Bọn tôi men theo biên giới chạy ngược lên phía Bắc, rời khỏi địa phận Leonidas và tiến vào một địa phương khác. Trong chốc lát trời đổ mưa to, chiếc cần gạt nước đã phải làm việc hết công suất. Phải bốn tiếng sau khi rời khỏi nhà ông nội, bọn tôi mới phát hiện là quên đồ.
Debailleul cho xe dừng lại ven đường để cả hai ăn trưa. Tiếng máy vừa tắt cũng là lúc tiếng những hạt mưa dội vào mái xe, vang vọng cả vào trong. Nó lái xe liên tục như vậy chắc cũng mệt mỏi lắm. Tôi thấy nó vươn vai rồi dụi mắt mấy lần. Nó chỉ nhỉnh hơn tôi có một tuổi mà đã biết lái ô tô. Chắc hẳn thằng này học được từ mấy thằng đàn anh bất lương của nó.
Debailleul lấy từ trong túi ra một chiếc bánh mỳ dài rồi cho vào mồm ngoạm ngon lành. Tôi nhìn chằm chằm, thèm rỏ dãi nhưng dường như nó chẳng có vẻ gì là nghĩ đến chuyện chia phần cho tôi. Đã vậy, khi thoáng thấy tôi, nó còn tỏ vẻ thương hại rồi nói:
“So với ông nội mày thì mày nhát chết lắm, nhóc ạ. Mày co giò lên đuổi theo con nhãi đó chỉ vì tao ra lệnh vậy đúng không nào. Eo ơi! Mày đúng là loại gió chiều nào theo chiều đấy!”
Mồm nó lúng búng khiến những mẩu vụn bánh mỳ vương vãi khắp nơi.
“Mày thôi đi! Nhưng mà, việc mày ghi nhận ông tao kể cũng bất ngờ đấy.”
“Tao luôn tôn trọng những người có tuổi. Kính lão đắc thọ mà.”
Tôi không tin vào tai mình. Nó quậy tưng bừng ở nhà ông nội tôi như thế mà giờ lại giở giọng kính nể, tôn trọng ai ở đây cơ chứ. Chính mày đã vung chân đá ông lão do Royce cải trang đấy nhé! Tuy nhiên, lúc này nó không có vẻ gì là đang nói đùa cả.
“Ông tao vốn là lính đấy. Một vị anh hùng đã từng được nhận huân chương hẳn hoi. Ông từng cõng trên vai người đồng đội bị thương chạy băng qua bình nguyên đầy đạn pháo. Ông còn bắn chết bao nhiêu thằng địch luôn cơ.”
Debailleul giơ chiếc bánh mỳ đang ăn dở lên như cầm khẩu súng trường rồi Pằng! Pằng! Pằng! , mồm bắt chước tiếng súng nổ.
“Tao có dòng máu ấy chảy trong người. Không phải là loại máu di dân giẻ rách như mày. Đó là huyết tộc tinh khiết và đẹp đẽ vô cùng.”
“Mày có vẻ thích dòng máu của chính mình.”
“Đương nhiên rồi. Đó là huyết tộc vượt trội hơn của mày gấp mấy lần cơ mà. Này nhóc, mày có phản đối tao cũng không chấp nhận đâu.”
Nó lôi tấm bản đồ từ trong túi ra rồi giơ lên ngắm nghía. Mái tóc nó để mọc tùy thích, quần áo thì rách rưới, thủng lỗ chỗ. Thế nhưng, cái sống mũi cao, thẳng cùng hình dáng đôi mắt có gì đó toát lên vẻ cao quý mà người thường không có. Tóc nó có màu vàng nhạt. Hệt như một con ngựa trắng lấm lem bùn đất. Nếu được trau chuốt cẩn thận thì nó thậm chí còn có thể giống hoàng tử của một vương quốc nào đó.
“Trên bản đồ không có chữ ký ‘GODIVA’ nào cả. Tấm thẻ thì có nhỉ?”
Debailleul vừa nhìn tấm bản đồ vừa hỏi.
