Sổ Bệnh Án

Lượt đọc: 6798 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »
Chương 249
đã tới cuối cùng.

❊ ❊ ❊

Nổ vang ầm ầm, khói đặc bốc lên, vụn thủy tinh văng tung tóe.

Nhưng khiến người ta bất ngờ là khu vực bị nổ sập cũng không lớn, có lẽ là dung dịch trong lò phản ứng phát nổ kia không tạo thành phản ứng dây chuyền quy mô lớn, hoặc có lẽ người đã khuất ẩn trong bóng tối đang theo dõi từ trên trời, cỗ thiết bị này cuối cùng cũng không gây tổn thương tới bất cứ cảnh sát, quân nhân nào.

Nó chỉ lôi Lý Vân, và cả Đoàn Văn bị liên lụy vào do được Lý Vân bảo vệ, ôm chặt lấy kéo xuống vực sâu…

Trong chớp mắt Lý Vân như bị kích hoạt lại ký ức hơn hai mươi năm trước, anh ta lặp lại hết thảy hành động bảo vệ của hơn hai mươi năm trước kia.

Chỉ là anh ta không ý thức được, lúc này đã không còn là một tấm biển rơi xuống nữa, mà là máy móc phát nổ…

Khói thuốc súng cuối cùng cũng dần tan đi, để lộ khoảng đất tan hoang.

Trịnh Kính Phong há miệng thở hồng hộc, đứng thẳng người dậy, nhìn hết thảy trước mắt.

Ông nhìn thấy cả người Đoàn Văn đầm đìa máu nằm dưới người cải tạo Lý Vân, lượng lớn máu lỏng chảy ùa ra từ động mạch Đoàn Văn. Da thịt khắp người Đoàn Văn cháy xém, tuy rằng ngực còn phập phồng, nhưng đã ngày càng yếu ớt.

Trịnh Kính Phong nhìn hắn.

Nói cũng chẳng biết vì sao, có lẽ vì thứ lừa dối lẫn phản bội này thật sự quá mức bi ai, cũng khiến ông bị dao động. Loại tình cảm phức tạp ấy còn vượt xa cả niềm vui sướng vì cuối cùng đã chấm dứt được đại nạn này.

Ông thở hổn hển, giày chiến đạp lên đống sắt vụn cháy đen vương vãi đầy đất, từng bước, vẫn đi tới bên cạnh thân thể Đoàn Văn và Lý Vân.

Ông cúi đầu, nhìn người đàn ông tới cả mắt mũi cuối cùng đều chẳng thể nhận ra được nữa ấy.

“Vì sao.”

Ông hỏi hắn.

Cơ má run lên, nước mắt rơi xuống, nhỏ lên gương mặt Đoàn Văn tựa như nước mưa.

“Trần Lê Sinh, vì sao vậy? Hả? … Cậu không có cảm xúc hay sao?! Cậu không biết thầy cậu không hề có nghĩa vụ phải đối xử tốt với cậu như vậy hay sao? Khi đó ông ấy vất vả đến thế, nhưng ngày nào hoàn thành xong công việc cũng tới dạy bảo cậu, quan tâm cậu, ông ấy bảo cậu là một cảnh sát tốt! Cậu sẽ là cảnh sát tốt đấy! Trần Lê Sinh—— Vì sao cậu làm thế hả?!! Ông ấy còn chắn một dao của tên bắt cóc giúp cho cậu! Cậu nói rằng cậu không muốn về nhà thì ông ấy đưa cậu về nhà ông ấy đấy! Ông ấy đối xử với cậu tốt như thể đối xử với con ruột của chính mình vậy, cuối cùng cậu… Cuối cùng vì sao cậu lại làm thế…”

Nói xong câu cuối, Trịnh Kính Phong đã khóc không thành tiếng.

“Lúc cậu bày ra cái chết của bọn họ, lúc cậu đang hại chết… Người từng nấu cơm cho cậu, thầy và vợ thầy từng đi khám bệnh cùng với cậu… Cậu đã mang tâm trạng gì? Trần Lê Sinh… Cậu nói tôi biết cậu đã mang cảm xúc thế nào!!!”

Đoàn Văn nằm trên đất, hắn vẫn bị Lý Vân ôm chặt lấy.

Đấy là tư thế bảo vệ đồng nghiệp, thật ra thầy hắn cũng đã từng làm vậy với hắn.

Lúc này, ý thức của Đoàn Văn đã hoàn toàn quay trở lại, nhưng hắn cũng đã sắp chẳng còn nghe rõ tiếng động nào nữa rồi.

Tiếng rống giận của Trịnh Kính Phong có vẻ rất xa rất xa.

