Ngày hôm sau, mưa tạnh, trời quang. Khi mở rèm cửa sổ, trong đầu tôi vẫn còn ngỡ chuyện với Royce chỉ là một giấc mơ.
“Anh bạn Goncharoff của con thế nào? Có khỏe không?”
Mẹ hỏi khi chúng tôi đang ngồi ăn sáng.
“Khỏe mẹ ạ!”
“À thế à!”
Mặt mẹ đăm chiêu như đang suy nghĩ gì đó.
“Sao mẹ lại hỏi thế ạ?”
“À thì mẹ đang nghĩ sao con không mang theo ít bánh mỳ cho cậu ấy.”
“Anh ấy cũng sắp rời thị trấn này rồi mẹ ạ. Lẽ nào anh ấy thuộc gu của mẹ sao?”
“Nhưng xem ra không có nhiều tiền hơn bố con.”
Tôi lắc lắc cốc sữa. Cứ nghĩ đến việc so sánh bố tôi với anh ấy là tôi lại thấy buồn cười. Bố tôi mới mất được có nửa năm. Tuy nhiên, qua những cuộc trò chuyện kiểu này thì tôi hiểu rõ được rằng chúng tôi đã chấp nhận việc bố ra đi vì bệnh phổi một cách rất nhẹ nhàng. Chứ cái hồi ngày ngày phải đi đi về về giữa nhà với bệnh viện để thay đồ, chăm sóc bố thực sự tâm trạng chúng tôi nặng nề hơn rất nhiều.
“Với lại mẹ thấy chả mấy ai hơn được bố con đâu. Mẹ con mình thực sự đã mất đi một con người đáng quý đấy.”
“Bố là người tuyệt vời đến thế sao?”
“Này, đừng có soi mói chồng người ta thế chứ! Con vẫn chưa hiểu gì về bố mình đâu.”
Mẹ bắt đầu dọn dẹp bữa sáng. Tôi đi chuẩn bị đồ đạc đi học rồi cùng mẹ ra khỏi nhà. Cuộc sống bình thường như mọi ngày lại bắt đầu.
“Không biết Royce đi đâu mất tăm vậy nhỉ...?” Deluca vừa đọc báo vừa lẩm bẩm.
Đến giờ nghỉ trưa, như mọi khi, tôi cùng Dean và Deluca lại cùng nhau ra khu để gỗ phía sau trường trò chuyện. Trên tờ báo Deluca mang từ nhà đến có đăng tải những thông tin cập nhật của bài báo có tựa đề là “Royce không còn ở thủ đô” . Trên đó vẫn có ảnh nhưng lần này không phải là Royce mà là ảnh của thanh tra Ganache. Hình như ông đã tham gia trả lời phỏng vấn thay cho Royce đang đi vắng.
“Vị thám tử đại tài của chúng ta hiện tại đang rời khỏi thủ đô để xác nhận những thông tin hữu ích liên quan đến tên đại gian ác Godiva. Ngoài ra tôi không thể nói gì thêm.”
“Không biết tung tích Royce ở đâu thế này, thực sự, tao thấy bất an quá!” Dean ngồi trên đống gỗ vừa nói vừa đá chân vào không trung.
Buổi chiều có tiết Toán. Chỉ cần ngó vào mấy cái công thức thôi cũng đã muốn ngáp ngắn ngáp dài rồi. Để xua đi cơn buồn ngủ, tôi bắt đầu suy nghĩ về Royce. Anh ấy vẫn ở lại thị trấn này đến chiều tối hôm nay. Thế nhưng mình đừng đến khách sạn làm gì. Cũng không nên đi tiễn. Mấy ngày hôm nay người ta đối xử thân thiết với mình chẳng qua là bởi mình là người cung cấp thông tin cho người ta, chứ có phải bạn bè gì đâu. Mình không được hiểu nhầm điều đó.
Thế nhưng kẻ nào đã lấy cắp tấm bản đồ vậy nhỉ? Hung thủ hẳn phải tin rằng đó là tấm bản đồ dẫn đến một kho báu thực sự. Nhưng hắn đã sai bét rồi.
“Lindt này, em lên đây giải bài này xem nào.” Cô giáo chỉ vào tôi và nói.
Trên bảng là một phép nhân xem chừng khó nhằn. Tôi cũng đánh liều bước lên bảng nhưng không giải được và kết cục là bị mắng cho một trận.