“Ừ. Tao được cho xem tấm thẻ thật một lần. Chắc chắn có chữ ký. Nhưng trên bản đồ thì lại không.”
“Thay vào đó thì lại có hình vẽ cái cối xay gió và một câu trong kinh thánh. ‘Chúa đã nói. ‘Ánh sáng, đến đây!’ và ánh sáng đã đến.”
Debailleul bắt đầu tập trung suy nghĩ nên tôi quyết định không nói gì nữa.
“Này, lấy cuốn kinh thánh ra đây.” Debailleul nói.
“Cuốn kinh thánh á?”
“Cuốn sách mà bố mày mua cho ấy. Mày có mang theo đúng không?”
Tôi lục lọi tìm kiếm trong cặp sách.
“Hôm qua, nghe tao kể chuyện bố tao mua cuốn kinh thánh, ông tao đã ngạc nhiên lắm. Vì bố tao là người theo chủ nghĩa vô thần mà. Ơ... chết rồi!”
Tôi lục lọi các kiểu nhưng không thấy cuốn kinh thánh đâu. Ngẫm lại thì, hôm qua trước khi ngủ tôi có lấy ra. Tôi đã để nó dưới gối mà quên cất đi.
“Có khi tao để nó ở nhà ông cũng nên...”
Debailleul túm lấy cổ tôi.
“Trên đó có ghi lời dạy của Chúa đấy. Mày phải luôn mang nó bên mình chứ. Cái thằng này, tao phải giết mày. Nào, quay về nhà ông mày thôi. Không có cuốn kinh thánh là không được. Nhiều khả năng cuốn sách với tấm bản đồ tuy hai mà một đấy. Nếu không thì người ta viết lời dạy của Chúa vào đấy làm gì?”
“...thế nên bọn cháu buộc phải quay về đây.”
Sau khi nghe tôi giải thích đầu đuôi xong, ông tôi vừa pha ấm trà nóng vừa tỏ vẻ ngao ngán.
Hình như trong lúc bọn tôi đi thì bác sĩ đã đến chữa trị vết thương cho ông, cánh tay trái đã được băng bó đàng hoàng.
“Ở thị trấn lúc này rất nguy hiểm, mấy đứa có hiểu không hả? Cái Musee có thể đã báo cho cảnh sát rồi cũng nên.”
Tôi lấy khăn tắm lau khô tóc. Lúc nãy trời mưa to, người chúng tôi ướt sũng khi chạy từ xe vào nhà.
“Cháu không cãi lại được nó. Cháu mà hé răng nói không muốn quay lại là chắc chắn sẽ bị nó đạp ra khỏi xe ngay, như ném đống rác ra khỏi cửa vậy.”
Tôi vào phòng bố xem tình hình thì thấy thằng Debailleul đang ngồi trên giường. Vừa về đến nhà là nó lập tức chạy vào đây rồi cứ thế lặng thinh nhìn trân trân vào cuốn kinh thánh. Tôi và ông quyết định không nói năng gì, chỉ nhẹ nhàng rời khỏi đó và chờ đợi ở phòng bếp.
Xa xa có tiếng sấm. Tôi và ông cùng dỏng tai lắng nghe âm thanh đó.
“Ước gì cháu được cùng mẹ và ông, ba người ngồi quây quần quanh cái bàn này nhỉ!”
Tôi vừa nhấp một ngụm trà nóng vừa nói với ông.
“Nhất định sẽ như thế. Trong một tương lai không xa.”
“Lúc ngồi trên xe, cháu đã nhớ lại chuyện ông kể về bố và bà...”
Làn khói từ tách trà nằm gọn trong hai tay tôi bốc lên, chạm vào má, vào mũi thật ấm áp. Thứ khói màu trắng đó cứ nghi ngút lan tỏa ngay trước mắt tôi. Nghe nói ông bà tôi đã dạt đến vùng đất này khi trốn chạy khỏi chiến tranh. Rất nhiều người cũng có hoàn cảnh tương tự. Chính vì vậy mà người dân nơi đây mới đặt cho chúng tôi cái tên di dân với một thái độ khó chịu ra mặt. Và cũng vì thế mà ông bà không thể trở về quê hương. Quê hương của họ đã biến thành tro tàn. Người dân ở quốc gia khác đã tìm đến, xây dựng thành phố ở đó và giờ nó đã trở thành vùng đất của người khác. Bởi thế mà chúng tôi chỉ còn lựa chọn mưu sinh trên mảnh đất này.
