Sổ Bệnh Án

Lượt đọc: 6805 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 203
cạnh tranh ti tiện (bản tấn giang).

❊ ❊ ❊

Phía dưới phòng hội nghị trên tầng cao nhất của tòa nhà có rất nhiều phòng nghỉ ngơi VIP.

Hạ Dư bảo cơ thể Tạ Thanh Trình không thoải mái cần nghỉ ngơi, lấy một thẻ phòng trong số đó.

Vừa vào cậu đã khóa trái cửa lại.

Trong phòng tối tới lạ, rèm dày nặng kéo kín mít, bởi vì chỉ là phòng nghỉ, trong đó không có giường, gian phòng khoảng tầm hơn năm mươi mét vuông bày một chiếc bàn sách lớn, một bộ sô pha, một chiếc ghế nằm mềm, hai chiếc giá sách xếp đầy sách vở nghiên cứu y học và tạp chí, ngoại trừ những thứ đó ra chính là một phòng toilet cá nhân.

Nơi này vô cùng đứng đắn, dùng để những vị khách tới đây muốn nghiên cứu học thuật tạm thời nghỉ ngơi, chỉnh sửa lại tài liệu.

Tạ Thanh Trình đẩy mạnh Hạ Dư ra, thở dốc: “Để tôi quay về… Tôi còn phải… Tôi còn phải diễn thuyết nữa…”

“Anh thành ra vậy rồi, còn có thể diễn thuyết gì nữa?” Hạ Dư dựa sát vào anh, hơi nghiêng đầu, hơi thở quẩn quanh ngay bên gáy Tạ Thanh Trình, “Giáo sư Tạ, anh đừng khiến người ta chê cười.”

Tạ Thanh Trình: “Cậu thắng như thế không vẻ vang chút nào cả…”

“Vậy thì đã sao.” Hạ Dư đáp, “Xưa giờ tôi cũng đâu phải chính nhân quân tử. Anh không nên tranh giành hạng mục này với tôi, làm tới mức này vì Trần Diễn, tự anh làm khổ mình thôi.”

“…” Hô hấp Tạ Thanh Trình nặng nề.

Anh nhìn Hạ Dư trước mắt, khoảng cách gần tới thế, lại cảm thấy tựa như cách một khoảng thời gian xa xôi tới vậy.

Cho dù anh biết Hạ Dư đã thay đổi từ đầu, không còn là thiếu niên của trước đây nữa, nhưng giây phút này anh vẫn cảm thấy nỗi đau đớn thấu xương thấu tim.

Hạ Dư hoàn toàn muốn phá hủy anh…

Với hiểu biết của Hạ Dư về anh, nếu trong lòng Hạ Dư vẫn còn quan tâm dù chỉ một chút dành cho anh, cũng sẽ không gây ra chuyện như thế. Không phải Tạ Thanh Trình không thể thua, nhưng anh không thể chấp nhận nổi việc chưa đánh đã hàng như thế được.

“Ít nhất cậu… Phải đường đường chính chính…”

“Đấy là dành cho đối thủ đáng được kính trọng.” Hạ Dư chậm rãi đáp, nới lỏng cà vạt của mình ra, vẻ mặt hững hờ, “Anh đáng ư?”

“…”

“Chẳng qua anh chỉ là người yêu của Trần Diễn thôi, tôi với anh có gì để cạnh tranh công bằng.”

Cậu nói xong, bật TV laser, TV này có thể thu được hình ảnh trực tiếp từ phòng họp tầng cao nhất. Vốn thiết kế như vậy là vì để một vài khách khứa có thể quan sát hội nghị ở không gian khá thoải mái lại độc lập, mà giờ lại thành công cụ để Hạ Dư chế nhạo và kích thích Tạ Thanh Trình.

Hạ Dư trói chặt Tạ Thanh Trình lại, vây hãm anh ở ghế làm việc, cho dù Tạ Thanh Trình vẫn luôn phản kháng, nhưng sức anh đã thua xa Hạ Dư rồi, Hạ Dư đối phó anh vốn chẳng tốn bao nhiêu sức lực.

Sức mạnh chênh lệch nhiều tới vậy khiến Hạ Dư cũng phải thở dài, sau khi cậu trói ngược tay Tạ Thanh Trình lên lưng ghế, lại vòng qua trước mặt Tạ Thanh Trình, tròng mắt đen sâu chuyển động, ánh mắt dời xuống, dừng trên gương mặt người đàn ông không chịu khuất phục, nhưng làn da đã ửng đỏ lên.

Cậu nâng tay, siết hai má Tạ Thanh Trình, cẩn thận ngắm nghía.

“Tạ Thanh Trình, anh có còn nhớ, trước kia anh mạnh tới mức nào không?”

“…”

“Hiện giờ anh chẳng có gì cả, thể lực, sức chịu đựng, cánh tay khỏe mạnh, còn cả…”

Tay cậu chạm nhẹ lên kính mắt bạc tròng vuông tinh tế Tạ Thanh Trình đeo.

“Thị lực.”

Cậu che hờ một tay lên trước bên mắt mà Tạ Thanh Trình còn có thể nhìn thấy.

Cơ thể Tạ Thanh Trình hơi run lên, chỉ lộ ra mỗi bên mắt tĩnh lặng chẳng có chút tiêu cự gì kia. Hạ Dư làm như thế, anh chẳng nhìn thấy thứ gì cả, bóng tối khiến anh vốn đã vô cùng bất an lại càng thêm khốn đốn.

