Đến đêm muộn thì cuối cùng Royce mới ngưng cười. Ngồi ở ghế phía sau xe do Browny cầm lái, hắn vừa ấn đầu vừa rên rỉ.
“Uống nhiều không tốt chút nào đâu.” Mẹ tôi lạnh lùng lên tiếng.
Royce lắc đầu.
“Tôi lúc nào cũng chỉ uống có một hớp thôi. Bởi vậy mà tiền rượu luôn rẻ!”
“Người lớn cả rồi, làm ơn đừng có mà dùng dao lúc say cho tôi nhờ!”
Trên cổ mẹ tôi còn nguyên vết xước đỏ lòm do bị dao dí vào. Sau khi mẹ bị bắt làm con tin, tôi đã lập tức đầu hàng và giao khẩu súng cho gã Browny (so với một Royce say bí tỉ thì Browny còn đỡ hơn nhiều). Sau một lúc bị quản thúc trong phòng, hai mẹ con tôi được đưa lên xe theo lệnh của Royce trong tình trạng hai tay bị trói ngược ra phía sau. Gã Browny vứt khẩu súng vào cốp xe, đồng nghĩa với việc tôi không còn nắm giữ lá át chủ bài trên tay mình nữa. Tuân theo chỉ thị của Royce, Browny cho xe chạy về phía rìa thị trấn.
“Cậu nên nhìn lại mình đi. Một lúc nào đó nhất định sẽ gặp quả báo cho xem.” Mẹ tôi giận dữ lườm Royce.
“Ái chà chà, ghét thật đấy! Tự nhiên tôi thấy nhớ cái hồi cải trang thành cậu sinh viên học vẽ quá đi thôi.”
Royce thở dài.
“Anh có biết mình đang làm cái gì không hả!? Có người đã chết rồi đó! Mẹ tôi đã cho cậu sinh viên là anh cả bánh mỳ vậy mà anh nỡ lòng nào đối xử với người ta thế này chứ!”
Royce phì cười trước những gì tôi vừa nói.
“Bánh mỳ ư? À, cái đó hả? Cái thứ bánh mỳ rẻ tiền, cứng ngắc mà bọn nhà nghèo vẫn ăn đấy hả? Anh vứt nó ngay đi rồi. Chắc chú mày còn nhớ phía sau khách sạn có một con sông đúng không? Đấy, tõm xuống đấy đấy! Nói đến sông mới nhớ, Browny này, rẽ phải ở phía trước đi. Sắp đến chỗ con sông rồi.”
Chẳng mấy chốc xe đã dừng ở cạnh sông. Bên bờ sông, cỏ dại mọc um tùm. Tôi và mẹ tôi bước xuống xe sau lệnh của Royce. Dưới ánh trăng, xung quanh nhìn mờ mờ nhạt nhạt. Trên con sông có bắc một cây cầu bằng gỗ, bên dưới có một khoảng đất trống có thể đỗ xe. Một chiếc xe tải hạng nhẹ đã đậu sẵn ở đó. Thân xe lấm lem bùn đất. Đó chính là cái xe mà tôi và thằng Debailleul đã dùng để đi đến đây.
“Cái xe này vốn nằm ở nhà lão già. Royce dự đoán như thần. Lindt mò được đến tận đây tức là phải có ai đó đã lái xe tới.”
Browny kiểm tra chiếc xe tải. Sau khi bị bắt, mặc dù bị tra hỏi rất nhiều nhưng tôi đã không hé môi nói ra sự thật. Thế nhưng Royce đã cho rằng có thể người chở tôi đến đây đang hướng về phía địa điểm được đánh dấu trên tấm bản đồ.
“Chiếc xe bị vứt ở đây. Như thế tức là hắn vẫn chưa chuồn đi cùng kho báu. Browny, lấy đèn pin trong cốp ra. Chúng ta cuốc bộ từ đây!”
Browny hì hụi lấy đồ từ trong cốp xe ra.
“Chị Merry này, phiền chị đi theo chúng tôi thêm một chút nữa thôi nha.” Royce tiến lại gần mẹ tôi rồi nói với giọng điệu hết sức lịch thiệp. “Nhân tiện cả Lindt nữa.”, hắn nói thêm một cách cộc lốc như thể đang phải xử lý một thứ đồ gây chướng ngại. “Tôi khuyên các vị, nếu một ai có ý định bỏ trốn thì người kia sẽ nếm mùi đau khổ ngay đấy.”
