Súng và Sô Cô La

Lượt đọc: 564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. MÀY TOI ĐỜI RỒI!

Bác bảo vệ già ở khu vực quầy kiểm soát vẫn ngủ gà ngủ gật như mọi khi. Chúng tôi cắt ngang qua sảnh khách sạn Hotel Neuhaus rồi bước lên thang máy. Debailleul bước ra khi cửa thang máy vừa mở ở tầng năm.

“Phòng 502 là Royce còn 503 là tay thư ký phải không?” Nó hỏi.

Thấy tôi ậm ờ, chậm trễ trả lời, nó liền đá cho tôi một cái rồi giục “Trả lời nhanh lên cái thằng này!”, cứ như thể nó đang coi tôi là con lợn nuôi trong nhà nó vậy.

“Lúc nãy chứng kiến cảnh mày bị đám bạn bè mắng nhiếc cũng rùng rợn phết đấy!” Debailleul vừa bước đi trên hành lang vừa cười khúc khích.

“Đáng nhẽ mày phải cứu tao mới phải!”

“Tao? Cứu mày? Mày có điên không đấy?”

Nó đã có mặt ở quảng trường và chứng kiến từ đầu đến cuối.

“Mà ít ra mày cũng phải cảm ơn tao một tiếng nha. Vì tao đã có mặt đúng lúc mày đang khóc lóc nức nở, thảm thiết. Thôi, mày về được rồi đấy!”

“Còn lâu. Tấm bản đồ là của tao cơ mà. Tao không đưa nó cho ai hết.”

Tay nắm cánh cửa phòng 502 vẫn hỏng như trước.

“Có lẽ chính Royce hoặc tay thư ký đã tự làm việc này.”

“Tao không rõ là tấm bản đồ có còn ở trong khách sạn này hay không đâu đấy.”

Debailleul mở cửa, phớt lờ câu nói của tôi. Vừa bước vào trong phòng nó liền quay ngoắt trở lại hành lang.

“Trống trơn! Không có gì cả!”

Debailleul tiến lại gần cánh cửa căn phòng số 503 bên cạnh, nơi Browny trọ. Cửa khóa. “Quân tráo trở!”, nó hét lên một tiếng thật to rồi đạp thật mạnh khiến cánh cửa đổ rầm vào phía trong. Nó giẫm lên cánh cửa, lao vào trong, dáng vẻ hệt như một con quái vật. Bên trong chất đầy toàn là vali. Debailleul thoăn thoắt cậy khóa từng cái vali một rồi dốc mạnh ra sàn.

“Tao ở phòng bên cạnh nhé!”

Tôi nói với nó rồi bước ra ngoài. Tôi muốn giao hết cho nó muốn làm gì thì làm. Sau ngần ấy chuyện, lúc này, tôi chỉ muốn ngồi xuống đâu đó để suy nghĩ.

Tôi bước vào căn phòng 502 nơi Royce đã ở. Đống hành lý bị chuyển sang phòng bên cạnh có lẽ là do cửa hỏng, không khóa được nữa. Tôi bước lại gần chiếc ghế nơi Royce từng ngồi đan áo. Khi chạm vào thành ghế, tôi chợt có cảm giác như vẫn còn hơi ấm của anh ta. Tôi ngồi xuống giường, nhớ lại cảnh chú Browny mang chiếc bánh ngọt đến.

Tôi đã có những giây phút hạnh phúc tại chính nơi đây. Nhưng dường như đó chỉ là giả dối.

Có tiếng lục lọi đồ đạc phát ra từ phòng bên cạnh. Ngoài cửa sổ trời cao, trong xanh, chim hót líu lo. Từng đám bụi lấp lánh lửng lơ trong không trung, thời gian trôi đi thật yên bình. Tôi nằm xuống giường, vẩn vơ với suy nghĩ, ước sao những gì xảy ra ở quảng trường chỉ là một giấc mơ. Những ánh mắt lạnh lùng chĩa thẳng vào mình lúc đó cứ quẩn quanh, không chịu biến đi. Câu nói “Đồ di dân!” của thằng bạn thân như mảnh gương găm thẳng vào ngực, đau nhói.

