Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
chiến thắng thanh kiếm
logo

“Ui da!”

Jack xoa xoa cẳng chân của nó rồi bước đi tập tễnh vào Vũ Đức Điện. Sau khi đã đặt thanh kiếm gỗ dọc theo mép căn phòng cùng các học viên khác xong, nó lại thận trọng về ngồi quỳ gối theo hàng bên cạnh Yamato.

Akiko bước vào cùng Kiku và cúi chào. Saburo vội vàng theo sau.

“Ui da!” Saburo hét lên.

Cậu ta nhảy lò cò trên sàn rồi cũng ổn định vào hàng ngồi quỳ, cắn môi nén đau.

Thầy Hosokawa đang đứng ngay cạnh lối cửa ra vào, tay nhịp nhịp chiếc kiếm tre. Ông chăm chú theo dõi các học viên mới đang băng qua khoảng sân tiến vào đạo đường trong buổi học đầu tiên của ngày - tiết học sáng môn Kiếm Thuật. Thêm ba học viên nữa tiếp tục bị đánh vào chân trong lúc bước vào phòng.

“Võ thuật không chỉ bắt đầu và kết thúc ngay tại cánh cửa đạo đường!” thầy Hosokawa quát to sau khi học viên cuối cùng đã ngồi quỳ gối yên vị theo hàng cùng các bạn khác cũng đang nơm nớp lo sợ. “Phải luôn cúi chào với mũi kiếm chúc cao khi bước vào đạo đường. Bất cứ ai bị bắt gặp trong tình trạng đi lê dép, uể oải hoặc đầu óc ở trên mây đều sẽ được nếm mùi thanh kiếm tre của ta!”

Cả dãy hàng ngay lập tức ngồi thẳng người lên để tránh bị cho vào tình trạng uể oải. Thầy Hosokawa đi đi lại lại trong phòng, chăm chú xem xét từng samurai tập sự. Khi đi đến ngang hàng của Jack, ông dừng lại.

Jack ngước nhìn lên và thấy thầy Hosokawa có vẻ như đang cân nhắc nó.

“Ta nghe thầy Masamoto nói,” ông mở lời, “rằng trò đã chiến đấu và chiến thắng một tên ninja chỉ bằng thanh kiếm gỗ. Điều đó có đúng không?”

“À... vâng... đại loại là thế...”

“Vâng, THƯA THẦY!” ông quát lớn.

Jack vội xin lỗi và cúi người xuống thấp hơn nữa. Nó vừa quên mất phải xưng hô như thế nào cho phải phép với người bề trên. “Vâng, thưa thầy. Lúc đó em đang giúp Yamato -”

“Xuất sắc,” ông cắt ngang lời nó. “Trò có sợ không?”

Jack không biết thầy Hosokawa đang mong chờ câu trả lời nào ở nó. Nó lén nhìn một lượt tất cả các học viên trong hàng đang trố mắt nhìn. Có nên thừa nhận rằng lúc đó nó đã sợ chết đi được không? Có nên thừa nhận rằng nó đã có ý nghĩ tên ninja đó sắp sửa đâm xuyên thanh kiếm qua người nó không? Hoặc là sẽ bóp chết nó như đã làm với cha nó?

Jack có thể thấy Kazuki đang nhếch mép cười khỉnh vào nó, háo hức chờ tên ngoại quốc thú nhận sự yếu đuối của nó trước mặt mọi người. Rồi Jack bắt gặp ánh mắt Akiko, cô khẽ kín đáo gật đầu với nó, hãy nói thật.

“Vâng, thưa thầy,” Jack trả lời một cách thận trọng.

“Đúng thế,” thầy Hosokawa tán thành. “Ai củng sợ khi phải đối mặt với một tên ninja.”

Jack thở phào nhẹ nhõm khi thấy vị võ sư tiếp tục bước đi dọc theo hàng.

“Can đảm không có nghĩa là không sợ, mà phải biết được điều gì còn quan trọng hơn cả nỗi sợ đó. Trò Jack đây đã coi trọng lòng trung nghĩa với Yamato cao hơn nỗi sợ của bản thân. Một đức tính đáng quý của samurai.”

Jack phổng mũi tự hào trước lời khen ngợi bất ngờ của vị thầy, nó bắt gặp ánh mắt khó chịu của Kazuki trước lời khen ngợi.

Thầy Hosokawa lại tiếp tục, “Jack đã thể hiện được lòng can đảm, trò ấy đã chiến thắng nỗi sợ của chính mình, và vì vậy đã chiến thắng đối thủ. Đây là một bài học tốt để các trò bắt đầu hành trình rèn luyện của mình theo tinh thần...”

