Súng và Sô Cô La

Lượt đọc: 561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. THẰNG BÉ ĂN TRỘM

Trời âm u suốt từ sáng. Sau giờ học, tôi đi giao bánh mỳ đến nhà một bà cụ bị đau chân. Xong việc, tôi nhận thù lao từ bố của Deluca rồi trò chuyện qua loa với nó một lúc. Bình thường thì Dean cũng có mặt tham gia cùng nhưng hôm đó nó nghỉ học vì bị cảm. Trên đường về nhà, tôi bất ngờ gặp chú Browny ở một góc đường. Hình như chú ấy đã đứng sẵn ở đấy để chờ tôi đi qua. Vừa nhìn thấy tôi, chú ấy liền vác cái thân hình tròn trùng trục của mình vội vàng chạy tới.

“Đi theo chú nhanh lên!”

“Có chuyện gì thế ạ?”

“Chuyện này cháu nên nghe trực tiếp từ Royce thì hơn.”

Chúng tôi vội vã hướng tới khách sạn. Hôm nay ông nhân viên già không còn ngủ gật như trước nữa. Chúng tôi bắt thang máy lên tầng năm rồi dừng lại phía trước căn phòng mang số hiệu 502.

“Cháu mở cửa đi.” Chú Browny nói, mặt tỏ ra rất nghiêm trọng.

Tôi đặt tay vào nắm đấm định xoay để mở cửa thì nó đột nhiên rơi ra.

“Hỏng rồi!”

Bộ phận nắm đấm cửa bằng kim loại đã bị ai đó tháo ra một cách hoàn hảo.

“Chưa rõ ai đã làm việc này nhưng hẳn phải là kẻ có tay nghề.”

Royce đang ngồi trên giường trong phòng, mặt xanh lét.

“Ta đã bị chơi một vố thật đẹp...”

Có kẻ đã đột nhập vào phòng và lục tung mọi thứ. Tủ quần áo bị mở tung, quần áo rơi ngổn ngang dưới sàn. Đồ đạc trong vali của Royce bị vứt tung tóe khắp nơi hệt như khi người ta lục bới thùng rác tìm thức ăn vậy.

“Tôi đã gọi cho thanh tra Ganache rồi. Khoảng một giờ nữa ông ấy sẽ có mặt tại đây.” Royce nói chuyện với chú Browny. Tôi nhận thấy có nhiều bột bao phủ khắp phòng. Đó là một thứ bột màu trắng bám đầy chiếc vali, những cuộn chỉ và cả bộ quần áo của cậu sinh viên hội họa nữa.

“Lúc nãy anh đã thử kiểm tra dấu vân tay. Đây là bột nhôm chuyên dùng để kiểm tra vân tay. Nhưng rất tiếc là không tìm thấy dấu tay nào khác ngoài chúng ta. Có lẽ thủ phạm đã đeo găng tay khi gây án.” Royce giải thích.

Tôi vô cùng lo lắng. Mặc dù trong phòng có rất nhiều thứ bị lục lọi, vương vãi khắp nơi nhưng thứ quan trọng nhất thì lại không thấy bóng dáng đâu cả.

“Nghe nói thanh tra Ganache đã lập tức cử người truy tìm thủ phạm rồi.” Royce nhìn tôi. “Cái này chỉ là suy đoán thôi nhưng có lẽ hôm cùng em đến thư viện, thủ phạm đã nghe được câu chuyện của chúng ta. Và hắn đã nghĩ đó chắc chắn là bản đồ kho báu...”

Hắn đã đi theo chúng tôi và xác định được căn phòng.

Không thấy tấm bản đồ đâu. Kẻ nào đó đã đột nhập vào phòng và lấy đi mất rồi.