Pằng! Một âm thanh khô khốc như tiếng pháo vang lên từ phòng bên cạnh. Những tiếng lạo xạo, sột soạt va đập vào tường nhà từ nãy đến giờ đột nhiên tắt ngúm. Tôi bật dậy, lao ra khỏi phòng.

Những gì tôi thấy khi bước vào phòng 503 là đống đồ đạc trong vali bị vứt ngổn ngang trên sàn và một người đàn ông cao lớn trong bộ com-lê đứng chính giữa phòng. Đó là thanh tra Ganache.

“Thằng khỉ này là bạn chú mày phải không?”

Ông thanh tra vừa nói vừa dùng chân chọc chọc vào người thằng Debailleul đang nằm bất động dưới sàn. Một thứ dung dịch màu đỏ chảy lan ra xung quanh.

“Lindt, chú mày nói gì đi chứ hả!”

Liệu có phải để chỉ huy được nhiều cảnh sát thì cần phải có một tạng người khổng lồ không nhỉ? Đứng trước một người cao lớn tưởng như chạm tới trần nhà như thanh tra Ganache, tôi như đứng hình luôn.

Trên tay ông lăm lăm một khẩu súng. Khẩu súng màu đen loại tự động.

“Chết rồi! Thanh tra Ganache...”

Phía đầu khẩu súng có một cái lỗ đen xì. Cái lỗ nhỏ chỉ chừng đầu ngón tay. Mỗi khi có một viên kim loại được bắn ra từ đó sẽ có một người biến mất khỏi cõi đời. Xoẹt! , viên đạn bay ra và Pằng! , đời người kết thúc. Còn nhanh hơn cả tốc độ sô-cô-la tan chảy trong miệng.

“Ta thấy có tiếng động liền chạy tới và sự thể là thế này đây. Nếu là tấm bản đồ thì nó ở ngay đây này.”

Thanh tra Ganache rút từ trong túi áo khoác ra một mảnh giấy được gấp gọn gàng.

“Không cần phải tính đến chuyện lấy trộm làm gì, ta vốn định gửi cho chú mày giữ mà...”

Hừm, ông ta khịt mũi một cái. Mặt lộ rõ vẻ chán nản.

“Đây là đồ giả, không có giá trị. Chú mày cần phải hiểu như thế. Hẳn là chú mày hoài nghi lắm khi biết bọn ta không nộp tấm bản đồ này về trụ sở đúng không?”

“Không nộp ư?”

“Tức là chỉ nên có ta, Royce và Browny biết về sự tồn tại của tấm bản đồ này thôi.”

“Tôi hiểu rồi! Đống bảo vật bị đánh cắp mới là cái đích! Mấy người định biến thành của riêng!”

“Đâu cần phải trả lại cho đám nhà giàu tham lam đấy làm gì.”

“Nhưng mọi người ai cũng tin là Royce sẽ ra tay bắt siêu trộm. Vì tin rằng cái tốt sẽ diệt cái xấu, cái chính nghĩa sẽ xử lý phường ác bá nên ai cũng cố gắng hết mình. Ấy vậy mà...”

Lão thanh tra cất tấm bản đồ trở lại trong túi áo rồi cầm lại khẩu súng.

“Siêu trộm ư? Tất nhiên là sẽ bắt chứ. Bọn ta sẽ truy ra gã vẽ bản đồ rồi sau đó chôn vùi hắn vào bóng tối.”

“Hả?”

“Tức là chỉ có bọn ta ra tay xử lý tên siêu trộm thôi. Tuyệt đối không được để cho ai nói này nói nọ rằng đám thám tử đã chiếm đoạt số bảo vật bị đánh cắp... Chắc bọn ta phải nghiên cứu về diễn xuất nhiều hơn thôi. Bởi sau khi tên siêu trộm đó biến mất, bọn ta vẫn phải vờ như đang truy lùng hắn ta mà...”

“Thế mà gọi là chính nghĩa sao?”

“Là hỗn loạn. Khi nào lớn lên chú mày sẽ hiểu. Chỉ tiếc là ngày đó vĩnh viễn không bao giờ tới thôi.”

Thanh tra Ganache chĩa khẩu súng về phía tôi. Cái lỗ súng đen ngòm nhắm thẳng vào tôi.

