Súng và Sô Cô La

Lượt đọc: 563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 3
1. BÀI DIỄN THUYẾT CỦA THÁM TỬ LỪNG DANH

Bước dọc theo con phố Cafetasse hướng về phía nhà ga là tới quảng trường. Đây là nơi mọi người thường tìm đến vào những ngày Chủ Nhật để cho bồ câu ăn hay thư thả đọc sách bên cạnh đài phun nước. Khi tôi tới thì đã có khá đông người. Từ người lớn đến trẻ con, tất cả đều dõi về một hướng. Ở chính giữa đám đông là vị thám tử cùng thư ký của mình đang ngồi bên cạnh đài phun nước.

“Vậy ra anh tìm đến thị trấn này vì nghe nói có thông tin hữu ích phải không?”

“Người gửi thông tin cho anh là ai vậy?”

Mấy người đàn ông trong bộ đồ vest rất ra dáng phóng viên đang đặt câu hỏi cho Royce.

“Người gửi thông tin cho tôi là một thiếu niên sống ở thị trấn này. Tên cậu ấy là... Mà thôi, tôi xin phép chưa công bố. Cần phải hỏi ý kiến cậu ấy đã.”

Royce cất tiếng nói dõng dạc. Mọi người xung quanh ai nấy đều đang nhìn anh ấy với ánh mắt long lanh.

“Anh có thể cho biết đó là thông tin gì được không?”

Trong đám phóng viên có bóng dáng của Marcolini. Anh vừa hí hoáy ghi chép vừa cất tiếng hỏi, vẻ mặt đầy hào hứng.

“Đã tìm ra một tấm bản đồ. Tấm bản đồ hé lộ nơi ẩn náu của tên đại gian ác.” Royce vừa nói đến đây thì đám đông liền ồ lên xôn xao bàn tán. Khung cảnh hệt như chuẩn bị diễn ra một bữa tiệc ăn mừng. “Mọi người bình tĩnh. Nhưng hóa ra tấm bản đồ đó là giả, chỉ là trò nghịch ngợm của một ai đó mà thôi. Cuộc điều tra lại quay về vị trí ban đầu. Trong tối nay tôi sẽ quay trở về thủ đô.”

Mọi người xì xào tỏ vẻ tiếc nuối. Bỗng có ai đó vỗ vỗ vào vai tôi.

“Đời nào có chuyện dễ dàng tìm ra nơi ẩn náu của Godiva đến vậy phải không nào!”

Dean đứng ngay phía sau. Bên cạnh còn có cả Deluca lúc này đang không giấu nổi vẻ thất vọng.

“Mày đến đây từ lúc nào thế?”

“Tao vừa mới tới lúc nãy thôi.”

“Vậy thì mày không được chứng kiến lúc Royce cuốc bộ từ quán nước tới đây rồi. Ngầu cực luôn!”

“Mọi người bám theo sau, cứ như là diễu hành ấy.”

Hết Dean rồi Deluca thay nhau phấn khích nói.

Tôi cảm thấy rất có lỗi với Dean. Lúc nãy, trong một thoáng, tôi đã lỡ nghi ngờ nó. Nhưng làm gì có chuyện nó lại đi lấy cắp tấm bản đồ chứ. Hôm tôi đi đến thư viện, rõ ràng bọn nó còn đi đá bóng cơ mà. Thủ phạm nhất định là kẻ khác.

“Những thông tin của tấm bản đồ được gửi từ thị trấn này có nội dung khá chính xác, khiến tôi khá chắc chắn. Đến mức tôi đã nghĩ rằng cuối cùng thì cũng nắm được chút manh mối. Tuy nhiên, hóa ra đó chỉ là trò nghịch ngợm của một ai đó, cố tình đánh lừa để ai cũng tưởng là do siêu trộm Godiva vẽ ra. Ngay lúc này đây, vẫn còn đang có rất nhiều thông tin tiếp tục được gửi về văn phòng thám tử của tôi ở thủ đô dưới dạng thư tay dán kín trong phong bì. Về đến nơi tôi sẽ phải đọc hết tất cả. Phần lớn trong số đó là tin giả. Thế nhưng, tôi tin rằng vẫn tồn tại những thông tin giúp vén màn chân tướng của tên trộm. Việc đọc và lọc núi thông tin đó hẳn sẽ đòi hỏi rất nhiều công sức. Nhưng tôi không thể không làm. Làm để bắt bằng được quân ác nhân vẫn liên tục cướp đi tài sản của người dân. Bởi vì đó là sứ mệnh đã được trao vào tay tôi.”