Hơi thở Đoàn Văn mỏng manh nằm đó, hắn vốn không định chết dễ dàng đến thế, trong một giây đồng hồ cuối cùng, ý thức hắn vượt qua sóng não của Đoàn Thôi Trân, hắn bừng tỉnh lại một lần nữa—— Hắn vốn có thể tránh thiết bị rơi xuống phát nổ này.

Ngay một giây ấy, hắn có thể đẩy Lý Vân ra, tự mình tránh thoát.

Nhưng Lý Vân ôm chặt lấy hắn, ngốc nghếch, muốn bảo vệ hắn.

Vì thế cũng ngay trong một giây ấy, hắn do dự. Hắn chần chờ không dồn sức đẩy Lý Vân ra để tự mình trốn thoát, ngay trong một giây quyết định sống chết ấy, hắn nhìn chăm chú vào mắt Lý Vân.

Trong đôi mắt ấy, hắn trông thấy hình bóng của mình.

Tựa như rất nhiều năm về trước, Lý Vân ở ngoài quán rượu, nhào lên cản vật nặng rơi xuống giúp cho hắn. Một thiếu niên nhìn một thiếu niên.

Đôi mắt trầm tĩnh nhìn chăm chú vào cặp mắt cũng tĩnh lặng như vậy, nhưng một người chỉ giả vờ vô tình, một kẻ lại thật sự vô tâm.

Chỉ trong một giây này——

Đoàn Văn bỏ lỡ cơ hội tránh thoát cuối cùng.

Máu, không ngừng chảy ra khỏi miệng vết thương, hắn bình tĩnh chấp nhận toàn bộ những chuyện xảy ra, hắn vốn chẳng hề kiêng dè sống chết thắng thua.

Trong mắt hắn, cuộc sống tựa như một bàn cờ, có đôi khi chỉ một suy nghĩ sai lầm sẽ hỏng hết tất cả, sẽ thua cả một bàn, hắn cũng chẳng có gì là không thể đối mặt với việc này. Nhưng mà——

Vì sao, một giây kia hắn lại do dự?

Hình như hắn cũng chẳng biết.

Từ nhỏ hắn đã là một “cỗ máy” thật sự được Đoàn Thôi Trân tôi luyện thành, không có cảm xúc, lý trí tuyệt đối, theo đuổi chân lý bất tử và nghiên cứu khoa học vĩ đại nhất.

Lão Trịnh hỏi hắn, lúc hắn giết thầy cô đã có cảm xúc gì…

Là tâm trạng gì nhỉ…?

Lúc Mandela lên kế hoạch giết Tạ Bình Chu Mộc Anh, hình như hắn cũng chẳng cảm thấy gì, ngày ấy hắn nhìn xe tải to lớn kia bùng lên ánh lửa, hắn chẳng có cảm nhận gì hết.

Nhưng không biết vì sao, sau này hắn gặp đủ loại chuyện, quên rất nhiều thứ.

Lại chỉ không thể quên được vụ nổ kia.

Tựa như hắn cũng không thể quên được lúc Lý Vân phát hiện ra mình là cảnh sát gián điệp, trong đôi mắt kia tràn ngập sự thất vọng.

Đoàn Văn nhắm mắt lại, hắn đã chẳng thể cử động nổi, chỉ có mỗi đôi mắt có thể chuyển động, cuối cùng hắn đặt tầm mắt lên cơ thể người cải tạo Lý Vân.

Hắn nhìn thấy hành động bảo vệ hắn cuối cùng của Lý Vân.

Hắn dùng chút sức lực còn sót lại, nhìn chằm chằm Lý Vân, trầm thấp hỏi một câu: “Vì sao?”

Món đồ thay thế kia cả người đầy máu, người tái tạo, cũng dùng chút sức lực cuối cùng, khàn khàn đáp: “Tôi… Chỉ là vì… Bản năng thôi…”

Đồng tử Đoàn Văn co rụt lại.

Trong một thoáng, trước mắt hắn lại như hiện lên gương mặt cảnh sát trẻ tuổi chẳng quan tâm điều gì.

Hơn hai mươi năm trước, lúc tấm biển quán rượu rơi xuống, Lý Vân cũng trả lời hắn như thế.

Nhưng bản năng của con người, tình cảm của con người… Là thứ gì?

Hắn nghiên cứu gần bốn mươi năm, nghiên cứu trong sách, nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, nghiên cứu trong tế bào, nghiên cứu từ những kẻ khác, nấp sau lớp mặt nạ hiền lành lịch sự để nghiên cứu.

