Debailleul lái xe liên tục không ngủ. Hai mắt nó nổi quầng thâm từ lúc nào không hay. Nhìn thoáng cũng đủ biết là nó mệt mỏi cỡ nào.
“Này, dừng xe đi! Nghỉ chút chứ hả?”
“Mày im đi! Thằng nhãi ranh!”
Cứ được một lúc nó lại quay sang tôi chửi thề, nào là “Câm mõm mày lại! Thằng nhóc con!”, rồi thì “Cái đồ ngón chân vẹo!”... Đến mức ngay cả khi cái xe lảo đảo, chạy lấn sang cả làn đường ngược chiều tôi cũng quyết định ngồi im nín tịt trên ghế trợ lái.
Đến trước buổi trưa thì bọn tôi tới thị trấn mang tên Wittamer. Tấm biển với dòng chữ “Chào mừng đến với Wittamer” được dựng xiêu vẹo ngay ở đoạn qua đỉnh đèo. Phát hiện thấy có một nhà hàng nằm ven đường, Debailleul táp vào, đậu xe trong bãi. Nhà hàng này được thiết kế dành riêng cho khách du lịch hay dân lái xe với bãi đỗ rộng rãi. Bước xuống sau mấy tiếng liên tục rong ruổi trên xe, thoát khỏi tiếng động cơ, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường, đến mức còn có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo trong rừng. Debailleul vươn vai một cái rồi lấy thuốc lá ra châm lửa. Nó thấy trên ghế lái có bao thuốc và bao diêm của ông tôi nên biến nó thành của mình luôn. Nhìn một thằng choai choai chỉ hơn mình có một tuổi cầm điếu thuốc phì phèo như thế, tôi sốc vô cùng.
Bên trong nhà hàng khá tiêu điều, không có lấy một mống khách. Khi tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ đối diện thằng Debailleul thì một cô hầu bàn bước tới hỏi gọi đồ. Đó là một cô gái tóc vàng xinh nhất mà tôi từng thấy. “Cô em tên là Erika phải không?”, Debailleul nhìn thẻ tên của cô gái rồi hỏi.
“Vâng ạ.”
“Giống tên em gái anh.”
Cô hầu bàn nhìn Debailleul rồi nhoẻn miệng cười.
“Vậy chắc em gái anh cũng có gương mặt đẹp giống anh nhỉ?”
“Cái đấy thì chịu. Lâu rồi anh không gặp nó.” Debailleul nhíu mày.
Tất nhiên đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện nó có em gái.
Trong lúc chờ cô hầu bàn lui vào trong chuẩn bị đồ ăn, Debailleul gục xuống bàn ngủ say như chết. Trên tường có dán bản đồ của thị trấn. Tôi rời khỏi bàn, bước tới ngắm nghía. Địa hình của thị trấn này khá giống với những gì được vẽ trên tấm bản đồ của siêu trộm Godiva. Có một con đường chạy cắt ngang thị trấn, phía hẻm núi tập trung rất nhiều tòa nhà. Chính xác rồi! Địa điểm được vẽ trên tấm bản đồ đó đích thị là ở thị trấn Wittamer này. Sau khi xác định được vị trí của nhà hàng trên bản đồ, tôi biết được rằng phía trên của tấm bản đồ kho báu đó chính là hướng Bắc. Tuy nhiên, mục đích của tôi không phải là tìm kho báu. Tôi muốn đi cứu mẹ.
“Ta đi vào thị trấn ngay đi. Chắc chắc bọn Royce đang ở đó.” Tôi nói với Debailleul khi nó vừa ăn xong chỗ xúp, xúc xích và đang liếm láp nốt chỗ nước xốt còn vương trên đĩa.
“Chắc là đến đây thôi. Mày vào thị trấn một mình đi. Tao không đi đâu.”
“Tại sao vậy?”
“Tao sẽ cướp kho báu trước. Tao đã nhớ chỗ được đánh dấu rồi. Mày ngu thật đấy! Chắc chắn giờ này tụi nó đang nghỉ ngơi trong thị trấn. Mới hôm qua thôi mà. Đây chính là cơ hội để đón đầu.”