Đột nhiên ông ngừng lại dù chưa nói hết câu. Nobu đang vội vàng băng qua khoảng sân vì trễ buổi học. Vừa chạy cậu ta vừa nhồi nhét chỉnh sửa lại bộ kimono mặc vội, thanh kiếm gỗ bị kẹp một cách cẩu thả dưới cánh tay. Vị thầy sải bước đến nơi cửa lớp chờ đợi.

Mọi người đều biết chính xác chuyện gì sẽ xảy ra. Nobu vẫn tiếp tục chạy, không ngờ đến hình phạt đã quá rõ ràng sắp tới.

“Ui da!”

Thanh kiếm tre của thầy Hosokawa gõ mạnh vào cả hai cẳng chân khiến cậu ta trượt chân ngã lăn kềnh úp mặt xuống sàn, thanh kiếm gỗ rơi đập xuống nền sàn đạo đường. Vài tiếng cười khúc khích không kìm được khẽ vang lên trong dãy học viên trước khi tắt ngấm bởi cái nhìn nghiêm khắc của thầy Hosokawa.

“Đứng dậy! Không bao giờ được đi trễ trong giờ của ta,” thầy Hosokawa ra lệnh, đá mạnh vào mạn sườn Nobu. “Và cũng không bao giờ được phép xuất hiện với bộ dạng như vậy trong đạo đường của ta!”

Nobu ngượng chín mặt, vội vàng bò dậy rồi cuống cuồng chạy vào hàng, vừa đi vừa liên tục cúi xuống xin lỗi vì va hết phải người này tới người khác.

“Được rồi, giờ tất cả các trò đã có mặt ở đây, chúng ta sẽ bắt đầu buổi luyện tập. cầm kiếm gỗ lên rồi xếp thành ba hàng dọc theo đạo đường. Nhớ giữ đủ khoảng cách với các bạn khác để còn vung kiếm.”

Cả lớp cùng cúi người đáp lại rồi đứng dậy, bắt đầu di chuyển đứng vào thành ba hàng trông khá là lộn xộn.

“Cái gì đây?” thầy Hosokawa quát lớn. “Tất cả hít đất mười lần! Kazuki, đếm!”

Cả lớp lại đồng loạt nằm chống tay xuống đất bắt đầu hình phạt của mình.

“Một! Hai! Ba! Bốn! Năm!...”

“Lần tới, khi ta nói “Xếp hàng” thì có nghĩa là tất cả đều phải chạy! Và đứng thành ba hàng ngay ngắn!”

Mặc dù vừa phải trải qua vụ việc tối qua nhưng cánh tay Jack vẫn chỉ hơi run vì nỗ lực chống đẩy. Hai năm làm thợ leo cột buồm đã tôi luyện cho nó đủ kiên cường để có thể đối mặt với những việc như thế này mà không đổ một giọt mồ hôi. Dù vậy, vài học viên đã bắt đầu không theo kịp nhịp đếm, một số người khác thì hoàn toàn gục ngã. Kazuki vẫn tiếp tục đếm và chống đẩy liên tục, thậm chí không hề bị mất hơi.

“... Tám! Chín! Mười!”

“Xếp hàng!”

Mọi người nhanh chóng đứng dậy rồi vội vã chạy vào vị trí.

“Tốt, có tiến bộ. Trước tiên, ta muốn các trò cầm thanh kiếm gỗ trong tay lên.”

Jack chỉnh sửa tay cầm thanh kiếm cho đến khi tư thế của nó chính xác như Yamato đã chỉ hồi còn ở Toba.

“Kiếm của trò đâu?” giọng thầy Hosokawa đột nhiên vang lên ở chỗ cậu học viên với dáng người nhỏ con đang đứng lặng lẽ tít phía cuối hàng.

“Thưa thầy, em để quên ở Sư Tử Đường rồi ạ,” cậu ta khép nép nói.

“Trò tên gì?”

“Yori ạ, thưa thầy.”

“Vậy thì Yori, sau này trò định sẽ trở thành một samurai như thế nào đây?” thầy Hosokawa làm bộ ghê tởm.

“Em không biết ạ, thưa thầy.”

“Vậy để ta nói cho trò biết nhé - trò sẽ là một samurai chết trận. Giờ mau lấy thanh kiếm trong chỗ tường treo vũ khí ra.”

Yori vội vàng chạy đi lấy một thanh từ ô tường gỗ trên bức tường treo đầy các loại vũ khí - kiếm, dao găm, giáo, gậy cùng sáu loại vũ khí khác mà Jack chưa hề biết tên.

“Cả lớp nghe đây, đầu tiên ta muốn các trò cảm nhận được thanh kiếm gỗ trong tay. Hãy giữ vững kiếm, cảm nhận sức nặng, hình dạng, điểm cân bằng của thanh kiếm. Vung kiếm ra xung quanh - nhưng không được để va vào tường, sàn hay những bạn khác!”