Tôi và mẹ bị kẹp giữa hai thằng ở trước và sau, bốn người cùng đi vào bên trong khu rừng rậm rạp. Tiếng cú kêu vang vọng giữa những hàng cây tối đen. Chúng tôi đạp trên lá khô chậm rãi bước đi. Từng lùm cây rồi tảng đá đan xen tựa như một mê cung vậy. Royce dẫn đầu, vừa soi đèn pin vừa chọn đường đi. Mỗi khi nghe thấy tiếng nước chảy, tôi mới sực nhớ ra là cả bọn đang đi dọc theo dòng sông. Rất khó để bước đi trên con đường gập ghềnh với hai tay bị trói sau lưng. Chẳng may có ngã cũng không có tay giơ ra để chống đỡ cơ thể. Khi phải trèo lên những tảng đá to, chúng tôi phải nhờ đến tay của Royce hay Browny mới lên nổi. Giữa chừng, cả nhóm phải dừng lại nghỉ chân, phân chia lương thực cho nhau. Tôi và mẹ xích lại gần nhau, cùng ngồi lên một phiến đá. Ánh trăng thấp thoáng giữa tán cây. Royce lấy ra một con dao dạng gập rồi bắt đầu cắt xúc xích. Vừa thao tác, hắn vừa thì thầm nhỏ to điều gì đó bên tai Browny. Tôi và mẹ cũng tranh thủ nói chuyện với âm lượng vừa đủ để bọn chúng không nghe thấy.
“Chúng nó dẫn theo mẹ con mình làm gì vậy nhỉ?”
Vì phải đi bộ liên tục suốt gần hai tiếng đồng hồ nên mẹ tôi gần như đã kiệt sức hoàn toàn.
“Chắc hắn nghĩ nếu để mẹ con mình ở lại quán trọ thì sẽ rất nguy hiểm. Mình mà gọi được người đến cứu thì rắc rối to.”
“Nhưng sao phải mất công khổ sở dẫn theo mình cơ chứ? Chúng còn giúp mình trèo lên tảng đá cơ mà. Này, biết đâu, nhỡ chúng dẫn mình đến chỗ không người rồi làm gì đó thì sao?”
Mẹ tôi nhìn Royce, mặt mày tái xanh. Con dao trên tay hắn phản chiếu ánh trăng. Xoẹt! Xoẹt! Hắn đang cắt xúc xích bằng con dao đó.
Đường vào rừng là con dốc đi lên, càng tiến vào trong, màn đêm càng sâu hơn. Thỉnh thoảng, hình ảnh dòng sông lại lộ ra giữa các lùm cây. Từ lúc nào không hay, dòng sông bỗng chảy gấp xuống tựa thác đổ. Tôi đã từng được học về điều này ở trường. Nếu đi ngược dòng sông thì sẽ gặp một dòng chảy nhỏ và gấp.
“Cây cầu treo đây rồi.”
Royce dừng lại khi vừa băng qua khu rừng. Chiếc đèn pin trên tay Browny rọi sáng một cây cầu treo cũ bắc qua sông. Đúng hơn là qua cái đáy của một vách núi với bề mặt như một cái vũng vừa được ai đó dùng búa đục để đào bới lên. Browny vừa lấy khăn tay lau mồ hôi đầm đìa khắp mặt vừa rọi đèn pin xuống dưới.
“Hu! Hu! Cái này mà rơi xuống là toi đời.”
Tít tận dưới sâu là dòng sông. Từ đây nghe rõ tiếng dòng nước chảy xiết va vào vách đá.
“Theo bản đồ thì sắp đến điểm đánh dấu rồi.”
Royce lấy tấm bản đồ từ trong đống hành lý ra ngắm nghía.
“Đó là tấm bản đồ của tôi. Trả lại đi. Cả cuốn sách nữa.”
Tôi giận dữ lườm Royce nhưng hắn thì trả lời với vẻ mặt khó chịu:
“Bình tĩnh đi chú mày. Tìm được chỗ đánh dấu xong anh trả lại cho chú mày hết.”