Royce vừa dứt lời thì một tràng pháo tay nổ ra vang vọng cả một vùng. Dean, Deluca và rất nhiều đứa trẻ khác hò reo thể hiện sự ủng hộ. Rồi anh ấy vẫy tay đáp lại. Tôi không thể nào tin nổi chính thám tử Royce đã lấy cắp tấm bản đồ.

“Kẻ lấy tấm bản đồ rồi chạy ra từ phòng 502 đã nhìn thấy Royce đứng ở hành lang rồi mới bỏ chạy. Tại sao lại thế?”

Đó là những lời Debailleul nói sau khi chúng tôi cùng nhau rời cửa hàng kẹo Maxim Candy và đang trên đường đi tới quảng trường.

“Bởi vì chủ nhân căn phòng đã trở lại nên hắn bỏ chạy là đương nhiên chứ sao! Mày dám nghi ngờ Royce ư? Thôi ngay đi!”

Tôi tìm cách tóm lấy Debailleul nhưng nó nhanh hơn, ngáng chân một cái khiến tôi ngã sấp mặt. Rồi nó cứ thế đạp vào lưng tôi.

“Cái thằng đần này! Chết cha mày đi! Vậy tao hỏi nhé, làm thế nào mà hung thủ biết được là trong căn phòng đó có tấm bản đồ hả?”

“Vì hắn đã bám theo Royce khi anh ấy đi từ thư viện ra chứ sao.” Tôi vừa rên rỉ vừa trả lời.

“Sai bét! Người mà hung thủ bám theo là cậu sinh viên hội họa Goncharoff. Khi gặp mày ở thư viện, Royce đã cải trang thành cậu sinh viên đấy phải không nào? Chắc chắn thủ phạm lấy tấm bản đồ đã nghĩ rằng người khách thuê phòng số 502 là cậu sinh viên.”

“Thế thì sao nào?”

“Này nhé, thủ phạm lấy tấm bản đồ rồi ra khỏi phòng. Có một người đàn ông đang đứng ngoài hành lang. Rồi hắn bỏ chạy. Đây chính là điểm kỳ lạ. Tại sao thủ phạm lại cho rằng người đàn ông đứng ngoài hành lang là chủ nhân căn phòng? Kỳ hết sức! Tại sao hắn lại nghĩ một gã đàn ông với cả quần áo lẫn tóc tai đều không phải là cậu sinh viên kia là chủ nhân căn phòng được chứ?”

“Lúc đó nhất định là Royce vẫn đang cải trang.”

“Sai nốt! Royce không hề cải trang. Theo lời mày kể thì khắp phòng đều bị phủ bởi loại bột chuyên dùng để lấy vân tay đúng không? Đấy là Royce đang giả bộ là người bị hại và làm như thể đang điều tra thôi. Bột bám cả vào đống quần áo và bộ tóc giả đạo cụ cải trang. Điều này chẳng phải có nghĩa, vào thời điểm tấm bản đồ bị lấy đi, bộ đạo cụ cải trang thành Goncharoff bị vứt rơi lung tung trong phòng hay sao.”

“Thủ phạm nhất định là đã giật mình nên bỏ chạy. Hắn gặp một người lạ ở hành lang nên không suy nghĩ gì, cứ thế bỏ chạy. Nhất định là như thế!”

Đám đông tụ tập ở quảng trường cất tiếng cười vang. Hình như Royce vừa trả lời một câu hỏi nào đó từ cánh phóng viên theo cách hóm hỉnh. Vì không kịp nghe nên không biết họ đã đối đáp như thế nào. Đứng cạnh Royce nãy giờ là chú Browny lúc này mới giơ tay nhìn đồng hồ rồi đứng dậy, tìm cách rẽ đám đông để rời khỏi khu vực đài phun nước.

“Xin hãy nhường đường cho qua. Thư ký của tôi có chuyện phải gọi điện về thủ đô gấp ạ!”

Royce vừa nói dứt lời, đám đông liền tách ra hai bên cho chú Browny đi qua.

Tôi cũng đứng dậy đi theo, để Dean và Deluca ở lại đó.

“Chú Browny!”

Đến trước cửa ngân hàng nằm ở phía bên kia đường thì tôi đuổi kịp. Nghe tiếng gọi, chú ấy liền dừng lại và nhìn tôi.

“A, Lindt đấy hả!”

“Cả thị trấn xôn xao hết cả lên chú nhỉ.”

