Trên đường đến đại viện nhà họ Đường, An Kỳ trò chuyện cùng Giang Tiểu Bắc, dặn dò anh rằng lần này tới nơi, tốt nhất đừng tiết lộ quá nhiều về ý định mua lại đại viện, cứ thăm dò thái độ của họ trước đã.
Giang Tiểu Bắc cũng nghĩ như vậy, dù sao cái giá mười tỷ kia, anh không đời nào chấp nhận được.
Mà đã không chấp nhận cái giá này, thì hôm nay dù thế nào đi nữa cuộc đàm phán cũng khó mà thành công. Đã vậy, chi bằng cứ thăm dò thái độ của họ trước rồi hãy tính tiếp.
Rất nhanh, xe đã dừng trước cửa đại viện nhà họ Đường.
Cảm giác khi đứng trước cổng đại viện khác hoàn toàn so với những hình ảnh nhìn thấy trên mạng. Đặc biệt là khi Giang Tiểu Bắc nhìn vào, quần thể kiến trúc trải dài không thấy điểm dừng, nét cổ kính trang nghiêm, cùng cánh cổng cao lớn kia, tất cả đều mang lại một cảm giác vô cùng choáng ngợp.
Xuống xe, Giang Tiểu Bắc và An Kỳ xách theo đủ loại quà cáp, tiến thẳng vào trong.
Họ gõ cửa.
Chẳng bao lâu sau, có người ra mở cửa.
Người ra mở cửa không nhận ra Giang Tiểu Bắc, hỏi han vài câu rồi bảo anh đứng đợi ở cửa để vào trong thông báo.
Chỉ chưa đầy mười phút sau khi người kia vào trong, Đường Huyền Quang đã dẫn theo một đám đông người nhà họ Đường hùng hổ lao ra phía cửa.
"Giang Tiểu Bắc, cậu chạy đến nhà chúng tôi làm gì?"
Đường Huyền Quang nhìn Giang Tiểu Bắc bằng ánh mắt lạnh lẽo, trong đáy mắt rực lên ngọn lửa giận dữ, như muốn ăn tươi nuốt sống anh ngay lập tức.
Những người nhà họ Đường khác khi nhìn về phía Giang Tiểu Bắc, trong mắt cũng tràn đầy vẻ phẫn nộ.
"Giang Tiểu Bắc, cậu chạy đến đây làm cái gì? Chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ, từ nay nước sông không phạm nước giếng, cậu còn đến đây làm gì nữa?"
"Sao cậu lại là loại người mặt dày vô sỉ đến thế? Các người có tiền, các người thích giảng đạo lý, thì cứ tiếp tục làm sứ giả chính nghĩa của các người đi, còn chạy đến đây làm gì? Những kẻ không có tam quan, không có đạo đức, không có giáo dưỡng như chúng tôi làm sao có tư cách nói chuyện với một sứ giả chính nghĩa như cậu?"
"Đúng đấy, chẳng lẽ hôm nay cậu đến đây là để bới móc tội trạng của chúng tôi? Hay lại muốn bắt hết chúng tôi như cách cậu đã làm với Đường Lăng, tống tất cả vào tù? Để rồi lấy đó làm bàn đạp phô trương cái gọi là đại nghĩa lẫm liệt của cậu, duy trì cái hình tượng cao sang trên mạng xã hội của cậu sao?"
"Giang Tiểu Bắc, loại người như cậu thật sự rất kinh tởm. Dựa vào việc giẫm đạp lên người thân để giữ gìn hình ảnh, đúng là kẻ có tiền thì đại nghĩa diệt thân, không nhận người thân nữa mà!"
Giang Tiểu Bắc nghe vậy, lòng chợt cảm thấy bi ai.
Đúng là lúc đó anh không nể tình, nhưng vấn đề chính là Đường Lăng làm sai rành rành ra đó!
Rõ ràng là Đường Lăng làm sai, rõ ràng là Đường Lăng có tội, tại sao bây giờ, ngược lại chính anh lại trở thành kẻ thù của tất cả mọi người?
Nếu Đường Lăng không phạm tội, thì dù anh có muốn tống cổ hắn vào tù, phía cảnh sát cũng đâu có đồng ý!
Đám người trước mắt này, đúng là chỉ biết bênh người thân chứ không cần lý lẽ!
Tất nhiên, một nguyên nhân lớn hơn nữa là nhà họ Đường ở kinh thành những năm gần đây phát triển rất tốt, trong khi nhánh nhà họ Đường này lại sa sút, vốn dĩ trong lòng đã có sự đố kỵ, nên chỉ cần Giang Tiểu Bắc làm việc không theo ý họ, họ liền từ tận đáy lòng mà căm ghét anh.
"Giang Tiểu Bắc, cút ngay cho tôi!"
Đường Huyền Quang trợn mắt, gào lên với Giang Tiểu Bắc. "Tao không hoan nghênh mày, cả cái đại viện nhà họ Đường này cũng không hoan nghênh mày!"
"Nếu mày còn đứng đây, chúng tao sẽ động thủ đấy!"
"Đánh cho mày một trận!"
"Chẳng phải mày chính nghĩa lắm sao? Nào, hôm nay tao đánh mày đấy, có bản lĩnh thì gọi cảnh sát đến bắt tao đi! Cái thân già này của tao, đi tù cũng chẳng sao cả!"
Nói đoạn, Đường Huyền Quang giơ cây gậy trong tay lên, giáng mạnh xuống người Giang Tiểu Bắc.
Giang Tiểu Bắc không né tránh, cứ thế để cây gậy đập thẳng vào người mình.
Anh không thể né, vì nếu né, cây gậy này sẽ đập trúng người An Kỳ.
Anh cũng không thể phản kháng, dù sao đây cũng là bề trên của mình, cùng hàng với ông nội anh, sao anh có thể ra tay?
"Giang Tiểu Bắc, sao mày không đánh lại?"
"Không đánh lại đúng không? Không đánh lại thì cút ngay!"
"Nếu không cút, thì gọi cảnh sát bắt tao đi, bắt tao đi!!!"
Mấy chữ cuối, gần như là Đường Huyền Quang hét lên trong cơn cuồng nộ.
"Đánh mày một cái vẫn chưa đủ để bắt tao sao? Được, vậy tao đánh tiếp, đánh đến khi nào đủ tiêu chuẩn để bắt thì thôi!"
Đường Huyền Quang gào thét, vô cùng kích động, vung cây gậy trong tay giáng tiếp xuống đầu Giang Tiểu Bắc.
"Các người dừng tay lại!"
An Kỳ thật sự không chịu nổi nữa, lớn tiếng quát.
"Các người còn có chút lý lẽ nào không?"
"Đường Lăng làm hại người ta, việc tống giam hắn là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Loại người ăn chơi trác táng, không biết phải trái, làm việc không màng hậu quả như hắn, giờ bị nhốt vào tù có khi lại là chuyện tốt."
"Không nói chuyện khác, bản chất sự việc nằm ở Đường Lăng, các người không trách hắn mà lại đi trách Giang Tiểu Bắc, các người có còn đạo lý hay không?"
"Thảo nào Đường Lăng lại trở nên như vậy, chính vì một đám người như các người, nên mới dạy dỗ ra một kẻ như thế!"
"Tiểu Bắc hôm nay đến thăm các người, mang theo quà cáp đầy đủ, còn các người thì sao? Thái độ của các người là gì?"
"Hết mắng chửi lại đến đánh đập."
"Đây là cách đối nhân xử thế của nhà họ Đường các người sao?"
"Nói lời khó nghe một chút, thảo nào nhà họ Đường các người lại lụi bại đến mức này!"
"Chẳng phải không có lý do đâu!"
"Mày!!! Con nhóc kia, mày nói lại lần nữa xem?"
Đường Huyền Quang nghe An Kỳ nói những lời cay nghiệt như vậy, lập tức không chịu nổi, toàn thân run rẩy nhìn An Kỳ.
An Kỳ cười lạnh nói: "Sao, tôi mới nói có vài câu mà các người đã không chịu nổi rồi sao?"
"Thế còn các người đánh mắng Tiểu Bắc, sao không nghĩ xem cậu ấy có chịu nổi không?"
Đường Huyền Quang nhìn chằm chằm Giang Tiểu Bắc: "Tao cần gì phải quan tâm nó có chịu nổi hay không? Loại người như nó, tao cần phải để tâm cảm nhận của nó sao?"
An Kỳ lập tức không hề kém cạnh: "Đã vậy, tôi cũng chẳng cần phải để tâm đến cảm nhận của các người! Các người với tôi chẳng thân chẳng thích, hơn nữa còn ngang ngược vô lý như thế, tôi có nói gì khiến các người đau đớn đến mức nào đi chăng nữa thì liên quan gì đến tôi?"
"Đường Huyền Quang, người khác tôi không nói, tôi chỉ nói riêng ông thôi. Con trai ông, Đường Lăng, sở dĩ trở nên như vậy, tất cả lỗi lầm đều nằm ở ông! Đúng là thượng bất chính, hạ tắc loạn!"