Tôi thở ra một tiếng, làn khói ấm lập tức bay đi. Ông ngồi trên ghế nhìn tôi không rời với ánh mắt vô cùng trìu mến. Mấy hôm trước, khi đến ngôi nhà này tôi còn không để ý nhưng giờ tôi mới thấy ông có ánh mắt giống hệt bố tôi.
“Ông ơi, cháu và bố có giống nhau không ạ?”
“Cháu giống hệt bố cháu hồi nhỏ.”
“Vậy là cháu cũng giống ông rồi.”
“Có lẽ vậy.”
Rầm! Rầm! Rầm! Có tiếng gõ cửa dồn dập. Dường như tiếng mưa đột nhiên mạnh hơn. Tôi và ông cùng quay đầu nhìn về phía cửa. Rất hiếm khi có người cất công tìm đến vào lúc mưa to gió lớn thế này. Đây nhất định không phải vị khách bình thường.
“Cháu hãy đợi ở đây!”
Ông tôi đứng dậy, bước ra phía thềm nhà. Tôi tắt điện trong bếp đi rồi thò mặt ra hành lang quan sát. Hành lang tối như mực. Chắc chắn sẽ không thấy mặt mình được.
“Cho hỏi ai đấy ạ?”
Ông tôi mở cửa. Ngoài hiên nhà có một người đang đứng đó.
“Xin lỗi làm phiền bác vào lúc tối muộn thế này. Tôi là cảnh sát. Tôi muốn hỏi bác chút chuyện.” Qua ánh sáng đèn điện soi chiếu, tôi nhìn thấy dáng vẻ của vị khách ghé thăm. Cái bộ ria mép nhỏ trên mặt, cái tạng người tròn trùng trục như quả bóng. Dù đã lường trước nhưng tôi vẫn không khỏi đứng hình. Vị khách đó là Browny.
“Có tin báo là ở đây đang che giấu hai cậu bé. Bác có nghe chuyện này không?”
“Cậu bé á? À hai thằng cu đấy chứ gì. Tôi có cho tụi nó thuê cái lán ở tạm. Hình như tụi nó đi du lịch bụi thì phải. Nhưng sáng nay đã rời đi rồi. Mà thôi, mời anh về cho. Tôi đang bận đọc dở cuốn tiểu thuyết trinh thám. Với lại, đứng ở đây rét mướt thế này tôi sợ lại động đến vết thương ở tay.”
Nói rồi ông tôi giơ tay lên định đóng cửa lại. Browny vội vàng nghiêng đầu ngó vào nhìn bên trong nhà.
“Tôi vẫn còn chuyện muốn hỏi...”
Browny còn chưa nói hết câu thì đột nhiên bầu trời lóe sáng. Hình như mới có sét đánh. Ánh sáng chói lóa rọi thẳng vào nhà qua khe cửa khiến tôi phải nheo mắt lại. Tiếng nổ như xé toạc bầu trời.
“A!”
Browny chỉ thẳng vào tôi rồi hét lên. Ánh sáng của tia chớp đã xua tan bóng tối làm lộ ra vị trí của tôi.
Ông tôi phản ứng ngay lập tức. Ông tóm lấy cổ áo của gã bằng cánh tay không bị thương rồi kéo mạnh vào trong khiến gã ngã oạch trên hành lang rồi đóng cửa thật mạnh. Gã cố gắng gượng dậy nhưng khi nhìn thấy ông tôi đứng khoanh tay trước mặt thì vội vàng cất tiếng van xin.
“Hu hu! Xin đừng đánh tôi!”
“Mày là thằng nào? Tao biết thừa mày không phải là cảnh sát vùng này!”
“Người này là thư ký của Royce ông ạ. Một trong những kẻ đã âm mưu lừa cháu.”