“Hôm nay tụi mình chơi gì bây giờ nhỉ?” Dean hỏi.
“Nếu đi giao bánh mỳ thì cho tao đi cùng với nhé!” Deluca nói.
Hai đứa cùng bắt chuyện với tôi khi giờ học vừa kết thúc và mọi người đang sửa soạn ra về.
“Tao có việc bận rồi. Hôm nay phải về thẳng nhà luôn. Vụ giao bánh mỳ để từ mai tao làm. Nhờ mày nói với bố thế nhé!”
Tôi chào tạm biệt hai đứa rồi lao ra khỏi trường. Về thẳng nhà chỉ là cái cớ, tôi đang hướng đến một khu nằm ở hướng hoàn toàn ngược với đường về. Đây là khu vực nằm cách khá xa trung tâm thị trấn nơi có khách sạn hay nhà ga mà chỉ có những dãy chung cư cũ kỹ đứng chen chúc như một bãi tha ma. Ở phía góc của khu này có cửa hàng kẹo “Maxim Candy”, nơi chắc chắn thằng Debailleul đang làm việc. Sau một hồi ngẫm nghĩ với câu hỏi ai đã lấy cắp tấm bản đồ thì tôi đã đi đến kết luận. Đó chính là thằng Debailleul.
Vào lúc ba giờ chiều hôm qua, có kẻ đã đột nhập vào phòng 502 của khách sạn và lấy đi tấm bản đồ. Có hai câu hỏi được đặt ra ở đây.
Một là, làm thế nào mà hung thủ lại biết được rằng tấm bản đồ đó có giá trị?
Hai là, tại sao hắn biết được rằng tấm bản đồ đang được cất giữ ở phòng số 502?
“Anh có cảm giác là có đứa trẻ nào đó bước vào thư viện ngay sau em.”
Royce đã nói với tôi như thế ở thư viện. Lúc đó tôi chỉ nghĩ có thể là nhầm lẫn hay tưởng tượng nhưng giờ thì rõ ràng anh ấy đã đúng. Tôi đã bị bám theo. Đứa trẻ đó đã bí mật đi theo tôi vào thư viện và nghe trộm câu chuyện. Nhưng không phải là ngẫu nhiên mà là dỏng tai nghe lén có chủ đích. Tóm lại, không còn nghi ngờ gì nữa, chính nhân vật đã chủ định bám theo tôi là thủ phạm lấy cắp tấm bản đồ. Và tôi chỉ có thể nghĩ tới một người mà thôi. Thằng Debailleul, kẻ vẫn luôn căm hận, tức tối với tôi.
Rời khỏi trường, đi bộ chừng hai mươi phút là tới cửa hàng kẹo “Maxim Candy”. Ngay phía trước cửa hàng có treo một tấm biển màu hồng rất dễ thương. Phải lấy hết sức bình sinh, tôi mới dám mở cửa bước vào. Chỉ cần nhớ lại con mắt hung tợn của thằng Debailleul thôi là tôi đã rợn cả tóc gáy. Sự đáng sợ của nó không đơn giản là vì nó có sức mạnh cơ bắp. Ngược lại, nó là thằng rất nhỏ con, trông không hề gì là có sức vóc cả. Thế nhưng nó lại là đứa nguy hiểm nhất trường. Chỉ cần nó không vừa lòng với ai hay ai khiến nó ngứa mắt là ngay lập tức, bất cứ lúc nào, không chần chừ, nó có thể lao vào đấm ngay. Lý do gì khiến nó trở nên hung tợn như vậy nhỉ? Dean từng nói, phải chăng nguyên nhân nằm ở dòng dõi gia tộc đã suy sụp của nó. Mặc dù không rõ là thật hay giả nhưng theo những gì anh trai Dean kể lại thì nghe nói, Debailleul có mang trong mình dòng máu quý tộc.
“Cháu bị lạc đường à?” Một chú cảnh sát đứng bên vệ đường hỏi tôi.
Hình như chú ấy đang đi tuần quanh khu vực này. Tôi lắc đầu rồi tiếp tục đi về phía cửa hàng kẹo. Đây không phải là lúc sợ hãi. Tôi phải lấy lại bằng được tấm bản đồ.
Đúng vào lúc tôi đang giơ tay định đẩy cửa bước vào thì từ phía trong có một bà mẹ dẫn theo một em nhỏ bước ra. Em bé cứ khóc nức nở còn bà mẹ thì hằm hằm tức giận.
“Con sợ lắm mẹ ơi! Con sợ lắm mẹ ơi!” Em bé lấy hai tay ôm mặt.
Không hiểu trong cửa hàng đã xảy ra chuyện gì. Tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái rồi mạnh dạn bước vào.
“Chào quý khách!”
Y như rằng có tiếng chào mời cất lên. Tôi lạnh hết cả sống lưng. Đó là giọng nói mà tôi nhớ mãi cùng với cái tát đau điếng. Thằng Debailleul trong bộ đồng phục giống như chú hề rạp xiếc đang đứng trong góc quầy hàng. Xung quanh nó là la liệt các loại kẹo cây, kẹo viên đầy đủ màu sắc trông rất dễ thương.
“Xin lỗi, quý khách đang tìm loại kẹo gì thế ạ?” Hình như nó không nhận ra tôi. “Cửa hàng chúng tôi có đầy đủ mọi loại kẹo. Quý khách muốn loại kẹo đỏ chót như máu hay loại kẹo ngọt sắc, ngọt đậm đến muốn sâu răng? Loại nào cũng có hết.”
“Xin hỏi... em bé lúc nãy bước ra bị làm sao vậy ạ?”
“À, em bé vừa rồi phải không ạ? Em ấy cứ vòi mẹ mua kẹo, không chịu nghe lời. Thế là tôi mới kể một câu chuyện để dọa một phen. Rằng có một đứa trẻ bị hóc kẹo trong họng, mãi không lấy ra được, người ta phải phanh thây, mổ bụng ra để lấy ấy mà...” Debailleul nhún vai. “À mà này, thưa quý khách, cửa hàng chúng tôi có mặt hàng mới rất tuyệt vời đấy. Quý khách có muốn thử không ạ?”
Nó vẫy vẫy tay. Tôi theo quán tính tiến lại gần phía quầy. Quầy hàng toàn bằng kính nên dễ dàng thấy rõ bên trong có rất nhiều kẹo được bày biện hết sức đẹp mắt. Khi tôi vừa nhòm vào thì nhanh như một con mèo, thằng Debailleul vươn tay qua tóm lấy tóc tôi. Cú kéo bất ngờ khiến tôi đập cả trán vào mặt kính.
“Chào mày. Lâu lắm không gặp. Mày là thằng Lindt đây mà.”
Nó nhận ra mình rồi! Tôi có vùng vẫy, giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi tay nó. Nó vừa dùng một tay túm tóc tôi như vậy vừa khom người xuống lườm tôi qua tủ kính từ phía đối diện.
“Khôn hồn thì nằm yên một chỗ ở thị trấn này đi. Đừng có mà nghĩ tới chuyện bỏ trốn.”
Nó nói mà cứ như hát, giọng vang vọng len lỏi giữa đống kẹo sặc sỡ đủ màu.
“Tao mà được tự do thì sẽ cho mày biết thế nào là sợ hãi. Mày sẽ phải phục tùng tao mãi mãi. Rồi ai cũng sẽ ngó lơ mày thôi. Vì người ta làm sao có thể nhìn mãi cái thứ mà họ chịu không nhìn nổi chứ, hả.”
Tôi nhớ lại chuyện bố tôi cùng tấm bản đồ và cố giữ cho tinh thần không bị gục ngã. Tôi trợn mắt lườm lại nó qua tủ kính và nói.
“Trả lại tấm bản đồ cho tao...”
Mắt nó hơi nheo lại nhưng không có vẻ gì là dao động.
“Tao biết cả rồi. Mày đã bám theo sau hòng tìm cách tấn công tao. Đến thư viện thì mày nghe lỏm được câu chuyện của tao.”
“Ô...” Nó nhìn tôi như đang quan sát điều gì đó. “Rồi tao còn làm gì nữa hả?”
“Trong thư viện, mày đã nghe được chuyện có bảo vật. Vì vậy mày mới thôi không trả thù tao nữa mà quyết định chuyển sang lấy cắp tấm bản đồ. Đừng có giả ngây giả ngô nữa. Tao biết thừa. Chính mày hôm qua đã lấy tấm bản đồ.”
“Mày đúng là loại đáng ghét. Tao phải nhét đống kẹo này vào mồm mày rồi tống cổ mày xuống giếng mới được!”