Có lúc hắn cảm thấy thứ gì bản thân mình cũng hiểu rõ, hắn suy xét nhân tính thấu đáo, đã có thể nắm bắt tùy ý. Chỉ cần hắn muốn ngụy trang thành người như thế nào, hắn có thể trở thành người đó được ngay.

Cũng bởi vì thế, mấy năm qua, có biết bao nam nữ bị hắn lợi dụng vẫn nguyện chết vì hắn, yêu hắn tới tận xương tủy, ví dụ như Lư Ngọc Châu.

Ví dụ như một người qua đường gương mặt còn mờ nhạt hơn cả Lư Ngọc Châu.

Hắn chơi trò dây dưa với họ, chỉ định cảm nhận vui buồn yêu giận của con người từ trong ấy, nhưng đến cuối cùng, thế mà tới tên của bọn họ mà hắn cũng chẳng thể nhớ rõ.

Chẳng lẽ bản tính của con người chính là như vậy hay sao?

Thế vì sao, bản tính của Lý Vân lại không phải như thế? Vì sao Lý Vân có thể vươn tay giúp đỡ, lấy thân bảo vệ một người bạn học hết sức bình thường?

Dần dần, chẳng biết vì sao, Đoàn Văn nhớ tới rất nhiều năm trước, lúc hắn vẫn còn ở đại học. Có một lần chạy bộ xong, trên sân thể dục nở rộ hoa ngọc lan, hắn ngồi song song với Lý Vân.

Khi đó họ vừa nhập học, vẫn chưa quen biết nhau nhiều, Lý Vân lười biếng liếc mắt qua, nhìn hắn: “Trần Lê Sinh, tôi cảm thấy người như cậu kì quái lắm ấy.”

Hắn có hơi cảnh giác, nhưng vẫn dựa theo cách phản ứng của người bình thường mà hắn đã học được từ lâu, khẽ nở nụ cười: “Sao tôi lại kì quái cơ?”

“Cảm giác cậu rất chính trực, cứ như giả vờ vậy.”

“…”

Ve trên cây kêu râm ran, trong làn gió tháng chín phảng phất mùi ngọt ngào của mùa hè chưa tàn ngày thu chưa đến, hoa trong bồn nở rộ rực rỡ, lặng lẽ lay động bên cạnh bọn họ.

Trong im lặng khiến người ta xấu hổ, Lý Vân bỗng dưng phụt cười, anh đưa một chai soda lạnh cho hắn, vẻ mặt vẫn lười nhác: “Đùa cậu chút thôi. Sau này chúng ta đều là bạn học rồi, về sau nhỡ được phân chung vào cùng một tiểu đội trong cục cảnh sát, hi vọng rằng nếu có nguy hiểm gì thì cậu chắn cho tôi với nhé.”

“… Vì sao.”

“Vì sao cái gì.”

“Vì sao lại hi vọng tôi chắn cho cậu?”

Lý Vân cong khóe miệng, để lộ nụ cười nhạt chẳng giống cảnh sát, lạnh lùng lại tươi đẹp: “Bởi vì tôi trông cứ như kẻ phản bội ấy, những bạn học khác không muốn tiếp xúc với tôi cho lắm. Hết lựa chọn rồi, cũng chỉ còn mỗi người hiền lành như cậu thôi. Đừng sợ nhé Trần Lê Sinh, thật ra tôi đáng tin lắm đấy, lúc mà cậu thật sự gặp nguy hiểm thì tôi cũng sẽ cứu cậu.”

“…”

“Không nói giỡn đâu, cậu tin tôi đi, con người ấy à, dù sao cũng đều có cảm xúc cả. Làm một ly nào.”

Lý Vân cụng nhẹ chai soda bằng thủy tinh vào chai hắn cầm trong tay.

Reng reng reng——

Tiếng chuông trường cảnh sát vang khắp sân trường, Lý Vân uống soda, lấy đồng phục lau mồ hôi, quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt sáng ngời.

“Tan học rồi, cùng nhau đi thôi.”

Đoàn Văn nhắm mắt lại.

Tan học rồi, Trần Lê Sinh.

Chúng ta cùng nhau đi thôi…

Cuối cùng của cuối cùng, Đoàn Văn như lại nhớ tới chuyện xảy ra sau khi quán rượu phát nổ——

Trong hành lang, Lý Vân trẻ tuổi chống gậy, lười biếng cười nhìn hắn.

“Trần Lê Sinh, chân tôi bị thương rồi, bó thạch cao này, cậu cõng tôi về đi.”

“… Ký túc xá ở tầng bảy.”

“Cậu không muốn à?”

“… Không phải.”

Cuối cùng hắn vẫn khuỵu người trước mặt anh, để lộ bờ lưng rộng mặc đồng phục trường cảnh sát.