“Vậy ra là tôi đã biết điều không được phép biết.”

“Đúng, chú mày đã biết những thứ không cần thiết. Nếu những điều đó mà thoát ra khỏi miệng chú mày thì cái đất nước này sẽ loạn mất.”

Viên đạn đang nằm chờ lệnh xuất phát phía sau họng súng tối đen kia vẫn đang liếm môi liếm mép nhìn chằm chằm về phía tôi.

“Ai có thể nghĩ ra chuyện như vậy chứ?”

“Tất nhiên là Royce rồi. Thằng bé sắc sảo lắm đấy!”

Niềm tin bấy lâu giờ đã hoàn toàn đổ vỡ. Thanh tra Ganache đặt ngón trỏ vào cò súng. Tôi tin chắc mình sẽ chết. Đúng lúc đó, ông ta chợt nghiêng người một chút, họng súng lệch khỏi đầu tôi và Pằng! , súng phát nổ. Trên tường thủng một lỗ nhỏ. Vỏ đạn rỗng rơi ra, lăn lông lốc trên sàn. Ông ta khẽ rên lên một tiếng. Thì ra là thằng Debailleul đang bám vào hông ông ta. Nó chưa chết. Nhưng phía vai phải nó chảy rất nhiều máu. Nó gào lên một tiếng rất dài và lớn như tiếng gầm của một con sói hung tợn. Ông thanh tra ngã gục xuống sàn với con dao cắm thẳng vào lưng. Đó là con dao mà mấy hôm trước ông chú Browny đã dùng để cắt bánh ngọt. Chắc nó đã văng ra đâu đó trên sàn trong lúc Debailleul lục lọi đồ đạc. Nó đã nằm ra sàn, giả vờ chết rồi vơ được con dao. Pằng! , lại có tiếng súng nổ. Đó là phát đạn vớt vát cuối cùng của lão thanh tra. Nhưng không trúng ai mà chỉ ghim vào kính cửa sổ, tạo ra một vết nứt tựa như cái tổ của lũ nhện. Keng! , tiếng vỏ đạn rơi xuống sàn. Cơ thể lão thanh tra hết động đậy, hai mắt mở to, trừng trừng nhìn lên trần nhà.

Debailleul lấy tay giữ vai, gắng đứng dậy, liên tục thở dốc. Nó lục soát túi áo khoác của lão thanh tra rồi lôi ra tấm bản đồ, thong thả ngắm nghía.

“Thì ra đây là tấm bản đồ sao? Hẳn không phải một mảnh giấy bình thường đâu. Không thì tội gì những kẻ này phải bày ra âm mưu để cướp lấy chứ.” Nói rồi nó đút vào túi quần cất đi. Thấy khẩu súng nằm dưới đất, nó bước qua xác lão thanh tra rồi thản nhiên nhặt lên. Nó lại mò mẫm trong áo khoác của lão rồi rút lấy cái ví, mắt không thèm đếm xỉa gì đến cái cơ thể nằm chềnh ềnh ở đó. Động tác của nó rất từ tốn nhưng dứt khoát, không chút nao núng, run sợ. Ngay cả tiếng thở dốc lúc trước cũng đã biến mất. Giờ thì nó đang đứng ngắm, vuốt, chỉnh trang lại mái tóc rối bù của mình. “Đây là lần đầu tiên tao giết người.” Nó vừa nhìn gương vừa lấy tay áp vào vết thương ở vai. Vết máu đã lan ra rộng hơn.

“Không hề hỗn loạn. Thậm chí tao còn thấy ổn hơn bao giờ hết.”

Nó đứng đó nhìn xuống tôi lúc này đang ngồi thu lu trên sàn. Trên khuôn mặt tuấn tú đó còn rộ lên nụ cười đầy khoan thai. Những tia nắng đầu tiên của ánh bình minh bắt đầu tràn qua cửa sổ, soi rọi vào khuôn mặt bê bết máu me của nó cũng như xác người đàn ông nằm sõng soài trên sàn nhà. Tôi cố giữ cho mình tỉnh táo mặc dù cảm thấy rõ là mình sắp đứt hơi. Cái lỗ tròn trên tường kia lẽ ra đã là cái lỗ trên trán mình. “Mà mày đừng có hiểu lầm nha. Không phải là tao cứu mày đâu. Tao thấy ghê tởm thằng cha này thôi.”

