CHO DÙ NẾU BERNADETTE không bị bệnh sợ khoảng rộng đi chăng nữa, bác cũng chẳng thể đi với tôi trong hành trình này. Không cách nào tôi có thể mang Mẹ đi cùng, đưa Mẹ lên xe buýt, và ai có thể chăm sóc được bà trong khi chúng tôi đi xa chứ? Dẫu sao thì tôi cũng sẽ phải đi một mình thôi.
Tôi không nói cho Bernie về buổi sáng mình xuống bến xe buýt để đánh bạc ở máy tự động và mua vé xe. Bác nghĩ tôi tới thư viện. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nói dối bác. Tôi không thích cái cảm giác khi mình nói dối, vì thế tôi thấy căng thẳng, định sửa sai ngay khi về tới nhà. Khi tôi kể cho bác nghe việc mình đã làm và đưa cho bác xem tấm vé, bác giận tím mặt.
“Bác đã nói với cháu không biết bao nhiêu lần rồi, hả Heidi,” bác nói, “đã nhai đi nhai lại như thế rồi. Tại sao giờ cháu lại làm như thế này hả? Tại sao cháu không thể để cho mọi việc yên như thế hả?”
“Bởi vì mọi việc chẳng như những gì chúng phải thế bác à,” tôi đáp.
“Vậy chúng phải như thế nào kia?”
“Một người phải biết họ từ đâu tới, bác Bernie ạ.”
“Chúng ta đã sống ở đây mãi rồi chứ đâu,” bác nói. “Cháu từ đâu tới đâu phải là vấn đề; điều quan trọng là cháu sống tại đây này.”
“Có thể đó là điều quan trọng với bác, nhưng cháu không giống bác, bác Bernie à. Cháu chẳng muốn giống như bác, và cháu cũng chẳng muốn giống như Mẹ chút nào.”
“Tất cả chuyện này là cháu đang cố làm tổn thương ta, phải không?” bác hỏi.
“Chẳng có chuyện gì với bác cả, bác Bernie. Mà là với cháu đây này, bác không thấy sao?” tôi quát lên. “Bác nghĩ rằng cháu sẽ quên soof và Hilltop cùng tất cả những gì về nó, bác muốn cháu quên, nhưng cháu không thể. Nếu cháu làm thế, cuối cùng trong cháu cũng sẽ có kết cục như Mẹ - trong đầu đầy những mảnh vụn ký ức bị thất lạc.”
“Những mảnh vụn mà cháu đang thất lạc không hề quan trọng, Heidi à,” bác Bernie bảo.
“Đừng nói với cháu thứ gì quan trọng thứ gì không!” tôi gào lên. “Bác sao biết chứ. Bác chẳng biết gì cả. Bác muốn cháu giống bác, nhưng nếu thật sự bác quan tâm tới cháu, bác phải muốn cháu bình thường mới phải chứ.”
Bernie ngoảnh phắt mặt đi như thể bác vừa lãnh một cái tát.
“Ta cảm thấy như thể mình thậm chí chẳng biết tí gì về cháu nữa,” bác nói, và rồi bật khóc.
Tôi cũng òa khóc theo. Một phần vì tôi cảm thấy buồn vì đã làm tổn thương bác, nhưng phần lớn nguyên nhân là do tôi nhận ra rằng điều bác nói là đúng. Bác thực sự không biết gì về tôi nữa. Tôi chẳng dám chắc rằng tôi có biết rõ về chính bản thân mình hay không. Tôi muốn tới Liberty, tôi cần đi tới đó, nhưng tôi cũng lo sợ, và tôi không thể thú nhận nỗi sợ hãi này cho Bernie - bác sẽ vồ ngay lấy nó như con mèo chụp lấy cuộn len, tìm mọi cách làm nhụt đi quyết tâm của tôi.
“Đi như vậy không an toàn đâu,” bác nói. “Cháu còn quá nhỏ không đi một mình được.”