“Anh nhờ có dáng vẻ yếu ớt thế này, nhận được sự đồng cảm và thương hại của Trần Diễn ư?”

Hạ Dư nói xong, tay cuối cùng cũng chậm rãi buông xuống, để Tạ Thanh Trình lại có thể nhìn thấy mình, đồng thời cũng nâng tay lên siết lấy chiếc cằm nóng hầm hập của Tạ Thanh Trình một lần nữa, ép anh đối diện với ánh mắt của mình.

“…”

Trong lúc nhìn nhau, chuông điện thoại Hạ Dư vang lên.

Hạ Dư rủ mắt cầm điện thoại, mở màn hình ra liếc qua, nghe máy.

“Alo? Ừm, không có chuyện gì cả, chỗ tôi tạm có thứ cần phải để ý thôi, mấy người cứ nghe rõ báo cáo của Mỹ Dục là được rồi.”

Nói xong cậu cúp máy, đồng thời cũng vòng ra phía sau Tạ Thanh Trình, vươn tay về trước, tìm lấy điện thoại Tạ Thanh Trình ra khỏi túi quần của Tạ Thanh Trình.

Không ngoài ý muốn, điện thoại Tạ Thanh Trình không cài mật khẩu.

Hạ Dư liếc mắt nhìn anh, ánh mắt ngập tràn tức giận của Tạ Thanh Trình thế mà lại khiến cậu hết sức hài lòng. Sự sống động ấy… Đã lâu lắm rồi, vẻ mặt chỉ thuộc về một mình cậu.

Hạ Dư bảo: “Đừng lo, tôi xin nghỉ giúp anh.”

“Hạ Dư…! Cậu đừng…!!”

Nhưng Hạ Dư đã tìm thấy cách liên lạc với Trần Mạn trong danh bạ rồi. Cậu vừa gõ chữ, vừa đọc chẳng có biểu cảm gì:

“Xin lỗi, cơ thể anh không khỏe, nhờ em đổi trợ lí lên bục nhé.”

Gửi tin nhắn này đi xong, cậu tắt luôn điện thoại của Tạ Thanh Trình, sau đó nâng mắt lên, cười như không cười nhìn đối phương.

“Tôi bắt chước giọng điệu có giống không?”

Không đợi Tạ Thanh Trình trả lời, cậu tựa như cũng chẳng màng tới đáp án này, cậu cứ thế tới cạnh Tạ Thanh Trình, áp người xuống, nhẹ giọng nói: “Ổn rồi, giờ chẳng ai tới làm phiền chúng ta nữa cả, chúng ta có thể cẩn thận ôn lại chuyện cũ rồi, anh, Tạ.”

“…”

“Với cả nể tình quan hệ của chúng ta đã từng thân mật tới thế, tôi sẽ không tắt live nữa, giáo sư Tạ muốn xem về nghiên cứu của nhóm các anh lúc nào cũng được.” Hạ Dư suồng sã vuốt ve mặt anh, “Chỉ cần lát nữa anh còn đủ sức, có thể xem hết.”

Chuyện tới nước này, Tạ Thanh Trình cũng không biết phải làm sao mới có thể chấm dứt tình cảnh điên cuồng trước mắt.

Anh chỉ đành cắn răng nói: “Không phải cậu bảo… Đã chẳng còn hứng thú gì với tôi nữa rồi à! Vậy giờ cậu đang làm gì đây? Biểu diễn nghệ thuật hả!?”

“Anh hài hước thật đấy cục cưng à, tôi thích sự hài hước lạnh lùng này của anh.” Hạ Dư đáp, “Còn về hứng thú, lúc trước không có, nhưng nhìn anh lâu vậy, hình như cũng quay về chút rồi. Không được ư?”

Hạ Dư hoàn toàn đang nói dối, cậu muốn Tạ Thanh Trình đã muốn tới mức sắp thiêu cháy cả nội tạng của bản thân mình luôn rồi.

Cậu nhìn người đàn ông đang bị trói chặt trên ghế da đen, hai năm… Không, gần ba năm rồi, tính cách Tạ Thanh Trình vẫn chẳng hề thay đổi, cho dù hiện tại cậu không chặn miệng Tạ Thanh Trình lại, Tạ Thanh Trình cũng chẳng gọi người tới, bởi vì anh cần mặt mũi, anh rất để ý mặt mũi của mình.

Hội nghị đã bắt đầu, từ màn hình phát trực tiếp có thể nhìn ra nhóm người bên Mỹ Dục đang bất an.

Bọn họ gọi điện qua cho Tạ Thanh Trình, nhưng điện thoại lại không kết nối được, sau đó Trần Mạn xem thử điện thoại của mình, trên màn hình, Trần Mạn thoáng sửng sốt, ngay sau đó cậu chàng nói lại vài câu với người khác trong đội, qua khoảng mấy phút, trợ lý của Tạ Thanh Trình bị không trâu bắt chó đi cày đã biến thành chủ lực để diễn thuyết.

Hạ Dư cười nhạt bảo: “Xem ra Trần Diễn đã thấy tin nhắn ấy rồi… Hiện giờ chẳng còn chuyện gì dính tới anh nữa cả, anh xem đi, Tạ Thanh Trình, trái đất cũng sẽ chẳng ngừng quay nếu nó rời xa anh mà… Không phải ư?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »