"Thầy Tôn, chúng tôi ra ngoài đi vệ sinh một lát." Vương Tự Hàn lên tiếng chào.
"Ha ha... đi đi." Lúc này Tôn Phong đang có tâm trạng khá tốt, phẩy phẩy tay, miệng vẫn không quên giảng giải cho bệnh nhân về công dụng và tính cần thiết của những loại thuốc ông ta kê.
Vương Tự Hàn kéo Lâm Đông đi ra phía hành lang. Giờ đã có thang máy nên rất ít người đi lại bằng cầu thang bộ. Vương Tự Hàn lấy một điếu thuốc ra đưa cho Lâm Đông.
"Cảm ơn, tôi hút loại này." Lâm Đông lấy bao thuốc của mình ra.
Lần này dù Vương Tự Hàn có tò mò nhìn thêm hai cái, nhưng Lâm Đông cũng không khách sáo. Anh không muốn lại xuất hiện một "Lão Trương thứ hai" nữa.
"Ha ha..." Vương Tự Hàn chỉ nghĩ Lâm Đông vẫn còn giữ cái khí chất sinh viên chưa rời khỏi trường học, anh rít một hơi thuốc rồi cười nói: "Bệnh viện chính là xã hội, mà xã hội thì khác với trường học. Sư đệ nhỏ, quen dần rồi sẽ ổn thôi."
Anh ta đang nói về những lời Tôn Phong vừa nói, nhưng không hề biết rằng điều khiến Lâm Đông thực sự tức giận là việc Tôn Phong kê đơn thuốc bừa bãi sau đó. Tuy nhiên, Lâm Đông không nói gì, bởi vì hiện tượng này không phải một mình anh có thể thay đổi. Trước đây anh vốn không rõ, cũng chỉ từ khi đến phân cục cảnh sát An Dương khám cho đám cảnh sát, nghe họ phàn nàn thì mới biết được một vài chuyện trong bệnh viện.
"Không sao. Đúng rồi, trước đó anh từng nhắc đến việc thứ Hai tới chị Tống đi làm sẽ gặp rắc rối, chuyện đó là thế nào?"
"Hê hê..." Vương Tự Hàn ngẩng đầu nhìn Lâm Đông: "Tôi phát hiện cậu đặc biệt quan tâm đến chuyện của Tống Thư đấy nhé. Chẳng lẽ đúng như lời đồn, cậu đến đây là để theo đuổi cô ấy à?"
"Nếu tôi muốn theo đuổi cô ấy thì đã không chọn thời điểm này rồi, trực ban cũng sẽ không chọn cùng ca với anh. Tôi chỉ thấy hứng thú với người bệnh mà anh nói thôi." Lâm Đông thản nhiên đáp.
Thấy Lâm Đông không hề bị ảnh hưởng chút nào, Vương Tự Hàn mới cười cười không nói thêm gì nữa. Anh nhìn ra bên ngoài rồi bảo: "Người đó năm ngoái làm phẫu thuật ghép gan, không biết là do phản ứng đào thải sau khi ghép hay là cơ thể có dị ứng nhẹ với vật chủ được ghép, mà dạo gần đây thường xuyên xuất hiện tình trạng huyết áp quá cao, tim đập nhanh, khó thở và thân nhiệt thấp. Triệu chứng có chút giống nhiễm khuẩn huyết do vi khuẩn Gram dương, nhưng mấy lần nhập viện đều không kiểm tra ra kết quả gì."
"Sau đó bà ta cứ liên tục gặp chuyện, cũng không thể lần nào cũng nhập viện. Lần trước vì phát bệnh mà bị thương ở chân, bác sĩ chủ nhiệm Thang liền giao cho Tống Thư phụ trách. Gần đây bà ta cứ tới tìm Tống Thư mãi, ai cũng bảo cứ thế này sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Bà ta có bốn người con trai, cả bốn đều không có học thức, mỗi lần tới đây là ầm ĩ như vỡ chợ, đều là loại hung hãn không coi mạng sống ra gì. Nghe nói họ làm nghề buôn bán gì đó, đến cả đám lưu manh cũng không dám đắc tội với bốn gã này. Một khi mẹ họ xảy ra chuyện, rắc rối của Tống Thư sẽ rất lớn."