Tôi không nói cho bác rằng điều đó cũng đồng nghĩa với phạm luật nữa. Với lại tội gì tôi phải đổ thêm dầu vào lửa khi tôi biết rằng rồi trước sau gì thì bác cũng nhanh chóng biết được chuyện đó?
“Cháu phải đi một mình. Bác không thể đi với cháu và Mẹ cũng vậy. Không có sự lựa chọn nào cả,” tôi đáp.
“Đúng, đúng thế. Đừng đi nha.” Bernadette giờ đây đang quay sang nài nỉ. “Đợi đến khi cháu lớn hơn đã nha. Nghe bác đi. Bác đâu có nói là quên chuyện này đi đâu nào, bác nói là hãy chờ thêm chút nữa đã. Chúng ta có thể tiếp tục gọi tới Hilltop. Chúng ta có thể tiếp tục cho mẹ của cháu xem các bức hình. Có lẽ cô ấy sẽ nhớ ra điều gì đó.”
“Bác chỉ đang nói để cố giữ cháu ở lại. Bác biết là Mẹ không thể nhớ được mà, bác Bernie,” tôi đáp. “Cháu chẳng quan tâm bác đã nói gì, cháu sẽ đi.”
“Cháu có thể không đi tới Liberty và đó là quyết định cuối cùng đấy, Heidi,” Bernie chốt lại.
“Bác đâu phải là mẹ cháu chứ,” tôi hét lên. “Bác đừng hòng bắt cháu phải làm này làm nọ. Chúng ta cũng chẳng phải là một gia đình. Bác chả là gì sất. Chả là gì sất!”
Bernie giật phắt chiếc vé khỏi tay tôi. Bác quá đỗi tức giận, thậm chí bác không còn là chính mình nữa.
“Đây là thứ mà cháu cần ư, Heidi?” bác rít lên qua hai hàm răng nghiến chặt, bàn tay bác run bần bật lên khi chìa tấm vé ra trước mặt tôi. “Giờ thì thứ này là tất cả những gì hệ trọng với cháu, phải thế không?”
“Vâng,” tôi cương quyết đáp.
Bác nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu.
“Được. Thế thì đi đi. Cứ việc đi đi,” bác bảo.
Bác ném tấm vé xuống nền nhà và bước thình thịch vào nhà bếp, đi qua cửa thông sang căn hộ của bác, đóng sầm cánh cửa sau lưng lại. Đó là lần duy nhất tôi nhớ rằng mình nhìn thấy cánh cửa đó khép lại.
Suốt thời gian còn lại của ngày hôm đó, Bernie và tôi chẳng nói năng gì với nhau. Tôi cứ đi vào bếp để kiểm tra, nhưng cánh cửa vẫn đóng im ỉm, và vì một lý do gì đó tôi không thể tự mình mở nó ra được. Mấy lần mẹ hỏi Dette đâu, nhưng tôi có thể làm bà xao lãng và giữ cho bà bận rộn với cuốn sách tô màu Flintstones và hết tách trà này đến tách trà khác.
Đến giờ ăn tối, rốt cuộc Bernadette cũng qua và hâm lại một hộp thịt hầm. Bác đổ nó ra đĩa cho Mẹ và tôi nhưng mang đĩa của riêng mình về nhà. Lần này, bác để cửa khép hờ.
Lần đầu tiên trong đời tôi tự mình đưa Mẹ đi ngủ. Thật may bà không gây ra điều gì khó khăn cho tôi. Tôi còn đưa Mẹ đi tắm và gội đầu, đây thường là phần việc của Bernie. Sau đó tôi đi tắm, và khi tôi đi nằm thì Bernie vào phòng, ngồi xuống sát mép giường.
“Cháu đừng bao giờ nói dối bác một lần nữa đấy, Heidi,” bác bảo tôi.
“Cháu phải làm thế, bác Bernie. Nếu không bác đã cố ngăn cháu không được mua vé,” tôi nói, nhướng một chân mày lên và liếc nhìn bác trong bóng tối.
Tôi thấy bác mỉm cười và khe khẽ lắc đầu.