“Thế còn mẹ tao thì sao?”
“Đấy không phải là việc của tao.”
“Đôi khi mày cũng nên cứu người đi chứ!”
Debailleul vươn người qua bàn túm lấy phần áo trước ngực tôi. Bát đĩa, thìa dĩa trên bàn va vào nhau kêu lẻng xẻng.
“Tao là kẻ giết người đấy! Bàn tay này đã giết một mạng người! Giờ vẫn còn nguyên cảm giác thọc dao vào cái thằng cha thối tha ấy đây này! Vậy mà mày bảo tao đi cứu người á? Óc mày toàn sữa chua hả thằng điên này?”
Bên trong cửa hàng bỗng lặng thinh sau tiếng gào của Debailleul. Cô bé hầu bàn Erika đang nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy ngờ vực.
“Mấy anh... đang... làm cái gì... vậy?” Erika nghiêng đầu hỏi.
“À, bọn anh đùa ấy mà. Xin đừng hiểu lầm!”
Debailleul thả áo tôi ra rồi vừa nở một nụ cười gượng gạo vừa tiến lại gần cô gái.
“Nhưng vừa nãy anh có bảo là giết người gì đó mà...”
“Lúc nãy là lời thoại trong một vở kịch thôi. Bọn anh luyện tập tí xíu ấy mà.”
Cô gái thoáng liếc nhìn cái điện thoại trong cửa hàng. Debailleul đã đứng trước mặt cô ấy.
Tôi chợt nhận thấy trên bàn biến mất một con dao.
“Chạy ngay đi!”
Khi tôi vừa hét lên thì thằng Debailleul với con dao trong tay đã bắt đầu lao về phía Erika. Đúng lúc này, anh đầu bếp từ trong bếp bước ra. Debailleul liền đạp cho anh ta một phát vào bụng. Do trong cửa hàng lúc này không có vị khách nào khác nên rất may là số nạn nhân chỉ dừng lại ở con số hai.
“Tao không lấy mạng tụi bay đâu. Chỉ là sẽ không được phép dùng điện thoại thôi!”
Sau khi dùng dây điện trói hai tay hai chân Erika và anh đầu bếp lại, Debailleul rút luôn đường dây điện thoại ra. Trong tình trạng nằm sõng soài trên sàn nhà phía trước quầy thu ngân, hai người bọn họ chỉ biết gật đầu đồng ý. Bởi vì miệng cả hai đã bị bịt bằng giẻ nên không thể phát ra tiếng.
“Bữa hôm nay cho ghi sổ nhé. Bọn tao nghèo mà, phải tiết kiệm.”
Tôi đứng bên cạnh nhìn ngó, không dám hé nửa lời. Mặc dù hành động của thằng Debailleul rất thô bạo nhưng may mắn là không ai đổ một giọt máu nào. Có vẻ nó chỉ vung con dao ăn đó để dọa thôi chứ không có ý định dùng làm gì thật. Tôi có cảm giác lý do nó không hại hai người này có liên quan đến cái tên của cô hầu bàn.
“Mà này, đừng nghĩ xấu về tao nhé. Đầu bếp này, món xúc xích ngon lắm đấy!”
Debailleul nói với thêm một câu với hai người đang bị trói nằm đó rồi tiến về phía cửa ra vào. Anh đầu bếp nhìn theo với vẻ mặt vô cùng khổ sở. Trước khi bước ra ngoài, Debailleul dừng chân, quay lại nhìn cô hầu bàn.
“Erika, em gái tao chết rồi. Tóc nó cũng màu vàng.”
Ra đến bên ngoài, Debailleul bước thẳng về phía chiếc xe tải mà không ngoái lại lần nào nữa. Phía trong, Erika vẫn đang ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào lưng Debailleul.