Ngồi nhâm nhi tách trà, nghỉ ngơi được một lúc nhưng tôi vẫn không nguôi cơn giận đối với tên trộm. Với tôi, đó không phải là tấm bản đồ bình thường. Nó được ẩn giấu trong cuốn sách mà bố đã mua cho tôi. Càng nghĩ tôi càng thấy điên tiết với kẻ nào dám cả gan ăn trộm nó mà không biết điều đó. Trong lúc tôi và chú Browny còn đang ngồi trên giường mải miết với những tách trà thì Royce cứ đi đi lại lại trong phòng suốt không thôi.

“Tại sao lúc đấy mình lại không kiểm tra kỹ đằng sau cơ chứ!”

Royce liên tục đập đầu mình vào tường. Sau một hồi gục đầu thất vọng, anh ấy về lấy bộ kim đan cùng cuộn chỉ rồi bắt đầu ngồi đan. Đôi tay thoăn thoắt lướt đi lướt lại với một tốc độ đáng sợ. Nhưng sau đó đã dừng lại đột ngột. Anh đứng bật dậy, vớ bộ tóc giả của cậu sinh viên Goncharoff đội lên đầu rồi loạng choạng bước ra khỏi phòng.

“Cháu lo lắm. Để cháu đi theo anh ấy!”

Tôi nói với chú Browny rồi vội đuổi theo Royce. Thật không thể tưởng tượng nổi là lại có cái ngày tôi phải lo lắng cho vị thám tử lừng danh nhất cả nước thế này.

Trời nhiều mây, âm u như muốn mưa. Cả mặt đường hay bức tường của những ngôi nhà xung quanh đều phủ một màu u tối. Royce cứ thế lặng thinh bước đi trên con phố không một bóng người. Bộ tóc giả của cậu sinh viên hội họa vẫn còn vương đầy thứ bột chuyên dùng để lấy vân tay, mỗi khi anh ấy gãi đầu là lại bay tứ tung. Lúc này, bộ dạng anh ấy thật buồn cười: đầu tóc là Goncharoff còn trang phục lại là Royce hay xuất hiện trên các trang báo.

Phía sau khách sạn có một con sông chảy qua. Bình thường chẳng bao giờ có chuyện gì đặc biệt nhưng không hiểu sao, đúng hôm đó, rất nhiều cá chết nổi ngửa bụng lềnh phềnh trên sông. Có thể là do nước thải từ nhà máy gây ra hoặc ai đó đã thả thuốc độc xuống cũng nên. Chỉ nhìn đống xác cá chết thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy u uất, chán nản.

Royce ngồi xuống mép sông, tay vớ hòn đá ném xuống. Hòn đá lập tức chìm nghỉm giữa dòng nước. Tôi ngồi xuống bên cạnh, ngước mắt nhìn anh ấy.

“Vụ anh đan len, chắc em thấy buồn cười lắm nhỉ!” Royce nắm thêm một hòn đá nữa. “Mẹ anh rất thích đan len, và bà đã dạy cho anh.”

“Anh làm thế để lấy lại bình tĩnh có phải không ạ?”

“Để anh nhớ. Nhớ lại những chuyện vui.”

Những gợn sóng vừa xuất hiện trên mặt nước lại biến mất ngay.

“Tất cả là tại anh. Tại anh bất cẩn khiến tấm bản đồ biến mất...”

Royce thò tay qua bộ tóc giả để gãi đầu.

“Nhưng vẫn còn bức ảnh mà anh.”

“Ảnh và đồ thật rất khác nhau. Nhìn vào chất liệu giấy hay thành phần mực vẽ mà người ta có thể biết được một cái gì đó. Vả lại, với anh thì điểm quan trọng nhất là bút tích của người vẽ.” Royce vòng hai tay ôm đầu gối tỏ vẻ buồn chán. “Biết về Godiva vốn là ước mơ của anh.”

“Anh không cho rằng hắn là kẻ xấu như mọi người vẫn nghĩ sao?”

“Đây là bí mật của anh, em đừng đi nói với đám phóng viên nhé. Anh ta là thần tượng của anh đấy.”