“Bọn chú bị phát hiện khi đang ngồi ở quán nước.”

“Anh ấy không cải trang gì sao?”

“Còn mỗi đoạn lên tàu là xong cho nên có chút bất cẩn.”

Chú Browny vừa sờ bộ ria mép thỏ vừa cười cười gượng gạo. Debailleul nhầm to rồi. Chắc nó đang rất thích thú vì đã khiến tôi bất an thế này. Chuyện Royce hay chú Browny dối trá rõ ràng là một ý tưởng ngu ngốc.

“Cháu xin lỗi! Tất cả là tại cháu. Tại cháu đã khiến mọi người phải lặn lội đến cái thị trấn này...”

“Không sao đâu. Không phải lỗi của cháu.”

“Thực ra cháu đã rất lo và nghĩ rằng người gây ra tiếng động ở khu giá sách trong thư viện chắc là chú Browny thôi. Bởi vì cái thằng ôn Debailleul ấy, nó nói xấu về Royce.”

Tiếng vỗ tay của đám đông ở quảng trường vang đến tận đây. Hình như Royce lại phát biểu gì đó hay ho. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt chú Browny. Tiếng vỗ tay đã dứt, xung quanh lại trở nên tĩnh lặng.

Ôi Browny ngốc nghếch! Nhìn vẻ mặt lúng túng của chú ấy, tôi đã ngộ ra ngay ai đã nói đúng.

“Cháu... cháu... đang nói... nói cái gì vậy?”

Chú Browny rút khăn tay ra lau vệt mồ hôi trên trán. Tôi quay lưng chạy ngược trở lại con đường lúc trước, tai loáng thoáng nghe có tiếng gọi nhưng tôi mặc kệ.

Ở quảng trường, đám phóng viên đã phỏng vấn xong, lũ trẻ con đang túm tụm vây quanh Royce để xin chữ ký. Tôi rẽ đám đông lao về phía đài phun nước. Vừa đúng lúc Royce đang ký vào cuốn sổ thằng Dean đưa ra. Nhận thấy tôi, Royce nở nụ cười hớn hở. Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy lồng ngực như bị bóp nghẹt, không còn thở ra hơi được nữa.

“Em đã hết lòng tin tưởng vậy mà...”

Mặc dù cả quảng trường lúc này rất ầm ĩ bởi tiếng nói cười đầy phấn khích của bọn trẻ con nhưng dường như những lời tôi nói vẫn đến được tai Royce. Anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Mày xếp vào hàng nhanh lên! Không là không xin được chữ ký đâu đấy!”

Dean vừa cất cuốn sổ đi vừa nói ngay khi nhìn ra tôi. Phía sau còn có cả Deluca và anh Marcolini nữa.

“Em đã tin tưởng anh đến thế vậy mà càng ngày những ngờ vực lại càng mạnh thêm. Tấm bản đồ đó là thật có phải không? Có phải anh đã dàn cảnh bị lấy cắp hay không?” Tôi dồn dập hỏi Royce.

Dean, Deluca, Marcolini, cả ba đều nhận thấy sự bất thường trong thái độ của tôi, không ai bảo ai, cùng quay sang phía Royce. Ngay phía trước đài phun nước, Royce cúi xuống che mặt, tưởng như run rẩy khóc lóc nhưng không, anh ấy đột nhiên cười phá lên, vang vọng cả khu quảng trường. Đám đông đang xôn xao chợt lắng cả lại, không hiểu chuyện gì xảy ra.

“Thật bất ngờ đấy, Lindt!”

Anh ấy đặt cả hai tay lên vai tôi. Tôi chợt cảm thấy đáng sợ. Một người tôi vốn tôn thờ hơn bất kỳ ai như anh ấy giờ đây lại trở thành một con người quá đỗi xa lạ, không rõ chân tướng. Royce kéo người tôi lại gần rồi hướng về phía mọi người, nói:

“Thưa các vị, tôi xin phép giới thiệu. Đây là Lindt, cậu bé đã gửi thư cho tôi. Vì đọc được lá thư của cậu ấy mà tôi mới tìm đến thị trấn này. Nói cách khác, cậu ấy chính là người đã tạo cơ hội để tôi gặp gỡ tất cả mọi người hôm nay.”

Đám đông tụ tập ở quảng trường tất cả cùng nhìn tôi rồi vỗ tay. Dean và Deluca thì kinh ngạc, ngây cả mặt ra. Chúng nói “Phải vậy thật không Lindt?” rồi “Mày ngầu thật đấy!”. Tôi hất tay Royce ra rồi nói.