“Loại người đó cũng chịu trả lại à?”
Mẹ lớn tiếng nói với tôi, hình như cố tình để cho hắn nghe thấy.
“Chị Merry này! Thế là chị chẳng biết gì về tôi rồi. Thật đáng buồn.”
Royee làm mặt như bị sốc.
Dây cầu có vẻ cũ mòn lắm rồi, như sẵn sàng đứt bất cứ lúc nào. Ván cầu cũng mục nát hết cả, rêu xanh mọc phủ khắp nơi. Tất cả cùng bước lên là gãy cầu ngay. Để cho chắc, chúng tôi quyết định từng người qua cầu một.
“Được rồi. Giờ thay đổi thứ tự một chút nhé. Browny qua đầu tiên đi!”
Theo lệnh của Royce thì Browny là người đi đầu tiên. Tội nghiệp, dường như hắn không cả dám nghĩ đến chuyện chống lại mệnh lệnh của Royce luôn. Mỗi bước hắn đi là cây cầu lại rung lắc, kẽo kẹt nhưng cuối cùng cái thân hình to tròn ấy cũng qua được phía bên kia vách núi. Tiếp đó, hai mẹ con chúng tôi cũng nhẹ nhàng qua cầu an toàn. Trong số cả nhóm thì người có cân nặng lớn nhất chắc chắn là gã Browny. Hắn còn qua được thì không lý gì mẹ con chúng tôi lại rơi xuống vực. Royce cũng giống thằng Debailleul thôi, chẳng bao giờ nghĩ cho người khác. Hắn chọn Browny đi đầu âu cũng là để kiểm tra xem cây cầu còn vững hay không mà thôi.
Chúng tôi một lần nữa đi vào đường núi. Chỉ một chút nữa thôi là sẽ thấy địa điểm được đánh dấu trên bản đồ. Không rõ từ lúc nào mà cả bốn người đều lặng thinh, không ai nói nặng nửa lời. Tôi vừa bước đi vừa lắng nghe tiếng cú kêu. Ngoảnh lại nhìn phía sau, tôi thấy Royce đang chăm chú nhìn thứ gì đó trên tay. Hắn đang cầm một tấm thẻ màu đỏ.
“Đó là...?”
Nghe tiếng tôi hỏi, Royce nhếch mép cười.
“Tấm thẻ tên siêu trộm đã để lại.”
Vừa đi, Royce vừa giơ tấm thẻ cho tôi xem. Ngoài dòng chữ ký tên ra, trên tấm thẻ còn có hình chiếc cối xay gió được vẽ bằng bút bi. Đó là tấm thẻ “Số 21” mà trước đó không lâu tôi đã được cho xem ở khách sạn Hotel Neuhaus.
“Giờ thì anh có thể nói cho chú mày biết điều này rồi. Nét vẽ trên tấm thẻ này và nét vẽ trên tấm bản đồ của chú mày hoàn toàn trùng khớp. Nói cách khác, hình trên tấm thẻ của tên siêu trộm và trên tấm bản đồ là cùng một người vẽ ra.”
Đôi mắt màu xanh như đại dương của Royce sáng lên lấp lánh. Tôi bị đẩy vào tâm trạng rất phức tạp. Hắn rõ ràng là loại người xấu thản nhiên đánh đấm trẻ con. Thế nhưng cái gương mặt trong trẻo đó lại khiến tôi nhớ lại hình ảnh vị anh hùng mà tôi yêu thích.
“Giờ mới nói thì cũng muộn rồi còn gì!”
“Chúc mừng nhé! Chú mày đã tìm ra tấm bản đồ của siêu trộm Godiva.”
“Nhờ vậy mà tôi mới bị ai đó đẩy vào tình cảnh khốn khổ thế này đây.”
Mẹ tôi đang đi phía trước bỗng quay lại nhìn chúng tôi với vẻ mặt băn khoăn như muốn biết xem hai người đang nói chuyện gì với nhau. Royce thì thầm để mình tôi nghe được.
“Nhưng có chuyện này anh vẫn còn giữ bí mật.”
“Bí mật ư?”