“Thần tượng ư?”

Tôi vô cùng ngạc nhiên. Nói đến thám tử Royce thì hẳn ai cũng biết anh là sứ giả của chính nghĩa, người sẽ thay trời hành đạo, xử lý siêu trộm Godiva. Dù là người có trí tưởng tượng phong phú nhất chắc cũng không ngờ rằng người như anh lại đi thần tượng chính tên siêu trộm đó.

“Để anh kể em nghe câu chuyện khi anh ấy đánh cắp viên ‘Lam ngọc ký ức’ nhé.”

Royce đặt tay lên vai tôi, ánh mắt rạng ngời như một cậu bé.

Chuyện về các ngón nghề của siêu trộm Godiva vốn là những thông tin tuyệt mật của cảnh sát, chỉ một vài người mới có quyền tiếp cận mà thôi.

“Vụ trộm viên ‘Lam ngọc ký ức’ là vụ thứ mười của siêu trộm Godiva. Lúc đó anh còn là một sinh viên đại học, chưa tham gia điều tra gì cả.”

Chủ nhân của viên “Lam ngọc ký ức” là một người đàn ông lớn tuổi đã gây dựng được cơ nghiệp trong thời gian chiến tranh diễn ra. Ông này là giám đốc của một nhà máy sản xuất súng ngắn.

Súng ngắn nhìn chung có hai loại, loại côn quay và loại tự động. Với loại côn quay thì cứ sau mỗi phát bắn phải kéo bộ phận trông giống như cái búa được gọi là kim hoa ở phía cuối khẩu súng. Khi bóp cò thì bộ phận búa này đập vào đuôi viên đạn, thuốc nổ phát cháy, khí gas phát sinh khiến viên đạn được bắn ra. Trong khi đó, với loại tự động, người ta sử dụng phản lực của thuốc đạn khi kim hỏa đập vào hạt nổ gây nổ tạo năng lượng đẩy đầu đạn bay đi, đồng thời sẽ kéo viên đạn tiếp theo vào vị trí sẵn sàng cho phát đạn mới. Tóm lại là không cần phải thao tác gì rườm rà mà cứ thế là có thể bắn liên tục được. Tuy nhiên, do có nhiều bộ phận khác nhau phải phối hợp thực hiện nhiều động tác phức tạp cho nên loại này rất dễ hỏng. Trường hợp hỏng nặng nhất thì khẩu súng có thể phát nổ ngay khi bóp cò.

Tuy nhiên, loại súng ngắn tự động mà ông này chế tạo ra lại nổi tiếng là ít hỏng hóc. Chưa bao giờ xảy ra tình huống nổ tung tay người dùng, đã vậy viên đạn bắn ra còn bay rất nhanh, dễ dàng nhắm trúng ngực hay trán của đối thủ.

Giờ mới vào phần chính của câu chuyện. Tòa lâu đài của ông này nằm trên một vách núi riêng biệt và người dân xung quanh gọi nó là lâu đài không lối thoát. Nguyên do là chỉ có một con đường duy nhất dẫn tới nơi này. Và cái con đường chênh vênh như bám dính vào mặt tường ấy vô cùng hiểm trở. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là biển cả dữ dội. Muốn đến tòa lâu đài thì chỉ có một cách duy nhất là men theo con đường đó để đi lên vách núi mà thôi. Viên “Lam ngọc ký ức” được cất giữ trong một cái kho chứa toàn bảo vật ở trong lâu đài không lối thoát này và ở đó còn lắp đặt hệ thống máy dò kẻ lạ đột nhập tiên tiến nhất. Ngay khi có dấu hiệu ai đó xâm nhập là chiếc máy cảnh báo sẽ ngay lập tức phát tín hiệu tới đồn cảnh sát thông qua hệ thống dây điện. Và chỉ trong vòng vài phút là hàng loạt cảnh sát sẽ được huy động tới phủ kín con đường dẫn đến tòa lâu đài. Godiva đã đột nhập vào một dinh thự như vậy.

“Vậy là hắn ta có cách để tránh máy dò sao?”

“Làm gì có cách nào.”

“Thế thì chắc hắn đã cắt dây điện. Có vậy thì máy cảnh báo mới không kêu gì chứ.”

“Cũng không phải. Hệ thống hoạt động theo cơ chế dù dây điện bị đứt thì máy cảnh báo vẫn kêu. Nghe nói, vào cái đêm Godiva hành động, chiếc máy cảnh báo phía sở cảnh sát đã kêu inh ỏi.”

Đêm đó, có kẻ đã đột nhập vào kho lưu giữ bảo vật trong lâu đài không lối thoát. Nhiều lớp cửa bị bẻ khóa và viên “Lam ngọc ký ức” đã bị đánh cắp. Máy cảnh báo đã hú còi, rất nhiều cảnh sát được huy động tới hiện trường. Họ lên xe chạy đến tập trung ở phía dưới vách núi nơi xây dựng tòa lâu đài.

Mười viên cảnh sát được cắt cử đứng bịt kín đường đi để canh chừng tất cả những kẻ khả nghi đi từ trên xuống. Đây là kế hoạch hành động đã được vạch ra từ trước đề phòng trường hợp có kẻ đột nhập vào tòa lâu đài. Với việc chặn đứng lối đi dẫn lên tòa lâu đài thì đương nhiên khi ấy, kẻ đột nhập sẽ bị bao vây, cô lập. Ngoài đường chính ra thì chỉ còn cách nhảy từ vách núi xuống.

“Vậy mà sao Godiva vẫn bất chấp, đột nhập vào một nơi như thế? Dẫu biết hắn không có đường nào trốn thoát.”

“Bởi vì hắn là siêu trộm mà. Tuy nhiên, ở khu vực xây dựng tòa lâu đài này có một hiện tượng tự nhiên hết sức đặc biệt được gọi là sô-cô-la trắng.”

“Sô-cô-la trắng ư?”

“Đấy là tên do người dân địa phương ở đó đặt ra. Ở vùng đó mỗi năm có đến vài lần xuất hiện những đợt sương mù dày đặc kéo đến từ phía biển, che phủ tất cả, đến nỗi không nhìn thấy chân tay của chính mình nữa. Những lúc như thế, người dân ở đây không ai dám ra ngoài. Đó chính là sô-cô-la trắng. Godiva đã chọn đêm có sương mù như thế để hành động.”

Sau khi cắt cử mười cảnh sát canh chừng dưới vách đá, tất cả số cảnh sát còn lại bắt đầu đi bộ hướng về phía tòa lâu đài. Họ bước đi trên đường với sự cảnh giác cao độ bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là có thể rớt xuống biển.

Khi đặt chân đến lâu đài thì đám cảnh sát phát hiện có tấm thẻ màu đỏ của siêu trộm Godiva ở trong nhà kho nơi viên “Lam ngọc ký ức” bị lấy cắp. Họ xôn xao, cuống cuồng hết cả lên. Bởi kẻ mà họ đang tìm kiếm không phải là một tên trộm đá quý tầm thường mà là siêu trộm Godiva. Không ai bảo ai, tất cả đều ra sức bắt đầu lùng sục, truy tìm thủ phạm với suy nghĩ nếu bắt được hung thủ thì mình sẽ trở nên nổi tiếng.

“Thế chẳng phải Godiva đã rơi vào thế cùng đường rồi sao?!”

“Đúng thế! Rõ ràng là anh ấy đã không còn đường nào thoát thân cả.”

Đám đông cảnh sát tìm mãi cũng không thấy bóng dáng siêu trộm ở đâu trong tòa lâu đài. Họ bước ra ngoài nơi sương mù đang bủa kín. Sương dày đặc đến độ cầm đèn pin trên tay rọi cũng không thấy nổi vài bước chân phía trước. “Chuẩn bị điểm danh!”, một viên cảnh sát la to. “Một!”, “Hai!”, “Ba!”, đám cảnh sát lần lượt hô vang trong màn sương. Cứ thế họ đếm đến mười. Mười người trong sương mò mẫm tìm kiếm Godiva nhưng không thành. Một lúc sau có ai đó nói.

“Chạy đi gọi cứu viện mau!”

Nhóm cảnh sát đứng chắn đường phía dưới vách đá chợt thấy từ trong màn sương có một viên cảnh sát chạy tới. “Thủ phạm là siêu trộm Godiva!”, “Hãy qua phụ giúp tìm kiếm nhanh lên!”, viên cảnh sát vừa chạy tới cứ thế liến thoắng nói.

“Godiva ư?”, đám cảnh sát chắn đường vô cùng kinh ngạc. Rồi sau đó, người thì lao tới bộ điện đàm, người thì lấy đèn pin từ trong xe ra, người thì kiểm tra dùi cui, súng ống, tất cả nháo nhào chạy qua chạy lại trong màn sương. Cứ thế, một số viên cảnh sát lao về phía tòa lâu đài hòng tìm kiếm chút danh tiếng của người bắt được siêu trộm. Chỉ còn vài người ở lại tiếp tục chắn đường.

“Đêm cứ thế trôi qua. Trời sáng, sương mù dần tan và lại có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh. Sô-cô-la trắng đã tan chảy theo ánh mặt trời buổi sáng. Thế nhưng, vẫn không tìm thấy Godiva.”

“Tại sao vậy?”

“Để anh gợi ý cho nhé. Có tất cả mười viên cảnh sát đứng chắn đường. Đồng thời cũng có mười người phụ trách tìm kiếm siêu trộm ở phía tòa lâu đài. Mãi về sau người ta mới phát hiện ra là đêm hôm đó, tổng cộng chỉ có mười chín người tham gia làm nhiệm vụ thôi.”

“Mười chín người thôi ư? Kỳ lạ vậy. Con số không khớp nhau. Tổng cộng phải là hai mươi người mới đúng chứ!”

“Tóm lại chuyện là thế này. Người nói câu ‘Chạy đi gọi cứu viện mau!’ chính là Godiva. Về sau khi tiến hành lấy lời khai của từng người thì họ mới vỡ lẽ ra. Đêm hôm đó, không có ai trong số đám cảnh sát đã hô lên như vậy cả. Godiva đã ra tay trong bộ dạng của một cảnh sát. Anh ấy bí mật trà trộn vào làm một trong số những cảnh sát đi truy lùng chính mình. Chính anh ấy đã hét to câu ‘Chạy đi gọi cứu viện mau!’ rồi sau đó nhanh chân chạy đến phía đám cảnh sát đang đứng chắn đường rồi nói ‘Thủ phạm là siêu trộm Godiva!’. Đám cảnh sát này khi nghe thấy cái tên đó thì nháo nhào cả lên. Và chính trong lúc lộn xộn đó, anh ấy đã lẻn qua đống xe cộ và cảnh sát để chuồn đi mà không bị ai nghi ngờ chặn lại cả. Bởi vì anh ấy mặc bộ đồng phục cảnh sát trong khi trời đã vốn mờ mịt, tầm nhìn gần như trắng xóa rồi.”

Royce lại ném hòn đá khác. Mặt nước và đống xác cá đều rung lên. Thật sự không thể nào hiểu nổi tại sao chỉ riêng hôm nay lại nổi lên nhiều xác cá đến thế.

“Và anh ấy đã biến mất trong đám sương mù sô-cô-la trắng như thế đấy.”

Royce lầm bầm rồi giơ tay nhìn đồng hồ.

