Vì vậy, Lôi Xuân Minh cũng hy vọng sau khi chi thêm một khoản tiền nữa thì mọi chuyện sẽ êm xuôi, khiến đám gia thuộc này không còn quậy phá, sự việc đến đây là kết thúc.
Thế nhưng, dù có muốn chi thêm tiền cũng không thể đưa ngay được, cái gì cần răn đe thì vẫn phải răn đe, cái gì cần đe dọa thì vẫn phải đe dọa.
Tránh cho đám gia thuộc này sau đó lại tưởng mình dễ nói chuyện, sau khi nhận thêm một khoản tiền lại nảy lòng tham không đáy, tiếp tục quậy phá, tiếp tục đòi tiền.
"Tại sao lại bắt mỗi gia đình chúng tôi cử một đại diện vào trong với ông? Vào đó rồi, các người giở trò đe dọa uy hiếp gì thì ai mà biết được?"
"Đúng đấy, có chuyện gì thì nói thẳng ở đây, chúng tôi không vào trong với ông đâu!"
"Chuyện này còn gì không thể cho người ngoài biết sao? Tại sao cứ nhất định phải vào trong mới nói được? Cứ nói ở đây đi!"
"Đây có phải là chỗ để nói chuyện không?" Lôi Xuân Minh bực bội nhìn đám đông đang có mặt, nói: "Ở đây ồn ào thế này, mọi người kẻ nói người cười, đến một câu cũng nghe không rõ, căn bản là không thể thương lượng được!"
"Tôi không cần biết, cứ thương lượng tiếp ở đây!"
"Đúng, cứ thương lượng ở đây, dù sao chúng tôi cũng không vào trong cùng các người đâu!"
Lôi Xuân Minh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Được, đã như vậy thì chúng ta cứ thương lượng ở đây đi."
"Tôi vẫn giữ nguyên câu nói cũ, sự việc này là do người nhà các người thao tác sai quy định dẫn đến, không liên quan gì đến phía nhà máy chúng tôi, khoản bồi thường chúng tôi đưa ra hoàn toàn là vì nhân đạo mà thôi."
"Các người quậy phá ở đây, tuy thái độ chúng tôi rất cứng rắn, nhưng chúng tôi cũng nhìn ra được các người thực sự vô cùng đau buồn vì mất đi người thân, cho nên tôi cũng đã suy nghĩ, nếu bồi thường thêm một chút có thể khiến các người bớt đau buồn, phía chúng tôi cũng sẵn lòng chi thêm."
"Thế này đi, đã không muốn vào trong thì tôi sẽ nói ngay tại đây."
"Sau khi công ty thảo luận, quyết định sẽ bồi thường thêm cho mỗi gia đình 150 ngàn, tính tổng lại là 450 ngàn."
Lôi Xuân Minh lớn tiếng nói: "Nói thật, trong trường hợp thao tác sai quy định, mức bồi thường này đã là mức cao nhất dựa trên tinh thần nhân đạo rồi."
"Tôi hy vọng mọi người cũng hiểu cho điều này, nếu các người làm được việc nhận tiền xong thì êm chuyện, từ nay về sau không đến quậy phá nữa, thì bây giờ có thể cử đại diện vào ký hợp đồng rồi nhận tiền bồi thường."
Lời Lôi Xuân Minh vừa dứt, đám gia thuộc có mặt tại đó đều im bặt.
300 ngàn, có lẽ họ thật sự thấy không đủ.
Nhưng bây giờ là 450 ngàn rồi.
Chưa nói đến việc có thật sự là thao tác sai quy định hay không, nhưng khoản bồi thường 450 ngàn này thực tế đã không hề ít.
Họ quậy phá ở đây thực chất cũng chỉ muốn đòi thêm chút tiền, giờ có 450 ngàn, đối với họ cũng coi như là chấp nhận được.
"Tôi đồng ý!"
"Bên tôi cũng đồng ý!"
"Chúng tôi cũng đồng ý!"
Trong chốc lát, đám gia thuộc lần lượt bày tỏ sự đồng ý, định cử mỗi nhà một đại diện vào ký hợp đồng nhận tiền.
Lôi Xuân Minh cầm loa phóng thanh, nhìn thấy cảnh này, trên mặt tức thì nở một nụ cười.
Người dân bình thường đúng là dễ thỏa mãn thật.
Chết một người mà 450 ngàn là xong chuyện, tổng công ty bồi thường xuống là 15 triệu, giờ mình chỉ bỏ ra hơn 2 triệu, vẫn còn dư hơn 12 triệu nữa.
