SoB.It - Bí Ẩn Một Cái Tên

Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
thêm

TÔI KHÔNG HÉ RĂNG cho Bernie biết kế hoạch của mình. Cả hai chúng tôi có ý kiến trái nghịch nhau về việc tôi sẽ đi Liberty, và tôi chẳng thấy cần thiết phải thảo luận thêm với bác nữa. Vả lại, bác bận rộn với Mẹ suốt, giờ đây cơn đau đầu xuất hiện đều đặn mỗi ngày. Lẽ ra tôi đã nói cho Zander biết, nhưng cậu ấy tự lảng tôi một thời gian sau sự cố của Bernie.

Tôi gọi điện cho hãng Greyhound ở buồng điện thoại công cộng ngoài phố và nhận ra hai điều quan trọng. Một là, tôi phải trả 313 đôla cho vé hai chiều, và hai là, phải mười lăm tuổi mới được phép tự đi lại dọc đất nước một mình. Tôi từng đề cập trước đây rằng mình cao hơn tuổi thực, nhưng sự khác biệt giữa mười hai tuổi và mười lăm tuổi là rất rõ ràng, đặc biệt là khi ta kiểm tra về tuổi tác.

Kiếm tiền là khâu đơn giản. Tôi kiếm được tiền từ máy chơi bạc tự động ở bến xe buýt tại khu thương mại Reno. Từ các máy ở Sudsy Duds chỉ kiếm được toàn tiền 5 xu mà thôi, tôi hình dung mình phải tìm một điểm nào đó để kiếm được các đồng 25 xu, như thế tôi sẽ không phải xử lý với quá nhiều tiền lẻ.

Tôi tự hỏi liệu vận may của mình với máy đánh bạc sẽ mở rộng vượt ra ngoài địa hạt của Sudsy Duds hay không, và thật may mắn tôi nhận ra là có. Tôi biết 313 đôla bằng tiền 25 xu sẽ khá nặng, đó là lý do vì sao tôi quyết định chơi ở chiếc máy ngay gần bến xe buýt. Với cách đó, tôi sẽ không phải tha tiền đi quá xa. Tôi bắt chuyến xe buýt Số Năm, và làm món tóc “bánh xoắn” tươm tất nhất có thể, tô chút son môi màu đỏ của Bernadette trước tấm gương đã nứt toác trong phòng vệ sinh ở bến xe. Nhìn kỹ thì trông tôi chẳng được thuyết phục cho lắm, nhưng tôi có cả đống kinh nghiệm để “tàng hình”.

Tôi phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ để vét tiền được bạc ra khỏi chiếc máy to tướng mà tôi tìm thấy ở gần một cửa hàng thức ăn nhanh tên là Tommy Buns Hotdog Heaven. Tôi suýt nữa thì bị trụy tim tại chỗ khi những đồng xu bắt đầu rào rào đổ xuống cái thùng. Tưởng chừng như chúng quá lớn và kêu quá ồn ĩ so với những đồng năm xu mà tôi thường nhận được ở Sudsy Duds. Đó là vào một buổi sáng sớm và không có ai ở xung quanh để chú ý cả, do đó tôi ngồi xổm xuống bên cạnh chiếc máy và đếm tiền thắng cuộc của mình. Một nghìn hai trăm năm mươi sáu đồng 25 xu. Nhiều hơn 1 đôla so với số tiền tôi cần.

Tôi đã dừng lại ở ngân hàng của bác Bernie trên đường đi và lấy vài chiếc túi đựng đĩa CD để bỏ tiền xu vào trong đó. Cứ mỗi chồng là mười đôla. Tôi phải mất một lúc lâu để đếm tiền và xếp chồng chúng lên nhau. Khi hoàn tất công việc đó, tôi đặt tiền vào trong một túi vải len thô lớn cũ kỹ mà tôi đã tìm thấy ở trong xó của một phòng để đồ khi Bernie đã bảo tôi dọn nhà vào tuần trước.

Tôi kéo chiếc túi trên nền đất thật khẽ khàng, tới bên cái ghế dài gần cửa sổ phòng vé. Nó quá nặng để kéo quay về phòng vệ sinh, vì vậy tôi lau son môi bằng mặt trong của tay áo và tháo tóc ra, dùng các ngón tay cào cào xuôi những mớ rối bung trên đầu cho xẹp xuống. Đoạn tôi ngồi và đợi cho đến khi có người phù hợp tới và giúp tôi mua vé.

Tôi không phải đợi lâu. Bà ta trông có vẻ mệt mỏi, với mái tóc quăn sẫm màu và tô viền đen khắp xung quanh hai mắt. Môi bà mỏng và hai khóe môi trễ xuống, trông có vẻ như là một người bần tiện, trừ việc tôi có cảm giác bên trong bà là người bình thường. Bernie có thể đã tìm ra điều gì đó không được với những gì mắt bà đang nói lên, nhưng tôi lại sử dụng cách nhìn của riêng mình và với tôi thì người phụ nữ này có vẻ ổn. Bà ngồi cách tôi hai ghế, cặp chân duỗi thẳng đơ ra phía trước mặt, nhai kẹo cao su tóp tép và đọc một tờ tạp chí. Tôi bước tới, kéo chiếc túi theo sau, và đi thẳng vào vấn đề.