“Hãy gọi Browny rồi mình cùng nhau ra ga thôi. Thanh tra Ganache sắp tới rồi. Sau đây phải tìm cho ra tấm bản đồ mới được.”

Đoàn tàu dừng bánh sau tiếng phanh kin kít chói tai. Thanh tra Ganache với bờ vai rộng lớn bước xuống cùng chiếc cặp trong tay, mặt lạnh tanh không một nụ cười dù đã nhìn thấy Royce, Browny và tôi, ba người đang xếp hàng đứng chờ trên sân ga.

“Nói thật là ta rất ngạc nhiên bởi cứ hết chuyện bất ngờ này đến chuyện không ngờ khác xảy ra liên tục.”

Thanh tra Ganache mở lời ngay sau khi chúng tôi trở về phòng khách sạn.

“Lại có chuyện gì khác ngoài chuyện này sao?”

Royce vừa hỏi vừa nhìn đống đồ trong vali bị vứt lung tung khắp phòng.

“Cái đó để sau nói. Giờ hãy bắt đầu từ báo cáo của cậu đã.”

Thanh tra Ganache ngồi xuống giường. Sức nặng cơ thể của ông khiến đống lò xo của chiếc nệm trên giường kêu cót két. Royce bắt đầu trình bày.

“Kẻ lẻn vào phòng lấy tấm bản đồ là một đứa trẻ con. Tôi đã nhìn thấy nó chạy ra. Sau đây tôi sẽ thuật lại mọi chuyện từ đầu cho rõ ràng. Ngài thanh tra, hẳn ngài còn nhớ khoảng ba giờ chiều hôm nay chúng ta đã có một cuộc trò chuyện qua điện thoại phải không?”

Royce đã ở trong phòng suốt cho đến ngay trước khi tấm bản đồ bị lấy mất. Buổi chiều, anh có hẹn thanh tra Ganache gọi điện đến khách sạn. Đúng ba giờ chiều, có tiếng gõ cửa phòng 502. Đó là bác bảo vệ già lên báo có điện thoại như mọi khi. Điện thoại nằm ở quầy lễ tân ở tầng một. Royce bắt thang máy di chuyển xuống tầng một để nghe điện thoại.

“Khi đang nghe điện từ thanh tra Ganache, tôi nhận thấy có ai đó đã bước lên thang máy. Hình như người đó vào từ cửa sau của khách sạn. Tôi cứ tưởng là một vị khách lưu trú của khách sạn nhưng nhiều khả năng đó chính là hung thủ.”

Royce đã trò chuyện qua điện thoại khoảng hai mươi phút. Nội dung cuộc điện thoại nôm na là thanh tra Ganache thông báo rằng vẫn đang tiếp tục điều tra, tìm hiểu về ông chủ quầy bán hàng ngoài chợ nọ nhưng không có gì tiến triển cho lắm. Khi Royce đặt máy xuống định trở về phòng thì anh thấy rõ đèn hiệu chiếc thang máy vừa chuyển động lúc trước hiển thị đúng con số tầng năm.

“Tôi đã dự cảm có điều gì đó không hay.”

Đó là khi Royce lên đến tầng năm và đang đi ngoài hành lang. Cánh cửa căn phòng 502 mở toang trước mắt anh. Kẻ mở cửa và bước ra có thân hình nhỏ nhắn, mũ trùm kín mắt nên trông không rõ mặt mũi. Khi nhận thấy chủ nhân căn phòng đang đứng ở hành lang thì hắn liền cuống cuồng bỏ chạy.

“Hắn quay lưng bỏ chạy, lao xuống cầu thang bộ. Tôi đã định bắt thang máy xuống đón đầu.”

Nhưng thật không may, ngay trước đó, cô gái trú ở phòng tầng một vừa bấm nút gọi thang máy. Thế là chiếc thang máy không người cứ thế xuống tầng một rồi mới quay ngược trở lại tầng năm.