Tôi và Debailleul vội vã quay trở lại chiếc xe đang đậu ngoài bãi. Debailleul ngồi vào ghế lái rồi vứt chiếc cặp của tôi đang để ở ghế phụ lái qua cửa sổ.
“Mày làm gì vậy hả?”
“Tao nói rồi đấy. Mình chia tay tại đây. À, mà này, đúng rồi. Sau khi lấy được kho báu xong, kế tiếp sẽ là bọn lừa đảo kia. Tao sẽ cho chúng nó tắm máu luôn. Nhờ mày chuyển lời giúp!”
Trong lúc tôi lúi húi nhặt cái cặp lên thì Debailleul đã nổ máy rồi phóng vụt đi.
“Cái thằng ôn này! Ai là sữa chua chứ hả?”
Bị bỏ lại nơi bãi đậu xe, tôi chỉ biết nhìn theo chiếc xe đang dần xa và tức tối gào lên.
Sau hai tiếng đồng hồ bước đi trên con đường đèo ngoằn nghoèo, khúc khuỷu, tôi cũng tìm đến được trung tâm thị trấn Wittamer. Gọi là trung tâm nhưng nơi đây không có nhiều tòa nhà cao lớn mà chỉ lác đác vài tiệm tạp hóa, quán ăn hay tiệm quà lưu niệm mà thôi. Mặc dù ít người qua lại nhưng cũng không phải quá tiêu điều. Wittamer là thị trấn nhất định phải ghé vào nếu muốn vượt núi bằng ô tô. Hình như cửa hàng nào cũng có khách khứa bước vào. Có lẽ đây là nơi dành cho những lữ khách du lịch đường dài dừng chân tạm nghỉ.
Tôi bước vào tiệm tạp hóa, mua một thanh sô-cô-la bằng vài đồng xu ít ỏi của mình. Đó là loại sô-cô-la quen thuộc có vẽ hình con mèo trên giấy gói.
“Bác cho cháu hỏi ở đây có mấy quán trọ ạ?” Tôi cất tiếng hỏi bác chủ quán già.
“Quán trọ thì có ba cái. Du lịch vui vẻ nhé cậu bé!”
Tôi vừa nhâm nhi thanh sô-cô-la vừa bước đi tìm kiếm mấy quán trọ trong thị trấn. Đến lúc mặt trời lặn, trời bắt đầu nhá nhem tối thì tôi bước đến quán trọ thứ ba. Bên vệ đường có dựng tấm biển với dòng chữ “JeanPaul Motel” cùng chiếc đèn huỳnh quang bên trên bắt đầu hỏng đang phát ra tiếng kêu tách... tách... tách... Quán trọ này là một tòa nhà gỗ một tầng. Ngoài bãi đậu có vài chiếc xe xếp hàng và khi nhìn một trong số đó, tôi biết ngay chắc chắn là xe của bọn Royce. Bởi vì trên thân xe dính đầy bùn đất, giống hệt chiếc xe tải hạng nhẹ mà bọn tôi lái tới. Ở bãi đậu xe của mấy quán trọ khác không có cái xe nào trong tình trạng như thế này cả. Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn Royce đang nghỉ trọ tại đây.
Ở gần cửa ra vào có tấm biển chỉ dẫn ghi “Lễ tân” và một cánh cửa le lói ánh sáng hắt ra. Tôi nhón chân bước qua không một tiếng động để vào khu đất bên trong. Tôi vừa bước vừa nhẹ nhàng cất thanh sô-cô-la đang gặm dở vào trong cặp đồng thời rút một thứ khác ra. Khẩu súng thật nặng và lạnh lẽo. Cả hai cùng màu đen nhưng cách sử dụng thì hoàn toàn khác nhau.
Cửa các căn phòng xếp hàng hướng ra phía ngoài. Hình như ngoài bọn Royce ra còn có một vài khách nữa. Có ánh sáng hắt ra từ cửa sổ một vài căn phòng.