“Cả hai bác cháu mình biết rằng bác không thể ngăn cản được cháu, đúng không nào, Heidi-Ho?”
Ba ngày sau, vào buổi chiều ngày hai mươi hai tháng chín, tôi lên đường đi Liberty. Tôi đã theo dõi và túm được Zander trước đó một ngày, nói lời tạm biệt đồng thời bảo cậu rằng tôi đã cố thuyết phục cô Chudacoff rằng cậu ấy sẽ là một người trông trẻ tốt thế chỗ giúp tôi. Zander rất vui mừng khi có việc làm, nhưng chủ yếu là cậu ta muốn tôi kể đi kể lại cho cậu nghe những gì tôi nói về cậu với cô Chudacoff.
“Tớ nói rằng cậu là người tốt,” tôi bảo, “và là một người bạn tốt.”
“Có thật là cậu đã nói tớ là người tốt chứ? Thề độc trước mẹ cậu được không?”
“Tớ thề độc trước mẹ tớ,” tôi thề.
“Hay đấy,” Zander cười toe toét.
“Thỉnh thoảng cậu tạt qua bác Bernie và Mẹ giúp tớ được không?” tôi đề nghị. “Đổ rác và mang hộ thư lên nhà ấy mà.”
“Được. Nhưng cậu sẽ quay về chứ, phải vậy không?” cậu ấy hỏi.
Tôi gật đầu và hơi có chút ngạc nhiên vì đã nói lời chia tay cậu ấy như vậy.
Ngày hôm đó Mẹ nằm bẹp trên giường với cơn đau đầu. Bernie đã cho bà uống tới bốn viên Tylenol nhưng Mẹ vẫn ôm đầu và rên rỉ.
“Tạm biệt Mẹ,” tôi nói, cúi xuống hôn lên má Mẹ.
“Về sớm, Heidi?” Mẹ nói, ngước lên nhìn tôi.
“Vâng, Mẹ à. Về sớm.”
Chuyến đi cũng phải mất ba ngày rưỡi cho một lượt đi, nhưng điều đó cũng chẳng tạo ra sự khác biệt nào với Mẹ. Bà không hề có ý thức về việc thời gian trôi đi. Tôi đơn giản trông như thể chỉ đi xuống cầu thang kiểm tra thư từ vào ngày hôm đó. Tôi đứng cạnh giường Mẹ, một tay xách chiếc vali P.F cũ kỹ mòn vẹt màu xanh da trời của Bernie, chiếc balô quàng qua vai, trong đó có cuốn sổ ghi chép các danh sách của tôi, hai chiếc sandwich bơ và giăm-bông. Tấm vé tàu được cất cẩn thận trong túi áo khoác.
“Về sớm, Heidi?” Mẹ nhắc lại, ngóc đầu lên khỏi gối và nở một nụ cười yếu ớt với tôi.
“Vâng, Mẹ à,” tôi đáp.
Nhưng sự thật là, tôi sẽ không quay lại nữa. Dẫu sao thì tôi cũng không quay lại với con người của ngày hôm đó nữa.
Bernie và tôi đã làm lành sau trận đấu khẩu nảy lửa. Bác bảo, bác tha thứ cho tôi vì những điều đã nói ra trong cơn giận dữ, và cho dù tôi hứa không nói dối bác thêm lần nào nữa, vẫn có một thứ gì đó thay đổi giữa chúng tôi, tôi biết rằng mình đã làm bác tổn thương. Bác không thể nào giấu giếm được nỗi sợ hãi về chuyến đi của tôi, nhưng bác cũng hiểu là suy nghĩ của tôi đã thay đổi và không tranh cãi với tôi nữa, thậm chí ngay cả khi bác tìm hiểu ra việc tôi chưa đủ tuổi để đi xa.
“Cháu sẽ xoay xở được,” tôi nói với bác, mặc dù tôi không chắc là tôi sẽ xoay xở thế nào.