“Quá muộn rồi. Không thể đuổi kịp tên trộm nữa.” Royce lắc đầu.

“Không may thôi. Nếu lúc đó lên được thang máy thì chắc chắn đuổi kịp.” Thanh tra Ganache an ủi.

Không phải chỉ có thị trấn này là nhiều trẻ con ăn trộm. Khắp cả nước đâu đâu cũng có những đứa trẻ đói ăn, luôn đi rình mò xem có nhà nào quên khóa cửa, cài then hay không. Trong bao nhiêu trường hợp, thế mà có đứa lại nhắm trúng tấm bản đồ thì kể ra nghĩ cũng ức. Rõ ràng tấm bản đồ là vật chứng quan trọng để tóm được tên siêu trộm.

“Tôi muốn lập tức triển khai tìm kiếm tấm bản đồ. Mà ngài thanh tra này, về vụ việc này, tôi có một giả thuyết rằng...”

“Chờ một chút!”

Thanh tra Ganache giơ một tay lên chặn câu nói của Royce lại.

“Trước đó, ta có việc này muốn thông báo. Lúc nãy, trước lúc lên đường, thư ký của ta đã gửi tài liệu tới.”

Thanh tra Ganache lấy từ trong cặp ra một vài mảnh giấy.

“Đây lại là một chuyện ngoài dự tính. Mà không, thực ra phải nói là trong đầu ta cũng đã có nghĩ tới thì đúng hơn...”

Royce nhận lấy mấy mẩu giấy rồi bắt đầu đọc. Anh quay sang nhìn tôi vài lần với vẻ mặt rất u ám. Trong khuôn mặt ấy hiện rõ nỗi thất vọng.

Hình như ngoài trời bắt đầu mưa. Những hạt mưa bắt đầu đập vào cửa sổ khách sạn.

“Cháu có đem theo ô không?”

Chú Browny nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thì thầm vào tai tôi.

“Dạ không ạ.”

“Vậy để chú đưa cháu về.”

Chú Browny đặt tay lên vai tôi như thể muốn trấn an. Royce đứng dậy và tiến đến trước mặt tôi. Cơn mưa ngày một nặng hạt làm ướt hết cả cửa sổ.

“Em hãy bình tĩnh nghe anh nói nhé!” Anh quỳ xuống sàn, ngồi ngang bằng và nhìn thẳng vào mắt tôi. “Trong tài liệu này có ghi những đánh giá, nhận xét của nhóm các học giả ở thủ đô. Rất nhiều chuyên viên nghiên cứu đã thức trắng đêm để xem xét, tìm hiểu về bức ảnh chụp tấm bản đồ mà anh đã gửi đi. Họ đã đi đến kết luận rằng hình vẽ trên tấm thẻ được để lại tại hiện trường vụ án và bức tranh trong bản đồ có nét vẽ khác nhau. Nói cách khác, có vẻ như siêu trộm Godiva không phải là người đã vẽ ra tấm bản đồ này...”

Chuyến tàu điện xé nước chạy ngang qua không quên để lại vài đốm lửa. Mưa không có dấu hiệu ngớt. Tôi được chú Browny cho đi chung ô.

“Tại sao chú lại quen anh Royce vậy ạ?” Tôi vừa rảo bước trên đường vừa hỏi.

Các căn hộ cứ nối đuôi nhau xếp hàng hai bên đường. Đây chính là nơi mà mấy hôm trước thằng Debailleul cùng đồng bọn đã tấn công tôi.

“Chuyện xảy ra khi Royce mới đặt chân đến đất nước này. Ngay phía đối diện văn phòng thám tử của cậu ấy là cửa hàng bánh ngọt mà chú làm việc.” Chú Browny vừa nói, mắt vừa nhìn xa xăm.

“Chú từng làm việc ở cửa hàng bánh ngọt ư?”