Tôi bước lại gần cửa sổ sáng đèn ở “Phòng số 1” và nhòm vào nhưng không có ai cả. Cửa sổ “Phòng số 2” cũng sáng nhưng nghe giọng nói phát ra từ đó thì hình như là một cặp trai gái trẻ. Cửa sổ “Phòng số 3” thì tối nhưng hình như phòng này không được sử dụng thì đúng hơn là không có khách. Có một thanh gỗ được đặt chắn ngang cửa sổ từ phía trong. Không hiểu vì lý do gì mà người ta lại làm vậy. Tôi bước lại gần “Phòng số 4” bên cạnh. Trong phòng có ánh đèn, mấy con bướm đêm bị thu hút bởi ánh sáng đang bay dập dờn bên cạnh cửa sổ.
“Thành thật xin lỗi bà chị nha. Người ta bản tính hay lo lắng, nếu không làm thế này thì không yên tâm ăn sandwich được.”
Tôi đứng bên cạnh cửa sổ và nghe thấy giọng nói có vẻ hối lỗi. Tôi nhớ ngay đến cái bộ mặt râu ria đó. Chắc chắn là gã Browny rồi. Tôi rón rén kề tai nghe.
“Thế này có phải là làm quá không hả? Trên xe tôi đã hứa rồi còn gì. Tôi tuyệt đối không chạy trốn.” Giọng nói đầy bất mãn của mẹ tôi.
“Dạ, chính tôi cũng có muốn làm thế này đâu. Lệnh của Royce thì ai dám chống lại chứ.” Tiếp đến là giọng có vẻ bối rối của Browny.
Tôi nhòm qua cửa sổ vào trong phòng và thấy cái cơ thể béo tròn của hắn ta cạnh chiếc giường. Mẹ tôi đang nằm trên giường, hai tay hai chân bị trói vào bốn góc.
“Vậy khi muốn đi vệ sinh thì phải làm thế nào?”
“Lúc đó tôi sẽ cởi trói ra, thưa bà chị.”
Không thấy Royce ở trong. Có lẽ hắn đang đi ăn uống gì đó một mình. Đây là cơ hội ngàn năm. Royce mà trở về thì đối phương sẽ thành hai người mất. Tôi di chuyển đến phía trước cửa, mắt nhắm nghiền, lấy hơi thật sâu, tay cầm sẵn khẩu súng. Có cái cục sắt vừa cứng vừa nặng này trong tay, tôi cảm thấy tự tin hẳn. Nhưng đồng thời cũng rất sợ hãi. Tôi không định nổ súng. Chỉ chĩa phần đầu về phía đối phương thôi. Chỉ vậy thôi. Gã Browny chắc chắn sẽ hoảng sợ. Thế nhưng nếu hắn xông tới thì sao? Lúc đó thì phải bắn thôi. Bóp cò. Bắn viên đạn ra. Đó là việc cần phải làm để cứu lấy mẹ. Liệu tôi có làm được không? Tôi đang cầm trên tay một thứ vượt quá sức mình. Thế nhưng bây giờ chỉ còn biết trông cậy vào nó mà thôi. Tôi gõ cửa.
“Có đây!” Tôi nghe thấy giọng gã Browny cùng với tiếng chân đang bước lại gần. Hắn mở cửa ra. Trong khoảnh khắc, hắn nhìn chằm chằm vào phía trên đầu tôi. Có lẽ hắn đang tìm kiếm gương mặt của Royce. Vì Royce cao hơn tôi rất nhiều. Tôi dí thẳng nòng súng vào cái bụng to tròn ủng eo của hắn.
“Giơ tay lên, Browny!”
Cuối cùng hắn cũng nhận ra. Hắn cúi xuống nhìn nòng súng đang nằm ngập lún trong bụng mình rồi khẽ hét lên nhưng không thành tiếng. Hắn loạng choạng lùi lại phía sau, vấp chân vào nhau rồi cả cái cơ thể béo tròn đó ngã nhào ra sàn như một quả bóng.
“Lindt!” Trên giường, mẹ tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Mẹ!” Tôi tiến lại gần với khẩu súng vẫn chĩa về phía Browny.