“Cậu lên đi. Tôi cõng cậu.”

Cả đời hắn không hề cõng người thứ hai leo lên bảy tầng, cho dù là em trai Trần Mạn, hắn cũng chưa từng cõng đi lên tầng cao đến thế.

Lý Vân nằm trên lưng hắn, hai má dán vào lưng hắn, cho dù cách quần áo, vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của anh.

Khi đó trong vườn trường đại học, ánh đèn hành lang tối mờ, tường sơn xanh, nền xi măng, có tầng đèn còn bị hỏng, hắn cõng anh, bước đi chậm lạ thường.

Lý Vân nằm trên lưng hắn, một chàng trai cao lớn như thế vậy mà cũng chẳng phải nặng lắm, có lẽ là vì quá gầy. Đoàn Văn nhớ tới điều kiện trong nhà anh hình như cũng chẳng tốt lắm, cậu trai từ thôn nghèo đến, phải giành học bổng để sinh hoạt.

Lòng hắn nặng trĩu hồi lâu, bảo một câu: “Tối nay tôi mời cậu ăn lẩu nhé, hay là món mì qua cầu* ở quán mà cậu muốn ăn đây?”

“Hả?” Hình như Lý Vân khẽ cười sau lưng hắn, “Vậy cậu phải cõng tôi xuống tầng nè, sau đó lại phải cõng lên nữa đấy.”

“… Không sao hết. Coi như rèn luyện thôi.”

“Thế thì tôi ăn mì.”

“Được thôi.”

“Suất thêm một phần thịt ấy.” Hình như anh ta cảm thấy yêu cầu mình đưa đã rất quá đáng, cũng vì việc ấy mà vô cùng đắc ý, “Cậu đừng có bỏ tôi lại đâu đó rồi không trả tiền nha.”

Trần Lê Sinh nghe xong nhoẻn miệng cười.

Nhưng hành lang tối quá, hắn lại cúi mặt xuống đất, Lý Vân cũng chẳng nhìn thấy nụ cười của hắn.

Chẳng ai trông thấy nụ cười của hắn. Vẻ mặt của hắn xưa nay vì đủ loại mục đích mới thể hiện ra, nhưng lần này không ai trông thấy, hắn lại vẫn để lộ vẻ mặt ôn hòa nhã nhặn như vậy.

Tiếc là hắn không nghĩ tới là vì sao.

Hắn chỉ bảo: “Được. Tôi cõng cậu đi, cũng sẽ cõng cậu về.”

Lý Vân vui mừng: “Cậu đúng là người siêu tốt luôn á…”

Thiếu niên ngây ngô ấy nói, cậu đúng là người siêu tốt luôn á.

Thiếu niên còn chưa dính máu tươi kia nói, tôi cõng cậu đi, cũng sẽ cõng cậu về.

Tôi cõng cậu về…

Máu chảy càng lúc càng nhiều, ý thức ngày càng mơ hồ, sinh mệnh cũng dần trôi đi, Đoàn Văn không ngờ cuối cùng bản thân lại chẳng chết vì bị ai ám sát hết cả, mà lại chết dưới sự bảo vệ vô thức của Lý Vân dành cho hắn.

Tựa như sức mạnh to lớn nhất nào đó trong bóng tối sâu thẳm, có thể bảo vệ người ta cũng có thể giết người, nó lặng lẽ không tiếng động dẫn Đoàn Văn bước tới kết cục này, đi suốt hơn hai mươi năm. Trong hai mươi năm này, Đoàn Văn vẫn luôn tìm kiếm chân lý của loại sức mạnh ấy, tựa như hắn tìm kiếm từng kết quả nghiên cứu khoa học.

Mà giây cuối cùng trong sinh mạng hắn, lúc tiếng nói chuyện lẫn tiếng cười ôn hòa của hai người khi thiếu niên bất chợt tan biến, Trần Lê Sinh và Lý Vân cũng biến mất một cách tàn nhẫn.

Trong tai hắn còn ong ong vang lên câu nói thấm đẫm thất vọng lẫn máu tươi mà Lý Vân dành cho Đoàn Văn.

——

Sơn ca của hắn lúc chết từng nói:

“Tới cuối cùng, có lẽ anh sẽ có thể hiểu được…”

Đoàn Văn không biết bản thân đã hiểu được hay là vẫn chưa hiểu.

Cuối cùng thứ duy nhất hắn cảm nhận được rõ ràng, là một dòng ấm áp chảy xuống từ đuôi mắt mình…

Đó là thứ gì.

Hình như là thứ cả đời hắn cũng chưa từng có được.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20. Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161. Chương 162 Chương 163 Chương 164. Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272
Tiến »