“Cháu cần nhờ ai đó mua hộ vé xe buýt ạ,” tôi nói với bà.

“Bỏ nhà đi, phải không?” bà ta hỏi. “Nhóc này, ta biết chuyện này như thế nào rồi. Ta từng làm thế mà. Nhưng ta không có tiền mua lấy một tấm vé rời khỏi đây đâu. Cho nhóc hay cho ta cũng vậy.”

Tôi chẳng buồn giải thích cho bà rằng tôi không trốn nhà - dẫu sao thì bà ta có thể cũng chẳng tin tôi cho mà xem.

“Cháu có tiền ạ.” Tôi mở túi ra và cho bà xem những chồng tiền 25 xu.

“Trời đất, chôm tiền ống heo hay sao thế?” Bà ta cười ầm lên. Răng bà ta khấp khểnh, chiếc răng cửa bên phải bị mẻ và xỉn màu. “Thế ra nhóc chỉ cần ta mua vé cho nhóc thôi sao? Sao nhóc không thể tự mình mua vé được chứ? Nhóc có đủ tiền, phải không nào?”

Tôi gật đầu.

“Cháu chưa đủ tuổi để đi một mình,” tôi giải thích.

“Thế cần phải bao nhiêu tuổi mới đủ?” bà ta hỏi.

“Mười lăm ạ,” tôi đáp.

“Trông nhóc khoảng mười ba nhỉ,” bà ta nói, nheo mắt nhìn vào mặt tôi, “nhưng chưa tới mười lăm thật.”

“Cháu biết. Khi cháu lên xe buýt rồi, cháu sẽ nhờ ai đó để cháu giả đò là cháu đi cùng với họ. Làm cách đó tài xế sẽ không hỏi tuổi của cháu đâu.”

Bà ta mỉm cười.

“Thế ra nhóc có một kế hoạch, phỏng? Ta thích chuyện này đây. Chà, cô bé gái với một kế hoạch. Này, có lẽ nhóc có đủ tiền để mua vé cho ta đi cùng chứ?” bà ta hỏi, nhướng cặp mắt vẽ đậm rì và nhìn săm soi những cọc tiền xu.

“Rất tiếc là không ạ. Tất cả số tiền dư của cháu có ngần này thôi. Nhưng cô có thể cầm chỗ này.” Tôi lần mò quanh túi quần và chìa ra bốn đồng 25 xu dư mà tôi vừa thắng bạc.

Bà ta nở một nụ cười méo mó và lắc đầu.

“Cất nó đi, nhóc. Mà nhóc định đi đến đâu?” bà ta hỏi.

“Liberty.”

“Ta hiểu. Nhưng cháu thực sự định đi đâu [6] ?” bà ta hỏi.

“Liberty,” tôi nhắc lại. “Nó nằm ở New York ạ.”

“Ồ. Chưa nghe thấy cái tên này bao giờ. Vậy, có gì ở Liberty?”

“Chỉ khi nào đến nơi thì cháu mới biết chắc được nó có gì thôi ạ,” tôi đáp.

Bà ta lại mỉm cười.

“Nhóc ăn nói khá là sắc sảo so với tuổi tác đấy,” bà ta bảo. “Đi nào, đi đến mua vé cho nhóc nào.”

Bà giúp tôi kéo chiếc túi vải đi tới cửa sổ phòng vé. Tôi đã đúng khi nghĩ bà là người tốt, vì tôi không nghĩ rằng nhiều người sẽ sẵn lòng đứng đó hứng trọn trận càm ràm của anh chàng nhân viên phòng vé vì mua vé với cả đống tiền xu này. Judi - bà nói cho tôi tên bà là Judi với chữ i - thậm chí không chút ngại ngùng; bà chỉ đứng đó nhai kẹo cao su tanh tách và nói, “Ê, tiền nào cũng là tiền nha, anh giai,” và đợi cho đến cuối cùng anh ta đưa tấm vé cho bà qua cửa sổ mới thôi.

“Xéo đi,” anh ta nói trong khi bà quay đi và đưa tấm vé cho tôi.

“Thư giãn đi anh giai,” bà ta ngoảnh lại đáp.

Tôi nghĩ về câu Judi nói và cách mà bà nói có vẻ gì đó lăng mạ. Nhưng sau đó, sau khi tôi cám ơn và đứng ở bến đậu xe buýt Số Năm với tấm vé đi Liberty của mình và bốn đồng 25 xu còn dư trong túi, tôi nhận ra mình đang thì thầm: “Thư giãn đi, Heidi. Thư giãn đi,” và có gì đó trong âm thanh của từ này khiến tôi vô cùng thích thú.

« Lùi
Tiến »