“Này, con... con đang cầm cái gì trên tay đấy?”
“Súng mẹ ạ.”
“Vứt đi ngay!”
“Bây giờ á? Mẹ đùa ư?”
Browny lồm cồm bò dậy định chạy ra ngoài.
“Đứng lại!” Tôi lấy hai tay cầm chắc khẩu súng và hét lên.
“Hu! Hu! Xin đừng bắn!”
“Vậy khôn hồn thì đứng im đấy!”
Hắn đứng giữa phòng, nước mắt lã chã. Cục kim loại đen xì, cứng cựa trong tay tôi đã khiến hắn sợ run cầm cập. Tôi một tay cầm súng, một tay cởi đống dây trói tay cho mẹ. Sau đó mẹ tự cởi trói chân cho mình rồi đứng dậy.
“Này con!” Mẹ định giật lấy khẩu súng trên tay tôi.
“Chờ đã! Không được đâu mẹ!”
“Con là trẻ con mà! Con có biết nó là cái gì không hả?”
Đương nhiên rồi, mẹ không hề biết là tôi chỉ đang định dùng khẩu súng để hù dọa thôi. Tôi và mẹ cứ thế nói chuyện qua lại với nhau một lúc lâu trong lúc vẫn bắt gã Browny đứng đó. Tôi thì nói về tính đúng đắn của việc mình đang cầm súng còn mẹ thì kể về sự đáng sợ của việc một đứa trẻ dùng vũ khí. Cuối cùng mẹ đành thở dài, bỏ cuộc nói “Thôi đành vậy. Chỉ lần này thôi đấy!”. Tôi và mẹ tiến ra phía cửa, mắt không quên canh chừng gã Browny. Hắn vẫn còn hoảng sợ, hai môi run lẩy bẩy.
“Mẹ đi trước đi. Ra khỏi đây và chạy thật xa vào.”
Mẹ lo lắng nhìn tôi nhưng rồi cũng chạy ra ngoài và biến mất trong màn đêm. Tôi xoay người lại về phía Browny, lườm thẳng vào hai con ngươi tròn ung ủng của hắn.
“Tao đang rất tức giận nha!”
“Hu! Hu!”
“Bọn mày đã cướp đồ của tao. Tấm bản đồ rồi cả cuốn kinh thánh. Cuộc sống của tao. Bạn bè của tao...”
Mặt gã Browny xanh như đít nhái.
“Tao rất muốn bắn mày chết quách ở đây luôn cho rồi. Nhưng tao sẽ không làm thế. Mẹ tao sẽ buồn. Lần sau thì đừng hòng. Tạm biệt Browny!”
Tôi lùi lại, tay vẫn giương súng rồi bước ra khỏi phòng. Mẹ chạy về hướng nào nhỉ? Tôi nghĩ khi vừa bước ra bên ngoài. Thế nhưng đã không còn cần phải đuổi theo mẹ nữa. Mẹ đang đứng ở ngay đó, đằng sau là Royce, một tay ôm ngang hông, một tay cầm con dao dí sát vào cổ mẹ. Không biết có phải do rượu vang không mà hai mắt hắn sung huyết đỏ lòm.
“Lindt này. Chú mày vứt ngay cái thứ nguy hiểm đó đi!”
Royce nói thế rồi phá lên cười không thôi. Xem ra hắn thấy buồn cười về mọi thứ, cả việc tôi đuổi theo đến đây, cả về khẩu súng lẫn chuyện mẹ tôi bị tóm gọn khi đang tìm cách bỏ trốn. Mỗi khi hắn cười, con dao trong tay hắn lại rung lên, chạm vào cổ mẹ tôi chỉ chực cứa đứt.
“Tính Royce là thế đấy. Cứ uống rượu vào là dễ cười lắm. Việc này sẽ làm hỏng hình ảnh cho nên bọn ta phải giữ bí mật với thế giới ngoài kia...”
Gã Browny rụt rè tiến lại gần tôi và nói.