“Mày làm đi! Nhưng phải trả lại tao tấm bản đồ! Nó rất quan trọng! Mày lấy cũng chẳng có ích gì đâu! Vì dù gì thì đó cũng chỉ là đồ giả thôi!”
“Sao mày lại muốn lấy lại nó đến thế hả?”
“Đó là kỷ vật của bố tao!”
Debailleul thả tay khỏi tóc tôi. Tôi bật lại phía sau một chút. Nó hướng mắt về phía cửa sổ.
“Thằng cha kia cứ mười lăm phút lại thấy mặt. Thật bực mình! Không còn việc gì khác để làm à!”
Phía ngoài cửa sổ là chú cảnh sát ban nãy tôi gặp. Thì ra nó thả tôi là vì chú cảnh sát ấy đang nhòm vào trong cửa hàng. Debailleul giơ một tay lên vẫy vẫy và thế là chú cảnh sát gật đầu, bước đi.
“Họ đang theo dõi những đứa trẻ gây sự đây mà. Họ mà không thấy tao trong cửa hàng là tao sẽ bị tống về trại ngay.”
“Mày nên bị thế! Thằng chó!” Tôi tức tưởi nói như sắp khóc, tóc tai thì rối tung.
“Tao không biết có hiểu nhầm gì không nhưng tao không có giữ tấm bản đồ bản điếc gì hết.”
“Mày nói láo! Rõ ràng mày đã lấy cắp từ khách sạn lúc ba giờ chiều hôm qua!”
“Ba giờ thì tao còn đang ở đây. Tay cảnh sát kia có thể làm chứng. Mày ra hỏi mà xem!”
“Mày đã tính toán, lợi dụng lúc không có chú ấy để ra tay.”
“Vậy là tấm bản đồ quý giá đấy của mày đã bị lấy mất từ khách sạn vào lúc ba giờ chiều hôm qua. Và mày bảo thủ phạm là tao phải không?”
Tôi gật đầu.
“Khách sạn tên gì?”
“Hotel Neuhaus. Ở phố Theobroma.”
Nói đến đây tôi chợt thấy niềm tin của mình bắt đầu lung lay. Thằng Debailleul thì đang nhìn tôi với ánh mắt lạnh tanh như thể đang nhìn mấy con gia súc.
“Vậy là ở gần ga đúng không? Từ cửa hàng này có chạy thục mạng cũng phải mất hơn ba mươi phút cả đi và về. Mà lúc nãy tao vừa chả nói còn gì. Ông cảnh sát kia cứ cách mười lăm phút là lại vòng lại canh chừng tao.”
“Mày đã dùng phương tiện gì đó.”
“Cũng có thể đấy. Tao không có ô tô, cũng chẳng có xe đạp. Chắc tao nên chôm lấy một cái. Mày nghĩ tao sẽ làm thế sao? Tao điên chắc? Mày nghĩ tao sẽ mất công ra tay trong thời gian đang bị cảnh sát quản thúc à? Có làm thì tao sẽ làm lúc tao được tự do cơ. Chứ giờ làm để mà bị phát hiện xong bị tống vào trại thì rắc rối to.”
Tôi xây xẩm mặt mày. Thủ phạm không phải là Debailleul sao? Nếu vậy thì là ai được nhỉ? Bất chợt, trong đầu tôi lóe lên gương mặt của thằng bạn mình. Nghĩ lại thì, nó đã rất để ý đến hành động của tôi. Bởi vì tôi đã tìm cách chuồn về luôn mà không đi chơi với nó. Hơn nữa, hôm qua nó cũng nghỉ học. Đứa trẻ duy nhất có thể đến khách sạn lúc ba giờ chiều, ngoài nó ra thì còn ai khác đây?
“Mà lúc nãy mày có nói đến bảo vật gì đó. Cụ thể là chuyện gì thế hả?”
“Có nói mày cũng không tin đâu. Chuyện về siêu trộm Godiva và thám tử Royce.”
Debailleul tỏ vẻ cụt hứng. Có người đi ngang qua phía ngoài cửa sổ. Lượng người qua lại bắt đầu đông hơn lúc trước. Có lẽ là dòng người tan ca bắt đầu về nhà.
“Mà thôi, mày không tin cũng chẳng sao. Xin lỗi đã làm phiền!”
Tôi hướng về phía cửa, cố gắng tỏ ra hờ hững.
“Đứng im! Mày mà về là tao giết!”