Royce và Browny sẽ sớm quay lại khách sạn. Chúng tôi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

“Mày toi đời rồi...!” Một thằng đồng bọn của Debailleul nói với vẻ mặt sợ sệt như kẻ mất hồn.

“Thằng ôn này, mày có biết mày vừa nói cái gì không, hả?” Debailleul lớn tiếng dọa nạt.

Mặc dù cả ba thằng cùng rụt cổ, cúi đầu nhưng dường như không phục.

“Dù có là gì đi nữa thì giết người là coi như xong. Tao không thể giúp mày trốn chạy được.”

“Bọn tao không thể theo mày được nữa.”

“Với lại, tao thấy khó tin lắm. Sao Royce có thể làm mấy chuyện như thế được chứ...”

Mấy thằng thi nhau nói, mặt lộ rõ vẻ e sợ. Cả khu nhà hoang nằm trong góc rìa thị trấn nhuốm màu hoàng hôn đỏ rực. Hình như trước khi chúng tôi đến, ba thằng chúng nó đang chơi trò ném đá trúng lon thì phải. Trên tay mỗi đứa vẫn còn cầm mấy hòn đá, còn trên bậu cửa sổ thì xếp đầy mấy cái lon rỗng.

“Mấy thằng ngu này! Nếu tìm đến được cái địa điểm trong tấm bản đồ này thì biết đâu sẽ thấy đống bảo vật bị lấy cắp. Cả một mớ tiền đấy! Chúng mày không muốn sao? Rõ ràng là muốn chứ còn gì nữa!”

Debailleul vừa nói vừa giơ tấm bản đồ ra. Mấy thằng kia nhìn chằm chằm vào vết máu trên vai nó, sợ rúm ró. Tôi đứng dựa lưng vào tường quan sát.

“Vấn đề là bọn tao không biết những gì mày nói có thật hay không. Có thể sẽ có bảo vật đấy nhưng cảnh sát sẽ tìm đến mày sớm thôi, phải không?”

“Chống lại mày thế này, bọn tao sợ lắm chứ. Thế nhưng, bọn tao không thể theo mày được nữa.”

Nói rồi ba thằng ném mấy viên đá trên tay đi, quay sang nhìn nhau, gật đầu một cái rồi cùng lúc quay lưng bỏ đi.

“Chờ đã!”

Debailleul hét lên nhưng không thằng nào chịu dừng lại. Thế là nó chạy xộc tới, vớ lấy một thằng, tóm lấy cổ áo rồi vung nắm đấm lên. Thằng kia sợ quá nhắm tịt mắt lại.

“Mấy thằng chó đẻ! Biến mẹ chúng mày đi! Đừng để tao thấy mặt chúng mày lần nữa!”

Debailleul vừa hạ nắm đấm xuống là cả ba thằng liền cuống cuồng chạy biến đi mất, để lại tôi và nó ở nơi đây.

“Chắc mày sẽ không đến đồn cảnh sát đâu nhỉ!?” Tôi hỏi.

“Tao sẽ vừa trốn vừa đi tìm địa điểm trên bản đồ.” Debailleul nhổ một bãi nước bọt về phía ba thằng chiến hữu vừa biến mất. Nó tiến đến chỗ vòi nước trong góc nhà, mở nước, cởi áo rồi từ từ lau vết thương trên vai. Thật may là viên đạn không trúng xương mà chỉ chạy xuyên qua vai. Tôi chợt nhớ lại hình ảnh cái xác của lão thanh tra. Cậu bé đứng trước mặt tôi đây đã giết người. Có thể nó là một kẻ không ra gì nhưng cuối cùng lại ra nông nỗi mang tội giết người. Tất nhiên tôi không phải hoàn toàn vô can. Tuy rằng nó nói không phải là cứu tôi nhưng trong tôi vẫn cảm thấy như vừa được cứu sống. Tôi tiến lại gần Debailleul.

“Tao sẽ đi cùng mày.”