“Đối với thế gian thì chuyện về hình vẽ chiếc cối xay gió vẫn đang được giấu kín phải không nào? Bọn anh đã thành công trong việc khiến cho mọi người nghĩ rằng trên tấm thẻ này chỉ có tên gọi của hắn và một số thứ tự nào đó thôi. Nhưng thực tế, trên tấm thẻ này còn có một bí mật khác chưa được công bố. Chỉ có anh, thanh tra Ganache và một vài cảnh sát ở trụ sở biết mà thôi. Một số nạn nhân hay điều tra viên tìm ra các tấm thẻ hình như cũng tinh ý nhận ra. Nhưng nghe nói bọn họ đều đã suy nghĩ lại và tự thấy mình sai. Lòng người buồn cười thật đấy!”
“Còn Browny thì sao?”
“Gã cũng không biết luôn. Này, Lindt. Giờ anh đang vui nên mới nói cho chú mày chuyện này đấy nhé. Anh đang nghĩ chẳng việc gì phải truy bắt tên siêu trộm làm gì nữa. Cứ đà này là anh sẽ có một đống tiền rồi còn gì. Thế nhưng, mặt khác, anh lại rất muốn biết về hắn.”
“Rốt cuộc bí mật đó là gì?”
“Anh sẽ nói cho chú mày sau.”
Bầu trời đằng Đông bắt đầu hửng sáng. Sương mù bắt đầu phủ kín bốn bề xung quanh, ngày một dày hơn và cuối cùng thì đến ngay cả bước chân trước mắt cũng không còn thấy nữa. Tôi nhớ lại câu chuyện về sô-cô-la trắng mà Royce từng kể. Tên siêu trộm đã trà trộn vào đám sương mù để cao chạy xa bay.
“Royce này...”, Browny cất tiếng nói ở vị trí dẫn đầu đoàn. “Đã hết đoạn đường núi rồi.” Chúng tôi đã băng qua khu rừng. Những tia nắng ban mai xua tan màn sương, giúp tầm nhìn của chúng tôi đột nhiên rộng mở. Hình như đây là khu vực triền dốc phụ cận đỉnh núi. Những ngọn cỏ thấp xanh mướt phủ rợp cả một vùng. Có lẽ do độ cao mà không khí rất lạnh. Từng làn hơi thở màu trắng tan ngay trong gió.
Nhưng không chỉ cảnh đẹp, có một thứ gì đó kỳ dị đang đứng sừng sững ở phía triền dốc khiến tất cả chúng tôi đứng chôn chân nhìn chằm chằm. Với ánh sáng chiếu rọi phía sau lưng, ban đầu chỉ thấy nó như một cái bóng màu đen.
“Cây thánh giá...”
Mẹ tôi nói với vẻ mặt sững sờ. Cái bóng đang vươn lên trong màn sương mù có hình dạng giống cây thánh giá. Nó to và cao hơn cả mái nhà của khu chung cư ba tầng nơi tôi đang sống. Royce lắc đầu.
“Không, không phải thánh giá. Đây là...”
Sương mù tan đi, thứ đang đứng sừng sững trên triền dốc kia dần hiện rõ. Đó là chiếc cối xay gió với phần thân hình trụ được xây bằng gạch nung, bốn cánh quạt xếp vừa vặn thành hình chữ thập. Với những người vừa đi từ dưới chân núi lên thì phần thân cùng những cánh quạt xếp chồng lên nhau đó trông hệt như một cây thánh giá khổng lồ. Ký hiệu đồng tiền vàng được vẽ trên bản đồ hình như dùng để chỉ ra vị trí của chiếc cối xay gió. Phong cảnh ngay trước mắt này có chút quen. Nó hệt như bức hình được vẽ ở mặt sau của tấm bản đồ. Cả hình vẽ trên bản đồ lẫn hình vẽ trên các tấm thẻ, tất cả như đều phác họa phong cảnh nơi đây.
“Ôi chà...!?”
Royce nhìn mặt đất dưới chân rồi cất tiếng. Hắn nhặt một cái gì đó từ trong đám cỏ lên. Đó là mẩu đầu lọc thuốc lá còn mới nguyên. Không có vẻ gì là đã bị mưa hay gió tác động cả. Hình như mới có ai đó hút thuốc ở đây. Là thằng Debailleul. Tôi lẩm bẩm trong lòng.