Lâm Đông lặng lẽ lắng nghe. Tuy chưa gặp người bệnh này, nhưng anh nắm chắc tám phần là người đó bị tổn thương hệ miễn dịch. Sau đó, anh lại nghe Vương Tự Hàn kể thêm nhiều chuyện khác trong bệnh viện. Vương Tự Hàn vẫn rất nhiệt tình giới thiệu, sau khi hút xong một điếu thuốc, cả hai quay lại văn phòng khoa, căn phòng lại trở nên vắng lặng.
Lâm Đông ngồi đó không có việc gì làm, liền cầm vài tờ giấy trắng trên bàn Vương Tự Hàn, tùy ý vẽ mấy hình người. Anh vẽ rất đẹp, đặc biệt là các đường kinh mạch vô cùng chính xác. Vương Tự Hàn đi ngang qua nhìn thấy cũng phải trầm trồ khen ngợi.
Lâm Đông vẽ sáu tờ giấy, đây là sáu bộ châm pháp phối hợp với nhau, đều là những gì Tống lão từng dạy anh. Tuy nhiên, bộ châm pháp cuối cùng đã được Lâm Đông điều chỉnh dựa trên phương pháp châm cứu huyệt vị trong mười hai bức họa kia, hiệu quả hẳn sẽ tốt hơn nhiều.
Khi rời khỏi bệnh viện, Lâm Đông lặng lẽ nhét những bức vẽ này vào ngăn tủ của Tống Thư.
Châm pháp bên trên có thể giúp bệnh nhân tăng cường miễn dịch, phục hồi và nâng cao sức đề kháng. Tuy hiệu quả có phần chậm rãi, nhưng đối với người đã qua phẫu thuật cấy ghép cơ quan thì đây là cách thiết thực nhất. Dù sao họ cũng không thể lạm dụng thuốc trong thời gian dài, việc tự xây dựng khả năng miễn dịch mới cho bản thân mới là điều quan trọng nhất.
Ban đầu Lâm Đông từng nghĩ sẽ tự mình ra tay, nhưng ngẫm lại "thà dạy người ta cách câu cá còn hơn là cho người ta con cá". Nếu có thể truyền dạy hết những gì của Tống lão cho Tống Thư, tin rằng đủ để cô trở thành một danh y đương thời.
Chủ nhật Lâm Đông không tới bệnh viện số 3 nữa. Mục đích anh tới đó là để để mắt tới Tống Thư, nay Tống Thư không trực ban thì tới đó cũng chẳng có nghĩa lý gì. Tuy nhiên, lần này Lâm Đông đã sao chép lại bảng trực ban gần nhất của bệnh viện, như vậy khi có thời gian anh có thể chọn đúng lúc Tống Thư có ca trực.
Từ bệnh viện về, Lâm Đông ăn chút gì đó gần khu chung cư. Vừa vào đến cửa khu nhà, anh đã thấy hai chiếc Mercedes và một chiếc Rolls-Royce đỗ ở lối vào. Tại cửa cầu thang còn đứng hai gã mặc vest đen, đeo kính râm, dáng vẻ vệ sĩ tiêu chuẩn. Nhìn những người này, Lâm Đông có thể nhận ra ngay họ đều là cựu quân nhân, thậm chí là tinh nhuệ trong quân đội, có lẽ là người từ các đội đặc nhiệm. Đáng tiếc là chưa từng nhuốm máu, thiếu đi một chút sát khí.
Trong xe còn có hai người khác, thấy Lâm Đông đi vào liền đồng loạt nhìn về phía anh, ánh mắt dò xét đánh giá.
Lâm Đông không thèm đếm xỉa, trực tiếp lên lầu. Điều khiến anh không ngờ là khi tới cửa nhà mình, cũng có hai kẻ tương tự đứng đó.
Lâm Đông thầm nghĩ, đây lại là vở kịch gì thế này. Hai gã kia thấy anh lấy chìa khóa định mở cửa, một tên khẽ giơ tay: "Xin chờ một chút, anh là...?"