“Tôi xin ông đấy! Xin đừng đánh tôi! Tôi ghét bạo lực lắm!”
Browny bắt đầu khóc nức nở.
“Đánh mày á? Mày yên tâm đi.”
Ông tôi tỏ vẻ ngán ngẩm.
“Thật ư? Ông tha cho tôi thật ư?” Browny nói.
“Còn lâu. Tại sao ông lại tiếp tay cho cái âm mưu bẩn thỉu đấy hả?”
Thấy tôi nổi nóng, gã liền lấy cái bàn tay to béo của mình che mặt lại.
“Xin cậu đừng nói thế. Vì những gì Royce nói là tuyệt đối. Tôi mà trái ý sẽ bị xử ngay...”
“Tha cho hắn đi!”
Có tiếng nói phát ra từ phía bên kia cánh cửa. Hình như còn có ai đang đứng ở bên ngoài. Tôi và ông cùng quay ra.
“Hắn không biết gì hết. Một thằng vừa ngu si, vừa hèn nhát, chỉ biết làm theo những gì được sai bảo mà thôi. Hãy cho tôi vào trong đi. Đứng ở đây chỉ tổ ướt hết người. Mà người phụ nữ đi cùng đây cũng sẽ bị cảm mất.”
Tôi nhớ như in cái giọng nói sắc lẹm đó. Ông tôi từ từ mở cửa và trước mặt là người mà tôi đã nghĩ sẽ không bao giờ muốn gặp lại.
“Royce...”
Sấm nổ ầm ầm, bốn bề lạnh ngắt bởi thứ ánh sáng chói lòa.
“Lâu lắm không gặp, Lindt nhỉ!”
Royce vẫn khoác trên mình bộ com-lê hắn mặc lúc ở quảng trường.
“Anh có dẫn theo một người rất muốn gặp chú em đây này.”
Phía sau lưng hắn còn có thêm một ai đó. Royce xoay người, cầm tay người đó bước vào nhà như thể đang dạo bước trong hội trường một bữa tiệc.
“Mẹ đã cố tìm cách chạy nhưng…”
Mẹ tôi lên tiếng với vẻ mặt đầy bối rối.
“Thằng bé lúc nãy vừa mới nói xong. Nó ước gì có ngày ba người chúng ta ngồi quây quần bên bàn ăn. Nhưng việc đó trở thành hiện thực kiểu này thì thật là...” Ông tôi nói.
“Lâu lắm rồi con mới được gặp bố vậy mà...” Mẹ tôi nghẹn ngào lẩm bẩm.
Ba người chúng tôi bị bắt ngồi quanh cái bàn ở trong bếp. Thật may là tất cả đều được tự do cử động nhưng tên thám tử xấu xa kia cũng không quên nhắc nhở nếu tự ý đứng dậy đi lại lung tung thì không đảm bảo an toàn mạng sống cho ai cả.
Có tiếng ai đó đập phá đồ đạc ầm ĩ từ phía căn phòng của bố tôi.
“Mẹ luôn tin là con vô tội.”
Mẹ tôi lấy từ túi áo ra bức thư rồi đưa cho tôi xem.
“Tốt rồi. Nó đã tới nơi.”
“Mẹ lo lắng lắm. Vì con không viết trong đó là con đang ở đâu.”
“Làm sao con có thể viết là đang ở nhà ông nội cơ chứ.”
Hình như mẹ bị nhóm Royce bắt cóc trong lúc đang bị thẩm vấn về tôi ở đồn cảnh sát. Thấy bảo Royce và Browny đã tìm đến, dùng quyền lực quốc gia để dẫn mẹ đi.
Royce cùng Browny từ phía trong nhà quay trở lại. Thằng Debailleul lững thững bước đi phía trước như kẻ mất hồn. Royce đang chĩa khẩu súng thẳng vào lưng nó. Khi Debailleul vừa ngồi xuống ghế thì gã Browny liền vuốt vuốt cái bụng với vẻ nhẹ nhõm. Hình như thằng Debailleul đã vùng vẫy chống cự dữ lắm nên mặt mũi gã xuất hiện vài vết thâm tím.