“Royce là khách quen của cửa hàng, bọn chú thường xuyên gặp mặt và chào hỏi nhau. Thế nhưng, do làm ăn thua lỗ nên cửa hàng phải đóng cửa. Vừa không may là ở quê, bố mẹ chú lâm bệnh nặng, cả hai đều phải nằm liệt giường. Mặc dù có cô em gái chú hằng ngày chăm nom nhưng chú phải đi vay tiền để chạy tiền thuốc. Đúng vào lúc chú đang túng quẫn vì mất việc làm thì không biết bằng cách nào mà Royce đã tìm đến tận nhà chú, đứng ra trả hết nợ nần. Chú đội ơn Royce và thề sẽ theo cậu ấy suốt đời.”

Chú Browny cứ bước đi là cái bụng béo tròn của chú ấy lại lắc lư lên xuống ngay trước mặt.

“Từ hồi đó Royce đã theo đuổi siêu trộm Godiva rồi...”

Lẩm bẩm thế xong chú ấy liền im lặng, mắt hướng về phía trước, mặt tỏ vẻ khó chịu. Có lẽ chú ấy đang nhớ lại khuôn mặt của Royce khi rời khỏi khách sạn lúc nãy cũng nên.

Khi rời khách sạn, Royce đã đội nguyên bộ tóc giả của cậu sinh viên hội họa ra tận ngoài đường tiễn chúng tôi. Trông anh ấy còn tỏ ra tiếc nuối hơn cả tôi. Nếu những nét vẽ trên tấm bản đồ chính là của Godiva thì tức là anh chỉ còn cách chân tướng tên siêu trộm mà anh đã dành nhiều năm theo đuổi một chút nữa thôi. Thế nhưng tất cả đã quay trở lại vạch xuất phát. Thanh tra Ganache có nói là sẽ tiến hành điều tra về tấm bản đồ đã bị lấy mất nhưng dường như không nhiệt tình cho lắm. Có vẻ như điều chú ấy muốn nói hơn là chúng ta nên tập trung điều tra những manh mối khác được gửi đến qua những phong thư chứ đừng tìm kiếm tấm bản đồ làm gì. Có thể có một ai đó đã nghịch ngợm vẽ ra tấm bản đồ nhằm khiến cho mọi người tin rằng đó là của Godiva. Đó là ý kiến của rất nhiều chuyên viên nghiên cứu ở thủ đô. Trên thực tế, đi đâu cũng có thể dễ dàng bắt gặp những kẻ sẵn sàng nói dối rằng mình biết nơi ẩn náu của Godiva để rồi làm cho mọi thứ rối tung lên.

“Thấy bảo chiều tối mai Royce sẽ rời thị trấn này đấy. Chú và thanh tra Ganache cũng sẽ đi cùng. Bọn chú về thủ đô.” Chú Browny vừa đi vừa nói.

“Chắc chẳng có ai may mắn được như cháu đâu chú nhỉ!”

Mưa mạnh đến mức chiếc ô không còn đủ sức che chắn nữa. Cả áo lẫn quần của tôi đều ướt sũng, nặng trình trịch. Tôi rét run bần bật, mười đầu ngón tay không còn cử động linh hoạt được nữa.

“Thật không thể tin được. Gặp được Royce quả là một kỳ tích.”

“Có lẽ vậy.”

“Chỉ riêng chuyện này thôi cũng đủ để cháu sống mãn nguyện cả đời rồi.”

“Chú sẽ nói lại với Royce như thế. Cậu ấy sẽ vui lắm đấy.”

Tôi bước ra khỏi ô rồi quay mặt lại, đối diện với chú Browny.

“Dạ, đến đây được rồi ạ. Cháu cảm ơn chú!”

Vừa dứt lời, tôi liền quay lưng chạy đi. Khi đặt chân đến sảnh căn hộ nhà mình thì toàn thân tôi đã ướt sũng.

« Lùi
Tiến »