Bernie còn giúp tôi thu xếp hành lý nữa. Đôi lúc có cảm giác như chúng tôi là hai người cùng chiến tuyến, nhưng khi bác nói điều gì đó thì lại rõ ràng bác hoàn toàn đối lập với những hành động của mình.
“Tất cả chuyện này là lỗi của lão Thurman Hill kia,” bác nói giọng cay đắng ngay trước khi tôi rời Reno. “Nếu lão ta chỉ cần chịu nói cho chúng ta qua điện thoại thì giờ cháu đâu cần phải đi đuổi theo cái thằng cha bốn chữ cái vô tích sự ấy.”
Khuôn mặt bác buồn xỉu và trông như sắp khóc đến nơi.
“Cháu tặng bác cái này nè, bác Bernie,” tôi vội vàng nói, lấy từ trong balô ra một cái ống nhỏ bằng giấy bồi và đưa cho bác.
“Cái gì thế?” bác hỏi, lấy mu bàn tay quẹt hai mắt. Bác mở một đầu chiếc ống và lôi ra một tờ giấy cuộn tròn bóng láng.
Đó là tấm bản đồ tôi mua cho bác. Tôi đã dùng bút đánh dấu để đánh dấu tuyến đường xe buýt từ Reno tới Liberty. Còn có một phần khác của món quà, một hộp bằng nhựa đựng những chiếc ghim màu.
“Hãy treo tấm bản đồ lên tường cạnh điện thoại, bác Bernie ạ. Cháu sẽ gọi cho bác ở mỗi chặng dừng, và bác có thể dùng những cái đinh ghim này để đánh dấu xem cháu đã đi xa tới đâu. Với cách này, bác sẽ biết chính xác cháu ở đâu, cũng giống như bác luôn biết tin về cháu.”
Bernie ôm chầm lấy tôi.
“Bác cũng có thứ này cho cháu,” bác nói.
Bác trao tôi một hộp nhỏ được thắt quanh bằng chỉ đỏ.
“Khi nào lên xe buýt cháu hãy mở ra nha,” bác dặn dò.
Chúng tôi ôm nhau một lần nữa. Mẹ từ trong phòng riêng bước ra vẫn trong bộ đồ ngủ, tóc bà rối bù và dính bết mồ hôi. Theo cái cách bà nghiêng đầu như vậy tôi biết rằng bà đang còn đau.
“Hôn,” Mẹ nói, bước tới và quàng cánh tay qua hai chúng tôi, xiết chặt vòng ôm của tôi và Bernie. Tôi ngoảnh lại và tì má mình vào khuôn mặt mềm mại của Mẹ. Mẹ cảm nhận được những giọt nước mắt của tôi.
“Uh-oh, Heidi,” bà nói.
“Con yêu Mẹ, Mẹ à,” tôi đáp và hôn bà.
Mẹ buông tay ra.
“Trà, Heidi?” Mẹ hỏi, nhìn tôi vẻ chờ đợi.
“Không, Mẹ à. Không phải lúc này.”
“Ôi, Dette,” Mẹ kêu lên, đưa tay ôm đầu.
“Chị biết, Cưng yêu quý à. Chị sẽ đưa em vào giường khi Heidi đi, và em có thể ăn thêm Jell-O đấy,” Bernie bảo Mẹ. Đoạn bác quay sang tôi. “Cháu sẽ gọi ở từng chặng dừng chứ?”
“Vâng, ở từng chặng dừng ạ,” tôi hứa.
“Và bác muốn cháu gọi lần thứ hai khi cháu tới Liberty,” Bernie nói, đặt hai bàn tay lên vai tôi - cách mà bác thường làm khi bác muốn chắc chắn rằng tôi đang nghe bác.
“Vâng. Cháu hứa ạ.” Tôi nói với bác.
“Cháu mang theo sandwich và tiền mà bác đưa cho cháu rồi chứ?”
“Dạ vâng,” tôi đáp.
“Cháu nhớ tên của công ty xe taxi chứ?” bác hỏi.