Jack nảy thanh kiếm qua lại giữa tay trái và tay phải. Sau đó nó thử vài đường chém cơ bản rồi xoay người sang bên, giơ thanh kiếm cao quá đầu rồi vung mạnh xuống theo đường chéo với phạm vi rộng. Saburo cũng làm y hệt như nó, nhưng vì không chú ý nên đã đánh trúng phải phía sau đầu một bạn khác.

“Ta đã nói không được để va vào những bạn khác!” thầy Hosokawa quát to rồi quật thanh kiếm tre vào cẳng chân Saburo lần nữa. “Thanh kiếm đó cũng giống như phần kéo dài ra của cánh tay các trò. Vì vậy mà theo bản năng, các trò phải biết được mũi kiếm của nó ở đâu, lưỡi kiếm sẽ vung tới đâu và liệu thanh kiếm có thật sự kết nối như một với cơ thể các trò hay không.”

Không lời cảnh báo, thầy Hosokawa vung kiếm tre lên rồi giáng một đòn nhanh như chớp xuống ngay đầu Yamato, chỉ ngưng lại khi lưỡi kiếm đã nằm ngay sát mũi cậu ta. Yamato hoảng hốt lùi lại trước đòn tấn công quá bất ngờ, nuốt nước bọt khan vì sửng sốt.

“Có sức mạnh để làm gì nếu như không biết kiểm soát nó?” vừa nói thầy Hosokawa vừa hạ vũ khí xuống. “Giờ thì cầm chắc thanh kiếm rồi đưa ra hướng về phía trước. Hai tay duỗi thẳng, điều chỉnh để thanh kiếm thành một đường thẳng ngang bằng với hai cánh tay.”

Jack đứng nguyên tại chỗ, sức nặng của thanh kiếm kìm nhẹ đôi tay đang duỗi ra của nó. Cũng không khó lắm, Jack nghĩ thầm.

“Cứ giữ như thế cho đến khi ta bảo dừng lại.”

Thầy Hosokawa bắt đầu trầm ngâm đi đi lại lại trong phòng. Như thể một đội quân vừa bị hóa đá, tất cả các học viên đều cố gắng duỗi thẳng tay ra với thanh kiếm phía trước, chờ đợi hiệu lệnh dừng của thầy.

Cánh tay từng người một bắt đầu run rẩy. Đứng cách phía trên Jack hai người, Kiku bắt đầu hạ dần cánh tay xuống.

“Ta đã cho phép trò được hạ tay xuống chưa?” thầy Hosokawa quát và Kiku ngay lập tức duỗi thẳng tay ra, khuôn mặt cô căng thẳng vì nỗ lực.

Vài phút sau, một cô bạn học viên ở góc hàng phía xa làm rơi thanh kiếm của mình xuống sàn vì không thể tiếp tục.

“Bỏ cuộc rồi sao?” thầy Hosokawa cất giọng hỏi. “Ra ngoài rìa lớp ngồi đi. Tiếp theo đến lượt ai nào?”

Thêm vài học viên nữa bỏ cuộc ngay lập tức, bao gồm cả Kiku và Yori. Khuôn mặt của Akiko bắt đầu căng thẳng vì phải ra sức nỗ lực. Dù vậy, Jack vẫn thấy khá thoải mái.

Thêm năm người nữa hạ cánh tay xuống, thở dốc vì mệt mỏi rồi rời khỏi khu vực sàn luyện tập.

“Bỏ cuộc dễ vậy sao?” giọng thầy Hosokawa rõ ràng có thêm phần chế nhạo khi Saburo chịu thua cùng lúc với Nobu.

“Thưa thầy, em có chút thắc mắc ạ,” Saburo cất tiếng hỏi một cách kính trọng trong khi xoa xoa cánh tay đau nhức của nó.

“Sao?”

“Mục đích của bài tập này là gì vậy ạ?”

“Mục đích?” thầy Hosokawa nhắc lại bằng giọng ngờ vực. “Ta tưởng điều đó đã quá rõ ràng rồi còn gì. Nếu đến ngay cả thanh kiếm của mình mà còn không thắng được thì liệu các trò còn hi vọng gì để chiến thắng đối thủ đây?”

Lời tiết lộ mục đích bài tập của thầy Hosokawa như tiếp thêm một luồng gió mới giúp những học viên vẫn còn đứng vững trên sàn tiếp tục nỗ lực. Ai cũng háo hức muốn gây ấn tượng với vị võ sư trong buổi học đầu tiên nên đều cố gắng vượt qua nỗi đau.