“Tao không cần thứ giúp đỡ nhãi nhép của mày.”

“Tấm bản đồ đấy là của tao. Mày trả lại tao được không?”

Vả lại, tôi rất muốn kiểm tra xem thứ gì đang được chôn giấu ở đó.

“Vậy tùy mày thôi.”

Debailleul mặc áo vào.

“Giờ mày về nhà sửa soạn đồ đạc đi. Tiện thể xoay ít tiền nữa. Ba mươi phút nữa gặp nhau ở nhà ga.”

Có thể nó đang tìm cách bỏ trốn một mình nhưng không còn cách nào khác, tôi đành phải tin. Chia tay Debailleul, tôi chạy ngay về phía căn hộ nhà mình. Băng qua nhà ga, tôi tiếp tục chạy qua phía trước cửa hàng bán hoa, nơi sáng nào ông chủ quán cũng đứng chào mẹ mình. Không có dấu hiệu xôn xao gì của cảnh sát. Chắc họ chưa phát hiện ra thi thể của lão Ganache. Chắc không có ai nghe thấy tiếng súng để báo cảnh sát. Chắc Royce và Browny chưa quay lại khách sạn.

Tôi hối hả chạy lên cầu thang căn hộ, lao vào phòng, nhét ít quần áo vào cặp. Cuốn kinh thánh nằm ở dưới gối. Tất cả từ đó mà ra. Tôi nhét luôn cuốn sách mà bố tôi đã bỏ tiền mua trong một phút bốc đồng đó vô. Debailleul có bảo là phải xoay ít tiền nhưng nhà tôi thì đào đâu ra tiền cơ chứ. Tôi cho đống tiền ít ỏi dành dụm được qua công việc giao bánh mỳ vào cặp. Trên giá đựng bát đĩa có treo bức ảnh chụp ba người nhà tôi. Đó là bức ảnh chú Morozoff đã chụp cho khi bố tôi còn sống. Cả tôi, mẹ và bố đều đang cười rất tươi. Cho đến mấy hôm trước, bức ảnh vẫn còn bị thất lạc, không biết rơi ở đâu nhưng mẹ đã phát hiện thấy nó nằm ở khe hở sau giá để bát. Trên bức ảnh có một dòng tin nhắn do chính tay bố viết.

“Lindt, Merry và Demel mãi hạnh phúc bên nhau.”

Tôi quyết định để bức ảnh lại. Bởi nơi đây có người cần tới nó hơn tôi.

Khi tôi vừa bước ra ngoài, định hướng về phía nhà ga thì gặp mẹ đang ôm trên tay túi đồ mua sắm. Một chiếc bánh mỳ dài ló ra khỏi túi. Bên ngoài, đèn đường bắt đầu lóe sáng, một vài cửa sổ đã sáng đèn. Chắc ở đó, cả gia đình người ta đang ngồi quây quần dùng bữa tối.

“Con đi đâu đấy?” Mẹ hỏi.

“Con đi dạo một chút rồi về ngay thôi ạ.”

Tôi nhìn mẹ không rời mắt. Vẫn gương mặt ấy, gương mặt dịu dàng của người đã sinh thành, dưỡng dục tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc phải chia xa mẹ như thế này. Tôi thậm chí còn không để lại lời nhắn gì ở nhà cả.

“Sẽ có ai đó đến hỏi về con nhưng mẹ đừng lo nhé.”

“Con nói thế là sao?”

“À mà mẹ biết không, tay thám tử đó đang có mặt ở thị trấn mình đấy!”

“À, ừ, mẹ biết. Thì sao?”

“Đúng là mẹ không có hứng thú gì rồi.”

“Con sẽ về trước bữa tối chứ?”

“Mẹ cứ ăn trước đi ạ.”

Tôi thầm cầu nguyện trong lòng, rằng mình sẽ được gặp lại người phụ nữ này. Tôi quay lưng chạy đi, bỏ lại mẹ phía sau. Có cảnh sát ở trước cửa nhà ga nhưng không có vẻ gì là đang tìm kiếm, truy lùng ai đó. Tôi bước vào trong ga, đảo mắt nhìn quanh và thấy Debailleul đang đứng ở quầy bán vé. Chắc nó đã về nhà thay đồ, cái áo đang mặc thì mới tinh nhưng vết thương có vẻ không được chăm sóc kỹ càng. Chỉ thấy băng quấn quanh vai qua loa để tránh cho máu thấm ra ngoài.