“Thế là đông đủ rồi.” Royce nói như thể vừa hoàn thành một công việc. Trên tay hắn đang cầm cuốn kinh thánh và tấm bản đồ. “Xin mạn phép quấy rầy các vị một chút nhé. Xin hỏi làm thế nào mà các vị nhìn ra được kế hoạch của bọn này vậy nhỉ?”
“Là tao đã đưa ra lời khuyên cho thằng nhãi ranh kia. Rõ ràng thằng thám tử đần độn nào đó đang tìm cách ăn cắp tấm bản đồ. Kế hoạch của bọn mày đầy lỗ hổng.”
“Thế hả! Ra là chú mày hả?”
Royce đứng ra phía sau Debailleul rồi lấy súng đánh mạnh vào đầu nó. Tội nghiệp thằng Debailleul, đập thẳng mặt xuống bàn, nằm bất động. Từ trong tai nó, máu ồng ộc chảy ra. Mẹ tôi hét lên còn gã Browny thì cười hềnh hệch.
“Browny, im ngay!”
Nghe thấy lệnh của Royce, gã liền sợ hãi cứng đơ mặt lại, im thin thít. Royce vung vẩy khẩu súng đi đi lại lại quanh phòng. Ngoài trời sấm đã ngừng nhưng mưa thì vẫn chưa ngớt. Tên Royce này thật đáng sợ, có thể thản nhiên đánh trẻ con dã man như vậy. Tim tôi đập thình thịch mỗi khi tiếng chân của hắn lại gần hay đi qua sau lưng.
“Ôi dào, thiệt tình... Anh không có thù hận gì về vụ thanh tra Ganache bị giết hại cả nha. Vì như thế phần chia của anh và Browny được tăng thêm rồi còn gì. Còn việc hai đứa mang tấm bản đồ đi thì ban đầu anh cũng đã nghĩ, chẳng có vấn đề gì. Vì anh đã chụp ảnh lại rồi mà.”
Sau khi lượn vài vòng quanh phòng, Royce đột nhiên dừng lại, giơ cuốn kinh thánh lên.
“Đáng nhẽ tao phải nhận ra sớm hơn. Làm gì có chuyện không viết gì về tên của cái thành phố đó cơ chứ. Tao cứ ngắm nghía mãi cái bức ảnh đấy rồi chợt nghĩ, biết đâu... Làm thế này chắc chắn sẽ tìm ra được cái tên đó.”
Royce mở tấm bản đồ ra, cẩn thận che chắn để không cho bọn tôi thấy rồi đặt tấm bản đồ lên trên trang sách đầu tiên. Tấm bản đồ và cuốn kinh thánh có cùng kích cỡ. Những gì thằng Debailleul nói đã đúng. Tấm bản đồ và cuốn kinh thánh tuy hai mà một. Royce đã nhận ra điều đó nên mới mò đến đây để lấy lại cuốn sách.
“Tao đã đoán được nên đặt tấm bản đồ lên trang sách nào thông qua dòng chữ được viết ở đằng sau. ‘Chúa đã nói. ‘Ánh sáng, đến đây!’ và ánh sáng đã đến.’ Đó là phần mở đầu của Kinh cựu ước. Phải đặt tấm bản đồ lên trang sách đó. Lúc đầu tao cứ tưởng những lỗ nhỏ li ti khắp nơi trên bản đồ là do mối mọt ăn nhưng không phải, có thể ai đó đã cố tình làm thế. Khi đặt tấm bản đồ lên, những con chữ in trên trang sách sẽ lần lượt hiện lên phía bên kia cái lỗ. Những con chữ này khi ráp lại với nhau chính là tên của thị trấn được vẽ trên bản đồ.” Nói xong Royce liền rút từ trong túi ra một cuốn sổ tay rồi hý hoáy viết gì lên đó. “Tao đã biết tên của thị trấn đó. Vậy là đã tiến thêm một bước rồi.”
“Đó là thị trấn nào vậy?” Browny hỏi.
Nhưng Royce không trả lời, chỉ lấy ngón tay trỏ đặt lên môi rồi làm bộ mặt khó chịu.