Chưa đợi hắn nói xong, ngón tay Lâm Đông đã khẽ lướt qua. "Thanh Phong Phất Liễu" trong Lâm gia Phất Huyệt Thủ đã được thi triển. Gã kia chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, chìa khóa trên tay Lâm Đông đã cắm vào ổ. Tên còn lại thấy tình hình không ổn liền tung ra một chiêu cầm nã thủ, trong khi kẻ bị Lâm Đông điểm trúng tay cũng tung một cú lên gối, trực tiếp đập về phía xương sườn Lâm Đông.
Lâm Đông một tay mở cửa, một tay nhanh như chớp, trước tiên điểm trúng huyệt dưới nách kẻ đang thi triển cầm nã thủ, sau đó tiện tay gạt cú lên gối của tên kia trở lại. Trong khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tay anh đã điểm trúng huyệt đạo trên người cả hai. Chỉ trong chớp mắt, cơ thể hai tên kia không còn nghe theo sự điều khiển của chính mình, bị điểm huyệt đứng bất động. Chúng kinh ngạc nhìn Lâm Đông mở cửa đi vào.
Vừa vào nhà, Lâm Đông cũng khá bất ngờ. Trong phòng khách hôm nay đứng ngồi tổng cộng năm người, đây là lần đầu tiên có nhiều người như vậy.
"Sư phụ..." Diệp Tùng cũng ngồi đó, thấy Lâm Đông liền kích động kêu lên, nhưng sau đó cơ thể co rụt lại, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi ngay ngắn ở đó, rồi ngoan ngoãn ngồi im.
Ngoài Diệp Tùng ra còn có Diệp Kha đang dùng ánh mắt dò xét nhìn Lâm Đông, Giang Vân Nghi, và người đàn ông trung niên kia. Nhìn dáng vẻ, hẳn là cha của Diệp Tùng và Diệp Kha, gương mặt rất giống hai chị em họ. Người ngồi đó tự nhiên tỏa ra khí thế của bậc bề trên, chỉ là khí thế này đối với Lâm Đông lại chẳng có tác dụng gì.
Người đứng bên cạnh có đôi mắt sắc bén như chim ưng, đôi tay dài hơn người thường, mũi khoằm. Hắn không mặc vest đeo kính như đám vệ sĩ bên ngoài mà mặc một bộ đồ Đường trang. Thấy Lâm Đông đi vào, phản ứng đầu tiên của hắn là nhìn ra ngoài cửa, đồng thời lén nhấn vào một nút nhỏ trên tay, đôi mắt khóa chặt lấy Lâm Đông.
Lâm Đông có thể cảm nhận được sự đề phòng và địch ý của hắn. Rõ ràng hắn đã đoán ra, Lâm Đông có thể vào nhà một cách lặng lẽ như vậy, chắc chắn đã ra tay với đám người ngoài cửa.
"Lâm Đông..." Giang Vân Nghi đứng dậy, chưa đợi cô giới thiệu, cha của Diệp Tùng cũng đã đứng dậy.
"Diệp Thiếu Đào. Cậu chắc hẳn là Lâm Đông, cảnh sát Lâm nhỉ." Diệp Thiếu Đào chủ động đưa tay muốn bắt tay Lâm Đông, ánh mắt không hề chớp nhìn chằm chằm vào anh, muốn từ biểu cảm của Lâm Đông mà tìm ra thông tin hữu ích.
"Lâm Đông." Lâm Đông bắt tay Diệp Thiếu Đào một cái, sau đó thản nhiên nói: "Mọi người cứ bàn chuyện của mình đi, tôi vào phòng đây."
Đúng lúc này, từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vã, là động tĩnh của người chạy nhanh lên lầu. Ngay lúc này, gã mũi khoằm cũng khẽ chạm tay vào tai mình, thần sắc thay đổi.
Gã mũi khoằm đột nhiên lách người, bộ pháp dưới chân biến hóa với tốc độ kinh người, chặn trước mặt Lâm Đông: "Bạn nhỏ, không ngờ công phu điểm huyệt của cậu lại lợi hại như vậy, không biết thuộc hạ của tôi có chỗ nào đắc tội với cậu không?"
Khí thế của gã mũi khoằm không hề yếu, đặc biệt là đôi chân đứng vững như bàn thạch, rõ ràng công phu của hắn đều nằm ở dưới chân.