“Mua vé đi đâu đây?”

Tôi tiến lại gần Debailleul. Hành lý của nó chỉ gói gọn trong một chiếc túi bằng vải đay.

“Tao cũng không biết. Chắc là về phía miền quê.”

Nó thở ra một tiếng. Mặt xanh lét như kẻ mất hồn.

“Hay là đi vào viện cái đã nhé?”

“Không có thời gian cho chuyện đó đâu.”

“Này, thử đi đến ga Leonidas không?”

“Mày có ai thân quen ở đấy à?”

“Ông nội tao sống ở đấy.”

Bọn tôi mua vé rồi đi qua cổng kiểm soát. Trong sân ga, đoàn tàu đã chờ sẵn. Bọn tôi chạy nhanh tới, bước lên tàu. Lâu lắm rồi tôi mới lên tàu ra khỏi thị trấn. Trước đây tôi có được bố dẫn lên thủ đô một lần nhưng cũng đã là chuyện xa xưa rồi.

Bọn tôi ngồi cùng hàng ghế với nhau. Qua cửa sổ có thể nhìn thấy toàn bộ sân ga. Trong lòng tôi vẫn canh cánh nỗi sợ rằng bất cứ lúc nào cảnh sát cũng có thể lao tới tìm bắt. Tôi cố gắng nghĩ về bố để xua đi cảm giác bất an đó. Chắc hẳn đối với các hành khách đi tàu thì một nhân viên vệ sinh như bố tôi cũng chỉ như một thứ chướng ngại vật mà thôi.

Nhân viên nhà ga đã thổi còi. Có tiếng cửa tàu đóng lại. Cuối cùng cũng không có cảnh sát. Tôi thấy nhẹ cả người. Đoàn tàu lao đi trong màn đêm, dần dần tăng tốc, bỏ lại phía sau ánh đèn của thị trấn. Tôi sẽ phải tạm xa thị trấn này một thời gian.

“Mày đã báo cho bố mẹ chưa?”

“Tao không có bố mẹ.”

“Người ta bảo mày có dòng dõi quý tộc, có đúng không vậy?”

“Này, đừng có xía vào chuyện của người khác. Tao đóng cho cái đinh vào lưỡi mày bây giờ đấy.”

Sợ quá nên tôi liền im bặt. Tôi thật sơ ý khi bắt chuyện với nó như vậy. Nó là loại người theo chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, giết người xong cũng không mảy may suy nghĩ. Nó chỉ coi tôi là loài gia súc mà thôi. Ngồi trên đoàn tàu rung lắc ấy, tôi đã phải tự mình cắn răng gắng chịu đựng nỗi bất an và sự sợ hãi cứ thế kéo đến tấn công. Hệ thống đường sắt chạy cắt ngang đất nước này. Ga Leonidas nơi ông tôi sống ở khu vực khá gần với biên giới. Từ giờ đến lúc đó tôi sẽ phải ngồi cạnh thằng Debailleul tận hai tiếng đồng hồ. Đoàn tàu đã khởi hành suôn sẻ. Sau khi đưa vé cho nhân viên kiểm tra thì tôi và Debailleul chẳng ai nói với nhau câu nào nữa.

Xình xịch! Xình xịch! Cùng với tiếng tàu lăn bánh ấy, chợt tôi nghe có tiếng lạch cạch của một vật cứng nào đó rơi xuống. Thì ra là khẩu súng của Debailleul đang nằm lăn lông lốc dưới sàn. Xem ra nó đã mang theo khẩu súng của lão Ganache từ lúc ở khách sạn. Thế này mà để những hành khách khác nhìn thấy thì chết dở.

“Debailleul, rơi rồi kìa...”

Tôi lấm lét, thì thào nói cho thằng Debailleul biết. Nhưng không có phản ứng gì cả. Nó đã ngất đi từ lúc nào không hay.

« Lùi
Tiến »