Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 3199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
lí do tập luyện
logo

Một giọt mồ hôi lăn dài trên mặt Kazuki, cánh tay cậu ta bắt đầu run rẩy.

Đó là tất cả những gì Jack cần. Kazuki đang mất sức nhanh chóng.

“Jack! Jack! Jack!”

Âm thanh cổ vũ không ngừng vang lên.

“Kazuki! Kazuki! Kazuki!”

Không, nó sẽ không bị Kazuki đánh bại! Nó sẽ không bị thanh kiếm đánh bại. Nó thấy Akiko đang cổ vũ bên rìa sàn tập, nó đang chiến đấu lại thanh kiếm. Nó nghiến răng, nhắm mắt lại, ra sức tập hợp những giọt sức mạnh cuối cùng của mình.

Đột nhiên, như thể cơn sóng ùa tới, cơ thể Jack chìm ngập trong một luồng năng lượng lạ thường. Nó cảm nhận được sự tĩnh lặng vô hạn, cánh tay nó dường như kéo dài mãi đến vô tận, nhẹ bẫng, gần như không còn cảm giác.

Một tiếng cạch lớn vang lên khi hai vật bằng gỗ va vào nhau, tiếng thanh kiếm rơi xuống sàn đạo đường.

Ngay sau đó là một tràng pháo tay bùng nổ cùng tiếng cổ vũ giờ chỉ còn tên nó.

“Jack! Jack! Jack!”

“Làm tốt lắm Jack. Trò đã chiến thắng thanh kiếm,” thầy Hosokawa lên tiếng.

Jack mở choàng mắt. Nó thấy Kazuki nhìn như muốn nổi đóa với hai cánh tay xụi lơ và cây kiếm gỗ trên sàn tập.

Jack sửng sốt hạ hai cánh tay tê rần xuống thở phào. Cánh tay nó giờ nặng trịch như chì, nhưng cuối cùng thì nó đã thắng. Nó đã đánh bại Kazuki - trước mặt mọi người. Nó cúi chào Kazuki, tận hưởng thắng lợi vẻ vang của mình trước công chúng.

Bị bó buộc bởi các quy tắc ứng xử, Kazuki đã buộc phải công nhận chiến thắng của Jack bằng hành động cúi người thấp hơn.

Bữa trưa hôm đó, Akiko, Yamato, Kiku và Saburo xúm xít quanh chỗ Jack ngồi ở chiếc bàn phía cuối Điệp Trùng Đường. Kazuki ngồi im như tượng ở chiếc bàn đối diện, không ngừng chĩa ánh mắt hằn học vào nó, mặc cho Nobu và Emi bày đủ cách an ủi.

“Sao cậu lại làm được thế Jack?” Saburo hỏi bằng được. “Lúc đó cả hai cánh tay cậu đang dần hạ xuống, sắp sửa thua đến nơi rồi. Thế mà BÙM một cái! Chúng lại lập tức thẳng băng như là mũi tên ấy.”

“Tớ không biết nữa,” Jack trả lồi, vừa nói nó vừa xoa xoa hai vai vẫn còn tê nhức. “Chỉ là đột nhiên một nguồn năng lượng kì lạ ùa tới, rồi cánh tay tớ nhẹ bẫng.”

“Khí!” Kiku thốt ra.

Jack hoang mang nhìn cô bạn.

“Khí trong từ “sinh khí” ấy. Cha tớ đã có lần nói cho tớ biết rồi. Đó là nguồn năng lượng tinh thần của con người. Thông qua tập luyện, các samurai có thể dẫn dắt nguồn năng lượng đó trong quá trình chiến đấu,” Kiku giải thích.

“Lại chẳng!” Saburo hào hứng chen ngang. “Các võ tăng ở núi Hiei trở nên danh bất hư truyền vì họ biết cách thuần hóa khí của mình mà. Nghe đâu họ còn có khả năng hạ gục đối thủ mà không cần rút kiếm ra cơ.”

Cả bọn cùng quay sang nheo mắt nhìn Saburo nghi ngờ.

“Tớ nói thật đấy! Biết đâu thầy Yamada sẽ dạy chúng ta cách vận khí thì sao. Dù gì chiều nay cũng là môn Thiền mà. Rồi tất cả chúng ta đều sẽ đánh bại được thanh kiếm.”

“Cũng có thể là thầy ấy chẳng giúp gì được đâu,” Jack lẩm bẩm nói với bản thân mình, nhưng Akiko đã kịp nghe thấy.

“Sao cậu lại nói thế?” cô bé quay sang hỏi.

“À thì, tối qua tên Kazuki đã gần làm gãy cánh tay tớ vì muốn tớ xin lỗi.”

“Vậy sao cậu không nói lại với các võ su?” vừa nói Akiko vừa đưa mắt xem xét cánh tay nó một cách lo lắng.

“Để làm gì chứ? Lúc thầy Yamada xuất hiện thì tên Kazuki đó đã ngưng lại rồi. Hắn đâu muốn có chuyện gì xảy ra đâu. Với cả thầy Yamada cũng chẳng giúp đỡ gì tớ hết. Thầy chỉ bật ra một câu vô nghĩa gì đó thôi.”

“Câu gì cơ?” Yamato hỏi.

“‘Để được bước lên, người ta trước hết phải nằm xuống.’ Thật là triết lí! Câu đó thì giúp gì được tớ chứ?”

“Tớ có ý kiến.” Một giọng nói nhỏ khẽ vang lên. Đó là Yori, cậu bạn quên kiếm sáng nay. Cậu ta đang quay người lại nhìn bọn nó từ sau lưng Saburo. “Có thể thầy Yamada muốn gợi ý rằng cậu nên học cách tự bảo vệ mình.”

Phải mất một lát ngẫm nghĩ ý nghĩa của câu nói, Jack mới nhận ra Yori đã đúng. Đột nhiên tất cả mọi thứ đều trở nên quá rõ ràng. Nếu nó có thể làm chủ được Kiếm Thuật và Thể Thuật, rồi trở nên mạnh hơn, nhanh hơn, giỏi hơn Kazuki thì đến lúc đó, kẻ phải nằm xuống sẽ là Kazuki chứ không phải nó.

Nếu có được những kĩ năng cần thiết, thậm chí nó có thể tự bảo vệ mình trước bất kì ai, kể cả Độc Nhãn Long!

Giờ thì nó đã có lí do chính đáng để luyện tập.

“Cậu không sao chứ, Jack?” Akiko hỏi, tò mò trước biểu hiện quả quyết trên gương mặt nó.

“Chắc chắn rồi. Tớ chỉ đang nghĩ về những gì thầy Yamada đã nói thôi. Giờ thì tớ đã hiểu. Hoàn toàn hiểu.”

Vậy là, chỉ sau một bài học ở Nhị Thiên Nhất Lưu, Jack đã thề với lòng mình sẽ quyết tâm đi theo con đường Võ Sĩ Đạo.

« Lùi
Tiến »