“Không thể nói ở đây được. Bọn chúng nghe thấy hết. Này, bọn nghèo rớt mùng tơi kia, tao cần chúng mày ở đây trong một thời gian. Cấm không được mon men rời khỏi căn nhà này cho đến khi bọn tao tìm ra kho báu rồi an toàn chạy ra nước ngoài. Đã hiểu chưa?”
“Tại sao bọn mày lại làm cái chuyện tày trời này hả?” Tôi lấy hết dũng khí hỏi.
Royce vừa ngắm nghía cuốn sổ tay vừa trả lời.
“Anh đã nói rồi đấy thôi. Anh không phải là người tốt như chú mày vẫn nghĩ đâu. Nhưng vụ thích đan lát là sự thật nha. Chú mày cứ yên tâm.”
“Những gì tụi bay đang làm là phạm pháp đấy.” Ông tôi nói.
“Những thứ đã từng bị lấy cắp một lần rồi thì bọn tôi lấy cũng có sao đâu. Tôi đã làm việc cho cái đất nước này quá lâu rồi. Cũng nên nhận lại chút gì chứ.”
“Từ trước đến nay tao luôn nghĩ mày là người tốt. Báo chí người ta tâng bốc như vậy. Nhưng sự thật hóa lại khác xa. Mấy ngày nay, nghe cháu tao kể chuyện, tao cũng có suy nghĩ của riêng mình.” Royce nhìn sang phía ông tôi rồi cất cuốn sổ tay vào túi áo. Ông tôi tiếp tục. “Đọc lại mấy tờ báo hồi xưa tao mới nhận ra. Tên siêu trộm chỉ lấy đồ của những nhà đã kiếm lời từ chiến tranh. Hắn lấy cắp đồ của những tay buôn vũ khí. Tại sao báo chí lại không viết như thế? Bởi vì đám phóng viên đã bị chính phủ bịt miệng. Và đứng đằng sau giật dây cái chính phủ đó cũng chính là những kẻ kiếm được khối tiền từ chiến tranh. Ngay từ đầu, vị anh hùng của những người nghèo khó phải là siêu trộm Godiva mới đúng. Phải chăng có kẻ nào đó rất sợ để cho điều đó xảy ra?”
“Browny, cái ghế của lão già này sắp gãy rồi.”
Royce đứng phía sau ông tôi.
“Hả? Ở đâu vậy?”
Browny nhìn cái ghế ông tôi ngồi rồi hỏi lại.
Royce lăm lăm khẩu súng. Mẹ tôi nín thở. Ông tôi tiếp tục nói.
“Đây là suy đoán của tao nhé. Mày được tạo ra bởi cái nhà nước này đúng không nào? Đó là cả một hệ thống được tạo dựng để siêu trộm Godiva không thể trở thành anh hùng. Royce này, thật ra mày không hề mong muốn Godiva bị bắt đúng không? Bởi vì nếu hắn bị tóm thì liệu có còn cần đến sự tồn tại của mày với danh nghĩa thám tử không nhỉ!? Rồi sự hậu thuẫn của nhà nước chắc cũng sẽ không còn nữa. Liệu rằng đám phóng viên vốn luôn tung hô mày là người hùng có còn tiếp tục đứng về phía mày nữa không? Nếu tên trộm bị bắt thì chẳng phải mày cũng sẽ chịu chung số phận biến mất thôi sao? Vì vậy mà mày mới tìm mọi cách để giấu tấm bản đồ đó đi. Để tên siêu trộm không bao giờ bị bắt. Để kho báu không bao giờ được tìm ra. Để mình tiếp tục được là thám tử, mày đã rắp tâm đánh cắp tấm bản đồ của cháu tao phải không nào?”
Có tiếng súng nổ trộn lẫn với tiếng mưa. Thoạt nhìn, hình như Royce vừa bắn vào chân ông tôi.
“Bố!” Mẹ tôi kêu lên.
Ông tôi cùng cái ghế loạng choạng ngã nhào xuống sàn. Tôi và mẹ cùng bật dậy chạy đến bên cạnh xem sao.