“Hình như có người trong cối xay gió.” Royce ném đầu lọc thuốc lá đi. “Kể từ giây phút này, cấm ai được nói chuyện. Không được gây ra bất kỳ tiếng động nào. Chỉ cần ai gây ầm ĩ một chút thôi là không xong với tôi đâu nghe chưa?” Royce đưa cho Browny cầm con dao gập. Còn hắn thì lấy ra một khẩu súng từ phía trong áo khoác. Đó là khẩu súng hắn đã dùng để bắn vào cái chân ghế ở nhà ông nội. Royce ra lệnh cho Browny. “Cùng hai người kia chờ ở đây!”
“Cậu định làm gì?” Mẹ tôi trông thấy khẩu súng của Royce liền tỏ ra bất an.
“Đàn ông là loài sống để cạnh tranh với nhau đấy, chị Merry. Hãy ở yên đây! Không phải lo lắng gì đâu. Vì chị, tôi sẽ sống và nhất định sẽ...”
“Tôi có lo lắng gì đâu. Với cậu không cần quay lại cũng được.”
“À, ra là thế hả?”
Royce tỏ vẻ buồn bã, kiểm tra đạn dược trong khẩu súng rồi bước về phía chiếc cối xay gió. Cái bóng của hắn nhỏ dần trên triền dốc phủ đầy ánh nắng bình minh.
Tôi, mẹ và Browny cùng đứng ở đoạn vừa ra khỏi đường núi dõi theo Royce.
“Hắn định lẻn lại gần và bất ngờ tấn công Debailleul đây mà.”
Tôi thì thầm. Mẹ hỏi lại:
“Debailleul? Là thằng bé ở nhà ông con á?”
“Bọn con chia tay nhau khi vào thị trấn. Nó đã đến đây trước tất cả.”
Browny đặt ngón trỏ lên môi.
“Suỵt! Yên lặng nào!”
Gã Browny mà không cầm con dao trên tay thì tôi đã hét ầm lên để đánh động cho Debailleul biết, rằng “Royce đang đến đấy!” rồi. Thế nhưng tôi quá sợ con dao đến nỗi không cất nổi tiếng nào. Trong lòng tôi thầm mong Debailleul không ở trong chiếc cối xay gió kia.
Royce đã đến chỗ chiếc cối xay gió. Đứng trước cánh cửa bằng gỗ, hắn hít một hơi thật sâu rồi đạp cửa xông vào. Toàn bộ chiếc cối xay gió như bị nghiêng hay sao mà khi hắn vừa bước vào phía trong thì cánh cửa tự động đóng lại.
Có tiếng súng nổ vang ra tới triền dốc.
“Bắn rồi à?” Mẹ tôi hỏi.
Bọn tôi đứng rất xa nên không thể biết được trong cối xay gió đã xảy ra chuyện gì.
Mẹ tôi hỏi lại một lần nữa.
“Im đi! Được không bà chị? Im đi!”
Browny tỏ vẻ nghiêm trọng. Con dao trong tay gã chĩa thẳng về phía mẹ tôi.
“Mẹ, yên nào! Vừa rồi là tiếng súng. Royce đã bắn.”
Tôi lặng thinh nhìn chằm chằm về phía chiếc cối xay gió. Sau tiếng súng, mọi thứ trở nên yên tĩnh lạ kỳ, tiếng chim ríu rít bay lượn xung quanh trở nên vang vọng. Tôi đã nghĩ một lúc nữa thôi, cánh cửa sẽ mở ra và hoặc là Royce hoặc là Debailleul sẽ tuyên bố chiến thắng. Nhưng đợi mãi, đợi mãi mà chẳng thấy có động tĩnh gì.
“Anh Browny này...”
Sau tiếng súng nổ khoảng chừng năm phút, mẹ tôi khẽ nói với vẻ mặt lo lắng. Browny gật đầu như đã quyết.
“Một phút nữa mà không có gì thì chúng ta sẽ vào trong.”
Browny theo dõi đồng hồ sát sao rồi báo rằng đã hết một phút. Đám sương mù buổi sáng cũng đã tan hết. Chúng tôi bắt đầu rón rén bước lên triền dốc.