“Anh thôi ngay đi, Royce! Em muốn nghe sự thật.”

“Sự thật ư? Cái đó anh đã rõ. Có điều anh đang băn khoăn không biết nên công bố đến đâu thôi. Nhưng để chuyện này không xảy ra lần nữa, mình hãy cùng nhau nói rõ mọi thứ trước mặt mọi người ở đây nhé. Lindt này, ngay từ đầu em đã cho rằng có thể tấm bản đồ đó là do Godiva vẽ, tại sao vậy?”

“Vì... có hình vẽ cối xay gió.”

“Đúng! Siêu trộm Godiva luôn vẽ hình chiếc cối xay gió trên các tấm thẻ. Nhưng đây là thông tin tuyệt mật, chỉ có những nhân sự liên quan đến cảnh sát và một nhóm rất ít phóng viên mới biết mà thôi. Có đúng vậy không?” Royce quay sang phía các phóng viên, tất cả đều gật đầu.

“Mặc dù không được đưa lên mặt báo nhưng tôi có nghe thấy họ nói chuyện với nhau là có hình chiếc cối xay gió.” Anh Marcolini bổ sung.

Dean, Deluca cùng một số người khác nãy giờ vẫn rất chăm chú theo dõi cuộc trao đổi qua lại giữa Royce và tôi. Đến đây thì họ cùng quay sang đám phóng viên tìm kiếm lời giải thích. Royce tiếp tục câu chuyện với vẻ mặt đầy thỏa mãn.

“Hình vẽ chiếc cối xay gió nhiều khả năng là một thứ gì đó giống như thương hiệu đối với Godiva. Có thể hiểu là những gì không có dấu hiệu đó thì tức là không thuộc về hắn. Và thật đáng ngạc nhiên, trong tấm bản đồ mà Lindt đây tìm thấy cũng có hình vẽ này. Tôi đang giữ ở đây bức thư mà cậu ấy đã gửi cho tôi. Tôi xin đọc để mọi người cùng nghe.” Nói xong anh rút từ trong túi áo ra một tờ giấy. Là lá thư của tôi. “Tôi sẽ chỉ đọc những đoạn quan trọng thôi nhé. ‘Tôi đã tìm thấy một tấm bản đồ có liên quan đến siêu trộm Godiva. Mặt sau của nó có vẽ hình một chiếc xay gió.’ Đọc lá thư này, chúng tôi tin chắc ngay rằng thông tin này là thật. Bởi vì thông tin đó vẫn chưa được công bố rộng rãi còn trong lá thư này thì lại có cụm từ ‘hình chiếc cối xay gió’ đàng hoàng.”

Không gian xung quanh lắng xuống từ lúc nào không hay. Mọi người ai nấy đều dỏng tai lắng nghe câu chuyện của Royce.

“Tuy nhiên, nét vẽ trong tấm bản đồ lại không phải của Godiva. Ai đó đã cố tình vẽ nhằm ngụy trang thành ‘tấm bản đồ của Godiva’. Nhưng để làm gì? Tất nhiên là để gọi tôi rồi. Hằng ngày có cả núi thư từ với toàn những thông tin thất thiệt được gửi tới văn phòng thám tử của tôi. Vì muốn nhận được phản hồi từ tôi, hoặc muốn thử gặp mặt tôi xem sao mà họ sẵn sàng viết ra cả những thông tin giả, thông tin xấu. Nhưng trong số đó, Lindt ạ, duy có lá thư của em là nổi bật lên và có vẻ là thật. Bởi vì thông tin về hình vẽ cối xay gió lúc đó vẫn là bí mật kể cả với cánh phóng viên phải không nhỉ.”

“Anh đang làm nhảm cái gì vậy...”

Tôi có dự cảm không hay. Nhưng Royce lờ tôi đi.

“Anh Marcolini! Anh đã nói cho cậu ấy biết về chuyện hình vẽ chiếc cối xay gió đúng không?”

Royce quay sang anh Marcolini hỏi.

“Vâng, tôi đã nói. Mà nhắc lại tôi mới để ý, thảo nào lúc đó Lindt qua lại nhà tôi rất nhiều lần hỏi han về chuyện hình vẽ đó...”

Nói đến đây, anh Marcolini tỏ vẻ như vừa nhận ra điều gì đó. Royce giơ tay chỉ vào anh ấy rồi hét lên.