“Cứ bình tĩnh, Merry. Viên đạn chỉ xuyên qua chân ghế thôi mà.”
Hình như chỉ là do chân ghế bị gãy nên ông tôi mất thăng bằng mà ngã xuống thôi. Ông vừa rên rỉ vừa đứng dậy lại ngay.
“Đồ đốn mạt!” Mẹ tôi xông tới phía Royce với vẻ mặt đầy tức giận. Mặc dù Royce vẫn cầm khẩu súng trên tay nhưng mẹ tôi bất chấp. “Mày là đồ thối tha, cặn bã! Quân lừa đảo trắng trợn!”
Mặc cho Royce áp thẳng nòng súng vào ngực mình, mẹ tôi cứ thế tiến lại gần Royce từng bước từng bước một. Chẳng mấy chốc mà Royce bắt đầu chùng xuống trước sự uy hiếp của mẹ tôi.
“Không thể để yên cho lão ta nói ra mấy lời dối trá, bịa đặt được.” Royce thở dài một tiếng tỏ vẻ mệt mỏi rồi bất ngờ cất khẩu súng đi trong tình trạng bị mẹ tôi dồn đến tận góc tường. “Xuất phát thôi!”, hắn cất tiếng ra lệnh cho Browny. Sau đó, hắn tóm lấy cổ tay của mẹ tôi - vẫn đứng trước mặt hắn với vẻ đầy giận dữ, từ từ kéo lại gần rồi đặt môi lên hôn một cái trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, kể cả mẹ.
“Đừng hòng nghĩ tới chuyện đuổi theo. Vì tính mạng con tin đang nằm trong tay bọn tao. Vớ vẩn là tao không có tha cho đâu.”
Royce kéo mẹ tôi ra khỏi nhà với bộ mặt rỉ máu từ lỗ mũi sau khi ăn một cú bạt tai trời giáng.
Khi mưa đã ngớt thì cũng là lúc từ căn phòng của bố tôi vang lên một tiếng hét kinh hồn như tiếng gầm rú của một con thú dữ. Thằng Debailleul vừa tỉnh dậy trên giường sau khi được điều trị vết thương.
“Mày nên nằm nghỉ thêm chút nữa thì hơn đấy.” Tôi bắt chuyện.
“Cái gì thế này? Sao chỉ có mày với lão già vậy hả?”
Nó nhổm nửa người dậy và lấy tay xoa đầu. Ông tôi đã dán thuốc và băng bó đầu cho nó.
“Bọn chúng đã dẫn theo mẹ tao và rời đi cách đây khoảng một tiếng rồi. Chúng đang hướng đến cái thị trấn trên bản đồ.”
Tôi thuật lại đầu đuôi những gì đã xảy ra trong lúc nó bị đánh bất tỉnh. Mặc dù tôi rất lo cho sự an nguy của mẹ nhưng chẳng có cách nào đuổi theo để cứu cả. Tấm bản đồ và cuốn kinh thánh đã bị lấy mất, không có manh mối nào cho biết bọn chúng đang hướng tới đâu. Chúng tôi chỉ còn cách ngồi chờ trong ngôi nhà này mà thôi.
“Giờ mà báo cảnh sát thì bọn chúng sẽ xuống tay với mẹ nó ngay. Với lại đằng nào thì cũng chẳng có ai tin chuyện này đâu.” Ông tôi chau mày nói.
Debailleul đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi phòng. Nó bước ra ngoài gian nhà chính rồi tiến lại gần chiếc xe tải hạng nhẹ. Trời đằng Đông dần sáng lên. Mưa giông đã tan đi từ lúc nào không hay, trăng và sao đã ló dạng. Nó ghé mặt nhìn vào cái bánh xe rồi hét toáng lên.
“Lốp xịt rồi! Này, lão già! Có lốp sơ cua không hả?”
“Trong lán có.”
“Thay ngay nhanh lên!”
“Một tay ta không làm nổi!”
“Cái lão già thối này! Sao lại bị thương vào đúng cái lúc này cơ chứ!”
“Do cậu làm chứ ai vào đây hả?”
“Để tao giúp! Nào, thay lốp nào!”