“Dạ nhớ, bác Bernie à. ABC.”
Bác đã gọi tìm thông tin của Liberty và liên hệ được một công ty dịch vụ taxi ngay gần bến xe buýt, có thể đưa tôi lên trại Hilltop. Bác cố gắng để cho họ biết rằng tôi sẽ tới Hilltop, nhưng người phụ nữ trả lời điện thoại ở đó đã dập máy trước khi Bernie có thể nói ra chuyện đó.
“Cháu sẽ gọi bác khi đến Liberty và rồi gọi tiếp cho bác khi cháu tới Hilltop nhé.”
“Vâng, bác Bernie,” tôi đáp lại lần nữa. “Cháu hứa mà.”
“Đừng nói cho ai biết cháu đi một mình nha. Cháu phải luôn giả bộ đang đi với ai đó nha. Một ai đó trông đáng tin ấy. Phụ nữ ấy. Ai đó trông như mẹ cháu vậy.”
Chúng tôi đã đề cập đến các chi tiết này không biết bao nhiêu lần rồi.
“Một khi đã tới Hilltop, khi cháu đã nhận được câu trả lời, cho dù nó như thế nào đi chăng nữa, Heidi ạ, thì hãy lên xe buýt ngay và về nhà với chúng ta nha.”
“Vâng, cháu sẽ làm thế,” tôi đáp. Bác vẫn còn giữ chặt hai vai tôi, và khi tôi cố lảng ra, bác trượt hai bàn tay mình xuống hai cánh tay tôi và cầm lấy hai tay tôi.
“Giờ cháu phải đi thôi, bác Bernie,” tôi nói.
Với vẻ lưỡng lự, Bernadette bỏ tay tôi ra, và hai cánh tay bác nặng nề rơi thõng xuống.
“Đừng sợ,” bác thì thào.
“Cháu đâu có sợ,” tôi nói dối, mặc dù tôi đã hứa sẽ không bao giờ làm thế với bác nữa.
“Heidi…” Giọng Bernie nghèn nghẹn và mắt bác ầng ậng nước.
“Đừng lo, bác Bernie à. Cháu sẽ ổn mà.”
“Giờ cháu đi à,” bác nói.
Đó không phải là một câu hỏi mà là một thực tế.
Khi tôi xuống cầu thang, tôi đứng lom khom và nhìn lên. Cả Bernadette và Mẹ đang đứng ở cửa sổ. Zander đang ngồi ở bậc cầu thang chén bánh Devil Dogs. Cậu ấy đưa cho tôi hai gói còn chưa khui.
“Để ăn khi đi đường nha,” cậu ấy nói.
Tôi muốn ôm cậu ấy một cái, nhưng tôi không rõ là Zander sẽ cảm thấy thế nào, bởi thế thay vào đó tôi thụi vào cánh tay của cậu ấy. Zander cười toe và thụi lại tôi, nhưng không mạnh lắm.
“Hẹn gặp lại,” cậu ấy nói.
Tôi bước giật lùi, chiếc vali thúc vào chân, tôi kẹp chiếc hộp Bernie tặng dưới cánh tay, vẫy tay chào Mẹ, Bernie và Zander cho đến khi tôi phải rẽ ở chỗ ngoặt. Trong lúc đợi xe buýt Số Năm, tôi đặt vali và chiếc hộp xuống lề đường. Tôi đang thực sự thực hiện việc này đây. Tôi đang một mình tới New York. Trong tôi là cảm giác trống rỗng đến kỳ lạ nơi dạ dày và miệng tôi cảm nhận một vị kỳ cục như vị kim loại tựa nước từ vòi nước công cộng tại thư viện. Tôi nuốt nước bọt thật mạnh và ngước lên nhìn bầu trời trong xanh quang đãng. Thật an ủi khi biết rằng một mảnh trời này sẽ ở Liberty khi tôi tới đó. Bernadette đã nói đúng, tôi sẽ tới Liberty để truy lùng một từ có bốn chữ cái: s-o-o-f.