Tôi khựng lại. Debailleul từ trong quầy bước ra. Rõ ràng vẫn là một đứa trẻ con mà sao nó cao hơn cả tôi. Nó khoanh tay, đứng dựa vào tường rồi nhìn tôi với ánh mắt như của một quan tòa.
“Để mày đi trong khi không biết lý do tại sao tao bị nghi oan thế này tao đếch chịu được. Nói hết ra đây rồi về. Không được giấu gì hết. Tao mà phát hiện có điểm gì bất thường là tao đá cho chết. Tao có mười lăm phút trước khi tay cảnh sát kia vòng lại. Nhiêu đó là quá đủ để xử lý cái xác của mày.”
Thế là tôi bắt đầu kể, đơn giản là vì tôi quá sợ. Tôi trình bày đầu đuôi câu chuyện, từ việc Royce đến với thị trấn này như thế nào, tấm bản đồ bị lấy mất ra sao cho đến cả thông tin nó chỉ là đồ giả. Debailleul không hề ngạc nhiên. Trong ánh mắt của nó thậm chí còn hiện lên cả sự thương xót dành cho tôi nữa. Nó hoàn toàn không tin vào câu chuyện của tôi, dù chỉ một chút.
“Tao đã trông đợi vào một câu chuyện thú vị hơn thế này.” Debailleul nói khi tôi vừa hoàn tất bản tường trình của mình.
“Thám tử Royce mà lại đến cái thị trấn này á? Cải trang thành sinh viên á? Thật ngu ngốc! Mà thôi, mày về đi, trước khi tao đổi ý.” Debailleul nói với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Dù sao thì tôi cũng thoát rồi.
Tôi tiến tới phía cửa, định ra ngoài thì đúng lúc cửa bật mở, một ông chú to béo bước vào cửa hàng.
“Ông lại dính vào chuyện gì rồi phải không?” Debailleul nói với ông chú đó.
Ông này đang say rượu, mặt đỏ lừ, loạng choạng tiến lại gần Debailleul. Tôi nghĩ chắc là chủ cửa hàng này. Mà đây là loại cửa hàng quái quỷ gì thế nhỉ! Tôi nghĩ trong đầu thế chứ không dám nói ra.
“Không có dính dáng chuyện gì hết. Cái thị trấn này gay to rồi!” Ông chú nói.
Bên ngoài bắt đầu xôn xao, ầm ĩ hơn lúc trước.
“Có chuyện gì vậy?” Debailleul hỏi.
“Là vị thám tử lừng danh đó. Royce đang ở thị trấn này. Ngoài kia ai cũng kháo nhau thế.”
Debailleul quay sang nhìn tôi.
“Tao đã bảo mà. Những gì tao nói hoàn toàn là thật.” Tôi rụt rè nói.
“Ờ thì thật. Tao tin mày cũng được. Nhưng tao vẫn sẽ đá chết mày. Thực ra nếu là chuyện bịa đặt thì tao đã có thể phát chán và bỏ qua cho mày, nhưng như tao đã nói, tao mà phát hiện có điểm bất thường là tao xử ngay.”
“Điểm bất thường là... sao...?”
Debailleul cởi bộ đồng phục giống chú hề ra, ném xuống đất. Người ta bảo nó mang trong mình dòng máu quý tộc. Khuôn mặt nó khác hẳn người dân ở thị trấn này. Hoàn toàn trái ngược với tôi, đó là khuôn mặt được kế thừa từ dòng dõi của cư dân của mảnh đất này. Nhưng không phải là giai cấp lao động. Toát ra từ dáng vẻ đó là hơi hướng, khí chất của những người ở nhóm cao hơn, thuộc về một thế giới mà chúng tôi không được biết đến. Debailleul nói:
“Trong câu chuyện của mày có một điểm tao thấy không ổn. Nhưng không sao. Có xử lý mày hay không thì để tao kiểm tra tính chân thực của câu chuyện xong rồi sẽ tính. Mày vẫn chưa hiểu ra hả thằng ngu này? Dỏng tai lên mà nghe những gì tao chuẩn bị nói đây. Tao sẽ đập cho tan tành những gì mày tin tưởng. Thám tử Royce. Đấy chính là tên của thủ phạm lấy cắp tấm bản đồ. Nó có khi là hàng thật đấy. Có thế thì mới bị lấy mất chứ hả!?”