Vài phút sau, thêm hai người nữa đành phải rời sàn luyện tập. Giờ chỉ còn năm học viên là Jack, Kazuki, Yamato, Akiko và Emi, một cô gái thanh lịch và tao nhã nhưng lại khá kiêu ngạo, Jack nghe kể cô là con gái đầu của Lãnh chúa Takatomi, người bảo trợ cho ngôi trường này.

Cánh tay Akiko bắt đầu rung lắc dữ dội. Tuy nhiên cô bé vẫn tỏ ra kiên quyết đánh bại cô bạn học viên cùng lớp còn lại. Trong lúc đó, tình hình của Emi có vẻ ổn định hơn. Cô bé liếc sang bên Akiko, nhoẻn một nụ cười dù nhăn nhó nhưng vẫn thể hiện dấu hiệu chiến thắng. Rõ ràng Emi cũng không muốn bị mất mặt. Akiko bắt đầu thở hổn hển từng đợt nhưng vẫn kiên quyết duy trì. Bên rìa tầm nhìn của Jack, nó thấy cánh tay Emi bắt đầu có dấu hiệu hạ xuống. Nhưng ngay lúc đó, Akiko đã chạm đến ngưỡng giới hạn sức lực của bản thân khiến thanh kiếm gỗ của cô đã rơi xuống trước.

Chỉ một giây sau đó, cánh tay Emi cũng hạ.

“Xuất sắc,” thầy Hosokawa nhận xét. “Emi, trò đã thể hiện được tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Rất xứng đáng với sự kính trọng của ta.”

Trên đường đi về chỗ ngồi, Emi va nhẹ vào Akiko với khuôn mặt đắc thắng. Jack bắt gặp Akiko liếc nhìn Emi vẻ khó chịu, rõ ràng cô bé rất muốn có cơ hội trả đũa lại thứ biểu cảm khinh người đó của Emi. Tuy vậy, Akiko vẫn nén cảm xúc của mình lại mà lịch sự cúi đầu.

“Lớp chúng ta vẫn còn đến ba chiến binh kiên cường trên sàn đấu,” thầy Hosokawa thông báo. “Các trò nghe đây, cuộc chiến này đã không còn đơn thuần chỉ dựa vào sức mạnh hay sức bền nữa mà là cuộc chiến về sức mạnh tinh thần. Ở đây, tinh thần chính là điều tiên quyết. Lần luyện tập này sẽ giúp kiểm tra giới hạn chịu đựng của các trò.”

Yamato dần dần run rẩy như thể một cái cây đứng trong bão tố. Jack biết cậu ta sẽ không thể duy trì được lâu, nhưng giờ với nó điều đó không quan trọng. Mục đích của nó là đánh bại Kazuki.

Trong khi đó, Kazuki vẫn vững vàng như một hòn đá.

Một lát sau, cánh tay của Yamato tự động hạ xuống và cậu ta đành phải gia nhập hàng ngũ những học viên khác ở ngoài rìa.

Jack và Kazuki tiếp tục ganh đấu - cả về thể xác lẫn trong tinh thần.

Cánh tay Kazuki bất ngờ run rẩy dưới sức nặng của thanh kiếm gỗ.

“Kazuki!” Nobu hét lên cổ vũ, vài học viên khác ngay lập tức đồng thanh theo. “Kazuki! Kazuki! Kazuki!”

Như được tiếp thêm năng lượng bởi lời cổ vũ, Kazuki duỗi thẳng tay ra lần nữa. Cậu ta nhoẻn miệng cười về phía Jack với lòng tự tin sẽ chiến thắng một tên ngoại quốc.

Ngay lúc đó, Saburo đột ngột thốt ra “Cố lên, Jack!”, thế là Akiko, Yamato và Kiku cùng đồng thanh cổ vũ “Jack! Jack! Jack!”

Hai học viên cuối cùng vẫn đứng vững giữa đạo đường như hai chiến binh đang tranh đấu trong cuộc chiến vô hình giữa tiếng hô cổ vũ của đồng đội vang vọng từ hai bên.

Giờ Jack mới thấy biết ơn khoảng thời gian trước đây làm công việc của một thợ leo cột buồm trên tàu Alexandria đến thế nào. Nó đã quen với việc phải treo mình lơ lửng bằng tay hàng giờ liền trong gió bão, mưa tuyết.

Dù vậy, Jack biết chính xác giới hạn của nó ở đâu. Những dấu hiệu cho thấy nó đang đi đến mức giới hạn đó cũng đã dần xuất hiện. Có lẽ nó còn khoảng một phút trước khi cánh tay không còn theo ý muốn nữa.

Trong lúc đó, Kazuki vẫn vững như đá.

« Lùi
Tiến »