“Đúng vậy đấy, Marcolini! Từ miệng anh, cậu bé này đã dò la được thông tin đặc biệt đó và nghĩ ra chiêu trò này. Cậu ta đã tự tay vẽ hình chiếc cối xay gió vào tấm bản đồ rồi viết thư nói về việc này. Đó là thông tin đặc biệt, một đứa trẻ bình thường làm sao có thể biết được. Và lá thư đó đã trở thành mồi nhử để gọi vị thám tử lừng danh này ra! Ngay khi đọc xong, tôi đã nghĩ nó rất đáng để điều tra. Quả là một cú lừa ngoạn mục!”

Tất cả mọi người nhìn tôi chằm chằm. Còn tôi thì điếng người, không tin nổi những gì mình đang mắt thấy tai nghe.

“Đồ xảo quyệt! Royce! Chẳng phải... chính anh... đã bảo tôi đến chỗ Marcolini hay sao?”

Hắn ta không thèm đếm xỉa gì đến tôi, thản nhiên quay sang phía đám đông đang tụ tập.

“Thưa các vị, xin hãy tha thứ cho đứa trẻ tội nghiệp này. Ai cũng sẽ có cảm giác như vậy thôi. Rất nhiều người đã tự mình tạo ra một sự vụ nào đó rồi viết thư gửi đi. Đến cả các bà nội trợ cũng viết thư cầu cứu về một vụ giết người bí mật mà không hề có thật. Mong muốn được gặp tôi quá lớn mà!”

Marcolini, Dean hay Deluca, cả bọn đều lặng thinh nhìn tôi không chớp mắt. Mà không chỉ có bọn họ. Quay lại mới thấy còn có bao nhiêu ánh nhìn nữa cũng đang chĩa thẳng về phía tôi.

“Lindt, mày... mày đã làm cái gì vậy hả?” Marcolini là người mở lời đầu tiên.

“Này, các cậu, chờ đã, nghe tớ nói đã...”

Tôi quay sang thằng bạn thân Dean, cố gắng bấu víu. Nhưng nó bước thụt lùi lại, tạo khoảng cách với tôi như thể đang tìm cách tránh xa một loài sinh vật kỳ dị nào đó. Tôi loạng choạng, gục xuống, quỳ gối dưới mặt đất. Thằng Deluca với trái tim thiện lành bước lại gần nói với tôi:

“Cái thằng di dân thối tha này! Mày đã gây cản trở cuộc điều tra rồi đấy!”

Mặt nó méo xẹo hiện rõ sự tức giận. Cái gương mặt đó, cái giọng nói đó thật đáng sợ, tim tôi như ngừng đập.

“Đứng lên đi!” Royce xốc tay, dựng tôi đứng dậy.

“Hãy về nhà đi! Không nên ở lại đây làm gì.”

Hắn đẩy vào lưng tôi. Đám đông tách ra mở đường. Đôi chân di chuyển mà trong lòng thẫn thờ. Đầu óc nóng bừng, chẳng còn biết nghĩ gì nữa. Ánh mắt của đám đông vẫn không rời khỏi tôi. “Đồ di dân!”. Có tiếng ai đó từ đâu vọng tới. Tôi rảo bước vội vã thoát khỏi đám đông. Phía sau thấp thoáng có bóng dáng chú Browny đang đứng khoanh tay trước ngực, nhìn tôi với ánh mắt như thể sắp mắng mỏ một đứa trẻ vừa bày trò nghịch ngợm. Quảng trường đã ở đằng xa mà sao cảm giác sợ hãi vẫn không chịu tan biến.

Tôi băng qua đường cái, cắm đầu bước đi, nước mắt giàn giụa không thôi. Ân hận, tủi nhục, trong lòng rối bời với bao nhiêu cảm xúc. Mấy người đi đường ngoái lại nhìn tôi, mặt ngơ ngác tỏ vẻ không hiểu đã xảy ra chuyện gì. “Này!” Có tiếng ai đó gọi. Tôi mặc kệ, cứ thế tiếp tục bước đi. Đột nhiên, tôi bị xô từ đằng sau, ngã sõng soài. Tôi nghĩ chắc là ai đó lúc nãy đã nghe hết mọi chuyện ở quảng trường giờ đuổi theo nện cho một trận đây. Nhưng hình như không phải vậy.

“Lần sau mà mày còn bơ tao như vậy là tao cho mày nếm mùi địa ngục đấy! Đứng dậy! Giờ thì đi lấy lại tấm bản đồ nào.”

Đó là thằng Debailleul.

« Lùi
Tiến »