Hơn 12 triệu này chui vào túi mình, thần không biết quỷ không hay, mình có thể làm được bao nhiêu việc.
Ừm, lấy 1 triệu mua cho thư ký một chiếc xe đi, cô nàng này mấy hôm nay nhiệt tình lắm, hơn nữa còn mở khóa được bao nhiêu tư thế mới, đặc biệt là rất biết chiều lòng người.
Xem cô ta bán sức như vậy, lại còn nghĩ đến việc sau này có thể mở khóa thêm nhiều tư thế nữa, cứ mua cho cô ta một chiếc xe sang để cô ta vui vẻ chút.
"Khoan đã!"
Ngay khi đám gia thuộc đều đồng ý, sắp sửa vào trong ký tên thì đột nhiên một giọng nói vang lên rất lớn.
Là Giang Tiểu Bắc sau khi đã cải trang.
Giang Tiểu Bắc nhìn đám gia thuộc, rồi lại nhìn Lôi Xuân Minh, lạnh lùng nói: "Các vị gia thuộc, đó là một con người sống sờ sờ, cứ thế mà chết đi, hơn nữa lại còn là trụ cột trong gia đình, các người thực sự thấy 450 ngàn là đủ rồi sao?"
"Còn ông nữa, Lôi Xuân Minh!"
Giang Tiểu Bắc lao thẳng đến trước mặt Lôi Xuân Minh, giơ tay tát mạnh vào mặt hắn.
"Nhà người ta có người chết, mất đi trụ cột, đến tiền bồi thường mà ông cũng dám nuốt, lương tâm ông bị chó ăn rồi sao?"
Lôi Xuân Minh không nhận ra Giang Tiểu Bắc, lập tức lớn tiếng quát: "Mẹ kiếp mày là thằng nào? Ai cho phép mày đến đây quậy phá? Bảo vệ đâu, bảo vệ đâu, mau tới đây đuổi thằng này ra ngoài cho tao!"
"Lôi Xuân Minh, nhìn kỹ xem, rốt cuộc tao là ai?"
Giang Tiểu Bắc vừa nói vừa trực tiếp xé lớp mặt nạ trên mặt mình xuống.
Lôi Xuân Minh nhìn về phía Giang Tiểu Bắc, đôi chân tức thì nhũn ra, ngồi bệt xuống đất.
"Á! Giang... Giang tiên sinh... sao lại là ngài?"
Lôi Xuân Minh đương nhiên nhận ra Giang Tiểu Bắc, dù sao hắn cũng là giám đốc nhà máy này, chắc chắn phải biết ông chủ công ty là ai.
Trong chốc lát, Lôi Xuân Minh hoàn toàn chết lặng.
Tim thắt lại dữ dội.
Giang Tiểu Bắc đến đây làm gì?
Chắc chắn hắn đã biết chuyện bồi thường 3 triệu cho mỗi người chết, còn cuộc đối thoại vừa rồi của mình với đám gia thuộc, chắc chắn Giang Tiểu Bắc cũng đã nghe thấy rõ mồn một!
"Sao lại không phải là tôi?"
Giang Tiểu Bắc lạnh lùng nhìn Lôi Xuân Minh: "Lôi Xuân Minh, may mà tôi tới kịp đấy, nếu không thì tôi cũng không biết lương tâm ông lại đen tối, cái dạ dày ông lại lớn đến thế!"
"Nuốt trọn hơn 12 triệu một lúc, ông đúng là không sợ bị bội thực mà chết sao!"
Đám gia thuộc kia sau khi nhìn thấy Giang Tiểu Bắc cũng đều nhận ra anh.
"Đây là Giang Tiểu Bắc?"
"Đây là vị Trung y Giang Tiểu Bắc đó sao? Nghe nói anh ta còn là chủ tịch tập đoàn Tư Tuyền, cũng là ông chủ thực sự của nhà máy này!"
"Giang tiên sinh, ngài tới rồi à? Giang tiên sinh, người nhà chúng tôi chết rồi, chết ngay trong nhà máy của các người, ngài có thể bồi thường thêm cho chúng tôi chút tiền được không?"
"Đúng vậy, Giang tiên sinh, 450 ngàn này thực sự không đủ dùng. Hơn nữa, chúng tôi thật sự không hề thao tác sai quy định mà."
"Giang tiên sinh, làm ơn giơ cao đánh khẽ, để những người nghèo khổ như chúng tôi nhận được thêm chút tiền bồi thường đi? Chúng tôi không cần nhiều, chỉ cần bồi thường đúng theo quy tắc thông thường là được rồi, 450 ngàn, thực sự là quá ít."