của chúng tao, những thế võ của chúng tao. Mày không thuộc về nơi này. Cút về nhà của mày đi!”

Hắn bẻ cánh tay Jack thêm một nấc nữa khiến nó cảm thấy như thể cánh tay mình sắp gãy đến nơi.

“Thầy kìa!” Nobu thốt lên cảnh báo.

Kazuki lập tức đứng dậy thả tay ra khỏi Jack.

“Hẹn gặp lần sau, ngoại quốc!”

Rồi cả Kazuki và Nobu đều lỉnh đi, biến mất sau góc phòng Điệp Trùng Đường.

Jack vẫn nằm đó, thu cánh tay của nó lại trước ngực. Nó chợt rùng mình khi nhớ lại lời cuối cùng của Kazuki - “Hẹn gặp lần sau, ngoại quốc!” - vang vọng hãi hùng như lời đe dọa của Độc Nhãn Long.

Cơn đau dần qua đi, nó kiểm tra kĩ lưỡng cánh tay mình. Xem ra cánh tay chưa bị gãy nhưng vẫn còn nhói lên đau nhức mỗi lần nó phải cử động. Trong lúc Jack đang nằm đó xoa xoa cánh tay của nó thì thầy Yamada chậm rãi bước tới. Vị võ sư già tựa người trên chiếc gậy tre rồi nhìn xuống Jack như thể đang xem xét một con côn trùng vừa bị gãy một cánh.

“Để được bước lên, người ta trước hết phải nằm xuống,” vị võ sư cất tiếng thản nhiên, rồi lại tiếp tục bước thong thả qua khoảng sân vườn đến khu phòng ngủ.

“Câu đó có nghĩa là gì vậy ạ?” Jack hỏi với theo nhưng vị võ sư già không hề đáp lại, chỉ có tiếng lách cách xa dần từ chiếc gậy chống vang vọng trên lối đi rải đá.

« Lùi
Tiến »