Hình như bọn Royce đã dùng dao hay cái gì đó chọc thủng lốp xe để bọn tôi không đuổi theo được. Tôi và Debailleul bắt đầu công việc thay lốp theo sự chỉ dẫn của ông nội. Bọn tôi dùng pa-lăng nâng thân xe lên, tháo bánh xe bị thủng lốp ra rồi lắp bánh sơ cua mới tinh vào. Thân xe lấm đầy bùn đất do đã chạy trong trời mưa. Bọn tôi thay lốp dưới ánh sáng của đèn đuốc.
“Thế nhưng thay lốp xong rồi mình sẽ đi đâu?”
Tôi vừa dùng cờ-lê vặn ốc vít vừa hỏi Debailleul.
“Đuổi theo bọn chúng chứ còn gì nữa.”
Debailleul đang bắt đầu tháo chiếc bánh thứ tư ra.
“Biết là thế nhưng vấn đề là ta có biết bọn chúng đi đâu đâu?”
“Này, lão già! Lão có từng nghe qua cái tên Wittamer bao giờ chưa?”
“Đó là một thị trấn nằm ở phía Đông, cách đây khoảng nửa ngày xe. Ở đó có mấy quán bia ngon lắm.”
“Nửa ngày à. Không ngờ cũng gần phết nhỉ!”
“Thị trấn đó thì làm sao hả?”
“Lúc đặt tấm bản đồ lên cuốn kinh thánh thì có chữ hiện ra sau mấy cái lỗ. Kết nối từng chữ lần lượt với nhau thì ra cái tên ‘WITTAMER’.”
Tôi và ông quay sang nhìn nhau. Thì ra trước khi bọn Royce tìm đến, nó đã phát hiện ra cách kết hợp tấm bản đồ và cuốn kinh thánh với nhau rồi.
“Thế là mày đã giả vờ không biết gì phải không?”
“Làm gì có! Tao bị đánh bất ngờ đấy thôi! Chắc bọn nó tưởng tao đi mất cái tai rồi hả. Tao sẽ đuổi theo rồi cho bọn nó nếm mùi địa ngục. Lão đừng có đi theo đấy. Chỉ tổ vướng tay vướng chân thôi. Còn mày thì sao nhóc con?”
“Tao phải cứu mẹ!”
Thay lốp xong, Debailleul nhảy lên xe trước, chuẩn bị lên đường. Tôi đứng trước hiên nhà tranh thủ tạm biệt ông.
“Cháu đi cứu mẹ về ông ạ!”
“Trẻ con như mấy đứa, có nhất thiết phải đi không?”
“Đành vậy thôi ạ. Vì sẽ chẳng có ai chịu tin đâu. À, đúng rồi, cháu phải chạy đi vệ sinh cái đã...”
“Đi nhanh lên cháu!”
“Ông bảo thằng Debailleul chờ cháu một chút nhé!”
“Ta biết rồi.”
Ông tiến lại gần chiếc xe tải. Sau khi đảm bảo xe vẫn đứng chờ, tôi chạy về phía nhà vệ sinh, bước vào trong rồi mở nắp bồn chứa nước, lấy ra một vật được bọc trong một cái túi nhựa. Vừa cầm lên, tay tôi đã cảm nhận được sức nặng của nó. Trong túi là khẩu súng ngắn loại tự động màu đen được bọc cẩn thận trong một miếng vải. Đó là khẩu súng mà Debailleul đã lấy của lão thanh tra Ganache. Vào cái đêm khi đến đây, tôi đã lén nhìn thấy ông tôi cất giấu nó trong bồn nước nhà vệ sinh này.
Khi tôi ngồi lên xe thì như dự đoán, thằng Debailleul vô cùng cáu kỉnh. Thằng đần độn! Đồ rùa bò! Nó gào tướng lên khi nổ máy cho xe chạy. Bóng dáng đầy vẻ lo âu của ông tôi cứ nhỏ dần ở phía sau. Tôi ôm chặt lấy cái cặp, trên đùi cảm nhận rõ rệt một sức nặng lạnh toát của thứ nằm bên trong.